Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 107

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Mấy tháng trước Cố Tư Ức vì mải quan tâm đến Trịnh Bồi Bồi nên không rảnh lo chuyện trang trí phòng. Bây giờ cô bạn đi chỗ khác rồi, chồng thì mới về, hai người liền bắt đầu thảo luận về chuyện này.

Ngôi nhà trên cơ bản đã được thiết kế khá đẹp, chỉ cần trang trí nội thất và sơn sửa nữa thôi, hai vợ chồng mời người thiết kế nội thất về, lên phương án thống nhất rồi triển khai luôn, một tháng sau thì hoàn thành, có thể vào ở được rồi.

Cố Tư Ức thì nôn nóng muốn được ở ngay, nhưng Hạ Chi Tuyển lại không yên tâm, còn thuê cả người đến kiểm tra hàm lượng formaldehyde trong nhà, sau đó quyết định mấy tháng nữa mới chuyển vào ở.

Hai người tạm thời ở trong căn hộ trung tâm thành phố, Hạ Chi Tuyển bận rộn cho việc mở công ty, Cố Tư Ức thì đi làm từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều.

Tối đó, sau khi triền miên ngọt ngào, Hạ Chi Tuyển đưa cho cô xem mấy cái tên dự định sẽ đăng ký, nói: “Chọn cho chồng một cái tên đi.”

Cố Tư Ức lười biếng nhìn vào màn hình điện thoại: “Em thấy tên nào cũng ổn, chọn đại một cái đi.”

Hạ Chi Tuyển véo cái má vẫn còn đang nóng bừng của cô: “anh không chọn được, em chọn một tên đi.”

“Vậy thì chọn tên Hàng không Vũ trụ Tư Tuyển đi…” Cố Tư Ức nói đại.

“Được, chốt tên này. Nghe hay hơn hẳn mấy tên khác.” Hạ Chi Tuyển đồng ý.

Cố Tư Ức phì cười: “anh đừng làm loạn, em nói đùa thôi, ai lại đi đặt tên thế chứ, buồn cười lắm…”

Hạ Chi Tuyển nhướn mày, “Công ty của anh thì anh thích đặt tên gì chẳng được? Tư Tuyển nghe rất hay!”

“Nhưng là tên hai bọn mình ghép vào với nhau đó, người ta sẽ nghĩ là anh đang muốn show ân ái đấy.”

“Tranh thủ show ân ái cũng tốt mà.”

“Aiya…”

Hạ Chi Tuyển lật người đè cô xuống dưới, mắt nhìn chằm chằm cô: “Vợ à, có được không?”

Cố Tư Ức nhìn bộ dạng như muốn ăn thịt người của anh thì lập tức thỏa hiệp: “Hừ…Nếu anh không sợ bị người ta cười…thì tùy anh…”

“Vậy bọn mình ăn mừng tên công ty được ra đời đi.”

“Ăn mừng á?” Cố Tư Ức ngơ ngác, “Ăn mừng thế nào?”

Hạ Chi Tuyển cười, cúi đầu hôn cô.

“Ưm…”

Rất nhanh, cái tên công ty công nghệ hàng không vũ trụ Tư Tuyển đã được đăng ký, địa chỉ và trang web của công ty cũng được ra đời.

Tuy nhiên từ khi công ty đi vào quỹ đạo thì Hạ Chi Tuyển cũng ngày càng bận rộn hơn, số lần đi công tác cũng rất nhiều. Cố Tư Ức thì đi làm giờ hành chính, thời gian nghỉ ngơi cố định. Hạ Chi Tuyển luôn cố gắng ở bên cô vào ngày cuối tuần, trong công ty ai cũng biết sếp tổng là một người rất quan tâm đến gia đình, dù có bận rộn đến đâu thì cũng phải thu xếp được thời gian cho vợ.

Cố Tư Ức rất khiêm tốn trong công việc, trừ lúc làm việc ra thì không mấy khi đăng hình lên mạng, giữ kín về cuộc sống riêng của mình. Nhưng vì cô có ngoại hình xuất chúng và năng lực làm việc rất tốt nên được giao cho làm MC trong mấy chương trình hot, độ nổi tiếng cũng vì thế mà tăng cao, lượng fan trên Weibo đã được hơn mười triệu người. trên Weibo cô chỉ giới thiệu vắn tắt về hồ sơ cá nhân là đã có chồng.

Các fan tò mò phỏng đoán, không biết chồng của nữ MC xinh đẹp nhất là thần thánh phương nào.

Chủ đề này còn từng một lần được lên hot search.

Cố Tư Ức đăng Weibo: [Cuộc sống hôn nhân của tôi rất hạnh phúc, chồng tôi rất bận, báu vật của mình phải giấu kỹ, tôi sẽ không khoe đâu.]

cô kiên quyết không công khai cho mọi người biết chồng mình là ai, nhưng vì bình thường cô rất khiêm tốn lại biết đối nhân xử thế nên mọi người đều hiểu, ai cũng chúc phúc cho cô.

Có lúc Trịnh Bồi Bồi hỏi cô: “Cảm giác khi kết hôn là gì vậy?”

Cố Tư Ức suy nghĩ một lát rồi nói: “Vẫn là cảm giác yêu cuồng nhiệt thôi.”

Quãng thời gian hạnh phúc luôn trôi qua rất nhanh, đã lại đến dịp tụ tập mừng sinh nhật Hạ Chi Tuyển và Cố Tư Ức rồi.

Hai năm qua mọi người bước ra khỏi mái trường và bước vào xã hội, cuộc sống đã thay đổi rất nhiều.

Chu Kiêu và Trương Hân Dịch đang yêu nhau, hai người tay trong tay cùng đi tụ hội.

sự nghiệp của Tô Hàn đang đến mùa thu hoạch lớn, phim điện ảnh mà anh đóng vai nam chính đã đạt doanh thu phòng vé hơn 20 tỷ, khả năng diễn xuất được đánh giá rất cao. Ca khúc nhạc phim do anh viết cũng trở thành bài hit, đầu đường cuối ngõ đi đến đâu cũng nghe thấy. Vẫn có tin đồn là anh có bạn gái, nhưng phía chính chủ chưa bao giờ đứng ra chứng thực, các fan cũng không để tâm lắm.

Lục Gia Diệp bỏ vốn mở công ty giải trí, chỉ mới hơn một năm mà đã đào tạo ra được một số ngôi sao trẻ, vì diện mạo anh tuấn và phong cách cực ngầu của mình mà mọi người đặt cho anh danh hiệu ông chồng quốc dân, nổi tiếng không kém gì minh tinh. Bên cạnh anh không thiếu phụ nữ đẹp vây quanh, quần chúng ăn dưa nhìn mà thích thú, thống nhất đặt tên cho những người phụ nữ đó là Lục nữ lang.

Trịnh Bồi Bồi tập trung cho sự nghiệp, rảnh rỗi thì trêu chọc mấy tiểu thịt tươi, công việc của cô là gì ư? Trước đó cô đã mặc kệ sự phản đối của gia đình, đầu quân cho công ty giải trí của Lục Gia Diệp luôn, làm quản lý cho nghệ sỹ. Mấy ngôi sao trẻ mới ra mắt chính là thành quả bước đầu của cô.

Hướng Lê thi lên làm nghiên cứu sinh của một trường đại học sư phạm danh tiếng, cô đang tính sau khi tốt nghiệp thạc sĩ sẽ ở lại trường làm giảng viên.

Cả bọn tụ tập lại một chỗ, Hướng Lê cười nói: “Chỉ có mình là bình thường nhất thôi… Nghĩ mà không thể tin được, sao mình có thể làm bạn với các cậu được nhỉ…”

Năm tháng trôi qua, Hướng Lê trở thành một cô gái dịu dàng xinh đẹp, cô vẫn giữ mái tóc dài đen mượt của mình, nhìn rất hiền lành thùy mị.

“Bình thường á? Mình thấy trong trường có không ít nam sinh theo đuổi cậu đâu nhá.” Trịnh Bồi Bồi trêu, “không định yêu đương gì à? Về phương diện này thì cậu đúng là bị thụt lùi với cả bọn rồi đấy, cậu nhìn bọn mình đi, đều yêu đương hết rồi, ít nhất cũng đã trải qua một thời phong hoa tuyết nguyệt.”

Hướng Lê cười: “Tạm thời mình vẫn chưa nghĩ đến, đợi tốt nghiệp rồi nghĩ sau vậy.”

“không thể lãng phí thanh xuân thế được!” Trịnh Bồi Bồi cười nói, “Chỗ mình có mấy cậu trai trẻ đẹp trai lắm, có cần mình giới thiệu cho cậu không?”

“Cậu nói cái gì đấy!” Lục Gia Diệp chen vào, “Cậu giới thiệu cho quả lê nhỏ mấy người trong showbiz là muốn hại người ta đấy à? Làm sao cậu ấy chịu được? Tôi thấy nên để má lúm nhỏ xử lý vụ này thì hơn, cấp dưới của A Tuyển đều là mấy thanh niên tài giỏi tuấn tú, hợp với cậu ấy hơn.”

Cố Tư Ức gật đầu: “Được được được, để mình để ý cho. Người làm việc trong công ty anh ấy đều là các tinh anh trong ngành nghiên cứu khoa học, kiểu đàn ông vừa có thể chăm lo cho gia đình lại vừa có thể kiếm được tiền là một lựa chọn rất tốt.”

“Ha ha, cậu vòng vo một hồi cuối cùng cũng là đang khen chồng mình đấy à?” Trịnh Bồi Bồi trêu.

“Mình khen anh ấy mà còn phải vòng vo à?” Cố Tư Ức quay sang nhìn Hạ Chi Tuyển đang ngồi bên cạnh, ôm cánh tay anh, hôn lên má anh một cái, nói: “Chồng em giỏi nhất! Chồng em đẹp trai nhất! Chồng ơi em yêu anh!”

Hạ Chi Tuyển: “…”

Đàn ông càng trưởng thành sẽ càng điềm đạm, làm như vậy trước mặt mọi người, anh thật sự không thích nghi được…

“Chồng à, sao anh không có phản ứng gì hết vậy?” cô mở to mắt nhìn anh.

anh ngồi nghiêm trang, đưa tay xoa đầu cô: “Ừ, ngoan.”

Lục Gia Diệp kêu lên: “Này này này, kháng nghị nhé! Ở đây vẫn còn mấy cẩu độc thân đấy! không chơi trò tung cẩu lương thế đâu!”

Trịnh Bồi Bồi: “Đúng đấy, cứ show ân ái hồn nhiên như thế, có để cho tôi yên ổn làm cẩu độc thân hay không đây!”

Chu Kiêu buông tay nói: “Tôi đã sớm tập thành thói quen rồi, nhưng mà…” anh ôm vai Trương Hân Dịch, “Tôi đã không còn là cẩu độc thân nữa.” Trương Hân Dịch ngượng ngùng, cúi đầu mỉm cười.

Trịnh Bồi Bồi bảo Lục Gia Diệp: “Cậu đừng có giả mạo là cẩu độc thân, nhóm Lục nữ lang của cậu lại vừa thay mới rồi đấy!”

“Cậu thì hiểu cái gì? Đàn ông á, trước khi gặp được tình yêu đích thực, dù có gặp gỡ bao nhiêu cô gái thì cũng vẫn là độc thân thôi!” Lục Gia Diệp gẩy tàn thuốc, cực kỳ thản nhiên nói.

“Tra nam!” Trịnh Bồi Bồi khinh, “Cùng tốt nghiệp một trường trung học, thế mà A Tuyển nhà người ta thì thành thục thâm tình như thế, sao cậu lại thành tra nam vậy hả!”

Lục Gia Diệp phản bác: “Bạn học Trịnh Bồi Bồi, xin bạn chú ý từ ngữ nhá! Tôi đâu có lừa gạt tình cảm của người phụ nữ nào, sao lại gọi tôi là tra nam?”

Trịnh Bồi Bồi đang định nói tiếp thì Lục Gia Diệp lại nhìn cô, cong miệng cười đểu nói: “Tiểu Trịnh à, em đang chê công ty trích phần trăm quá cao hay là tiền thưởng cuối năm ít thế? Dám tự ý phê bình ông chủ rồi đấy hả?”

Trịnh Bồi Bồi thầm hít sâu ba giây, sau đó cười tươi rói: “Đâu có ạ, em đang khen sếp rất có mị lực, khiến cho biết bao nhiêu người phụ nữ muốn quỳ dưới gấu quần Tây của sếp đó mà.”

Lục Gia Diệp vẫn giữ thái độ ăn trên ngồi trước lườm cô.

Trịnh Bồi Bồi tiếp tục nịnh nọt: “Sếp à, lần sau phiền sếp dẫn theo nữ nghệ sỹ do em quản lý đi nước ngoài nhé, để bọn họ cọ chút nhiệt của anh chồng quốc dân một tí.”

“Hai cậu thật là…Mình cười ngất mất…” Cố Tư Ức vui cực kỳ.

Đôi này thời đi học thì như oan gia, giờ lại hòa hợp êm thấm bằng cách này.

Câu đầu tiên mà Trịnh Bồi Bồi thường xuyên nói với cô chính là: “Cậu tưởng là mình chịu khuất phục dưới tay đồ ngốc đó à? không hề, mình chỉ chịu khuất phục trước sự nghiệp mà thôi!”

Lúc ấy Cố Tư Ức sẽ rất phối hợp mà an ủi cô: “Đúng vậy, cậu là người đại diện vàng cơ mà! Còn biết bao nhiêu tiểu thịt tươi đang chờ để được cậu nâng đỡ đó nha!”

Sinh nhật năm nay, Hạ Chi Tuyển tặng cho Cố Tư Ức một sợi dây chuyền do chính anh thiết kế.

Sau khi anh đeo lên cổ cho cô, mấy cô gái đứng bên cạnh đều than khóc.

“Học thần à, cậu có mắt thẩm mỹ như thế này mà lại đi chế tạo vệ tinh tên lửa gì chứ, cậu mà tự sáng lập ra một nhãn hiệu thiết kế riêng thì đảm bảo sẽ cực hot cho xem!”

“Đẹp quá đi!” “Đẹp thật đấy ~”

Trong ánh nhìn hâm mộ của mọi người, Cố Tư Ức nói với Hạ Chi Tuyển: “Quà của em để về nhà em sẽ tặng anh sau nhé.”

“Gì mà bí mật thế, cậu tặng cái gì vậy?” Trịnh Bồi Bồi tò mò.

Cố Tư Ức cười: “không nói cho các cậu biết đâu, đây là bí mật của hai vợ chồng mình.”

Chơi đùa cả một buổi tối xong, ai lại về nhà nấy.

Hạ Chi Tuyển đang rất nôn nóng, vừa vào cửa nhà đã hỏi ngay: “Vợ ơi, em tặng gì cho anh thế?”

Cố Tư Ức lấy hộp quà để trong phòng đưa cho anh.

Hạ Chi Tuyển có phần tò mò, nhưng cũng khá hưng phấn, ngồi xuống salon mở quà.

một chồng giấy tờ sổ sách xuất hiện trước mắt…Đủ các loại giấy chứng nhận quyền sở hữu tài sản, sản phẩm chứng khoán…

Hạ Chi Tuyển ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức ngồi xuống cạnh anh, nắm tay anh nói: “Chồng à, em biết hiện giờ anh đang gặp khó khăn về tài chính, đây đều là tài sản đứng tên em, bọn mình mang đi thế chấp vay vốn nhé.”

Mặc dù Hạ Chi Tuyển không nói gì với cô, nhưng hai vợ chồng chung chăn chung gối, thỉnh thoảng cô có nghe loáng thoáng lúc anh nói chuyện điện thoại nên cũng biết chút chuyện…

Việc phóng tên lửa có chứa vệ tinh lên không gian sẽ cần một khoản kinh phí đầu tư khổng lồ, tuy rằng giai đoạn trước đã chuẩn bị đầy đủ, Hạ Chi Tuyển cũng có những người bạn cùng chung chí hướng giúp đỡ, cả Lục Gia Diệp và Tô Hàn cũng đầu tư vào, nhưng theo sự phát triển của công ty, nguồn tài chính cũng càng lúc càng thiếu.

Việc gọi vốn đầu tư của anh cũng vấp phải trắc trở, có mấy doanh nghiệp nói rằng anh mơ mộng viển vông, thậm chí còn coi anh là kẻ lừa đảo. Thị trường trong nước vẫn chưa mở rộng phát triển lĩnh vực này, lại chưa từng có ai thành công, cho nên rất ít người dám tin tưởng anh. Tình cảnh của anh lúc này đang tương đối khó khăn, quan trọng là đoàn đội của anh đã có người bắt đầu muốn rút lui.

Cố Tư Ức nói tiếp: “Em đã tính rồi, tài sản đứng tên em ít nhất có thể thế chấp vay được một trăm triệu, nếu không đủ thì…em sẽ bảo bố giúp đỡ thêm một ít.”

Hạ Chi Tuyển nắm tay cô, nói khẽ: “Em lo nghĩ mấy chuyện này làm gì? không tin chồng em sao?”

“Em tin chứ, em cực kỳ tin!” Cố Tư Ức dùng ánh mắt sáng rực nhìn anh, “Trong suy nghĩ của em, anh chính là đại thần không gì không làm được, chẳng có chuyện gì có thể làm khó anh cả! Nhưng mà đại thần thì cũng có lúc gặp khó khăn chứ, trong giai đoạn này, em muốn được chia sẻ cùng anh!”

“Em yên tâm, anh làm được mà.” Hạ Chi Tuyển nhìn cô chăm chú, khẽ cười, “anh không thể dùng của hồi môn của vợ để đánh cược cho sự nghiệp được.”

Cố Tư Ức ngồi lên đùi anh, ôm lấy mặt anh, cúi xuống hôn.

Nhất thời chỉ còn lại sự triền miên dây dưa nóng rực của môi lưỡi.

Hôn xong, Cố Tư Ức thở hổn hển buông anh ra, nhìn vào mắt anh nói: “Vợ chồng không chỉ ấm áp ở bên nhau, mà còn cần có tình nghĩa nữa. Đây là mối quan hệ tâm can đấy, tương lai một trong hai ta mà bị bệnh nặng phải nằm trên giường bệnh thì sẽ cần người còn lại kí tên làm phẫu thuật đó, ngay cả tính mạng cũng giao cho nhau rồi thì tiền bạc có là gì đâu.”

Hạ Chi Tuyển nhìn cô không nói.

Cố Tư Ức cố ý nắm tai anh, tỏ ra hậm hực: “anh đã nói sẽ nghe lời vợ cơ mà! Lần này anh cũng phải nghe lời, không thì vợ sẽ bắt anh quỳ bàn phím đấy nhé!”

“…” Hạ Chi Tuyển bị cô làm cho phì cười, đành tước vũ khí đầu hàng.

Lúc thì oai phong lẫm liệt, lúc lại xinh đẹp đáng yêu, vợ anh đúng là rất có nhiều cách để đối phó với anh.

anh cười, giọng nói dịu dàng như có thể chảy ra thành nước: “Vâng, thưa vợ, anh nghe lời vợ ạ.”

Cố Tư Ức như trút được gánh nặng, vui vẻ nở nụ cười.

cô nhào vào lòng anh, ôm anh thật chặt, cực kỳ thỏa mãn nói: “Chồng à, anh chính là bảo vật vô giá của em đấy.”

Hạ Chi Tuyển cười, mặt cọ vào tóc cô thủ thỉ: “Em mới là bảo vật vô giá.”

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Bất Bại Chiến Thần Dương Thần ( Hoàn Chỉnh )