Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 116

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

“…” Sao cô lại không thể phản bác được thế này nhỉ? Nghe Lục Gia Diệp nói sao mà có lý đến thế?

“Xem thế nào đã…” Trịnh Bồi Bồi thuận miệng nói.

Lục Gia Diệp: “Chỉ cần tạo sự chú ý là được rồi.”

Từ sau hôm đó, Lục Gia Diệp bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình, thỉnh thoảng lúc gặp Trịnh Bồi Bồi ở công ty, anh lại dùng một ánh mắt rất mờ ám nhìn cô, trước mặt nhân viên, anh thường ân cần hỏi han cô, đón cô đi ăn cơm.

không bao lâu sau, trong công ty xuất hiện tin đồn là ông chủ đang theo đuổi chị Bồi Bồi. Liên tục có những người đến hỏi bóng hỏi gió cô, cô chỉ lịch sự mỉm cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Nếu người trong cuộc không phủ nhận tin đồn thì khả năng là thật rồi.

Trịnh Bồi Bồi cảm thấy hơi mất tự nhiên, nhưng không thể không thừa nhận rằng, cách làm này rất hiệu quả đối với Chúc Thần.

anh ấy né tránh cô, khi phải tiếp xúc trong công việc anh cũng cư xử rất máy móc.

cô cảm giác được là Chúc Thần đang dần rút lại tình cảm của mình, mặc dù đã từng như những người đồng đội kề vai chiến đấu, nhưng hôm nay lại trở nên xa lạ, song đó chính là kết quả tốt nhất rồi.

Trong thời gian này, Lục Gia Diệp thật sự đã làm hết chức trách của một người bạn trai.

Tin đồn sau khi được mọi người trong công ty ngầm thừa nhận, không hiểu vì sao lại truyền ra bên ngoài.

Cánh phóng viên đánh hơi được tin hot, ngồi chồm hỗm trước cửa công ty chờ hai người họ đi ra, lại chụp được cả ảnh hai người cùng nhau đi vào khu nhà…

Sau khi những tấm ảnh được đăng lên mạng đã trở thành một tin tức rất nóng.

“Người tình mới của ông chủ Lục là cô Trịnh, người đại diện vàng của công ty!”

“Lục đại thiếu gia đổi khẩu vị rồi, không còn thích mấy nữ minh tinh đang nổi nữa.”

“Tôi cảm thấy tình mới của ông chủ Lục rất được, khí chất hơn hẳn với những cô bồ cũ.”

“Hai người họ là bạn thời trung học, chơi với nhau nhiều năm rồi, Lục đại thiếu gia quanh đi quẩn lại lại quay về ăn cỏ gần hang sao?”

“Gia thế của quản lý Trịnh không đơn giản đâu nha…Bản thân cô ấy cũng không phải là một quản lý bình thường, mấy ông hoàng giải trí bây giờ đều là một tay cô ấy nâng đỡ, quan hệ trong giới cực kỳ rộng.”

“Có người còn nói cô ấy là cố vấn của Lục Gia Diệp, mỗi một hạng mục anh ấy đầu tư vào đều là do cô ấy chỉ điểm.”

“Quả nhiên, cao phú soái cuối cùng cũng về với bạch phú mỹ, kết hợp lại thì không biết sẽ còn hùng mạnh hơn bao nhiêu.”

Ngay đến Cố Tư Ức vốn không chú ý lắm đến mấy tin tức giải trí cũng ăn được miếng dưa này, lập tức gọi điện cho Trịnh Bồi Bồi.

Cố Tư Ức: “Mình phải qua truyền thông thì mới biết là cậu với Lục Gia Diệp đang yêu nhau là thế nào! Mình rất để bụng đấy nhé! Bồi Bồi của mình không còn là Bồi Bồi của ngày trước nữa rồi!”

“Ôi trời ơi anh Ức ơi, tha cho mình đi, cậu không biết tình huống của mình lúc này thế nào đâu, đau đầu nhức óc lắm đây này.”

“yêu nhau thì yêu nhau, cậu giấu giấu diếm diếm làm gì chứ?” nói xong, Cố Tư Ức bỗng nghĩ đến một khả năng, liền hỏi: “không lẽ cậu sợ Tô Hàn biết sao?”

“Sao lại vì Tô Hàn được chứ!”

“Cũng đúng nhỉ, hai cậu chia tay cũng lâu rồi, bây giờ cậu yêu ai là quyền tự do của cậu mà, mình tin cậu ấy sẽ chúc phúc cho cậu thôi.”

“Chúc phúc cái cọng lông ý, mình với tên ngốc kia chỉ đang diễn kịch thôi.”

“Hả? Diễn kịch? Là sao?”

“Chúc Thần tỏ tình với mình, mà hiện giờ anh ấy là con át chủ bài của công ty, nên bọn mình nghĩ ra cách này để anh ấy biết khó mà lui…”

“…Ra thế.” Cố Tư Ức có hơi thất vọng.

“Chính là thế đó! Ai biết được tên ngốc kia lại nhiệt tình quá như vậy chứ, làm cho cả công ty đồn đoán, sau đó lọt vào tai đám phóng viên, bị chụp cả ảnh rồi!”

“Ồ…”

“Phiền chết đi được! Cũng may là mình không phải người trong giới, sau Lục Gia Diệp đổi bạn gái mới thì mình sẽ chìm ngay thôi.” cô trà trộn trong giới giải trí mấy năm nay nên hiểu rất rõ về mối quan tâm của công chúng, chỉ cần Lục Gia Diệp đổi bạn gái ngôi sao mới thì cô sẽ bị quên lãng ngay.

“Tiếc thật đấy…” Cố Tư Ức thở dài.

“Cậu tiếc cái gì hả?!” Trịnh Bồi Bồi phát điên lên rồi.

“Mình tưởng là hai cậu yêu nhau thật chứ.”

“Sao mình có thể yêu cậu ta được? không đời nào!”

“Tại sao lại không thể? Lục Gia Diệp rất tốt mà, hai cậu yêu nhau là chuẩn nhất, nước phù sa không thể chảy ruộng ngoài.”

“…Cái quái gì vậy!” Trịnh Bồi Bồi càng nghe càng thấy ngượng ngượng sao ấy, không hiểu vì sao mà lại thấy hơi chột dạ, cô vội vàng chuyển chủ đề, “Mình đang nhọc lòng vì Chúc Thần đây, cậu nói xem bây giờ quản lý nghệ sỹ đâu có dễ dàng, chỉ trách mị lực của mình quá lớn thôi.”

“Đúng rồi, mị lực của chị Bồi Bồi rất lớn, mà chị cũng mau xem xét chọn lựa đối tượng đi, em chuẩn bị xong bao lì xì rồi đấy, chỉ đợi đến ngày được tặng thôi.”

“Mình còn trẻ mình còn trẻ…” Trịnh Bồi Bồi lại tiếp tục đánh trống lảng, “nói chuyện về cậu một chút đi, cậu với học thần định khi nào thì tạo người đấy?”

“…” Cố Tư Ức không nói.

“Sao thế? Kết hôn mấy năm rồi mà không định sinh con sao?” Trịnh Bồi Bồi bắt đầu lên giọng dạy bảo, “Mình nói cậu nghe nè, mau sinh con đi, mình đang chờ làm mẹ nuôi đấy. Mình thích trẻ con lắm luôn ấy, chỉ là chưa tìm được người nào để sinh con cùng thôi, mà chồng cậu thì có sẵn đấy rồi, sao lại không chịu sinh chứ.”

Cố Tư Ức nghe cô bạn lải nhải một lúc, không nhịn được phải lên tiếng: “Mình có bầu rồi.”

“Thế à…Hả?!!! Cậu có bầu rồi?!!!” Trịnh Bồi Bồi kích động, “Sao không nói cho mình biết! Bây giờ mới chịu nói là sao! Mình rất để bụng đấy nhé! anh Ức của mình không còn là anh Ức của ngày trước nữa rồi!”

“Mình vừa mới biết thôi, mẹ chồng bảo ba tháng đầu không nên thông báo rộng rãi quá, chờ cái thai ổn định đã.”

“Ôi…” Trịnh Bồi Bồi vui vẻ trở lại ngay, “Chúc mừng cậu nhé! Thế là mình sắp được làm mẹ nuôi rồi! Mấy ngày tới mình sẽ qua nhà thăm cậu!”

“Ừ.” Cố Tư Ức cười nói.

Cúp máy, Trịnh Bồi Bồi vui như thể chính bản thân có người nối nghiệp vậy, lập tức gọi cho Lục Gia Diệp.

Lục Gia Diệp: “Có chuyện gì thế bảo bối?”

Từ hôm đóng giả làm người yêu của nhau, anh lúc nào cũng gọi cô là bảo bối.

Trịnh Bồi Bồi đã từng kháng nghị, nhưng anh nói làm vậy sẽ tạo cảm giác giống người yêu hơn, còn khuyên cô cố nhịn một chút, qua một thời gian là ổn thôi, cho nên cô đành phải nhẫn nhịn.

Ai biết được bây giờ cô lại nghe quen tai luôn rồi, nghe thấy anh gọi mình là bảo bối mà chẳng hề thấy khó chịu chút nào.

Trịnh Bồi Bồi: “nói cho cậu nghe một tin vui!”

Lục Gia Diệp: “Tin gì?”

Trịnh Bồi Bồi: “anh Ức…”

Vừa mới nói ra thì cô chợt nhớ đến lời Cố Tư Ức dặn dò, không nên cho quá nhiều người biết, thế nên một nửa câu sau liền bị cô nuốt trở lại.

Lục Gia Diệp: “Má lúm nhỏ á? Má lúm nhỏ làm sao?”

“Cậu ấy…Dạo này sống rất tốt, tôi định bớt chút thời gian tới nhà thăm cậu ấy, xin ông chủ cho nghỉ phép một ngày.”

“Được đó, cùng nhau đi đi, tôi cũng lâu rồi không nhậu nhẹt với A Tuyển.”

Hai người tập trung gây dựng sự nghiệp ở hai thành phố khác nhau, bình thường ai cũng bận rộn, mặc dù hàng năm vẫn có ngày định kỳ gặp mặt tụ tập nhưng vẫn không thể dư dả thời gian như hồi học trung học được, quãng đời học sinh sớm tối cười đùa với nhau đã qua rồi. Bây giờ cả bọn đều đã trưởng thành, bước chân vào xã hội, ai cũng có sứ mệnh và trách nhiệm của riêng mình, không ngừng tiến bước trên con đường mình đã chọn.

Bốn người hẹn thời gian gặp nhau, Trịnh Bồi Bồi và Lục Gia Diệp cùng nhau tới nhà thăm hai người bạn.

Hạ Chi Tuyển và Cố Tư Ức ở nhà tiếp đãi hai người.

Hạ Chi Tuyển tự mình vào bếp nấu nướng, Cố Tư Ức bưng hoa quả vào bếp, đang muốn rửa thì bị Hạ Chi Tuyển giữ tay lại: “Nước lạnh, em đừng động vào.”

“không sao mà.”

“Có sao.” anh rất kiên định.

“Thế em rửa bằng nước ấm là được chứ gì.”

“Em cứ để đấy lát anh rửa, ra ngoài nói chuyện với hai đứa kia đi.” Hạ Chi Tuyển nắm vai cô, dứt khoát ấn cô ra ngoài phòng bếp.

“…” Cố Tư Ức hết cách với anh.

cô ngồi xuống salon, nói với Trịnh Bồi Bồi và Lục Gia Diệp: “Bây giờ anh ấy coi mình không khác gì người tàn tật.”

Trịnh Bồi Bồi nói: “Nên thế! đang trong giai đoạn đặc biệt, phải chăm sóc cẩn thận!”

“Giai đoạn đặc biệt gì?” Lục Gia Diệp hỏi, sau đó phản ứng lại rất nhanh, “Hai người bắt đầu lên kế hoạch tạo người rồi đấy à?”

Trịnh Bồi Bồi: “Cậu có bị ngu không? Muốn tạo người thì chỉ cần cố gắng về đêm thôi, ban ngày thì việc gì phải cẩn thận?”

Cố Tư Ức nghe xong chỉ muốn ôm mặt, chị Bồi Bồi à, chị không nói gì thì hay hơn đấy.

“…” Trịnh Bồi Bồi vội nhìn về phía Cố Tư Ức, “Mình chưa nói gì đâu nhé! không phải là mình nói với cậu ấy đâu!”

Cố Tư Ức đưa tay chống cằm: “Hai cậu thật sự chỉ đang đóng giả làm người yêu thôi à? Sao mình cảm thấy tính cách của hai cậu là một cặp trời sinh thế nhỉ?”

“Ai là một cặp với cậu ta chứ! một cô gái thanh cao thoát tục như mình làm sao mà chung đường với đồ ngốc này được!”

Lục Gia Diệp không phục: “Tôi đây là tổng tài bá đạo đẹp trai tài giỏi phong độ ngời ngời hào hoa phóng khoáng nhé, trừ cậu ra thử hỏi xem có ai dám nói tôi là đồ ngốc không?”

“Chậc…” Cố Tư Ức cười xấu xa, nhìn Trịnh Bồi Bồi nói, “Cảm nhận được không? Cảm giác được tổng tài bá đạo yêu thương cưng chiều ý?”

Trịnh Bồi Bồi ghét bỏ liếc nhìn Lục Gia Diệp, giơ tay phủi da gà trên người, “anh Ức à, cậu tưởng cậu đang xem phim thần tượng đấy à?”

Lục Gia Diệp ngồi một lúc rồi đứng lên: “Hai cậu ngồi đây nhé, tôi vào bếp giúp A Tuyển.”

Lục Gia Diệp đi vào bếp, Hạ Chi Tuyển cũng không hề khách sáo mà sai bảo chỉ huy anh.

Trong phòng khách rộng rãi, Trịnh Bồi Bồi và Cố Tư Ức ngồi trên salon, chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy hai người đàn ông đang bận rộn trong bếp.

Trịnh Bồi Bồi thở dài: “Sao học thần kết hôn mấy năm rồi, còn sắp làm bố, vậy mà tính cách vẫn lạnh lùng hờ hững thế nhỉ? Vẻ đẹp trai vẫn như cũ, dáng người cũng không biến dạng.”

“Cậu nghĩ gì thế hả? Học thần làm sao có thể biến thành một ông chú đầu hói bụng bự được chứ?” Cố Tư Ức mắng.

“không phải người ta thường nói đàn ông sau khi kết hôn sẽ béo ra sao…” Trịnh Bồi Bồi vô tội chớp mắt.

“anh ấy vẫn còn rất trẻ mà! đã tới 30 đâu!” Cố Tư Ức nhấn mạnh lại, nói xong vẫn thấy chưa chuẩn nên lại nói tiếp, “Cho dù có qua mười năm nữa thì anh ấy cũng sẽ không biến thành ông chú đầu hói bụng bự đâu!”

“Vâng vâng, học thần đẹp trai nhất.” Trịnh Bồi Bồi cười híp mắt.

Cố Tư Ức nhìn Lục Gia Diệp trong bếp, nói với Trịnh Bồi Bồi: “Có vẻ bạn Lục nấu nướng giỏi phết ha?”

Trịnh Bồi Bồi gật đầu ngay: “Đúng vậy! Cậu ta nấu ăn ngon cực! Học thần có khi còn thua ý.”

“Còn lâu nhé, học thần nhà mình cũng nấu ăn cực giỏi, món anh ấy làm ngon hơn ở ngoài hàng nhiều.”

“Tên ngốc kia cũng thế mà, có thể đem so với đầu bếp đạt sao Michelin luôn đấy!” Dường như cảm thấy chưa đủ thuyết phục, Trịnh Bồi Bồi lại bổ sung thêm, “không tin thì pk không? Cho mỗi người nấu một món xem ai nấu ngon hơn?”

“Được thôi.” Cố Tư Ức hớn hở đáp.

Thế là, hai người đàn ông đang bận rộn trong bếp bỗng dưng nhận được chỉ thị của hai người phụ nữ.

Mỗi người sẽ tự nấu một món ăn khác nhau.

Trịnh Bồi Bồi nói: “Lão Lục, cậu làm được mà! Cố lên! Phát huy hết thực lực của mình ra đi!”

Lục Gia Diệp đón nhận lời động viên cùng một nhiệm vụ quan trọng, anh nhìn số nguyên liệu, suy nghĩ xem mình nên nấu món gì.

Hạ Chi Tuyển thì vẫn thờ ơ, tiếp tục nấu món của mình.

Vì căn bếp khá rộng nên việc nấu nướng của hai người không bị ảnh hưởng gì.

Cố Tư Ức cười nói vào tai Trịnh Bồi Bồi: “Lục Gia Diệp tốt như thế cơ mà, cậu thật sự không định cân nhắc chút sao? Thời gian này chắc cậu cũng ăn không ít món cậu ấy nấu rồi nhỉ?”

“…” Trịnh Bồi Bồi hơi ngượng, “Đó gọi là bữa cơm hữu nghị của bạn cùng nhà thôi.”

“Ăn cơm người ta nấu mà không chịu làm vợ người ta, coi chừng người ta đòi nợ cậu đấy nhé.” Cố Tư Ức cười gian.

“Cậu đừng nói lung tung nữa, bọn mình chỉ là anh em tốt thôi.”

“Vậy tương lai người anh em tốt của cậu sẽ có bạn gái, sẽ không ở cùng nhà với cậu, không nấu cho cậu những bữa cơm nóng hổi nữa rồi.”

“…”

“Mình thấy hai cậu rất hợp nhau mà.”

“Mình thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện này!”

Lục Gia Diệp vừa nấu ăn vừa vểnh tai lên nghe hai cô gái thầm thì với nhau.

Mặc dù trong bếp có tạp âm, nhưng anh có thể tranh thủ những lúc đi lấy nguyên liệu để tiến lại gần nghe lén mấy câu.

Loáng thoáng cảm giác được là Cố Tư Ức đang nói giúp cho anh, trong lòng thầm vui sướng.

Nghĩ lại mới thấy, bạn thân chính là hậu phương vững chắc còn gì nữa, sao trước giờ anh không nghĩ đến nhỉ, sau này phải nhờ vả má lúm nhỏ nhiều hơn mới được, bảo cô trợ giúp cho anh.

“Bỏ lỡ sẽ tiếc lắm, Lục Gia Diệp vừa nhìn đã biết là một người đàn ông đối xử tốt với vợ rồi, cậu tưởng đàn ông như thế bây giờ còn nhiều lắm sao? Gặp được rồi mà còn không biết quý trọng hả? Tính cách của hai cậu lại quá hợp nhau, đấu võ mồm từ hồi đi học đến giờ vẫn không hết chuyện, hiếm gặp lắm đấy.”

“không được không được…Mình chưa từng nghĩ đến…Khó xử lắm…” Trịnh Bồi Bồi nói nhỏ, “Thôi, bọn mình nói chuyện khác đi, bị hai người kia nghe được thì ngại lắm.”

Nhỡ đồ ngốc kia nghe thấy thì lại nghĩ là cô có ý với cậu ta.

Dưới sự cố gắng của Hạ Chi Tuyển và Lục Gia Diệp, không bao lâu sau, một bàn thức ăn thịnh soạn đã được hoàn thành.

Trịnh Bồi Bồi mở chai vang đỏ mà cô đặc biệt đem tới ra, đang định rót cho Cố Tư Ức thì bị Hạ Chi Tuyển ngăn lại: “Tư Ức không được uống rượu.”

Trịnh Bồi Bồi ngạc nhiên: “Uống chút vang đỏ cũng không được sao?”

“không được.” Hạ Chi Tuyển nói ngắn gọn.

Cố Tư Ức ngượng ngùng nhìn Trịnh Bồi Bồi, bây giờ cô đã hoàn toàn mất đi quyền tự chủ rồi.

Thế là ba người uống rượu, Cố Tư Ức uống nước hoa quả, bốn người cùng nhau chạm cốc.

Trịnh Bồi Bồi nói: “Cứ ở nhà thế này vẫn hơn, rất có không khí.”

Cố Tư Ức cười: “Sau này cậu nhớ tới chơi thường xuyên nha.”

“Tất nhiên rồi, mình phải làm tốt trách nhiệm của một người mẹ nuôi từ khi cậu còn mang thai mới được.”

“Thế để tôi làm bố nuôi nhé?” Lục Gia Diệp cười đùa.

Trịnh Bồi Bồi: “Liên quan gì đến cậu? đi chỗ khác chơi, đừng có xen vào.”

“Em bé là do cậu sinh ra chắc?” Lục Gia Diệp hậm hực, quay lại nói với Cố Tư Ức, “Má lúm nhỏ, tôi muốn làm bố nuôi của em bé, đăng ký trước rồi nhé.”

Cố Tư Ức cười nói: “Được thôi.”

“Aiya sao cậu đáng ghét thế nhỉ, cứ thích bắt chước tôi là sao? Tôi làm mẹ nuôi rồi, giờ đến cậu thành bố nuôi à?”

“Có sao không? Cậu thích trẻ con thì được còn tôi thích thì không được à?” Lục Gia Diệp cãi.

Hạ Chi Tuyển thờ ơ nói: “Hai cậu thích trẻ con như thế thì tự sinh một đứa đi.”

Cố Tư Ức cười híp mắt: “Đúng rồi đó, bây giờ hai cậu cũng sinh một đứa không phải rất vừa vặn sao? Cho nó chơi với bảo bảo nhà mình luôn.”

Lục Gia Diệp quay sang nhìn Trịnh Bồi Bồi: “Sao tôi lại cảm thấy lời đề nghị này cũng không tồi nhỉ?”

Trịnh Bồi Bồi: “…”

Lục Gia Diệp: “Đẻ con gái thì xinh đẹp đáng yêu giống cậu, đẻ con trai thì thông minh đẹp trai như tôi, quá hoàn mỹ!”

“…Cậu nghĩ cái quái gì thế hả!” Trịnh Bồi Bồi quay mặt đi, ra vẻ bình tĩnh uống một ngụm rượu.

Nhìn Lục Gia Diệp đang tươi cười rạng rỡ nói chuyện sinh con, sao tim cô lại đập rộn lên thế này?

Lục Gia Diệp đùa giỡn mấy câu rồi chuyển chủ đề: “Ban nãy hai người bảo bọn tôi so tài nấu nướng đúng không? Mời hai vị nếm thử đi, xem tôi với A Tuyển ai nấu ngon hơn.”

Cố Tư Ức nói: “Món của bạn Lục nấu rất tốt, hương vị thơm ngon tươi mới, nhưng mà tôi cảm thấy món của học thần nấu tốt hơn, cho vào miệng có thể cảm nhận được nhiều tầng hương vị khác nhau.”

Lục Gia Diệp: “Cậu thiên vị!”

Hạ Chi Tuyển: “Vợ anh đúng là rất biết thưởng thức.”

Trịnh Bồi Bồi nếm thử rồi nói: “Tôi cảm thấy học thần nấu rất ngon, quả thật có thể cảm nhận được nhiều tầng hương vị, nhưng bạn Lục nấu ngon hơn, làm cho người ta ăn hết miếng này đến miếng khác, hoàn toàn không thể dừng đũa được.”

Lục Gia Diệp mặt mày hớn hở, giơ ngón cái lên: “Cuối cùng cũng có một người hiểu biết, Bồi Bồi mới đúng là tri kỷ của tôi!”

Hai người đàn ông đều cảm thấy hài lòng, dù sao họ cũng chỉ cần nhận được lời khen từ người phụ nữ của mình thôi, thế là quá đủ rồi.

- --

Có thêm anh Ức tác động vào cái là khác ngay )) Đôi vợ chồng già vừa comeback lại chút xíu mà đã lại vung cẩu lương, ghét )

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Long Văn Chiến Thần