Saved Font

Trước/39Sau

Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Nhân Vật Phản Diện Sống Lại Rồi

Chương 33

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Trong phòng rất yên tĩnh, bên tại Thẩm Nhu chỉ còn tiếng hít thở của Giang Triều, nghĩ đến việc cậu nói cậu nằm mơ thì không nhịn được bật cười ra tiếng, sau đó tiếng cười càng ngày càng lớn, Giang Triều không hề thấy bối rối, thậm chí còn bắt đầu kể với Thẩm Nhu cậu mơ thấy những gì.

Lúc đầu Giang Triều chỉ dám nằm mơ Thẩm Nhu làm nũng với mình, bây giờ mơ cậu cầu hôn Thẩm Nhu và Thẩm Nhu đồng ý, quả là ngày càng nhảy vọt, chủ yếu là thái độ của Thẩm Nhu đối với cậu mới khiến cậu to gan hơn một chút, vì thế cậu mới nói với Thẩm Nhu mình nằm mơ cầu hôn cô và cô ngoan ngoãn đồng ý, đó không phải nói chơi trêu chọc Thẩm Nhu.

Nghe Giang Triều nói, mặt Thẩm Nhu đỏ tới tận mang tai, vội vàng đẩy cậu ra ngoài: “Cậu mau về mơ giấc mơ của cậu đi.”

Giang Triều cười: “Được, nghe lời em, về nằm mơ, mơ giấc mơ này cũng có tự tin."

Thẩm Nhu: “ … ”

Thẩm Nhu tựa vào cửa, không nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, nhỏ giọng gọi Giang Triều, ngay sau đó Giang Triều đáp lại Thẩm Nhu, cậu nghe Thẩm Nhu nói: “Tớ không nghi ngờ cậu.”

Giang Triều đứng bên ngoài dựa vào cửa, cậu đặt tay lên nắm cửa nhưng không nhúc nhích, yết hầu trượt lên trượt xuống: “Em không nghi ngờ tôi cái gì cơ?”

Thẩm Nhu không thấy ngại tẹo nào: “Tớ không nghi ngờ cậu không muốn kết hôn với tớ, không nghi ngờ cậu không thích tớ, tớ đang nghĩ cho dù thanh mai trúc mã mà ông cụ Giang nói là thật thì cũng chỉ là lúc đó cậu còn nhỏ không hiểu chuyện, sau này trưởng thành rồi thì không nhớ tới nữa.” Giọng cô rất nhẹ nhàng, rất mềm mỏng.

Đời này, Thẩm Nhu từng vì Sở Lam mà nghi ngờ Giang Triều một lần, thế đã đủ lắm rồi, vì vậy cô không muốn nghi ngờ Giang Triều lần thứ hai, vĩnh viễn không muốn, cô mà làm như thế sẽ hổ thẹn với tấm lòng chân thành của Giang Triều.

Nếu như hỏi đời này cô trùng sinh trở về ghét Sở Lam điều gì nhất thì có lẽ chính là cái ngày ở trên sân vận động Sở Lam nói cô ta thích Giang Triều, còn biết nhà họ Giang rất giỏi, nhưng cô ta chỉ cần nhón chân lên theo đuổi cậu là theo đuổi được ngay.

Giang Triều rũ mắt cười, không uổng công thương cô, cậu biết chỉ cần tràn đầy nhiệt huyết và thật lòng cô sẽ thấy điểm tốt của cậu.

Lúc Thẩm Nhu đi ngủ, Giang Triều vẫn đứng ngoài cửa, cậu cũng không biết mình đứng đó bao lâu mới về phòng ngủ.

Ở nhà họ Trần, Trần Thắng và Thẩm Tư cãi nhau ầm ĩ sắp phát điên luôn rồi, bí mật nhiều năm bị tung ra, Sở Lam của bọn họ phải tự lo cho mình thế nào, sau này bọn họ phải dựa vào nhà họ Sở thế nào, nhà họ Giang bên kia hoàn toàn không cho bọn họ cơ hội dựa dẫm. Trước đó Trần Thắng và Thẩm Tư còn tính lấy lòng người nhà họ Giang, giờ chỉ cảm thấy họ muốn lấy được lợi ích từ nhà họ Giang là chuyện không thể nào, đã vậy còn tự rước lấy nhục.

Trần Quân làm con ruột của bọn họ, nghe bọn họ cãi vã vì lợi ích này kia, còn trách móc cậu ta, cậu ta không nhịn được hét lên: “Đủ rồi, hai người thực sự đủ rồi đó! Hai người đổi Sở Lam và Thẩm Nhu cho nhau, vẫn thương yêu Sở Lam ức hiếp Thẩm Nhu, hai người không tự xem lại mình đi, thế mà vẫn ở đây cãi nhau vì mấy chuyện này?”

Trần Thắng: “Còn không phải vì muốn tốt cho mọi người hay sao, lúc đó nhà họ Trần chúng ta đều dựa vào nhà họ Sở, sau khi con chúng ta sinh ra ở chung với người nhà họ Sở, chắc chắn không chiếm được lợi ích, bố không đành lòng để con mình chịu thiệt, hai đứa nó sinh cùng một ngày nên bố nảy sinh ý định ấy, đó là con gái ruột của bố, bố cũng từng rất hối hận.”

Trần Quân cười khẩy: “Còn Thẩm Nhu, Thẩm Nhu thì sao, bản thân chị ấy không thể làm con gái nhà giàu có, ở đây để hai người bắt nạt, chị ấy dựa vào cái gì chứ, bố từng hối hận, sao bố có thể ích kỷ như vậy chứ, tại sao con lại là con trai bố, chúng ta nợ Thẩm Nhu!”

Thẩm Hương đứng ngoài cửa nghe thấy, nước mắt rơi lã chã, Sở Hồng đứng bên cạnh cực kỳ tức giận, ông ta biết Trần Thắng có chút khôn vặt, thích lấy lòng người khác nhưng ông ta không ngờ Trần Thắng có thể làm chuyện như vậy!

Thẩm Hương và Sở Hồng đến đây bởi vì thực sự không thể ngủ được nên dứt khoát đến tìm Trần Thắng và Thẩm Tư, muốn ba mặt một lời với bọn họ, không ngờ lúc bọn họ đến nơi thì nghe thấy cuộc đối thoại này.

Lúc Thẩm Hương và Sở Hồng vào nhà họ Trần, tinh thần mọi người vẫn chưa bình tĩnh lại, Thẩm Hương và Thẩm Tư trực tiếp xông lên đánh nhau, Sở Hồng vội vàng kéo vợ mình ra, ông ta lạnh lùng nhìn Trần Thắng và Thẩm Tư: “Từ hôm nay trở đi, các người đừng hòng hi vọng chúng ta sẽ giúp các người bất cứ điều gì, các dự án đang làm cũng hủy đi hết, sau này chúng ta không cần qua lại gì nữa, chúng tôi sẽ nhận lại Thẩm Nhu.”

Lúc Thẩm Hương và Sở Hồng đi về, Thẩm Tư luống cuống hỏi Trần Thắng: “Bọn họ không nhắc gì tới Sở Lam, có phải bọn họ vẫn sẽ lo cho Sở Lam, có phải bọn họ không nói tới Sở Lam chính là muốn tiếp tục đối xử với Sở Lam như trước kia hay không, hay là, không phải sắp thi tốt nghiệp rồi sao nên bọn họ mới không muốn nói cho Sở Lam biết chuyện này!”

Trần Thắng: “Tôi sẽ nói chuyện với bọn họ!”

Trần Quân lên tầng đập phá không ít đồ trong phòng mình, cậu ta ngồi trên giường ôm mặt khóc, vốn dĩ cậu ta nghĩ rằng Thẩm Nhu biết ơn họ, sẽ tha thứ cho họ, nhưng không ngờ Trần Thắng và Thẩm Tư cố ý tráo đổi thân phận của hai người họ, có lẽ sau này Thẩm Nhu vĩnh viễn không nhận người em trai này nữa, không đúng, cậu ta không phải em trai ruột Thẩm Nhu, em trai Thẩm Nhu là Sở Thừa.

Cậu ta thực sự rất hối hận, nghĩ lại chuyện trước kia, cậu ta, Thẩm Nhu và Sở Lam ở cạnh nhau, trước khi thất vọng, Thẩm Nhu luôn luôn bảo vệ cậu ta, chăm sóc cậu ta, đối xử tốt với cậu ta, còn Sở Lam thì ngược lại, cậu ta phải lấy lòng, chăm sóc tới cô ta, tại sao lúc đó cậu ta có thể vô liêm sỉ đến mức cảm thấy loại người như Sở Lam cần lấy lòng và chăm sóc, thậm chí cậu ta còn cảm thấy chị gái Thẩm Nhu không sánh bằng Sở Lam.

Thẩm Tư từng hỏi cậu ta nếu Sở Lam là chị gái cậu ta thì cậu ta có vui hơn không, lúc ấy cậu ta không trả lời, nhưng sau đó cậu ta nghĩ nếu như Sở Lam là chị gái cậu ta thì chắc chắn cậu ta sẽ đối xử tốt với Sở Lam hơn nữa.

Trần Quân cầm điện thoại gọi cho Thẩm Nhu, kết quả không kết nối được, Thẩm Nhu kéo cậu ta vào danh sách đen, như vậy có nghĩa là Thẩm Nhu không nhận được tin nhắn cậu ta hẹn cô ra ngoài gặp.

Trần Quân muốn hẹn Chu Tự ra rồi nói chuyện này cho Chu Tự biết nhưng bị Chu Tự từ chối.

Chu Tự nói: “Trần Quân, tôi không biết tôi gặp cậu thì phải an ủi cậu thế nào, bởi vì nếu như Thẩm Nhu thực sự là con cháu nhà họ Sở thì tôi thấy vui thay cô ấy.”

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Chu Tự nghĩ đến Thẩm Nhu, cậu ấy thực sự vui thay Thẩm Nhu, cô bé từng tự ti nhút nhát đã không còn giống trước nữa, cô có một Giang Triều thích cô, có bạn bè chăm sóc cô, bây giờ còn biết rõ bí mật về thân thế của mình.

Còn Sở Lam, không biết nhà họ Sở có tiếp tục nhận cô ta là con gái nữa không, nghĩ tới đây, Chu Tự bỗng nhiên nghĩ đến việc liệu Thẩm Nhu có nhận lại nhà họ Sở không, nghĩ tới thái độ của Thẩm Nhu đối với thân thế của mình nhẹ như gió mây, ấy thế mà Chu Tự cảm thấy có khả năng Thẩm Nhu sẽ không nhận người nhà họ Sở.

Chu Tự cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Thẩm Nhu.

[Chu Tự: Em là con gái Thẩm Hương và Sở Hồng.]

Thời tiết càng ngày càng lạnh, lúc Thẩm Nhu bước xuống xe đi vào trường, Thẩm Nhu trực tiếp uống luôn sữa bò nóng, lần này Thẩm Nhu vốn đã mặc áo dày rồi nên cảm thấy mình rất ấm.

Cô và đám Giang Triều đi về phía trước, lúc cô thấy Thẩm Hương và Sở Hồng thì hơi sửng sốt một chút, hôm qua Chu Tự gửi tin nhắn cho Thẩm Nhu thì cô đã ngủ rồi, sáng hôm sau mới đọc được tin nhắn. Mặc dù trước kia Chu Tự từng nhắc đến chuyện này với cô, nhưng Thẩm Nhu vẫn rất ngạc nhiên, dù sao thì ý của Chu Tự chính là người nhà họ Sở cũng biết chuyện rồi.

Giang Triều giữ Thẩm Nhu lại: “Có ông đây ở đây, em sợ gì chứ?”

Thẩm Nhu cong môi: “Ừ, anh Triều của em ở đây thì em sợ gì chứ.”

Cô tiến đến gần nói nhỏ bên tai Giang Triều: “Tớ đã nói với cậu, tớ không phải con gái Trần Thắng và Thẩm Tư, tớ là con của Thẩm Hương và Sở Hồng, nhưng chuyện này chẳng liên quan gì cả, bởi vì... Có anh Triều ở đây.”

Thẩm Nhu nhìn dáng vẻ kích động mắt đỏ ửng của Sở Hồng và Thẩm Hương, cô hơi do dự một chút rồi đi về phía bọn họ, đến lúc này hai người họ càng không nhịn được muốn khóc.

Thẩm Nhu đứng trước mặt bọn họ, Sở Hồng và Thẩm Hương nghĩ lại thái độ của mình đối với Thẩm Nhu, nhất là Thẩm Hương, bà ta nghĩ lại lúc mình gặp Thẩm Nhu ở cửa hàng đàn nói cô trèo cao bám được vào nhà họ Giang, bây giờ bà ta cực kỳ hối hận.

Vẻ ngoài của Thẩm Nhu thực sự rất giống Thẩm Hương, trước kia Thẩm Hương không nhận ra điều này, bây giờ nhìn Thẩm Nhu thì cảm thấy đây mới là con gái bà ta.

So với bọn họ, Thẩm Nhu vô cùng bình tĩnh, cô nói: “Cháu đã biết chuyện này trước hai bác rồi, chính là cái ngày cháu gặp bác ở cửa hàng đàn.” Cô nhìn Thẩm Hương tiếp tục nói: “Lúc ấy cháu nghĩ, cháu phải làm sao bây giờ, sau đó rất thoải mái, nhẹ nhõm, bởi vì có phải bị ôm nhầm hay không cũng không quan trọng, cháu không nợ cứ ai cả.”

Sở Hồng kích động: “Thẩm Nhu, bố xin lỗi con vì những chuyện bố từng làm với con, nhưng con là con gái của bố mẹ, sao con có thể nói việc này không quan trọng chứ!”

Thẩm Nhu: "Cháu là con gái bác, thế Sở Lam thì sao?”

Đáp lại Thẩm Nhu là sự im lặng ngay trong phút chốc, Thẩm Nhu cười: “Sau khi cháu trở về đó đấu trí đấu dũng với Sở Lam để hai bác lắc bên này lắc bên kia, cuối cùng chọn một hay là chúng ta cứ phải duy trì trạng thái phiền phức rối rắm ấy, mãi đến tận khi hai bác không thương xót một trong hai người cháu và Sở Lam nữa? Cháu không muốn sống như thế, vì vậy cháu sẽ không về với hai bác. Hai bác cũng không cần lo lắng cho cháu, cháu sống rất tốt, Giang Triều chính là tất cả những điều tốt đẹp của cháu.” Câu cuối cùng cô hạ thấp giọng xuống.

Cô thích cuộc sống ở bên Giang Triều, thích cảm giác được Giang Triều nâng niu trong lòng bàn tay, cô cũng thích Giang Triều, càng muốn bù đắp cho Giang Triều, đợi thi đại học xong cô và Giang Triều sẽ ở bên nhau.

Thẩm Nhu đi đến bên cạnh Giang Triều nói: “Chúng ta đi vào trường thôi.”

Đến lúc Thẩm Nhu đi vào trường, Giang Triều hỏi cô: “Không hối hận chứ? Nếu như em lo lắng về Sở Lam thì tôi sẽ giải quyết giúp em.”

Thẩm Nhu: “Giang Triều, cậu biết tại sao bọn họ không đuổi theo chúng ta không, bởi vì bọn họ cũng không biết phải lựa chọn thế nào, nếu như bọn họ chọn tớ vì có áp lực thì bọn họ sẽ thấy xấu hổ và có lỗi với Sở Lam, rồi âm thầm quan tâm Sở Lam, dù sao đó cũng là con gái mà bọn họ nuôi lớn, nhưng đó không phải thứ tớ muốn.”

Giang Triều nắm lấy tay Thẩm Nhu đặt lên trái tim mình, vẻ mặt sắc sảo của cậu chỉ còn lại vẻ dịu dàng như nước khi đứng trước mặt Thẩm Nhu: “Em ở đây là tốt nhất.”

Thẩm Nhu và Giang Triều nhìn nhau: “Được.”

Trước/39Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thật Thiên Kim Nàng Là Toàn Năng Đại Lão