Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 39

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Lục Gia Diệp ngơ ngẩn thêm vài phút rồi tỉnh lại, nhìn chằm chằm tiến độ chơi game của bốn người kia, đến lúc họ đánh xong trận liền hỏa tốc gia nhập, lập thành một đội năm người.

Cả năm đều mở mic nên rất tiện trao đổi.

Lúc chọn anh hùng, Trịnh Bồi Bồi chọn thích khách A Kha, Lục Gia Diệp chọn chiến sĩ Quan Vũ, Cố Tư Ức chọn xạ thủ hậu duệ, Hạ Chi Tuyển chọn vị tướng phụ trợ Minh Thế ẩn, Tô Hàn chọn pháp sư Gia Cát Lượng.

Sau khi bắt đầu, Lục Gia Diệp phát hiện Trịnh Bồi Bồi là anh hùng mặc đồ trắng, trước đây chưa từng đánh qua, không nhịn được mà gắt lên: “Cậu đang luyện tập đấy à?”

Trịnh Bồi Bồi hơi ngượng ngùng đáp: “Dù sao cũng đẹp đội hình mà, tôi vẫn muốn thử thích khách xem thế nào.”

Lục Gia Diệp chậc lưỡi: “Cậu chỉ thích chơi thôi thì có.”

Tô Hàn cười nói: “không sao, Bồi Bồi thích chơi gì cũng được, chúng ta bảo vệ Bồi Bồi chắc chắn không vấn đề gì.”

Trịnh Bồi Bồi hậm hực: “Mình không cần Lục Gia Diệp bảo vệ, mình có anh Ức, có học thần, có Tiểu Tô Tô rồi.”

Lục Gia Diệp: “…” Mình đã bị loại trừ rồi sao?

Vào trận, Lục Gia Diệp không cam lòng bị người ta lờ đi, toàn bộ hành trình đều bám dính lấy Trịnh Bồi Bồi, cô đánh quái, cậu ta cũng ở bên cạnh đánh cùng.

Trịnh Bồi Bồi gào lên: “Cậu tránh ra! Đừng giành điểm kinh nghiệm với tôi!”

Lục Gia Diệp: “Cậu ngốc à? Tôi đang giúp cậu mà, nhỡ đối phương phản công thìsao?”

Cố Tư Ức bắt gặp một con đường không có người, liền nói: “Lục Gia Diệp, binh đangtrên đường tới rồi, cậu qua đây phòng thủ được không?”

Lục Gia Diệp: “không sợ không sợ, anh trai giúp Bồi Bồi đánh quái nốt đã rồi sẽ đến ngay.”

“Ai cần cậu giúp chứ! Tôi là thích khách đấy! Đừng có đi cùng tôi!” Trịnh Bồi Bồi phát điên.

“Thích khách yếu đuối lắm, bé con ạ.” Lục Gia Diệp đê tiện dỗ dành.

Trịnh Bồi Bồi không còn cách nào, đánh xong một nửa số quái liền nhanh chóng chạy tới bảo vệ tháp, Lục Gia Diệp cũng hấp tấp đuổi theo.

Bên đối phương có hai người đang ở đây tấn công tháp, Tô Hàn cũng bất ngờ hiệnthân, tạo thành thế trận ba đánh hai, thuận lợi chặt đứt hai đầu người.

Lục Gia Diệp đắc ý nói: “Thế nào hả? Phiêu bạt giang hồ với tôi không tệ chứ?”

Trịnh Bồi Bồi nói: “Tiểu Tô Tô tuyệt quá, cậu tới thật đúng lúc!”

Tô Hàn cười: “Tiểu ngọt ngào cũng rất giỏi nhé, phối hợp cực đẹp mắt.”

Lục Gia Diệp: “Hai cậu đúng là không biết xấu hổ! không có Quan Vũ tôi ở chỗ này trấn giữ, giúp hai cậu ép địch vào tường thì hai cậu có thể lấy được đầu người chắc?”

Trịnh Bồi Bồi: “…”

Tô Hàn: “…”

Cả hai đều không thèm quan tâm đến cậu ta.

Có người tấn công ở trung lộ, Trịnh Bồi Bồi lập tức chạy đến trợ giúp cho Tô Hàn, Lục Gia Diệp cũng đuổi theo sau.

Đối phương thấy tình thế không ổn nên chuồn mất.

Tình hình chiến đấu ở hạ lộ cũng rất máu lửa, Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển cùng nhau thể hiện sức mạnh ở hạ lộ, đối phương có ba người tới tấn công tháp, từ trung lộ có hai người đến trợ giúp, thắng lợi áp đảo với thế trận năm đánh ba.

Nào biết lúc bọn họ chạy tới nơi thì ba người kia cũng bại trận rồi, Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển phối hợp ăn ý, nhanh chóng thu hoạch đầu người.

Cố Tư Ức vừa chơi vừa nói: “Định đánh lén tao à, ngu dốt! Để tao biểu diễn kỹ thuật chân chính cho mà xem, để chúng bây biết được sự lợi hại của tao! Aaa trúng đòn rồi,anh trai mau giúp em truyền máu, em muốn bắn sạch hết chúng nó!”

Hạ Chi Tuyển nói: “Gọi một tiếng anh trai tốt cho anh nghe xem.”

Cố Tư Ức hèn mọn đi loanh quanh trong bụi cỏ, nói: “anh trai tốt, anh trai tốt, nhanhmột chút đi mà ~”

Hạ Chi Tuyển truyền đầy máu cho Cố Tư Ức, hai người hợp lực chặn đầu đối phương rồi đánh cho chúng một trận.

Cố Tư Ức đánh thắng một trận, giết liên tiếp năm mạng, vui đến phát điên luôn.

Hạ Chi Tuyển đi bên cạnh Cố Tư Ức, làm một người phụ trợ tận tâm, mấy lần kéo côra khỏi bờ vực tử vong, các ngón tay cậu thao tác trên điện thoại, khóe miệng ẩn chứa nụ cười, bên tai là giọng nói vừa khí thế lại vừa ngọt ngào của cô, lần đầu chơi game cùng cô còn thấy hơi phiền vì cô cứ làm ồn, giờ thì lại thấy thích.

Ba người kia vốn còn định chạy tới trợ giúp, kết quả mới tới nửa đường thì đã thấy Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển hai đánh năm rồi.

Lục Gia Diệp: “Em gái má lúm thật lợi hại.”

Tô Hàn: “anh Ức ra tay tàn nhẫn thật.”

Trịnh Bồi Bồi gào thét: “anh Ức giỏi quá! Em phát điên vì anh mất!”

Trận này bọn họ đã hoàn toàn áp đảo, Trịnh Bồi Bồi thỏa lòng mong ước, Cố Tư Ức chơi cũng rất vui, cho nên đã đánh liền mấy ván.

Lại một hiệp nữa kết thúc, Hạ Chi Tuyển nhìn đồng hồ đã đến 11 giờ, liền nói: “khôngchơi nữa, đi ngủ thôi.”

Trịnh Bồi Bồi giọng ngọt xớt nói: “Thôi mà, chơi một hiệp nữa thôi, hiệp cuối cùng đấy.”

Tiếc là cô ấy làm nũng không có tác dụng với Hạ Chi Tuyển, lòng cậu vẫn bình lặng như mặt nước, giọng nói lạnh lùng trước sau như một: “Ngủ! Mai còn có kế hoạch khác.” nói xong liền thoát khỏi game luôn.

Người phụ trợ đắc lực đã đi rồi, Cố Tư Ức cũng không còn hứng chơi nữa, liền thoát game, nói: “Ngủ thôi.”

Lục Gia Diệp: “Hai người kia thoát thì bọn mình chơi tiếp, để anh Lục đưa em bay…”

Vừa dứt lời thì Hạ Chi Tuyển giật lấy điện thoại của cậu ta, nói: “Ngủ đi.”

Lục Gia Diệp nói: “Bồi Bồi vẫn muốn chơi tiếp mà, để tôi chơi với cậu ấy mấy ván nữa…Thôi được rồi, tôi ra ngoài chơi được chưa? không quấy rầy cậu nghỉ ngơi là được chứ gì?”

Lục Gia Diệp vượt qua ngàn cay đắng, cuối cùng cũng giật lại được cái điện thoại từ tay Hạ Chi Tuyển, sau đó ra khỏi phòng, đứng ngoài hành lang.

Lục Gia Diệp gửi tin nhắn wechat cho Trịnh Bồi Bồi: “Có chơi nữa không, vào game đi.”

Trịnh Bồi Bồi chưa trả lời, cậu ta liền ở trong game trang bị mấy món đồ cho mình, đến lúc cậu đã xài một xấp tiền giấy để trang bị đủ đồ thì Trịnh Bồi Bồi mới nhắn tin lại.

“anh Ức ngủ rồi, tôi cũng ngủ đây, không chơi nữa.”

…???!!! Mình đã phải vượt qua trăm cay nghìn đắng, còn tiêu mất một số tiền, đao cũng mài sáng bóng rồi, chỉ đợi đến lúc mang người ta bay lượn khắp nơi thôi mà.

Lục Gia Diệp không cam lòng mà nhắn lại: “Vào đi vào đi mà, chơi hai ván thôi, tôi đảm bảo sẽ giúp cậu thắng.”

“Có cái rắm ý! Cậu không làm vướng chân tôi thì thôi, ở đấy mà đòi giúp tôi thắng, tôi ngủ đây, bai bai.”

Lục Gia Diệp tí nữa thì hộc máu.

Lúc cậu ta ấm ức quay về phòng, Hạ Chi Tuyển mới nằm xuống, vẫn chưa ngủ, thấy thế liền hỏi: “Mới đó đã chơi xong rồi à?”

“…” Lục Gia Diệp bổ nhào xuống giường, buồn bực kêu gào trong chăn: “Ông đây sẽkhông bao giờ tin lời con gái nữa! Đồ lừa đảo! Tất cả đều là đồ lừa đảo!”

Hạ Chi Tuyển liếc nhìn cậu ta, chờ cậu ta phát điên xong rồi nằm cứng đơ trên giường, lúc ấy cậu mới cầm điện thoại, đè vào phím tin nhắn thoại, nói với bên kia: “Nghỉ ngơi sớm đi nhé, ngủ ngon.” Giọng nói vô cùng dịu dàng, hoàn toàn khác so với sự lạnh lùng thường ngày.

Lục Gia Diệp ngồi bật dậy như con cá chép, cùng Hạ Chi Tuyển bốn mắt nhìn nhau, thầm nghĩ mình đánh không lại cậu ấy nên lại nằm xuống, kéo chăn lên ngủ.

Hôm sau, theo kế hoạch cả nhóm sẽ đi dạo trung tâm mua sắm IFS và khu Thái Cổ Lý.

Lúc ăn sáng, Trịnh Bồi Bồi rất vui vẻ nói: “Mình leo núi bị di chứng rồi, đi bước nào cũng thấy đau ý, sợ không đi dạo phố nổi đâu, hôm nay mình còn định sẽ nằm ườn trong khách sạn cơ.”

Lục Gia Diệp cũng đồng cảm: “Hôm nay lưng với eo còn nhức hơn cả hôm qua, hay là hôm nay cứ ở trong khách sạn chơi đi.”

Cố Tư Ức nói: “Vậy bọn mình chia ra vậy, khó có dịp được nghỉ, mình muốn ra ngoài đidạo một chút.”

Hướng Lê, Trương Hân Dịch và Tô Hàn không leo núi nên sức khỏe rất tốt, tất nhiênsẽ đi ra ngoài chơi, Chu Kiêu là một cậu con trai cứng nhắc, không có hứng thú với việc dạo phố, hai ngày vừa rồi leo núi cũng hơi mệt, nên chọn ở lại khách sạn nghỉ ngơi.

Thế là có ba người ở lại khách sạn, Hạ Chi Tuyển cùng Cố Tư Ức và ba người bạn đidạo phố.

Ngày lễ Quốc Khánh người đến người đi tấp nập trên đường phố, cực kỳ náo nhiệt.

Con gái rất thích đi dạo phố, Cố Tư Ức cũng không ngoại lệ, cô với Hướng Lê và Trương Hân Dịch đi xem cái này một tí cái kia một tí, trông rất vui vẻ.

Cố Tư Ức cùng Hướng Lê xếp hàng mua trà sữa, Hạ Chi Tuyển thấy có người đangcầm máy ảnh hướng ống kính vào Cố Tư Ức, liền bước nhanh tới ngăn lại.

Cả nhóm lại đi vào khu Thái Cổ Lý, Hạ Chi Tuyển trông thấy một cửa hàng Pandora, liền ôm vai Cố Tư Ức nói: “Tôi đưa Cố Tư Ức đi mua ít đồ, một lúc nữa gặp nhau ở quán trà sữa vừa nãy nhé.”

Tô Hàn hiểu ý, cười híp mắt chào hai người rồi dẫn hai cô bạn rời đi.

Cố Tư Ức ngạc nhiên nhìn Hạ Chi Tuyển: “anh muốn dẫn em đi mua gì thế?”

Hạ Chi Tuyển đưa cô vào cửa hàng Pandora, nói: “Vào đây xem chút.”

Cậu ngắm nghía quầy hàng một lúc, sau đó chọn được một cái charm rất đáng yêu có chủ đề du lịch, cậu lấy nó gắn vào chiếc vòng đang đeo trên tay Cố Tư Ức, nói: “Unforgettable moment, kỉ niệm lần đầu tiên chúng ta cùng nhau đi du lịch, cùng nhau leo lên đỉnh Nga Mi ngắm mặt trời mọc.”

Cố Tư Ức mở to mắt nhìn, quà tặng à…

Niềm vui tới quá bất ngờ, cô không kịp chuẩn bị, cũng không biết nên nói gì.

“Thích không?” Cậu nhìn cô, nhỏ giọng hỏi.

Cố Tư Ức gật đầu, ngẩng lên nhìn Hạ Chi Tuyển, lại gật đầu thêm hai cái nữa, cười tươi nói: “Thích ạ! Cực kì thích!”

Hạ Chi Tuyển nhìn cô cười, cảm thấy rất hài lòng.

“Em cũng mua quà tặng anh.” Cố Tư Ức vội nói.

“Hửm? Em muốn tặng gì cho anh?” Hạ Chi Tuyển nhướn mày, “Tương ớt thì không cần đâu, anh vẫn chưa ăn hết.”

“không phải…” Cố Tư Ức thấy hơi ngượng, nếu nói một cách nghiêm khắc thì tương ớtkhông thể tính là quà được, chỉ là chút thành ý của nhà cô mà thôi.

Cố Tư Ức kéo Hạ Chi Tuyển vào một cửa hàng, nghiêm túc chọn lựa, sau đó cầm mộtcái áo khoác bóng chày đưa cho cậu: “anh mặc thử đi!”

Hạ Chi Tuyển cởi áo khoác đang mặc ra đưa cho Cố Tư Ức, sau đó mặc cái áo cô vừa chọn.

Nhãn hiệu này chuyên về trang phục bóng chày, kiểu dáng rất đẹp, mặc lên người Hạ Chi Tuyển trông rất trẻ trung và thời thượng, không thua kém gì người mẫu trên tấm áp phích trong cửa hàng, các nhân viên cũng đứng bên cạnh khen không dứt miệng.

Cố Tư Ức lại chọn một cái mũ lưỡi trai rồi đội lên cho cậu.

Hạ Chi Tuyển thay áo xong, hai tay đút túi quần, đứng trước mặt Cố Tư Ức cho cônhận xét.

Hầu hết thời gian cậu đều mặc đồng phục học sinh, không thì cũng là quần áo hơi hướng thể thao, không có phong cách cố định, vóc dáng cậu khá cao lớn, mặc đồ đẹp trông lại càng đẹp trai hơn.

“Thế nào?” Hạ Chi Tuyển hỏi.

Cố Tư Ức mím môi, ổn định lại nhịp tim đang tăng nhanh, gật đầu như băm tỏi: “Đẹp lắm.”

Hạ Chi Tuyển cũng chọn một cái áo khoác nữ màu sắc tương tự đưa cho cô: “Em cũng mặc thử đi.”

không chỉ có áo khoác mà cậu còn chọn cả mũ cho cô nữa.

Cậu giơ tay gỡ tóc cô xuống, vuốt nhẹ mái tóc dài cho thẳng rồi đội cái mũ lưỡi trai cho cô.

Nhân viên cửa hàng đứng bên cạnh nhìn mà hai mắt bắn ra hình trái tim, cặp đôi đẹp trai xinh gái này không phải quá ngọt ngào rồi sao? 

Hạ Chi Tuyển nói: “Mua cả bộ này luôn đi.”

Cố Tư Ức vui vẻ đồng ý: “Vâng ạ.”

Nhân viên cửa hàng chuẩn bị đóng gói hai cái áo lại, Hạ Chi Tuyển nói: “không cần gói đâu, cắt mác đi cho em là được.”

“Dạ vâng.” Nhân viên cửa hàng hiểu ngay, vừa cười vừa cắt mác áo, mua hai cái áo làm đồ đôi, chắc là rất muốn được mặc ngay để cùng bạn gái nhỏ khoe ân ái đây mà.

Hạ Chi Tuyển đưa áo cho Cố Tư Ức: “Mua áo mới thì mặc áo mới luôn đi.”

Cố Tư Ức không phản đối, thay áo luôn.

Áo khoác mặc lúc trước được gói vào túi, Hạ Chi Tuyển một tay cầm túi một tay ôm vai Cố Tư Ức, cùng nhau rời khỏi cửa hàng.

Cậu liếc nhìn cô gái đi bên cạnh mình, khóe môi hiện lên một nụ cười ẩn chứa khát vọng chiếm hữu.

Có một cặp đôi đi ngang qua họ, cô gái không ngừng quay đầu nhìn, kéo tay bạn trainói: “Đôi kia mặc đồ đẹp quá, bọn mình cũng đi mua đi!”

Hạ Chi Tuyển đưa Cố Tư Ức đi dạo vòng quanh, Cố Tư Ức nói: “Bọn mình có nên quay về tập hợp với nhóm Tô Hàn luôn không?”

Hạ Chi Tuyển đáp: “không vội, bên đó sẽ biết tính toán thời gian.”

Khó có khi được tách đoàn đi riêng với nhau thế này, cậu hoàn toàn không có suy nghĩsẽ về tập hợp ngay.

Cố Tư Ức lại nói: “Nhỡ mấy bạn ý đang đợi bọn mình thì sao?”

Hạ Chi Tuyển: “Nếu chờ lâu thì nhất định sẽ nhắn tin vào nhóm.”

“Cũng đúng…” Cố Tư Ức gật đầu.

Hạ Chi Tuyển rất vui, Tô Hàn là người rất tinh ý, trong thời khắc quan trọng sẽ khônglàm cho người ta phải bực bội.

Hạ Chi Tuyển lại dẫn Cố Tư Ức vào một cửa hàng khác, cô hỏi: “anh muốn xem cái gì?”

“Bọn mình chọn ốp điện thoại đi.” Mặc dù điện thoại của cả hai không cùng một kiểu, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc chọn ốp giống nhau.

Mua ốp điện thoại xong, cậu lại dẫn cô đi mua cốc rồi mua giày dép, Cố Tư Ức sợ hãi than: “thì ra anh cũng là người cuồng mua sắm à.”

Tâm trạng Hạ Chi Tuyển đang rất tốt, cậu khẽ cười, đáp: “Đúng vậy.”

không mua thì làm sao thay đổi đồ dùng của cả hai thành đồ đôi được.

Mỗi lần Cố Tư Ức đòi trả tiền, Hạ Chi Tuyển đều không ngăn cản.

Dù sao thì cậu trả hay cô trả cũng như nhau thôi, sau này tiền cậu kiếm được sẽ đều đưa cho cô tiêu xài hết.

Ý nghĩ này hiện lên, ánh mắt cậu khi nhìn cô lại càng thêm dịu dàng, tựa như đangngắm nhìn người vợ của mình mười năm sau vậy.

Sau khi hai người thu hoạch được rất nhiều đồ, quay về gặp nhóm Tô Hàn, ba người kia trông thấy mà sợ ngây người.

Nhóm Tô Hàn đang ngồi trên ghế, vừa uống trà sữa vừa nhìn xung quanh, thấy hai người kia từ xa đi tới mà suýt mù mắt.

Hướng Lê ngạc nhiên hô lên: “Hai cậu ấy đang mặc đồ đôi đấy à? Đẹp quá đi!”

Trương Hân Dịch cũng thốt lên: “Quá đẹp ý! Người đẹp mặc gì cũng đẹp!”

Tô Hàn chậc chậc hai tiếng: “không hổ là học thần đẹp trai của trường Long Hưng chúng ta.”

Hướng Lê nói nhỏ: “Hai cậu ấy có phải…đang yêu nhau rồi không?”

Tô Hàn nói: “Hai cậu là bạn thân của em gái má lúm, câu hỏi này phải là tôi hỏi hai cậu mới đúng, hỏi A Tuyển thì chắc chắn không nghe được đáp án đâu.”

Trương Hân Dịch: “…Tư Ức chỉ nói là hai người rất thân nhau, bố mẹ hai bên cũng có quan hệ tốt.”

Đợi khi hai người ngồi xuống, cả bọn lại vừa nói chuyện vừa nghịch điện thoại, Tô Hàn lúc này lại phát hiện thêm một điều là hai người này còn dùng cả ốp điện thoại đôi nữa…

A Tuyển trước giờ không phải là người sến như vậy đâu, cậu luôn tỏ ra xa cách với đám con gái, thư tình nhận được đều vứt vào thùng rác, thỉnh thoảng mấy thằng con trai có nói chuyện về các cô bạn gái, vẻ mặt cậu đều rất thờ ơ.

Buổi tối Trịnh Bồi Bồi cùng Chu Kiêu và Lục Gia Diệp đi ra ngoài tụ họp với năm người kia, đi ăn tối rồi dạo chợ đêm.

Trịnh Bồi Bồi vừa gặp đã chú ý ngay đến hai người mặc đồ đôi kia: “Chậc chậc…Chậc chậc chậc…”

Cố Tư Ức cười híp mắt hỏi: “Đẹp không?”

“Đẹp lắm đẹp lắm.” Trịnh Bồi Bồi chân thành khen ngợi, đẹp đến ghen tỵ luôn ý.

“Cửa hàng này bán đồ đẹp lắm, mình dẫn cậu đi mua một cái như thế nhé?” Cố Tư Ức nhiệt tình rủ rê.

Trịnh Bồi Bồi liếc nhìn gương mặt lạnh lùng của Hạ Chi Tuyển, rất hiểu ý mà nói: “Thôi, mình không hợp với phong cách này.”

cô nào dám xen vào giữa hai người đang ăn mặc rất xứng đôi này chứ, nếu thêm mộtngười mặc đồ giống thế thì thành ra là đồng phục nhóm rồi chứ không phải đồ đôi nữa… Chắc Hạ Chi Tuyển sẽ tức phát điên lên mất.

Trịnh Bồi Bồi mặc dù rất muốn chọc tức Hạ Chi Tuyển, nhưng cũng biết chừng mực.

Hôm nay Lục Gia Diệp ở khách sạn chơi game với Trịnh Bồi Bồi, được nghe cô gọi làanh trai tốt vô số lần, nên lúc này tâm trạng rất bay bổng, chẳng quan tâm đến Hạ Chi Tuyển với Cố Tư Ức nữa, miệng cứ mỉm cười mãi.

Chiều hôm sau, hành trình đến Thành Đô kết thúc, kì nghỉ lễ cũng chỉ còn một ngày.

Lúc về ở ga tàu rất đông người, vì để tiết kiệm thời gian, cả bọn đã quyết định đi máy bay.

Ai nấy đều lưu luyến không rời, buồn bã ngồi trên chuyến bay trở về nhà.

Trịnh Bồi Bồi nói: “Kì nghỉ dài tiếp theo là nghỉ đông, bọn mình lại lên kế hoạch đi du lịch cùng nhau tiếp được không?”

Lục Gia Diệp hưởng ứng: “Được!”

Cố Tư Ức cũng nói: “Đồng ý!”

Hướng Lê và Trương Hân Dịch cũng tán thành, nhưng cả bọn đều nghĩ là lần sau sẽ đichơi thoải mái một chút, không leo núi nữa.

Lục Gia Diệp nói: “Lần sau cứ để Lục gia đây lên kế hoạch, đảm bảo sẽ cho các cậumột chuyến hành trình vừa vui vẻ vừa lãng mạn.”

Trịnh Bồi Bồi lo lắng: “Đừng có làm hỏng chuyện đấy!”

Lục Gia Diệp hậm hực: “Cứ chờ đó!”

Trở về thành phố C, còn một ngày nghỉ nữa, những ai nhà ở thành phố C đều về nhà, còn Cố Tư Ức thì định sẽ về trường luôn.

Hạ Chi Tuyển nói: “Mẹ anh bảo anh đưa em về nhà ăn cơm.”

Cố Tư Ức từ chối: “Để lần sau đi, em muốn về phòng nghỉ ngơi.”

Hạ Chi Tuyển thấy có vẻ là cô chơi mệt quá rồi, cần được ở một mình nghỉ ngơi, cho nên cũng không ép.

Lúc Cố Tư Ức về phòng kí túc thì thấy Lam Hiểu Thu cũng đã ở đây rồi.

Bắt chuyện vài câu xong, cả hai lại bận rộn làm những việc riêng của mình.

Bảy ngày nghỉ này đâu phải là được chơi thoải mái đâu, còn cả đống lớn bài tập đangchờ đó.

thật ra thì lúc lên đường đi du lịch, Cố Tư Ức đã nhét cả sách vở và bài tập vào trong túi rồi, nhưng mà cho đến lúc trở về, mấy cuốn sách đó vẫn không được sờ đến…

Ngày nghỉ cuối cùng, cô ở trong phòng vùi đầu vào làm bài tập, có mấy bài ngày maiđi học phải nộp luôn rồi.

Sợ Trịnh Bồi Bồi quên, cô còn nhắc riêng trong wechat cho cô nàng: “Ngày mai phải nộp hai tờ bài tập Toán, một tờ tiếng anh, một tờ Lý và một tờ Hóa đấy!”

Trịnh Bồi Bồi: “…Ôi mẹ ơi, mình nghe mà sợ đến nhũn cả chân rồi.”

Trịnh Bồi Bồi: “Cố lên anh Ức, tối nay mình sẽ về kí túc chép bài của cậu!”

Cố Tư Ức: “Lúc này mình không phải là anh Ức, mà chỉ là một em gái học dốt thôi…”

Trịnh Bồi Bồi: “…không sợ, cậu còn có anh trai học thần mà.”

Trịnh Bồi Bồi: “không làm xong thì cứ lấy bài của cậu ấy mà chép.”

Chép bài của Hạ Chi Tuyển á? Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu thì đã bị Cố Tư Ức dập chết.

Sao cô có thể hèn mọn đến vậy chứ! Đến cả bài tập cũng phải chép của người ta! Mất thể diện chết đi được!

Thà nộp giấy trắng còn hơn là chép bài của cậu ấy!

Giờ truy bài sáng hôm sau, Trịnh Bồi Bồi trông thấy Hạ Chi Tuyển đi vào lớp thì huých tay Cố Tư Ức ngay, nói: “Học thần tới rồi kìa, mau đi mượn bài tập của cậu ấy đi…Tranh thủ giờ truy bài, không thì không kịp đâu.”

Cố Tư Ức: “…” Xấu hổ lắm.

“Cậu muốn bị phạt đứng, muốn bị phê bình sao? Lão Vương ác lắm đó!” Trịnh Bồi Bồi dọa.

“Hạ Chi Tuyển cũng đi chơi với bọn mình mà, chắc gì đã làm bài tập…”

“Cứ hỏi thử xem, dù sao người ta cũng là học thần.”

Cố Tư Ức nhìn Hạ Chi Tuyển lúc này đã ngồi xuống, còn chưa mở miệng thì dũng khíđã như bị rút cạn rồi, lúng túng đến mức đỏ bừng cả hai má.

“Sao thế?” Hạ Chi Tuyển phát hiện cô có điều muốn nói.

Cố Tư Ức hỏi nhỏ: “anh làm xong bài tập chưa?”

“Xong rồi.” Cậu thản nhiên đáp.

“Làm xong hết rồi á?” Cố Tư Ức kinh ngạc.

Hạ Chi Tuyển lại nói: “Trong ngày nghỉ đầu tiên trước khi đi chơi anh đã làm xong hết bài rồi.”

“…”

- --

Editor: Gì chứ riêng về khoản sướng trước khổ sau thì là nỗi buồn không của riêng ai )) Nghỉ lễ rồi còn bài với chả tập, vớ vẩn )

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyệt Thế Kiếm Đế