Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 31

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

“Vậy em có bằng lòng làm bạn gái của anh không?”

Mấy chữ đó bay vào tai Cố Tư Ức, cô cũng coi như miễn cưỡng nghe thấy rõ ràng từng từ, nhưng cơn buồn ngủ bao vây khiến cô không hiểu được cả cụm từ ghép lại thànhmột câu hoàn chỉnh thì có nghĩa gì, nhưng vẫn quen miệng đáp lại: “Em bằng lòng…”

Dù thế nào thì cậu nói gì cũng đúng hết, ôm đùi học thần thì không bao giờ sai.

Ý nghĩ ấy vừa hiện lên thì đầu Cố Tư Ức lại gục xuống, sau đó chìm hẳn vào mộng đẹp.

Từ lúc cô cảm thấy mệt rã rời thì ít nhất cũng chống đỡ được hơn một tiếng nữa.

Giờ đã là ba giờ rưỡi sáng, nhu cầu của cơ thể đã đánh bại tất cả, khiến cô bị chinh phục hoàn toàn.

Hạ Chi Tuyển kinh ngạc, lúc cậu nói ra câu đó thì chính bản thân cũng bị giật mình.

Mà câu “Em bằng lòng” của cô lại càng khiến cho cậu sững sờ hơn nữa.

Cậu không ngờ là mình lại đưa ra yêu cầu đó, chỉ là bỗng dưng không suy nghĩ gì mànói luôn ra.

Xung quanh cậu có không ít người yêu sớm, nhưng cậu chưa bao giờ có suy nghĩ ấy, cậu cho rằng yêu đương trong thời kỳ chưa trưởng thành thì rất trẻ con lại không lâu bền, chính bản thân mình còn sống phụ thuộc thì làm sao gánh vác được trách nhiệm cho một mối quan hệ?

Cùng lắm chỉ là vui đùa một chút mà thôi, tận hưởng niềm vui trước mắt, nhưng thậtsự làm vậy rất lãng phí thời gian, không tốt cho cả hai bên.

Lúc cậu bật thốt ra câu nói kia, cậu mới phát hiện ra, rằng mình có tình cảm đặc biệt với Cố Tư Ức.

Cậu muốn có cô, muốn được ở bên cô, đi theo cô không rời…Giống như lúc này đây, dường như thế giới chỉ còn lại hai người họ dựa vào nhau, khát vọng sâu trong lòng đãphá vỡ nguyên tắc của cậu, cho nên theo bản năng cậu đã nói ra câu đó.

Hạ Chi Tuyển rũ mắt xuống, nhìn cô gái đang tựa vào vai cậu ngủ say.

Cậu không chắc là cô có thật sự nghe rõ câu hỏi của cậu không, hay chỉ mơ mơ màng màng đáp lại mà cũng không biết là mình vừa nói gì.

Bố mẹ của cô và cậu sẽ không đồng ý cho họ yêu sớm, cả thầy cô giáo nữa, tất cả đều là vật cản.

Mà cô… Liệu có sẵn sàng cùng cậu chống lại toàn bộ những sự cản trở từ bên ngoài hay không?

Hạ Chi Tuyển không có đáp án.

Cậu vòng tay ôm gọn cô vào lòng, cánh tay làm gối cho cô, tạo cho cô một tư thế ngủ thoải mái.

Cậu yên lặng ngắm nhìn cô, ánh mắt lưu luyến lướt tới lướt lui, cuối cùng không kìm được mà dừng lại ở đôi môi hồng nhỏ xinh kia.

Có phải nó rất ngọt không? Là vị socola, vị dâu hay vị vani? Chắc là ăn ngon hơn mấy loại kẹo mà cô mua cho cậu nhỉ?

Trong đầu liên tiếp hiện ra những phỏng đoán, xen lẫn là sự hưng phấn kích động, thúc giục cậu tự mình tới nếm thử xem sao.

Ánh mắt Hạ Chi Tuyển ngày một sâu, đầu cứ cúi dần xuống, đang chuẩn bị môi chạm môi thì cậu bỗng quay đầu đi chỗ khác, tiếng thở vừa gấp vừa thô, cố gắng kìm chế khát vọng.

Hạ Chi Tuyển dựa vào tường, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.

Trong hệ mặt trời có vô số những hạt bụi nhỏ, trải qua 10 vạn năm chúng trở thành những viên đá khổng lồ, tạo thành ngôi sao đầu tiên. Những ngôi sao trải qua sự gắn kết và va chạm lẫn nhau để tăng khối lượng tạo nên hành tinh, hành tinh lại bắt đầu quá trình ngưng tụ tạo thành hằng tinh. Mặt trời cũng chỉ là một hằng tinh bình thường, vậy có phải hệ mặt trời cũng rất bình thường hay không? sự sống liệu có tồn tại rộng khắp trong vũ trụ rộng lớn ấy?

(*) “Hằng tinh” là các sao tự phát sáng và phát nhiệt, “Hành tinh” là các sao không có khả năng phát sáng và phát nhiệt.

Hạ Chi Tuyển đem suy nghĩ đặt vào vũ trụ mênh mông, cố gắng làm nhạt đi dục vọng của mình.

một lúc lâu sau, cậu lại một lần nữa cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, cảm thấy mình thậtmay mắn.

Lúc trời gần sáng, Cố Tư Ức bị Hạ Chi Tuyển đánh thức.

cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, còn tưởng là đang ở phòng ngủ, nên lúc nhìn thấy Hạ Chi Tuyển cô liền giật cả mình.

Hạ Chi Tuyển đứng lên, đỡ cô dậy, nói: “Bây giờ bạn cùng phòng của em còn chưa dậy đâu, mau về phòng đi. Giờ truy bài buổi sáng không cần đến, bảo Trịnh Bồi Bồi xin phép cho.”

Cậu mặc áo khoác lại tử tế cho cô rồi nắm tay cô đi xuống lầu.

Cố Tư Ức vẫn như đang mộng du, ngơ ngẩn để cho Hạ Chi Tuyển dắt đến kí túc xá.

Cậu xoa đầu cô nói: “Em vào đi.” nói xong cũng quay người đi luôn.

Cố Tư Ức về phòng ngủ, rón rén đi lên giường, lúc được nằm thẳng người ra giường,cô mới thấy tư thế ngủ đêm qua của mình khiến lưng rất mỏi, cầm di động lên híp mắt nhìn, đã hơn năm giờ sáng rồi.

cô với Hạ Chi Tuyển ngồi trên sân thượng hơn năm tiếng đồng hồ, cứ cắm đầu chơi game, sau ngủ mất lúc nào không biết nữa…

Cố Tư Ức vừa nghĩ vừa ngủ tiếp.

Lúc Trịnh Bồi Bồi dậy thấy Cố Tư Ức vẫn không động đậy thì đi tới gõ vào giường cônói: “Cậu còn không dậy là sẽ muộn học đấy.”

Cố Tư Ức trở mình, lầm bầm: “Mình ngủ… Hôm nay không đến ngồi tự học sáng đâu…”

Trịnh Bồi Bồi ngạc nhiên: “Buồn ngủ thế cơ à?”

Đây là lần đầu tiên cô ấy thấy Cố Tư Ức mệt đến mức nghỉ học, bình thường hôm nào cũng tích cực hăng hái như đánh tiết gà cơ mà.

“Mình không đi đâu… Hôm qua mình ngủ không ngon giấc, giờ buồn ngủ quá… Đừngnói chuyện nữa, xin phép nghỉ cho mình, khi nào tự học xong mua đồ ăn sáng về cho mình với…”

“Hơ, cậu ngái ngủ mà sai người ta cũng quen miệng quá nhỉ.”

Trịnh Bồi Bồi không hỏi Cố Tư Ức nữa, bản thân mình thái độ học hành cũng ba lăng nhăng, cho nên có bạn thân sa đọa cùng thì đương nhiên là rất vui rồi.

Giờ tự học buổi sáng, cô chủ nhiệm vào kiểm tra, Trịnh Bồi Bồi chủ động xin nghỉ cho Cố Tư Ức: “cô ơi, bạn Tư Ức bị cảm hơi sốt nên đang ở phòng ngủ nghỉ ngơi ạ.”

“Có nghiêm trọng không? Nếu sốt cao thì phải đi bệnh viện đấy.” cô chủ nhiệm biết chuyện Cố Tư Ức bị thương ở sân bóng, sợ là bị phản ứng dây chuyền.

“Bạn ý bảo đã uống thuốc rồi, khi nào không chịu nổi thì sẽ nói ạ.”

“Ừ.”

Sau khi cô chủ nhiệm đi, Trịnh Bồi Bồi mệt mỏi nằm ra bàn, tự nói: “Mệt quá đi, biết thế ở trong phòng ngủ cùng Tư Ức luôn cho rồi…”

Mắt cô nhìn sang phía bên kia, Hạ Chi Tuyển cũng đang gục xuống bàn ngủ, Lục Gia Diệp ngồi bên cạnh thì khỏi phải nói rồi, ngủ say như chết.

Trịnh Bồi Bồi im lặng suy nghĩ, cả lũ bị chứng mệt mỏi khi vào thu đấy à?

Xong giờ tự học, Trịnh Bồi Bồi đi cùng Hướng Lê và Trương Hân Dịch đến nhà ăn ăn sáng, Trịnh Bồi Bồi vốn định ăn xong sẽ mua đồ ăn sáng cho Cố Tư Ức, nào biết mới ăn được một nửa thì Hạ Chi Tuyển bỗng đi tới đặt một cái túi lên bàn, nói: “Tí nữa về phòng cậu đưa cái này cho Cố Tư Ức nhé.”

Trịnh Bồi Bồi nhìn vào, là đồ ăn mua bên ngoài, đây là cậu ấy chuẩn bị sẵn rồi mang tới trường sao?

Trịnh Bồi Bồi đùa: “Mình với cậu ấy chia nhau ăn được không?”

Hạ Chi Tuyển quay người đi, bỏ lại hai chữ “Tùy cậu”.

Trịnh Bồi Bồi nhìn bóng lưng cậu, tức giận nói với hai cô bạn: “Cái tên Hạ Chi Tuyển kia, lúc không có Tư Ức thì cái mặt cứ lạnh như Diêm Vương, chưa nói đến vẻ mặt, ngay cả nói chuyện thôi cũng lười.”

Hướng Lê gật đầu: “Cậu ấy lạnh lùng thật, nghe nói từ hồi cấp hai cậu ấy đã như vậy rồi.”

Trương Hân Dịch nói: “Nếu không phải Tư Ức thân với cậu ấy thì còn lâu mình mới dám nói chuyện với cậu ấy.”

Trịnh Bồi Bồi bực bội: “Giờ chỉ có Tư Ức mới trị được cậu ta thôi, mình thật sự hi vọng Tư Ức sẽ khiến cho cậu ta chịu thật nhiều đau khổ, như thế mới diệt sạch được cái vẻ cao ngạo đó.”

Ăn xong, Trịnh Bồi Bồi mang đồ ăn sáng về phòng cho Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức lúc tỉnh dậy nét mặt vẫn tỏ ra mệt muốn chết, mơ mơ màng màng.

Trịnh Bồi Bồi lay cô: “Cậu mau tỉnh táo lại đi, đừng có úp mặt vào hộp cơm đấy nhá.”

“Đừng nghịch, mình tỉnh rồi mà…”

Cố Tư Ức ăn trong trạng thái ngái ngủ, Trịnh Bồi Bồi cũng không nói đồ cô đang ăn là của Hạ Chi Tuyển mua từ bên ngoài về.

Ăn xong, Cố Tư Ức đi tắm, cuối cùng mới tỉnh táo hơn một chút.

Nhưng đến khi ngồi trong lớp, thầy giáo bắt đầu giảng bài thì mọi sự tỉnh táo ấy củacô đã tan biến, thân là một học tra, mỗi lần đi học nếu muốn tập trung nghe giảng thìcô phải vận dụng toàn bộ sức mạnh, ý chí và sự nhiệt tình để động viên bản thân, như vậy mới có thể đảm bảo rằng tinh thần của mình sẽ không bay lên trời.

Trong trạng thái đầu óc không ổn định này, tiếng thầy giảng bài không khác gì tiếng hát ru, làm đầu cô cứ tự động gục dần xuống.

Chịu đựng được qua một tiết, Cố Tư Ức lại nằm ra bàn ngủ.

Trương Hân Dịch và Hướng Lê ngồi đằng trước nói: “Sao Tư Ức hôm nay ngủ nhiều thế nhỉ?”

“Có phải tối qua thức đêm làm bài không?”

Trịnh Bồi Bồi nói: “Tối qua Tư Ức còn ngủ sớm hơn cả mình cơ, rủ cậu ấy chơi cùngmột ván game mà nhất định không đồng ý.”

Hạ Chi Tuyển nói với Chu Kiêu và Tô Hàn: “Hai cậu đổi chỗ cho Hướng Lê với Trương Hân Dịch đi.”

“Tại sao?”

“Cho Cố Tư Ức ngủ, hai cậu cao ngồi trước che cho em ấy.”

“…” Tô Hàn cười, “A Tuyển, cậu quá mưu mẹo rồi đấy, người ta ngủ thôi mà cũng nghĩ cách để bao che nữa.”

“Bảo các cậu đổi chỗ thì đổi nhanh đi, nói nhiều thế.”

Chu Kiêu biết điều nói: “Chuyện nhỏ, đi thôi.”

Lục Gia Diệp nói: “Hai vị đi thong thả nhé, vì em gái má lúm đồng tiền nhỏ, hết thảy đều đáng giá.”

Bên này Hướng Lê và Trương Hân Dịch nghe thấy phải đổi chỗ trong mấy tiết thì hơi ngạc nhiên, nhưng cũng mau chóng đồng ý.

Đến tiết hai, Cố Tư Ức cố gắng vực dậy tinh thần, nhưng lại phát hiện có hai cậu con trai cao lớn đang ngồi trước mình.

Thế này thì cô có thể lén ngủ thêm một chút nữa nhỉ? 

Và thế là cô lại không biết xấu hổ mà ngủ tiếp.

Đến giờ tập thể dục toàn trường, Cố Tư Ức cũng không xuống tập mà ở trong lớp ngủ.

Cả lớp tập xong quay về, mọi người cười nói ầm ĩ, Cố Tư Ức cáu kỉnh vò đầu bứt tóc, kéo áo khoác đồng phục lên che kín đầu.

Hạ Chi Tuyển bước lên bục giảng, lạnh lùng nhìn một vòng cả lớp, phòng học lập tức yên tĩnh, còn hiệu quả hơn cả tiếng gõ thước kẻ nhắc nhở của thầy cô, ai cũng nhìn Hạ Chi Tuyển, không biết cậu ấy muốn nói gì?

Đến khi yên tĩnh hoàn toàn, Hạ Chi Tuyển mới nói: “Giữ yên lặng, đừng làm ồn.”

Dứt lời liền đi xuống trở về chỗ của mình.

Các bạn học hai mặt nhìn nhau, học thần bị làm phiền à?

Nhưng mà cậu đã nói thế thì không ai dám làm ồn nữa, học thần vốn đã cao ngạo lạnh lùng, lần trước còn đánh nhau tàn bạo với người ta, cho nên cả lớp đã tôn cậu ấy lên làm bá chủ của lớp rồi.

sự yên lặng giữ vững đến tận khi vào tiết học, Trịnh Bồi Bồi gọi Cố Tư Ức dậy, cả lớp đứng lên chào thầy.

Ngồi xuống, Trịnh Bồi Bồi lại ghé vào tai Cố Tư Ức nói: “Lần đầu tiên mình thấy cậu ngủ khiếp như vậy đấy, thật nghi ngờ không biết có phải đêm qua cậu lén chuồn ra ngoài chơi bời không.”

Cố Tư Ức: “…” cô có thể trả lời là đúng vậy không?

Cố Tư Ức tiếp tục ngủ như chết cho tới tận trưa, cuối cùng mới tỉnh táo trở lại.

Hết tiết cuối cùng của buổi sáng, mọi người dắt nhau đi ăn trưa, Lục Gia Diệp nhiệt tình mời mấy cô bạn trong nhóm đi lên nhà ăn tầng hai ăn món chiên xào, nhân tiện lên kế hoạch cho mấy hôm nghỉ lễ.

Đúng vậy, lễ Quốc Khánh, kì nghỉ dài đầu tiên của học sinh trung học đã sắp tới rồi.

Tám người ngồi quanh cái bàn tròn lớn, vừa đợi đồ ăn vừa bàn về ngày nghỉ.

Lục Gia Diệp nói: “Bọn mình đi chơi đi, ở nhà lại bị bố mẹ bắt học thêm, mệt chết điđược, không bằng tự tổ chức đi du lịch với nhau, nói với bố mẹ đây là hoạt động làm tăng tình đoàn kết, bồi dưỡng ý thức hợp tác đồng đội, dọc đường còn có thể học thêm nhiều kiến thức, nghe thế bố mẹ chắc chắn sẽ đồng ý.”

Tô Hàn cười: “Lục Gia Diệp không dễ gì mới có cơ hội đưa các em gái đi du lịch, các cậu giúp cậu ấy toại nguyện đi.”

“Chẳng lẽ cậu thì không muốn thế chắc? một đám con trai đi với nhau thì vui cái mẹ gì.”

Hướng Lê có chút ngượng ngùng đáp: “Mình thấy cũng hay đó, bọn mình tổ chức đi du lịch mùa thu nhân dịp Quốc Khánh đi.”

Trương Hân Dịch vui vẻ nói: “đi cùng bạn bè thì bố mẹ mình không có ý kiến gì đâu.”

Trịnh Bồi Bồi hỏi Cố Tư Ức: “Còn cậu? Nhà cậu ở thành phố B đúng không? Bình thường toàn ở nội trú trong trường, khó có dịp nghỉ dài, bố mẹ cậu đã lên kế hoạch du lịch gì chưa?”

Cố Tư Ức gật đầu nói: “Có, bố mẹ mình định cho mình đi du lịch Nhật Bản.”

Lục Gia Diệp vội nói: “không có ý nghĩa gì cả! Từ nhỏ đến lớn em đều đi du lịch cùng bố mẹ à? Cũng mười sáu mười bảy tuổi rồi, nên trải nghiệm việc tự cất cánh bay mộtmình đi.”

Tô Hàn nói: “Cuối cùng thì Lục Gia Diệp cũng nói được một câu khiến tôi muốn like.”

Chu Kiêu: “Like +2.”

Trịnh Bồi Bồi khuyên nhủ: “Cậu nói với bố mẹ đi, bố mẹ sẽ hiểu mà.”

Cố Tư Ức lại xoay chuyển ánh mắt, lơ đãng nhìn Hạ Chi Tuyển, cậu đang yên lặng nhìncô, không lên tiếng, đột nhiên nhìn cậu thế này, Cố Tư Ức cũng mong muốn sẽ đượcđi du lịch cùng cả bọn.

Cố Tư Ức gật đầu nói: “Vậy đợi mình nói chuyện với bố mẹ đã nhé.”

Kế hoạch bước đầu đã thành công, Lục Gia Diệp cực kỳ phấn khởi.

Đồ ăn được mang lên, mọi người bắt đầu ăn trưa.

Cố Tư Ức nhai cơm, đầu óc bắt đầu chậm rãi hồi tưởng chuyện tối hôm qua…

anh làm thế này có phải là rất ích kỷ không… anh mất ngủ mà còn bắt em thức cùnganh…

không sao ạ, bọn mình là bạn thân mà, em bằng lòng làm mọi thứ vì anh…

Vậy em có bằng lòng làm bạn gái anh không?

Trong đầu hiện lên một tia sáng…

Cố Tư Ức kinh ngạc, đang gắp miếng khoai tây mà đánh rơi luôn.

Trịnh Bồi Bồi không khỏi nhìn cô, nói: “Sao thế?”

Cố Tư Ức toàn thân cứng đờ, nhìn Hạ Chi Tuyển.

Hai người nhìn nhau, cả gương mặt cô trong nháy mắt đã đỏ bừng cả lên.

cô vội vàng cúi đầu, cố gắng khống chế nhiệt độ trên mặt.

Bình tĩnh nào… Bình tĩnh nào… 

cô cẩn thận suy nghĩ lại, biết đâu lại là mơ thì sao?

Trịnh Bồi Bồi nói: “Ôi Tư Ức, cậu sốt à? Sao mặt lại đỏ thế?”

Mặt Cố Tư Ức sắp vùi vào bát cơm đến nơi rồi, chị gái à, chị không mở bình thì cũng chẳng ai biết là trong bình có gì đâu.

cô cúi đầu, giả vờ ho hai tiếng: “Chắc tại ngủ trong lớp nên bị cảm rồi…”

Trịnh Bồi Bồi tức giận nói: “Còn nói nữa, không biết cậu làm sao mà từ sáng đến trưa cứ như bị thần ngủ nhập vậy, cậu nói đi, có phải tối qua cậu lén trốn ra ngoài chơi bời gì đúng không? Hay là thức trắng đêm suy nghĩ cái gì?”

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nhất Kiếm Độc Tôn