Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 25

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Cố Tư Ức nghĩ một lát rồi nói: “không cần đâu, bây giờ đống sách bài tập em còn chưa làm hết, tưởng là anh có đề cử sách gì hay, nếu không có thì thôi.”

“không tin anh à?” Hạ Chi Tuyển liếc nhìn cô.

“không không không không…” Cố Tư Ức sợ bị hiểu lầm nên vội vàng giải thích, “Em chỉ thấy làm vậy thì tạo gánh nặng cho anh quá, anh phải giữ vững thành tích học đứng đầu của mình, còn phải làm việc kiếm tiền, với lại công việc đó của anh cũng cần rất nhiều kỹ năng tự học nữa…anh sẵn lòng giành thời gian của mình ra để soạn tài liệu giúp em, em thật sự rất cảm kích, để soạn được một quyển sách cũng tốn công tốn sức lắm, thà anh dùng thời gian ấy để đi chơi bóng hay xem phim thư giãn còn hơn…”

Hạ Chi Tuyển nhìn cô nhóc bên cạnh mình, im lặng vài giây rồi bỗng cười nói: “Emđang quan tâm anh đấy à?”

Cố Tư Ức càng thêm ngượng ngùng, “anh là học thần, cần gì đám học tra như em phải quan tâm chứ… Chẳng qua là em không muốn anh vất vả quá thôi.”

Hạ Chi Tuyển không nói gì nữa, Cố Tư Ức bước đi theo cậu.

Cậu bất ngờ đi chậm lại, Cố Tư Ức cũng chậm lại theo, hai người sánh vai đi bên nhau như đang dạo phố vậy.

Hạ Chi Tuyển giơ tay lên ôm gáy Cố Tư Ức, nói: “Em như thế này…Cũng tốt.”

“Gì cơ?” Cố Tư Ức chẳng hiểu gì cả.

Tất cả những gì cậu có được, mọi người đều coi đó là chuyện đương nhiên, kể cả cha mẹ cậu. Họ chỉ quan tâm xem cậu đạt được thành tích gì, bay cao bay xa ra sao, có làm thỏa mãn sự kỳ vọng của gia đình không, liệu có thể làm tốt hơn được nữakhông…

Chưa có một ai hiểu được rằng, cậu làm tốt mọi thứ, trở thành hình mẫu hoàn mỹ trong suy nghĩ của mọi người, cũng là một công việc vô cùng mỏi mệt và cô độc.

Hạ Chi Tuyển cong môi cười, hỏi: “Từ chỗ này đến ga tàu điện ngầm chắc phải mất 20 phút nữa, em muốn gọi taxi hay đi bộ?”

“đi bộ đi, vừa mới ăn no xong, đi bộ nhiều chút cho tiêu cơm.”

“Ừ.”

Lúc hai người đứng ở ga tàu điện, Cố Tư Ức khó hiểu nghĩ, 20 phút là bằng nửa tiết học, thế mà sao nhanh thế nhỉ, đi một tí đã đến nơi rồi?

Hơn tám giờ tối là giờ cao điểm trên tàu điện, người lên xuống tàu cực kỳ đông.

Lúc hai người đi lên, bên trong đã không còn chỗ ngồi, đành phải đứng.

Hạ Chi Tuyển nắm chặt vòng treo trên cao, Cố Tư Ức đứng bên cạnh cậu, càng ngày càng có nhiều người chen lên tàu, Cố Tư Ức bị người ta xô đẩy sang một bên, khẽ kêu lên.

“Lại đây.” Hạ Chi Tuyển ôm vai Cố Tư Ức, kéo cô vào trong ngực, ngăn cách khỏi dòng người đang xô đẩy.

“…” Cố Tư Ức không kịp chuẩn bị, ngã nhào vào ngực cậu.

Mùi hương thơm mát trên người cậu tạo thành một thế giới riêng che chở cho Cố Tư Ức, sự ồn ào huyên náo bên ngoài dường như cũng đã biến mất.

Tay của cậu ôm ngang hông cô, giữ chặt cô trong lòng mình.

Cố Tư Ức dựa sát vào lồng ngực của người con trai, mặt đỏ tới tận mang tai, hai chân nhũn ra.

cô nhìn qua đầu vai Hạ Chi Tuyển, tầm mắt chỉ toàn thấy người với người…

Cảm giác chột dạ khiến cô rũ mắt xuống, không dám nhìn ánh mắt của những người kia.

Hạ Chi Tuyển cúi đầu ghé vào tai cô, cười nói: “Sao eo của em lại bé thế hả?”

“…!!!” Cố Tư Ức bối rối, còn chưa kịp quen với việc dính sát vào nhau thế này, mà anhcòn nói cái gì thế hả?

Cố Tư Ức quẫn bách vô cùng, theo bản năng muốn tránh ra thật nhanh, kết quả bốn phương tám hướng chỉ toàn người với người…

Giống như bốn bức tường đang bao vây lấy cô vậy…

Sao lại muốn đi tàu điện ngầm về làm cái gì cơ chứ, bắt taxi về thẳng trường luôn có phải xong rồi không.

Hạ Chi Tuyển cảm nhận được sự nóng nảy của cô thì đứng thẳng người lên, cánh tay cũng thả lỏng một chút, chỉ ôm rất nhẹ nhàng.

Cuối cùng cũng đến bến, dòng người trên dưới bắt đầu khởi động, Hạ Chi Tuyển mộttay nắm tay Cố Tư Ức, một tay ôm sau lưng cô, ngăn cách dòng người chật chội, đưacô xuống tàu.

Cố Tư Ức thở phào, chạy ra chỗ vắng người hít thở không khí trong lành.

Hạ Chi Tuyển không nhanh không chậm đi bên cạnh cô, dáng vẻ lười nhác trầm lặng, khí chất như một vị công tử vậy.

Cố Tư Ức: “…”

một người như thế này, nhất định câu nói vừa nãy không phải là đang đùa với cô.

Trong cuộc sống bình thường học thần cũng có lúc ngốc nghếch mà, đúng vậy, cho nên câu hỏi đó không phải đang trêu đâu.

đi lên ga tàu điện chính là trung tâm thương mại, hai người lại cùng nhau đi dạo trong đó.

Lúc ngang qua cửa hàng Pandora, Cố Tư Ức đứng lại nhìn cái vòng tay đang trưng bày bên trong, đẹp quá.

Nhân viên bán hàng vội nhân cơ hội ra giới thiệu: “Bạn có muốn đeo thử không?”

Cố Tư Ức lắc đầu đáp: “không ạ.”

Dù gì cũng không mua nổi, lần tới đi dạo phố với mẹ thì vào nhìn thử xem có mua được gì làm quà sinh nhật cho mẹ không thôi vậy.

Sắp tới lối ra thì lại trông thấy một quán hồng trà sữa đông nghịt khách.

Hạ Chi Tuyển biết Cố Tư Ức thích uống nên chủ động hỏi: “Có muốn uống một cốckhông?”

Cố Tư Ức lập tức vui sướng, liếm môi nói: “Có ạ.”

Thế là hai người đứng xếp hàng phía sau một dòng người.

Hạ Chi Tuyển nói: “Em ở đây mua nhé, anh đi vệ sinh.”

“Vâng.” Cố Tư Ức gật đầu.

Cố Tư Ức mua hai cốc trà sữa, ngồi trong cửa hàng chờ Hạ Chi Tuyển.

cô vừa hút trà vừa nghịch điện thoại, chat QQ với các bạn, Trịnh Bồi Bồi đăng mộtđống ảnh chụp trong bữa ăn, Cố Tư Ức xem từng cái, không khỏi cảm thán kỹ thuật chụp hình của cô bạn quá tốt, ảnh đồ ăn lẫn ảnh tự sướng đều rất đẹp.

Có mấy kiểu Tô Hàn chụp cho bốn người họ, nhìn nụ cười tươi rói của bốn người cáccô, Cố Tư Ức không khỏi mỉm cười, lưu hết ảnh vào máy, sau đó gửi một tin nhắn: Hôm nay vui quá ~

Lúc cô còn đang cười ngây ngô với cái điện thoại thì Hạ Chi Tuyển về, cậu ngồi xuống bên cạnh cô, nói: “Đưa tay đây.”

“Gì thế?” Cố Tư Ức ngơ ngác làm theo.

Hạ Chi Tuyển cúi xuống chạm vào tay cô, Cố Tư Ức bỗng cảm thấy có gì đó lạnh như băng áp vào cổ tay mình.

Cố Tư Ức kinh ngạc, nhìn Hạ Chi Tuyển đeo chiếc vòng Pandora màu hồng vào tay cô.

Đeo xong, Hạ Chi Tuyển ngồi thẳng dậy, tự nhiên nói: “Mẹ anh vẫn luôn bảo anh mua quà cho em, cái này coi như thỏa lòng mong muốn của bà.”

“…Sao cô lại muốn anh tặng quà cho em?” Cố Tư Ức ngập ngừng nói.

“Mẹ em cũng bảo em đưa tương ớt cho anh còn gì.” Hạ Chi Tuyển nhìn cổ tay cô, làn da trắng nõn phối với cái vòng màu hồng, rất đáng yêu.

“Vừa rồi nhân viên bán hàng có giới thiệu với anh, nói cái vòng tay này mang ý nghĩa là unforgettable moments (những khoảnh khắc không thể nào quên), sau này cứ khi nào có một khoảnh khắc khó quên anh sẽ gắn thêm vào đây một hạt charm.”

nói xong cậu lại nhìn Cố Tư Ức đang sững sờ, hỏi: “Thích không?”

Cố Tư Ức cúi đầu nhìn cái vòng, giơ tay lên lắc lắc, gẩy nhẹ hạt charm trên đó.

Chiếc vòng có hình hai chú chim chụm đầu vào nhau, viên ngọc lưu ly màu hồng tựa như cánh hoa đang đắm mình trong cảnh sắc tươi đẹp, đẹp đến say lòng. Cố Tư Ức càng ngắm càng thấy thích, tâm trạng cũng vui sướng theo, cô lấy hai tay che mặt, cười trộm một lúc mới ngẩng đầu lên nói với Hạ Chi Tuyển: “Em thích lắm! Cực kỳ thích! Thích phát điên luôn!”

Hạ Chi Tuyển giơ tay chọc nhẹ vào cái má lúm nhỏ của cô, sao lại đáng yêu như vậy chứ?

Cậu nhìn cô cười, ánh mắt tràn ngập nét dịu dàng mà chính cậu cũng không phát hiệnra.

Hạ Chi Tuyển lần đầu tiên tặng quà cho con gái, cảm thấy rất ngọt ngào.

Chẳng trách mà mấy thằng con trai lại thích mua quà tặng con gái như thế, công nhận là cảm giác rất thỏa mãn, xem ra sau này tiền cậu kiếm được có chỗ để dùng rồi.

Hai người rời khỏi trung tâm thương mại, Cố Tư Ức cầm cốc trà sữa, mỗi lần hút mộtngụm là lại tranh thủ nhìn cái lắc tay, không nhịn được mà mỉm cười.

Cả hai đi bộ đến bến xe buýt, ngồi lên chuyến xe về thẳng trường học.

Nếu gọi taxi thì không đến nửa tiếng là về trường rồi, nhưng vì đi bộ và phương tiện công cộng nên mất đến hai tiếng.

Nhưng chặng đường này Cố Tư Ức không hề cảm thấy mệt, ngược lại còn thầm trách sao thời gian lại trôi nhanh như thế.

Trở về trường, Hạ Chi Tuyển lại đưa Cố Tư Ức về kí túc xá, Cố Tư Ức vẫy tay chào cậu rồi chạy lên phòng ngủ.

Về phòng rồi, cô lại lấy di động ra chụp ảnh cái tay đeo vòng rồi đăng lên trang cá nhân với dòng chữ: Thích lắm luôn!

Bạn bè cô rối rít vào bình luận.

Hướng Lê: Đẹp quá! Vừa mua luôn hả?

Trịnh Bồi Bồi: Được đấy, mua đâu thế mình cũng muốn mua một cái ~

Trương Hân Dịch: Hay bọn mình cũng mua mỗi đứa một cái đi!

Cố Tư Ức nhìn đến chóng cả mặt.

cô không muốn cái vòng của học thần tặng trở thành vòng tay chung của cả nhóm đâu.

Cố Tư Ức trả lời Trương Hân Dịch: Mình là mình, không giống ai cả, mình từ chối việc đeo vòng giống nhau nhé, hừ ~

Nửa tiếng sau thì đám bạn thân của cô mới đi chơi về, vừa về là nhìn ngay cái vòng tay của Cố Tư Ức.

“Đẹp thế, trước mình cứ nghĩ là vòng tay của hãng này không đến mức đẹp lắm, nhưng nhìn cậu đeo vào tay mới thấy đẹp.”

“Bao nhiêu tiền vậy? Để mình đi mua một cái kiểu khác, đảm bảo không giống nhau được chưa?”

Câu hỏi này làm khó Cố Tư Ức rồi, vì cô cũng không biết rõ là bao nhiêu tiền, lúc ấy chỉ liếc mắt nhìn qua thôi, khoảng hai ngàn thì phải (gần 7 triệu đồng).

“Tối nay cậu đi với Hạ Chi Tuyển còn gì, cậu ấy có thanh toán cho cậu không?” Trịnh Bồi Bồi nháy mắt hỏi.

Cố Tư Ức ngượng ngùng nói: “Đúng là cậu ấy mua cho mình đấy.”

“Uầy ~~” Mấy cô gái đồng thanh hô lên.

Trịnh Bồi Bồi nói: “không thể tin nổi, Hạ Chi Tuyển mà cũng biết tặng quà cho con gáicơ đấy.”

“Học thần tốt với cậu thế.”

“Quà của học thần như này thì Lục Minh là cái quái gì chứ.”

“Công nhận, mấy cái bông hoa với con gấu bông thì so làm sao được với cái vòng tay này!”

Tiếng hò hét của mấy cô gái khiến Lam Hiểu Thu và Từ Lâm cũng phải chú ý.

Từ Lâm ngó vào nhìn, cười nói: “Đẹp quá!”

Lam Hiểu Thu thì chỉ liếc nhìn từ xa rồi quay đi luôn.

“Có phải cậu ấy ghen với Lục Minh nên mới mua quà cho cậu không nhỉ?” Trịnh Bồi Bồi đoán.

“không phải đâu không phải đâu!” Cố Tư Ức vội giải thích, “Là vì bọn mình có đi qua cửa hàng này, mình thấy nó đẹp quá nên đứng lại ngắm một lúc, cho nên cậu ấy mới mua…”

Hướng Lê nói: “Trời ơi, chỉ vì thấy cậu đứng lại ngắm nên mua luôn, người ta chiều cậu thế còn gì!”

“không phải mà…” Cố Tư Ức cuống đến đỏ cả mặt.

“không phải thì là cái gì?” Trịnh Bồi Bồi gõ vào đầu cô một cái, “Chắc trong lòng đangvui lắm đúng không?”

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trấn Quốc Chiến Thần