Saved Font

Trước/39Sau

Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Nhân Vật Phản Diện Sống Lại Rồi

Chương 4

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Buổi sáng, Thẩm Nhu lại đụng phải Trần Quân lần nữa, nếu như là Thẩm Nhu lúc trước thì đã sớm lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ của mình, bảo Trần Quân cùng nhau đến trường với mình, cho dù là ngày hôm qua Thẩm Nhu cũng không để ý tới, nhưng mà lần này Thẩm Nhu lại dùng ánh mắt bình thản đến không có chút gợn sóng nào nhìn cậu ta, ánh mắt kia giống như đang nhìn một người xa lạ không có chút liên quan gì.

Trần Quân kéo quai đeo cặp của Thẩm Nhu lại: "Em không biết vì sao Giang Triều lại giúp chị, nhưng mà sau này chị ít lui tới với anh ta đi, anh ta không phải người tốt lành gì đâu!"

Bí mật này Trần Quân không thể nói ra được, cũng không dám nói ra.

Thẩm Nhu đưa tay đẩy từng ngón tay của Trần Quân đang nắm lấy quai cặp mình ra, rõ ràng bản thân mình giống như một đóa hoa yêu kiều ngoan ngoãn, nhưng dường như cũng mang theo chút quật cường và ương bướng, trong nháy mắt Trần Quân nhớ đến ánh mắt của Giang Triều.

Thẩm Nhu nghiêm túc: "Cậu ấy tốt hơn em."

Sắc mặt của Trần Quân khó coi: "Thẩm Nhu, em là em trai của chị, anh ta là ai chứ!"

Thẩm Nhu chỉnh lại quai cặp của mình xong, lúc này mới trả lời Trần Quân: "Em trai, không, em không phải em trai, em là người cùng với bọn họ muốn đẩy chị vào vực sâu. Về phần cậu ấy, cậu ấy chỉ thích chị thôi."

Đẩy cô về hướng tự ti, xem cô như công cụ, cho rằng cô chỉ là bé ngoan nghe lời, còn phải ngước nhìn chị họ thừa nhận mình là phế vật dưới vực sâu.

Nhìn bóng lưng của Thẩm Nhu, Trần Quân sửng sốt, vực sâu, vực sâu gì?

Thẩm Nhu không cần phải khiến Trần Quân hiểu rõ mình nữa, cũng không cần tương lai Trần Quân khóc ròng ròng xin lỗi, đời trước cậu ta nói xin lỗi, sau đó thì sao?

...............

Dường như ngày nào Lý Lê cũng tràn đầy sức sống, lúc rảnh sẽ hứng thú lên xem diễn đàn trường học, sau đó sẽ cầm cây bút thịnh hành và cuốn vở xinh xắn chăm chỉ học tập.

Bây giờ Thẩm Nhu đã có thể tiến vào trạng thái học tập, mỗi tiết học đều có thể nghe rất chăm chú.

Cuối cùng cũng đến giờ tan học buổi trưa, Lý Lê dùng tốc độ nhanh nhất dọn dẹp sạch sẽ mặt bàn đồng thời cũng thu dọn gọn gàng mặt bàn của Thẩm Nhu, sau đó liền thúc giục Thẩm Nhu đi cùng cô ấy đến phòng đàn của trường học.

Lý Lê: "Cậu học piano, vì sao trong nhà không có piano thế, là sau này không học được à?"

Piano bị vứt rồi.

Thẩm Nhu yêu thích piano nên ôm đàn không chịu không được tiếp tục học nữa, Trần Thắng lại nói cô không hiểu chuyện, kéo Thẩm Nhu lại, tìm người ném piano đến nơi vứt rác ở dưới lầu ngay trước mặt cô.

Thẩm Nhu đứng bên đống rác nhìn cây đàn piano của mình đến lúc mặt trời lặn, sau đó cây đàn piano được Thẩm Nhu tặng cho một người bạn, một người bạn chơi rất thân lúc trước.

Thẩm Nhu khịt mũi một cái: "Tặng piano cho một người bạn tốt rồi."

Đến phòng học đàn của trường học, Thẩm Nhu ngồi xuống trước cây đàn piano, cô vươn tay đặt trên phím đàn, còn chưa bắt đầu biểu diễn thì Lý Lê ở một bên đã vỗ tay, Thẩm Nhu mỉm cười, sau đó giai điệu hào hùng mang theo sự ngang ngạnh vang lên.

Tần Lễ ở dưới lầu nghe được âm thanh bèn nhìn về phía Giang Triều ở bên cạnh: "Đây, đây thực sự không phải là bản nhạc cậu đàn à, giống lắm đó, tiết tấu, tốc độ còn có cả ngừng ngắt nữa, quả thực là giống nhau như đúc, ngay cả bản nhạc cũng là bản cậu thích."

Giang Triều đứng dựa vào cửa sổ, ngón tay thon dài cầm cái bật lửa ấn xuống rồi buông ra, rất nhanh lại quay về gương mặt lạnh nhạt.

Tần Lễ nghĩ thông suốt: "Ha ha ha ha ha, hiện tại cô gái nhỏ này vì theo đuổi cậu rõ là liều nha, vậy mà học cậu đánh đàn, điều này cũng không biết đã tốn bao nhiêu công sức rồi, nếu như không phải cậu đứng bên cạnh tôi, tôi còn thật sự tưởng rằng cậu đàn đó."

Lý Lê nghe như mê như say, mãi cho đến khi một khúc của Thẩm Nhu kết thúc mới vội vã vỗ tay: "Nhu Nhu, cậu đàn thật là hay, còn êm tai hơn so với chị họ cậu nhiều đó!"

Thẩm Nhu đứng lên: "Chúng ta đi ăn cơm đi!"

.......

Buổi chiều, Tần Lễ và Giang Triều trở về phòng học, các bạn học trong phòng học đều thấy Giang Triều thì yên lặng đi không ít, Giang Triều trực tiếp đi đến chỗ ngồi ở hàng cuối cùng ngồi xuống, chỗ ngồi bên cạnh cậu trống không, trên bàn của mình là sách vở mới tinh, ngay cả bút cũng không có.

Tần Lễ ngồi phía trước Giang Triều, cậu ta vừa đi đến đã nói với bạn cùng bàn Lý Thâm của mình: "Cậu có biết bây giờ mấy cô gái nhỏ đáng sợ bao nhiêu không, vì theo đuổi anh Triều, vậy mà đàn khúc piano mà anh Triều thích nhất đó."

Lý Thâm: "Sau đó thì sao?"

Tần Lễ chống khuỷu tay xuống bàn, nói không hề khoa trương: "Đàn giống anh Triều y như đúc, ngay cả ở một đoạn ngừng ngắt quen thuộc ở giữa của anh Triều, cô ấy đều học giống hệt."

Lý Thâm: "Con mẹ nó, nhân tài nha!"

Tần Lễ: "Thật đáng tiếc mà, có là nhân tài thì anh Triều cũng không có hứng thú."

Giang Triều cầm thư tình Thẩm Nhu viết lên xem, cả một phong thư tình này cho dù cậu không xem cũng có thể đọc thầm ra được.

Tần Lễ nhìn Giang Triều một cái, sau đó cùng Lý Thâm bày ra dáng vẻ bất đắc dĩ, cũng không biết Giang Triều đây là tự mình ngược mình hay đang làm cái gì, cho dù bức thư tình kia được sửa lại tên, nhưng mà đó vẫn là thư tình của Thẩm Nhu viết cho Chu Tự, không phải thư tình cho cậu đâu.

Giang Triều đưa tay xoa xoa hai chữ Giang Triều viết lại trên vết xóa, ngay sau đó cẩn thận từng li từng tí gấp thư tình lại bỏ vào trong bì thư.

Là cô không chạy.

Là cô chủ động đưa phong thư tình này cho cậu.

Chữ Giang Triều cũng là cô viết lại lên thư tình.

Về phần Chu Tự, trên phong thư tình này không có tên Chu Tự.

..........

Lần này tan học trở về Thẩm Nhu đã có kinh nghiệm, cô không đi thẳng về, sau khi từ trường học đi ra ngoài, cô và Lý Lê đi đến quán trà sữa mua trà sữa Lý Lê nói.

Lý Lê phải về, nhưng cô ấy nhìn thấy Thẩm Nhu đi đến tiệm mì bên cạnh bèn sửng sốt một chút nhanh chóng đuổi đến.

Lý Lê: "Nhu Nhu, cậu muốn ăn tô mì ở đây rồi mới đi à? Tớ cũng thích mì của tiệm mì này, chúng ta cùng nhau ăn đi, ăn xong rồi lại trở về."

Thẩm Nhu về nhà phải làm bài tập, phải ôn tập, vì vậy cô cần ăn cơm.

Trong quán, Thẩm Nhu và Lý Lê ngồi đối diện nhau, Lý Lê cầm điện thoại đang gọi cho bố cô ấy, đặc biệt biết nũng nịu: "Con ăn mì ở tiệm mì bên ngoài trường rồi mới về, mì của tiệm này ăn cực kì ngon luôn. Con ăn mì cay dầu. Nhưng mà, lát nữa con về còn có thể ăn bánh tart trứng của bố không?"

Lý Lê nói với Thẩm Nhu: "Lần sau tớ sẽ mang bánh tart trứng cho cậu ăn, bố tớ làm ăn ngon lắm đó."

Thẩm Nhu cười một tiếng, cô đưa tay vuốt tóc Lý Lê: "Được."

Lý Lê: "Sao tớ lại thấy cậu coi tớ như trẻ con nhỉ, chúng ta cùng độ tuổi đó, mấu chốt là cậu vừa ngọt lại còn mềm."

Thẩm Nhu và Lý Lê gọi món mì giống nhau, sau khi hai người ăn xong trở về thì thấy bọn Giang Triều mới vừa ra khỏi trường học, hình như bọn cậu vừa đánh bóng rổ xong, Lý Lê bị dọa đến nỗi trực tiếp kéo Thẩm Nhu chạy.

Ánh mắt của Giang Triều tỏa ra khí lạnh bức người, muốn đuổi theo phía trước, đi vài bước lại quay người đi vào tiệm mì Thẩm Nhu vừa ở.

Cô lại sợ cậu, hôm qua cậu nên dịu dàng một chút.

Tần Lễ: "Anh Triều, anh làm gì thế?"

Giang Triều: "Ăn mì!"

.........

Bởi vì Thẩm Nhu ăn tối no rồi, tốc độ làm bài tập cũng nhanh hơn một chút. Làm xong bài tập thì tắm rửa sạch sẽ, cô ngồi trên giường ăn đồ ăn vặt mua lúc quay trở về, còn đang cầm điện thoại nhắn tin với Lý Lê.

[Thẩm Nhu: Không cần sợ cậu ấy.]

[Lý Lê: QAQ]

[Thẩm Nhu: Cậu ấy thực sự là người tốt.]

[Lý Lê: Trừ phi cậu sờ tóc cậu ấy một cái, cậu ấy không giết cậu thì tớ mới tin.]

Nhìn chằm chằm điện thoại một hồi lâu, Thẩm Nhu cất điện thoại di động vào, dự định đi ngủ. Ý nghĩ này của Lý Lê hơi khiến cô sợ hãi, trước khi trùng sinh, cho đến bây giờ Thẩm Nhu cũng chưa từng sờ tóc của Giang Triều.

Buổi tối lúc đi ngủ, Thẩm Nhu nhìn ngón tay của mình, nhớ đến Giang Triều dạy mình đánh đàn. Cậu thấy Thẩm Nhu đờ người nhìn đàn piano thì mời người dạy Thẩm Nhu đánh đàn, kết quả có một ngày lúc quay lại cậu nhìn thấy thầy dạy piano nhìn Thẩm Nhu đỏ mặt, lúc ấy liền bước lên đánh một quyền, Thẩm Nhu giữ chặt cậu lại.

Lú đó, tính tình Thẩm Nhu yếu đuối, vẫn chưa đối nghịch với Giang Triều, Giang Triều bảo Thẩm Nhu ngồi trước piano dạy cô đàn thế nào, cậu bá đạo, yêu cầu Thẩm Nhu đàn giống cậu. Bởi vì Thẩm Nhu thật sự thích đánh đàn nên học cũng rất chăm chú, có phải đàn giống Giang Triều hay không, cô cũng không suy nghĩ nhiều.

Nghĩ tới những thứ này, Thẩm Nhu có chút sững sờ.

Bởi vì Thẩm Nhu lại không xuống lầu ăn cơm, dưới lầu, Thẩm Tư đang nói chuyện này với Trần Quân: "Chị con đang đến thời kì phản nghịch, không phải chỉ là một cuộc thi hoa khôi thôi sao, để mẹ xem mẹ cho nó tham gia thì nó có thể giành được chức hoa khôi hay không. Ngày mai, con đi tìm chị họ con một chút, nói một chút về việc này cho nó nghe, bảo nó đừng so đo."

Trần Quân nghĩ đến Giang Triều, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không nói gì.

Thẩm Tư: "Con nói, sao chị con không thể giống chị họ con chứ!"

............

Sáng sớm ngày hôm sau, bởi vì Thẩm Nhu hẹn Lý Lê cùng nhau đến trường, cho nên đến muộn.

Sau khi Lý Lê với Thẩm Nhu đến trường, cùng với Thẩm Nhu chạy về phía trước. Lần này đến trễ vì Lý Lê muốn uống trà sữa, hai người bọn họ xếp hàng một lúc, lại thêm lú Lý Lê đi ra lại chậm một chút, cho nên mới đến muộn.

Mãi cho đến tiếng chuông reo. Lý Lê: "Nhu Nhu, lên lớp."

Nhóm Giang Triều và Tần Lễ cũng đến muộn, nhưng khác với Thẩm Nhu và Lý Lê, bọn cậu đi bộ nhàn nhã, thậm chí Lý Thâm còn đang cầm bữa sáng của mình để ăn. Lý Lê vốn đã sốt ruột, khi nhìn đến Giang Triều lại muốn kéo Thẩm Nhu chạy.

Giang Triều: "Thẩm Nhu, cậu đứng lại cho ông!"

Lý Lê vẫn muốn tiếp tục chạy nhưng bị Thẩm Nhu kéo lại, cô biết tính tình Giang Triều, nếu như bọn cô tiếp tục chạy, Giang Triều có thể sẽ đến phòng học trực tiếp hỏi cô chạy cái gì, mặc dù bây giờ Giang Triều vẫn là Giang Triều 18 tuổi.

Thẩm Nhu: "Cậu đừng sợ cậu ấy."

Lý Lê còn muốn chạy, hùa theo: "Ừa ừa ừa, không sợ, chỉ là run chân thôi."

Thẩm Nhu: "..."

Giang Triều ngược sáng đến gần Thẩm Nhu, cậu đanh mặt: "Không phải không sợ tôi sao, không sợ tôi thì cậu chạy cái gì?"

Thẩm Nhu: "Giang Triều."

Âm cuối giọng Thẩm Nhu có chút vừa êm dịu vừa ngọt, Giang Triều liếc nhìn Thẩm Nhu nhớ tới lúm đồng tiền của cô, cậu muốn giơ tay lên chọc một cái xem có thể chọc ra lúm đồng tiền của Thẩm Nhu không, nhưng cậu vừa vươn tay ra, dường như Thẩm Nhu biết cậu muốn làm gì, cô lùi về sau một bước dài, đôi mắt cũng đỏ lên.

Bởi vì động tác của Thẩm Nhu, Giang Triều không có kéo căng nét mặt của mình nữa, nụ cười nhạt đi, bày ra dáng vẻ khiến người ta sợ không dám đến gần.

Thẩm Nhu do dự một chút bèn đưa tay về phía Giang Triều, giữa bọn họ có chút khoảng cách, Thẩm Nhu vươn tay ra cũng không chạm đến tóc Giang Triều, cô run rẩy mà hỏi: "Giang Triều, cậu có thể cúi xuống một chút không?"

Bọn họ duy trì một khoảng cách nhỏ, nếu như Giang Triều tức giận, cô có thể nhanh chóng bỏ chạy.

Cô muốn làm bạn với Lý Lê, sau này mỗi lần cô với Lý Lê nhìn thấy Giang Triều thì Lý Lê cũng không thể cứ dắt lấy cô bỏ chạy được. Cô cảm thấy nếu cô chạy, Giang Triều sẽ càng tức giận, có thể trong lòng cũng sẽ càng lúc càng giống cậu 26 tuổi ở tương lai.

Trước/39Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Chia Tay Sau Ta Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng