Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 41

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Trịnh Bồi Bồi đang đỏ mặt tim đập xem cảnh hot, đột nhiên nghe thấy có người thuyết minh lại lời nhân vật thì giật bắn người, lấy tay che truyện rồi ngẩng đầu lên nhìn.

Lục Gia Diệp ngồi vào chỗ của Cố Tư Ức, hai tay ôm ngực, mờ ám nháy mắt với cô bạnmột cái: “Truyện sắc gì đấy? Cho tôi đọc chung với nào.”

Trịnh Bồi Bồi đỏ bừng mặt, tức điên người, chỉ muốn mắng chết cậu ta thôi, nhưng lúc mở miệng thì lại tự động nhỏ tiếng lại, cắn răng nói: “Sắc cái đầu cậu ý! Truyện người ta có nội dung hẳn hoi nhé! Hiểu chưa?”

“Ồ…” Lục Gia Diệp gật đầu, vuốt cằm, tỏ vẻ suy nghĩ sâu xa: “Vỗ tay cho tình yêu(*), đúng là có nội dung thật.”

(*)Các chế cứ liên tưởng tiếng vỗ tay với cái tiếng ấy ấy nhé 

“…Tôi chỉ muốn đánh chết cậu thôi!” Trịnh Bồi Bồi không nhịn nổi nữa, nhét quyển truyện tranh vào trong cặp, sau đó cuộn tròn quyển sách tiếng anh trên bàn rồi giơ về phía cậu ta.

“không phải chứ, tôi chỉ muốn thảo luận về nội dung truyện thôi mà, sao cậu lại đánh tôi…” Lục Gia Diệp chạy còn Trịnh Bồi Bồi đuổi, “Bà cô ơi, cái tính này của cậu có thể bớt bớt lại không hả?”

“Tính của tôi rất tốt!” Trịnh Bồi Bồi gào lên.

Cả lớp ai nấy đều nhìn bọn họ, trước thì còn thấy sợ thay Lục Gia Diệp, còn giờ thì ai cũng chuyện trò vui vẻ, ngồi xem hổ cái đuổi bắt chó sói, việc này đã trở thành mộttiết mục giải trí hấp dẫn sau giờ học của cả lớp.

“Đừng nói là đang yêu, ngay cả vợ chồng mới cưới người ta vẫn còn ngọt ngào với nhau, sao hai đứa kia lại khác biệt thế nhỉ?” Có người hoài nghi nói.

“không hiểu à? Đây người ta gọi là đánh là thương mắng là yêu, phải đánh chửi nhau mới là yêu nhau nhé.”

“Cũng đúng!”

Tô Hàn nghe hai người ngồi đằng trước bàn luận xong thì đá luôn vào cái ghế cả haiđang ngồi, hai cậu nam sinh ngạc nhiên quay đầu nhìn, cậu chỉ mỉm cười nói: “Đừng có nói linh tinh.” Tuy miệng đang mỉm cười nhưng ánh mắt thì không hề có một chút ý cười, gương mặt dịu dàng hiền lành toát ra sự lạnh lẽo.

Hai nam sinh kia không dám nói gì nữa.

Lúc Lục Gia Diệp và Trịnh Bồi Bồi đang đuổi bắt nhau thì Hạ Chi Tuyển ngồi giảng đề cho Cố Tư Ức, thấy cô cau mày, cậu cảm thấy hai người kia quá ồn ào, khiến cho côkhông tập trung suy nghĩ được.

Lục Gia Diệp xoay người một cái, Trịnh Bồi Bồi đụng vào bàn Hạ Chi Tuyển, cậu kịp thời giơ tay ra đỡ lấy cái cốc.Lục Gia Diệp lại vòng ra sau, đụng vào lưng Cố Tư Ức, làm cô bị nguệch chữ.

Hạ Chi Tuyển không nhịn nổi nữa, cậu đứng phắt dậy, nắm cổ áo Lục Gia Diệp, giữ cậu ta lại như diều hâu bắt gà con, quát khẽ: “Đừng có làm ồn!”

Trịnh Bồi Bồi đang ngồi ở trên ghế trống của Chu Kiêu, tranh thủ lúc này giơ tay ra đánh Lục Gia Diệp, đánh liền mấy cái nên đứng không vững luôn, cứ thế ngã về phía trước, Tô Hàn thấy vậy liền vội vàng đỡ lấy cô.

Theo quán tính, Tô Hàn cũng bị ngã ra sau, cậu kịp thời chống tay lên bàn, để cho cả hai đều đứng vững.

Trịnh Bồi Bồi vịn vai Tô Hàn, sau khi ổn định lại thì mới phát hiện ra là cả hai đang dựa rất sát vào nhau, gương mặt đẹp trai của Tô Hàn cũng gần trong gang tấc, đuôi mắt khẽ nhướn lên, ánh mắt tỏa ra sự dịu dàng.

Mà cậu ấy dường như cũng chưa định thần lại, vẫn kinh ngạc nhìn cô, hai người khônghẹn mà cùng đỏ mặt.

Cố Tư Ức ngẩng đầu nhìn, thấy cảnh này thì hỏi: “Người ngợm không làm sao chứ? Có bị đau ở đâu không?”

Trịnh Bồi Bồi bối rối đứng dậy, một phút trước còn là hổ cái, giờ đã biến thành thỏ con, ngập ngừng nói: “không sao, không vấn đề gì…”

nói xong cô lại trợn mắt nhìn Lục Gia Diệp: “Lần sau tôi lại xử lý cậu!” Sau đó trở về chỗ ngồi.

Hạ Chi Tuyển thở dài: “Cuối cùng cũng yên tĩnh lại rồi.”

Cậu cầm lấy bút trong tay Cố Tư Ức, chỉ vào chỗ bài làm của cô: “Từ đoạn này em bắt đầu sai rồi…”

“Hả? Chỗ này em làm sai á?” Cố Tư Ức ngơ ngác.

“Em xem kĩ lại đi, có phải là em nhầm vận tốc với gia tốc rồi không?”

“Ồ…” Cố Tư Ức buồn bã vò đầu, “Chỗ này em không nên tính gia tốc đúng không?”

Lam Hiểu Thu ngồi ở tổ một hàng thứ hai, đang nói chuyện với một cán sự môn học, mắt thoáng nhìn qua, thấy Cố Tư Ức ngồi làm bài thì ánh mắt tỏ ra khinh thường.mộtcâu đơn giản như thế mà còn phải hỏi…Học kém vậy mà bình thường còn tỏ ra mình là học bá, nhưng mà kì thi giữa kì sắp đến rồi, năng lực thật sự thế nào thì sẽ nhanh chóng bị bại lộ thôi.

Đối với Cố Tư Ức, kì thi thử giữa kì giống như thanh gươm của Damocles(*) đang treotrên đầu vậy.

(*)Hình ảnh này có nguồn gốc từ một câu chuyện ngụ ngôn cổ xưa, được sử dụng nhưmột cách nói ẩn dụ để mô tả một mối nguy hiểm đang rình rập.

Vì thế cô phải quyết tâm thay đổi thái độ học tập của năm cấp hai, nỗ lực phấn đấu học tập không quản mệt mỏi.Nhưng nếu đem so sánh với Hạ Chi Tuyển và những học sinh trong ngôi trường trọng điểm mà cô đang học này thì cô còn thua kém mộtkhoảng rất xa.

Có lúc thầy cô nêu ví dụ thì cô vẫn nghe hiểu được, nhưng khi thầy cô ra đề cho cả lớp làm thì cô nhìn cái đã há hốc mồm, hoàn toàn không hiểu gì, khó khăn ngày một lớn…

Nhìn mọi người ai cũng múa bút thành văn, cô thật sự hoài nghi không biết mình và các bạn có đúng là đang nghe cùng một bài giảng hay không nữa?

Lúc chán nản cô cũng muốn giống như Trịnh Bồi Bồi, mặc kệ tất cả, muốn đến đâu thìđến.

Nhưng mà cứ nghĩ tới sự kỳ vọng của bố mẹ…Thôi được rồi, bây giờ cô phải nhìn vào thành tích của Hạ Chi Tuyển nhiều vào, chỉ cần nghĩ tới danh hiệu đứng đầu thành phố của cậu ấy, nghĩ tới ánh hào quang của học thần, cô sẽ cảm thấy tự ti, không muốn bị thụt lại phía sau nữa.

Nếu cô kém cỏi, cậu ấy sẽ coi thường cô đúng không?

Suy nghĩ xong, cô lại cắn răng, kiên trì cố gắng, cái bài tập người khác chỉ cần mấy phút đã làm xong, còn cô thì mất tầm nửa tiếng là cùng chứ gì! Bị mất căn bản thì nỗ lực bổ sung thôi, còn tận ba năm nữa cơ mà!

Cố Tư Ức chú trọng nhất vào môn tiếng anh, vì dù sao cô cũng là cán sự môn anh của lớp, mà môn này cũng không quá khó khăn để học.Bây giờ trừ những lúc học với Hạ Chi Tuyển ra thì chính cô cũng tự nghĩ cách để nâng cao khả năng của mình, tan học về phòng là lại nghe bản tin BBC, trong trường có cả câu lạc bộ tiếng anh, hoạt động từ bảy giờ đến chín giờ mỗi tối, Cố Tư Ức giành thời gian đi mấy hôm thấy cũng khá hay, nên quyết định sẽ tới câu lạc bộ một tuần hai lần.

Hôm nay đến đó thì Cố Tư Ức gặp Lục Minh.

Vốn định giả vờ không trông thấy cậu ta, nào ngờ Lục Minh lại chủ động đi tới bắt chuyện với cô, cho nên cô đành phải xã giao mấy câu đối phó.

không ngờ là phát âm tiếng anh của Lục Minh rất được, mặc dù kém Hạ Chi Tuyển mộtchút, nhưng cũng có thể coi là phát âm tự nhiên lưu loát, làm cô có cảm giác nhưđang nói chuyện với một học sinh ngoại quốc vậy.

nói được 20 phút, Cố Tư Ức thấy hơi mệt, đa phần đều là cậu ta hỏi còn cô trả lời, mà các câu hỏi chỉ xoay quanh sở thích của cô thôi, cuối cùng cô phải tìm một cái cớ để kết thúc cuộc nói chuyện.

Lục Minh và Cố Tư Ức cùng nhau ra về, lúc ra ngoài Lục Minh cười nói: “không ngờ lại gặp được cậu ở đây, cậu có đến thường xuyên không?”

“Cũng thỉnh thoảng thôi…” cô không muốn thường xuyên gặp cậu ta ở đây đâu.

Cảm giác của Cố Tư Ức về Lục Minh rất phức tạp, dù sao thì ấn tượng ban đầu đãkhông tốt rồi, nhưng sau đó cậu ta lại cứu cô một lần…

Đương nhiên bên ngoài vẫn phải tỏ ra lịch sự, cô lên tiếng trước: “Mình về phòng đây, gặp lại sau nhé.”

Lục Minh cứ thế nhìn Cố Tư Ức đi ngày một xa.

một mình cậu ta ngồi trên bậc thang, lấy bao thuốc lá trong túi quần ra, châm mộtđiếu rồi hút, vừa hút vừa xem điện thoại, trong wechat có một khung trò chuyện được mở ra, ở đó toàn là hình của Cố Tư Ức.

Có hình Cố Tư Ức chia sẻ trên QQ và vòng bạn bè, có hình cô tự chụp hàng ngày, Lục Minh nhìn tấm ảnh Cố Tư Ức chụp chung với Hạ Chi Tuyển, ánh mắt trở nên thâm trầm, sau khi rít mạnh một hơi thuốc, dường như nhớ tới điều gì đó, cậu ta liền khẽ nhếch môi.

không sao, đường còn dài, bây giờ vẫn chưa nói trước được điều gì.

Cố Tư Ức đi về phòng ngủ, rửa mặt mũi xong là bắt tay vào làm đề luôn.

Trịnh Bồi Bồi làm ổ trên giường chơi game, nói với Cố Tư Ức: “anh Ức ơi lập team chơiđi.”

Cố Tư Ức từ chối luôn: “Mình chưa làm xong bài tập.”

“Haizz…” Trịnh Bồi Bồi thở dài, “Ngày nào cũng cả đống bài tập, muốn giết người à, làm đến bao giờ cho hết…”

“Làm không hết là vì bọn mình làm quá chậm.” Cố Tư Ức rất giỏi trong việc xác định vấn đề của bản thân.

Trịnh Bồi Bồi vẫn càu nhàu: “Mình không thể hiểu nổi là vì sao mẹ cứ bắt mình đến đây học nữa, chênh lệch quá lớn, ngồi nghe giảng mình chẳng hiểu gì cả, mệt chết điđược… Chẳng giống như trước đây, cứ thoải mái mà nghịch ngợm đùa giỡn trong lớp…”

Cố Tư Ức khuyên nhủ: “Đừng thế nữa mà, cố gắng phấn đấu chút được không?”

Mặc dù cô cũng cảm thấy rất áp lực, nhưng cô không hề hối hận khi đã đến trường này học.

“Cậu cố lên, mình rất tin tưởng vào cậu đó, anh Ức à!”

“…”

“Mình rủ Lục Gia Diệp chơi game cùng đây, không quấy rầy cậu nữa, ngồi học đi nhé.”

Ở Thành Đô sau khi chơi game với Lục Gia Diệp xong, Trịnh Bồi Bồi nhận ra mình bắt đầu muốn ỷ lại vào cậu ta rồi, kĩ thuật chơi game của cậu ta rất tốt, ý thức phối hợp cũng tốt, quan trọng nhất là ai dám lao đến giết cô là Lục Gia Diệp sẽ hồi máu cho côngay.Hồi trước chơi nếu bị chém thì cô cũng đành phải chịu vì không thao tác kịp, nhưng kể từ khi mang theo Lục Gia Diệp đi cùng thì cô chơi thoải mái hẳn, cả hai ở trong game tung hoành ngang dọc, thăng hạng lên bậc kim cương rồi.

Trịnh Bồi Bồi gửi tin nhắn cho Lục Gia Diệp.

Bồi Bồi: “Khai hắc* đi.”

*Mình không rõ tính năng này đọc đúng là gì, đại khái giống như discord, bạn mở ra để trò chuyện bằng giọng nói, rất phổ biến trong các game chiến đấu như Dota, LOL v..v, dùng khi chơi theo nhóm để tiện trao đổi thông tin.

Lục Gia bất mãn: “Chơi PUBG đi.”

Bồi Bồi: “không chơi PUBG đâu.”

Lục Gia bất mãn: “Hôm qua cậu đánh tôi, bổn thiếu gia vẫn đang giận đấy!”

Bồi Bồi: “…”

Lục Gia bất mãn: “[Kiêu ngạo] [Kiêu ngạo]”

Trịnh Bồi Bồi mặc kệ cậu ta, vào chơi một mình.

Nào biết lúc cô vừa bắt đầu chơi thì tin nhắn wechat lại ùn ùn kéo tới, đều là của Lục Gia Diệp.

Tin nhắn cứ hiện lên làm ảnh hưởng đến thao tác, Trịnh Bồi Bồi cực kỳ khó chịu, vừa chơi vừa cằn nhằn: “Nhắn cái gì đấy, phiền chết đi được.”

một ván chơi thua xong, Trịnh Bồi Bồi lập tức hùng hổ mở wechat ra đọc tin nhắn của tên kia.

“Nếu cậu đã nài nỉ thì tôi chơi với cậu một ván vậy nhé?”

“Alo?”

“Chết ở đâu rồi đấy? Chơi một mình rồi à?”

“Trời ơi! Trịnh Bồi Bồi, cậu mà không có tôi đi cùng thì thua là cái chắc!”

“Thua chết cậu đi! Thua chết cậu đi! Thua chết cậu đi!”

“Cảm giác bị đối thủ chém giết điên cuồng thế nào hả?”

Trịnh Bồi Bồi đọc một tràng mấy câu nói nhảm kia thì tức đến tí ngất.

cô hít sâu một hơi, sau đó thẳng thừng kéo cậu ta vào danh sách đen, một mình chơi lại ván nữa.

Vừa vào game thì thấy lời mời chơi của Lục Gia Diệp, cô chần chừ một lúc rồi chấp nhận, trận vừa nãy bị đánh thảm quá, nên ván tới cô muốn xoay chuyển thế trận.

Sau khi thắng liên tiếp mấy trận, Trịnh Bồi Bồi đắm chìm trong niềm vui sướng vô bờ, ân oán lúc trước cũng như đám mây trôi đi.

Lục Gia Diệp nói: “Lát nữa đừng quên đưa anh trai ra khỏi blacklist nhé.”

Trịnh Bồi Bồi cười nói: “Đừng hoảng, lát tôi làm.”

Đêm khuya, hai cô gái một người bò ra khỏi đống bài tập, một người bò ra khỏi game, cùng nhau ngáp một cái, kết thúc một ngày mệt mỏi.

Buổi học hôm sau, cán sự thể dục Chu Kiêu hỏi nhóm Cố Tư Ức: “Trường sắp tổ chức đại hội thể thao mùa thu rồi, các cậu có muốn tham gia thi môn nào không? Bây giờ mình bắt đầu nhận đăng ký, thống kê số người tham gia đây.”

Trịnh Bồi Bồi hỏi: “Có những môn gì?”

Chu Kiêu đáp: “Có chạy cự ly ngắn và dài, chạy tiếp sức, nhảy dây, nhảy cao, nhảy xa, đẩy tạ, kéo co…”

Cố Tư Ức không chút nghĩ ngợi mà nói: “Mình đăng ký chạy nhanh 100m, chạy bền 1500m với chạy tiếp sức nhé.”

“không hổ là em gái chân dài, kiện tướng chạy bộ đấy à!” Lục Gia Diệp ở bên kia nghe mà sợ hãi.

Trịnh Bồi Bồi dũng cảm giơ tay lên: “Tư Ức tham gia cái gì thì mình cũng tham gia cái đấy.”

Lục Gia Diệp: “Ông đây lần đầu tiên trông thấy kiểu đăng ký theo phong trào thế này…”

“Được, để mình ghi vào đây.” Chu Kiêu nói, sau đó hỏi Hướng Lê và Trương Hân Dịch, “Còn các cậu?”

“Bọn mình là cổ động viên thôi.” Hướng Lê cười nói, Trương Hân Dịch gật đầu hưởng ứng.

Hai cô gái này thể trạng không tốt lắm, bản thân hai cô cũng tự biết điều đó nên đành cổ vũ cho lớp thôi.

Mấy người đang thảo luận, Hạ Chi Tuyển đang ngồi lười nhác đột ngột đứng lên rồi đilên trước lớp.

Cậu đi tới đứng bên cạnh một nam sinh tên Trần Húc ngồi ở hàng thứ ba, lạnh lùngnói: “Đưa điện thoại đây.”

“Tại…Tại sao…” Trần Húc ấp úng nói.

“Đưa đây.” Giọng Hạ Chi Tuyển lạnh như băng, sắc mặt âm trầm cực độ.

Cả lớp im phăng phắc, ai cũng nhìn về phía ấy, không hiểu có chuyện gì.

Trần Húc không chịu nổi áp lực, đành phải đưa điện thoại di động ra.

“Mở ra.” Hạ Chi Tuyển ra lệnh.

Màn hình được mở, cậu liền cầm lấy, vào bộ sưu tập xem thì thấy mấy chục hình của Cố Tư Ức, sắc mặt càng trở nên đáng sợ hơn.

Lúc cậu một lần nữa nhìn Trần Húc, cậu ta liền bị sự lạnh lùng trong ánh mắt kia dọa sợ đến mức run hết cả tay chân.

Hạ Chi Tuyển xóa hết mấy tấm hình đó rồi ném thẳng cái điện thoại đi, chiếc điện thoại đập vào bậc thang trên bục giảng rồi lăn xuống, vang lên tiếng vỡ màn hình, Hạ Chi Tuyển lại đi tới giẫm thêm một cái nữa.

Chiếc điện thoại đã trở thành một đống rác…

Lúc Hạ Chi Tuyển một lần nữa nhìn Trần Húc, cậu ta liền liều mạng nói xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi xin lỗi…Mình sẽ không bao giờ…làm thế nữa đâu…Mình thề không bao giờ…làm như thế nữa…”

Cả lớp ai cũng biết là quan hệ của Hạ Chi Tuyển và Cố Tư Ức không đơn giản, cậu ta chụp một đống ảnh Cố Tư Ức, còn bị Hạ Chi Tuyển phát hiện, tất nhiên sẽ rất lo sợ.

Hạ Chi Tuyển đi đến trước mặt cậu ta, nét mặt không rõ cảm xúc, gằn từng chữ nói: “Nếu còn có lần sau thì tao không chỉ đập nát cái điện thoại của mày thôi đâu.”

Trừng mắt cảnh cáo cậu ta lần cuối xong, Hạ Chi Tuyển quay về chỗ ngồi.

“Sao vậy? Có chuyện gì thế?” Trịnh Bồi Bồi ngơ ngác hỏi.

Cố Tư Ức cũng không hiểu gì, hỏi theo: “Sao thế?”

“không có gì.” Hạ Chi Tuyển lạnh nhạt đáp.

Cậu không muốn để Cố Tư Ức biết là có người chụp trộm cô, tránh khiến cho tâm trạng cô bị ảnh hưởng, còn bản thân cậu cũng đã kiềm chế lắm rồi thì mới không ra tay đánh người.

“không có gì thật á?” Trịnh Bồi Bồi nói thầm với Cố Tư Ức, “Cậu có nhìn thấy biểu cảm lúc nãy của cậu ấy không? Dọa người ta sợ chết khiếp.”

Cố Tư Ức dĩ nhiên là trông thấy, “Nhưng anh ấy không muốn nói…”

“Thế cậu không tò mò à? Sao tự dưng cậu ấy lại đi đập điện thoại của người ta chứ?”

“thì cũng tò mò…Nhưng mà Hạ Chi Tuyển không muốn nói, bọn mình cũng đừng gặng hỏi làm gì.”

Tranh thủ còn mấy phút nữa vào tiết, Cố Tư Ức đi lấy nước, cô cầm lấy cả cốc của Hạ Chi Tuyển để tiện đi lấy cho cậu luôn.

Cầm hai cốc nước ấm quay về, cô đặt cốc lên bàn Hạ Chi Tuyển và bàn mình, ngồi xuống cầm di động nhắn tin cho cậu.

Ý trên Mặt Chữ: “anh uống chút nước ấm đi cho bớt giận.”

X: “.”

Cố Tư Ức quay sang nhìn, thấy Hạ Chi Tuyển đã cầm cốc lên, chậm rãi uống mộtngụm.

cô không nhịn được cười, cúi đầu tiếp tục gửi tin nhắn.

Ý trên Mặt Chữ: “Ngoan quá ~”

X: “.”

Cố Tư Ức che miệng, không để mình cười ra tiếng.

cô biết là Hạ Chi Tuyển có thói quen bắt buộc phải trả lời lại, lúc không biết nói gì thìcậu sẽ nhắn một dấu chấm, thấy cậu nhắn lại như vậy, dường như đang công nhận đúng là mình rất ngoan, Cố Tư Ức càng nhìn càng thấy vui, miệng cười rất tươi.

Đến khi tiếng chuông vào học vang lên, cô mới để điện thoại vào ngăn bàn, ngồi thẳng lưng.

Quay đầu lại, trong lúc lơ đãng liền chạm mắt với Hạ Chi Tuyển, mà cô còn chưa kịp thu lại nụ cười.

“…” Hạ Chi Tuyển nhìn cặp má lúm đồng tiền và đôi mắt cong lên của cô, trong mắt còn như có tia sáng lấp lánh vậy.

Cậu nhếch môi, không tự chủ được mà cúi đầu cười, trong thoáng chốc, sự bực bội đãhoàn toàn tan biến.

Tan học, Trần Húc đến trung tâm thương mại mua điện thoại mới, Lục Minh đi cùng, hào phóng quẹt thẻ thanh toán cho cậu ta.

Trần Húc nói: “Tôi không chụp Cố Tư Ức nữa đâu, cậu cũng biết đấy, Hạ Chi Tuyểnkhông dễ chơi chút nào.”

“Đùa chứ, tôi nói này, có chuyện nhỏ đó thôi mà cậu cũng để nó phát hiện ra sao…” Lục Minh phì cười.

Trần Húc: “Cậu có biết là Hạ Chi Tuyển để tâm đến Cố Tư Ức thế nào không? Lần nào tôi nhìn Cố Tư Ức thì cũng là lúc Hạ Chi Tuyển đang nhìn bạn ấy luôn, bảo tôi làm sao mà chụp được, sớm muộn gì cũng bị phát hiện thôi!”

“Được rồi được rồi, tôi không bắt cậu chụp nữa, xem cậu bị dọa sợ đến mức nào kìa…Tối nay tôi mời cậu một bữa coi như an ủi nhé.” Lục Minh vỗ vai Trần Húc, dù sao đây cũng là nội gián của cậu ở lớp 10-6, không thể nổi giận với cậu ta được.

“Tôi nói thật, cậu từ bỏ Cố Tư Ức đi, Hạ Chi Tuyển canh chừng bạn ý kĩ lắm, đám con trai lớp tôi không thằng nào có cơ hội luôn, trừ ba người anh em thân thiết của Hạ Chi Tuyển ra thì những thằng khác khó đến gần Cố Tư Ức lắm.”

“Ha ha…” Lục Minh lười nhác cười, nụ cười mang theo sự rét lạnh.

“Dù thế nào đi nữa thì ông đây cũng sẽ không bỏ cuộc đâu.” Lục Minh dập tắt điếu thuốc lá, “Trừ Cố Tư Ức ra, tôi không ưng ai khác cả.”

Trần Húc không còn gì để nói, dù sao Cố Tư Ức cũng là hoa khôi của lớp, rất xinh đẹp.

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Y Bỏ Nữ: Quỷ Đế Ngự Thú Cuồng Phi