Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 46

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Hạ Chi Tuyển vừa nói xong, Cố Tư Ức ở trong lòng cậu liền đỏ bừng mặt, nói nhỏ: “anh đừng nói lung tung.”

Mấy nam sinh kia nghe cô nói thế thì mới quát lên: “Mày là ai mà dám ôm em gáikhông buông thế kia? Còn giả mạo là bạn trai người ta nữa.”

Có một người tiến lại gần cố gắng kéo Cố Tư Ức ra, Hạ Chi Tuyển lập tức nổi giận, tay của tên kia còn chưa kịp chạm vào Cố Tư Ức thì cậu đã đứng chắn trước mặt cô, mạnh mẽ đẩy tên đó ra, ánh mắt lạnh như băng.

Sắc mặt của đối phương cũng thay đổi, tình thế hết sức căng thẳng.

Lục Gia Diệp và Chu Kiêu nhanh chóng đi tới đứng bên cạnh Hạ Chi Tuyển, mấy cậu đều cao lớn nên thoạt nhìn không dễ đụng vào.

Đại ca của đám nam sinh trường Nhất Trung nhìn bọn họ một lượt, cuối cùng lại nhìn Cố Tư Ức, dùng giọng điệu dịu dàng như dỗ trẻ con hỏi cô: “Em gái à, em chỉ cần nóimột câu là thằng này không phải bạn trai em thôi, bọn anh nhất định sẽ xử lý nó giúp em.”

Cố Tư Ức bước lên trước, chủ động ôm cánh tay Hạ Chi Tuyển, nói với cậu: “Em khôngquen biết mấy người này, chúng ta đi thôi, đừng chấp bọn họ làm gì.”

Hạ Chi Tuyển liếc nhìn cô, hỏi: “anh là gì của em?”

“…”

“Hả?” Cậu cao giọng, mắt chăm chú nhìn cô.

…anh làm vậy có được coi là thừa nước đục thả câu không đây?

Cố Tư Ức nhận thua, ôm lấy tay cậu, nói nhỏ: “Là bạn trai…”

Mặc dù chỉ đang diễn, nhưng lời vừa nói ra cũng khiến mặt cô đỏ lên, dáng vẻ ngượng ngùng giống như thiếu nữ mới biết yêu vậy.

Gò má cô ửng hồng, ánh mắt long lanh, vừa thẹn thùng lại vừa quyến rũ.

Hạ Chi Tuyển hài lòng nhếch môi cười, ánh mắt lạnh như băng ban nãy đã trở nên hiền hòa, cậu mỉm cười xoa đầu cô: “Thế này mới ngoan.”

Lục Gia Diệp: …Tôi đến đây để trợ giúp đánh nhau mà, sao tự dưng lại bị nhét cẩu lương vậy?

Chu Kiêu: Cứ tưởng là mình đã quen, ai ngờ kĩ năng show ân ái của đôi này càng ngày càng cao rồi…

Đội nam sinh kia cũng có cùng tâm trạng, vốn chỉ muốn trêu em gái xinh đẹp một chút thôi, thế mà giờ lại phải xem cảnh tình cảm.

Đến nước này rồi thì cũng chẳng còn gì để mà gây hấn với nhau nữa, nếu có đánh thìcũng chưa chắc đã thắng, huống hồ đây còn là địa bàn của Long Hưng.

Sắc mặt của nam sinh cầm đầu thay đổi mấy lần, một lúc sau mới nói: “Chỉ là hiểu lầm thôi, nếu em gái đã có bạn trai rồi thì bọn tôi sẽ không làm phiền nữa.”

nói xong liền chào hỏi bọn họ rồi rời đi, có một tên trong nhóm không phục, có dấu hiệu muốn khiêu khích, liền bị anh ta khoác vai kéo đi, nói: “Đây là địa bàn của Long Hưng đấy, đi thôi.” 

Trịnh Bồi Bồi, Hướng Lê và Trương Hân Dịch đứng ở cửa phòng ăn theo dõi tình hình.

Hướng Lê nói nhỏ: “Tư Ức và Hạ Chi Tuyển đang yêu nhau rồi à?”

Trương Hân Dịch: “Chắc chắn là thế rồi, công khai luôn rồi còn gì…”

Trịnh Bồi Bồi hai tay ôm ngực, khó chịu hậm hực: “Thế mà lại không thông báo với chúng ta!”

Cố Tư Ức xấu hổ cúi đầu, lôi kéo Hạ Chi Tuyển, “đi thôi đi thôi.”

Mấy người quay lại phòng ăn, Trịnh Bồi Bồi hô lên đầu tiên: “anh Ức, cậu trở thành bạn gái Hạ Chi Tuyển từ khi nào thế hả?”

Cố Tư Ức: “…”

Trịnh Bồi Bồi lại hỏi: “Hai cậu sao lại không nói với cả bọn một tiếng vậy? yêu rồi thìcũng phải mời cả bọn ra ngoài ăn bữa cơm rồi trịnh trọng thông báo chứ đúng không?”

Cố Tư Ức bối rối giải thích: “không phải…Vừa rồi là tình huống đặc biệt thôi, để đuổi mấy người kia đi.”

“thì ra chỉ có người nào đó đơn phương thôi ~” Lục Gia Diệp liếc mắt nhìn Hạ Chi Tuyển, vui vẻ nói.

Trịnh Bồi Bồi cũng vui, từ phản ứng của Cố Tư Ức thì có thể nhìn ra là hai người này còn chưa đến giai đoạn nước chảy thành sông.

không hổ là anh Ức, học thần tấn công như thế mà vẫn chưa chịu đổ, Trịnh Bồi Bồi phất cờ hò reo trong lòng, cố gắng lên anh Ức, làm cho cậu ta hết kiêu ngạo đi.

Nét mặt Hạ Chi Tuyển không có gì thay đổi, như thể chuyện mấy người này đang nóikhông liên quan gì đến cậu cả.

Cả đám tôi một câu cậu một câu cười đùa vui vẻ, lúc này cậu nhìn Cố Tư Ức rồi nói: “Ăn no vào, xong về phòng nghỉ ngơi để lấy sức chiều còn thi đấu.”

Cố Tư Ức đáp lại nhỏ như ruồi kêu: “Vâng.”

Mọi người: …không phải tình nhân nhưng lại hơn cả tình nhân thì gọi là cái gì?

Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồi cùng nhau đi về phòng ngủ, còn khoảng một tiếng nữa là đến giờ thi đấu.

Cố Tư Ức lên giường nghỉ ngơi nửa tiếng, nửa tiếng sau chuông báo thức vang lên, côxuống giường thay quần áo thể thao, mái tóc dài được búi gọn gàng.

Thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời ngày thu chiếu sáng cả đất trời.

trên sân tập người đến người đi, cực kì náo nhiệt, các hạng mục thi đấu cũng lần lượt được triển khai.

không bao lâu thì đã tới lượt thi chạy 400m nữ mà Cố Tư Ức đã đăng kí tham gia.

cô bị phân vào nhóm thi đầu tiên, đường chạy có tổng cộng sáu bạn nữ, ai cũng đangbắt đầu khởi động làm nóng người rồi.

Bên ngoài đường chạy có rất đông người vây xem, vì là vòng loại giữa các học sinh trường Long Hưng với nhau nên đội cổ vũ của các lớp cũng đứng lên trước hô hào khích lệ các bạn của mình.

Lục Minh dẫn theo một đám nam sinh đi tới, cậu ta dặn dò: “Tí nữa phải gào to hết cỡ cho tao, nhớ chưa?”

“anh Lục yên tâm, tiếng cổ vũ của bọn em nhất định sẽ khiến cho toàn trường phải kinh hãi!”

Các nữ sinh lớp 10-6 thấy bọn họ đi tới thì cũng đi theo chào hỏi, có người còn đứng trước mặt Lục Minh mà bắt chuyện, Lục Minh thì không yên lòng, mắt cứ nhìn phía đường chạy, cuối cùng dừng lại ở Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức mặc đồ thể thao màu trắng, tay áo được xắn lên, để hở một đoạn cánh tay trắng nõn mảnh khảnh.

cô đang đứng tại chỗ khởi động, mái tóc dài đã được búi lên, trước trán là vài sợi tóc lưa thưa vương xuống, đôi má lúm đồng tiền làm cho gương mặt của cô càng thêm tỏa sáng và tươi trẻ.

Lục Minh không biết tại sao mình lại đơn phương thích cô như vậy, chỉ biết là vừa nhìn thấy nụ cười của cô thôi là cũng đủ khiến lòng cậu mềm yếu, có phải chết vì cô thì cậu cũng sẵn lòng.

Mấy nữ sinh đến tán tỉnh cậu kia đều không thể sánh được với cô, không ai trong sáng như cô, xinh đẹp như cô, mảnh mai như cô, ngọt ngào nhưng cũng mạnh mẽ như cô…Tóm lại tất cả đều không bằng cô.

Trừ cô ra, không có một cô gái thứ hai nào khiến cho cậu mê đắm đến vậy.

“Chuẩn bị.” Trọng tài hô lên.

Mấy người đều đã vào tư thế chuẩn bị chạy.

Nhóm của Hạ Chi Tuyển và Trịnh Bồi Bồi đều đang đứng bên ngoài xem.

Chu Kiêu nhắc nhở Hạ Chi Tuyển: “Môn nhảy cao của cậu sắp bắt đầu rồi đấy, cậu còn chưa đi chuẩn bị à?”

Hạ Chi Tuyển đáp: “Đợi Tư Ức chạy xong đã.”

Trịnh Bồi Bồi đứng bên cạnh nói: “Cậu đừng giục cậu ấy làm gì, làm sao cậu ấy bỏ qua phần thi của má lúm nhỏ được chứ.”

“Pằng”, tiếng súng vang lên, mấy tuyển thủ dự thi lập tức xông lên như tên bắn.

Trịnh Bồi Bồi gào thét: “anh Ức cố lên! anh Ức cố lên!”

“Cố Tư Ức, cố lên!!!”, Cố Tư Ức, cố lên!!”, Cố Tư Ức, cố lên!!”.

một nhóm nam sinh vác loa reo hò đã thu hút rất đông sự chú ý.

Hạ Chi Tuyển liếc nhìn, vừa thấy đã cau mày.

Tiếng cổ vũ của toàn trường hầu như chỉ nghe thấy mỗi “Cố Tư Ức cố lên!!”, Lục Minh tỏ ra rất hài lòng.

Có người thắc mắc: “Cố Tư Ức là ai thế?”

Người bên cạnh nghe thấy thì đáp lại ngay: “Cái bạn mặc đồ trắng, chân dài nhất, xinh nhất hội ý.”

trên đường chạy, thân hình nhỏ nhắn của Cố Tư Ức vượt lên trước, giây thứ 53, cô đãchạm đến vạch đích đầu tiên.

“Yeahhh, anh Ức giỏi quá!” Trịnh Bồi Bồi hét chói tai.

“Tư Ức giỏi quá! Tư Ức tuyệt nhất!” Hướng Lê và Trương Hân Dịch cũng hô lên.

Cả ba cô lập tức chạy đến vạch đích để tụ hội với Cố Tư Ức.

Chu Kiêu một lần nữa nhắc Hạ Chi Tuyển: “Cậu nên đi chuẩn bị rồi đấy.”

Hạ Chi Tuyển thu hồi ánh mắt khỏi Cố Tư Ức, cười nói: “đi thôi.”

Hai người chạy đến chỗ thi nhảy cao, Hạ Chi Tuyển thỏa mãn nói: “Cố Tư Ức rất tuyệt vời đúng không?”

Chu Kiêu: “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.”

Hạ Chi Tuyển liếc cậu bạn một cái: “Đó là sự thật.”

“Ở các đại hội thể thao lần trước cũng có nhiều bạn nữ đạt hạng nhất, có cả vận động viên cấp quốc gia đến tỏ tình cậu, thế mà cậu cũng có thèm ngó tới đâu.”

“không giống nhau.” Hạ Chi Tuyển đút tay vào túi quần, thản nhiên nói: “Bọn họkhông phải là Cố Tư Ức.”

Chu Kiêu: …Thế mà còn không chịu thừa nhận là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi sao?

Bên này các cô gái đang xúm lấy Cố Tư Ức, ríu rít hò reo như thể người đạt hạng nhất là mình vậy.

Cố Tư Ức khá bình tĩnh, cô cười nói: “Đây mới là thi vòng loại thôi, trận chung kết ngày mai mới hội tụ các cao thủ, đến lúc ấy đạt được hạng nhất thì ăn mừng cũng chưa muộn.”

“anh Ức, mình tin cậu! Mình sẽ là fan của cậu!” Trịnh Bồi Bồi ôm tay Cố Tư Ức rồi dựa vào vai cô.

Cố Tư Ức nhớ ra một chuyện, nói: “Học thần sắp thi nhảy cao rồi đúng không?”

“Hình như thế…”

“Mau đi xem thôi!” Trừ các môn thi của mình ra thì cô còn nhớ cả các môn thi của Hạ Chi Tuyển nữa.

Mấy cô đang định đi thì thầy thể dục lại gọi Cố Tư Ức lại, cô khó xử nói: “Các cậu đitrước đi, thay mình cổ vũ cho cậu ấy nhé, ở đây hết việc thì mình sẽ qua đó ngay.”

“OK.”

Thầy thể dục thấy thành tích của Cố Tư Ức rất tốt thì liền thuyết phục cô đăng kí tham gia thêm môn chạy nhanh nữa, lần tranh tài này còn liên quan đến bộ mặt của nhà trường, nên trường nào cũng mong sẽ đạt được thành tích tốt.

Cố Tư Ức không nỡ từ chối, cho nên đã đồng ý.

Sau khi nhanh chóng tham gia môn chạy nhanh, cô liền mệt mỏi đứng thở dốc, đangnhìn xung quanh để tìm nước thì bỗng có một chai nước giơ ra trước mặt.

Cố Tư Ức trông thấy Lục Minh nên không nhận lấy chai nước.

Lục Minh hỏi: “Cậu không uống sao?”

Cố Tư Ức lắc đầu.

Lục Minh cười nói: “Cậu đúng là kiện tướng thể thao, cầu lông bóng rổ đều rất giỏi, giờ còn chạy nữa, có môn nào mà cậu không chơi được không?”

Cố Tư Ức không đáp, quay người đi luôn.

cô chạy nhanh tới chỗ thi nhảy cao, Lục Minh đi bên cạnh cô, không ngừng nói chuyện với cô.

“Sao cậu không nói gì?” “…không muốn để ý tới tôi sao?” “Bạn Cố Tư Ức à, tôi đã làm gì khiến cậu giận vậy?”

“Bà cô của tôi ơi, cậu tức giận cái gì thì có thể nói rõ ra được không? Đừng để tôi chết mà không biết nguyên nhân chứ.”

Cố Tư Ức vẫn không nói gì, biểu cảm rất lạnh lùng.

không được nói chuyện với cái tên Lục Minh đó nữa…

Lời yêu cầu của Hạ Chi Tuyển vẫn còn văng vẳng bên tai, mặc dù cậu ấy không ở đây, nhưng cô vẫn rất nghe lời.

Cố Tư Ức đến chỗ thi nhảy cao, đã thi xong một vòng rồi, Hạ Chi Tuyển đang chuẩn bị thi vòng hai, nhóm Trịnh Bồi Bồi đứng cổ vũ cho cậu.

cô phát hiện ra là thi nhảy cao có đông người đến xem hơn hẳn thi điền kinh.

Các nữ sinh gào thét chói tai hết đợt này đến đợt khác, “Hạ Chi Tuyển!” “Hạ Chi Tuyển!” “Hạ Chi Tuyển!”, khoa trương hơn chính là các cô ấy còn mặc đồng phục cổ vũ giống hệt nhau như đã lên kế hoạch từ trước rồi, cả một nhóm nữ sinh rất đông chứ không hề ít.

Cố Tư Ức trợn tròn mắt, các cậu ấy cuồng Hạ Chi Tuyển đến mức nào vậy?

Lục Minh đứng bên cạnh Cố Tư Ức, thấy vậy liền cười nói: “Hạ Chi Tuyển đúng là hot boy của trường có khác, trình độ trêu hoa ghẹo nguyệt thế này cơ mà, ai mà làm bạngái cậu ta thì chắc khổ tâm lắm đây.”

Cố Tư Ức: “…” Tên này phiền chết đi được, cứ ầm ĩ như ruồi nhặng bay bên tai ý.

Hạ Chi Tuyển đứng ra vạch xuất phát, tiếng hét của các cô gái càng to hơn.

Cố Tư Ức không cam lòng bị yếu thế, hai tay chụm bên miệng, dùng tông giọng to nhất của mình để hô: “Hạ Chi Tuyển cố lên!!!!”

Chỉ là reo hò cổ vũ thôi mà, ai sợ ai chứ!

Xung quanh đông nghịt người cùng tiếng hô vang ầm ĩ, nhưng khi giọng của Cố Tư Ức xuyên qua biển người bay tới, Hạ Chi Tuyển liền nhận ra ngay, cậu quay đầu nhìn về hướng âm thanh phát ra.

Hai người nhìn nhau, Cố Tư Ức lại hô lớn: “anh đẹp trai nhất giỏi nhất tuyệt nhất! Cố lên! Cố lên!”

Hạ Chi Tuyển cúi đầu cười, dáng vẻ có chút vui sướng, có chút dịu dàng lại thêm phần ngại ngùng, thu hút sự chú ý của các cô gái trong đội cổ vũ.

“Hạ Chi Tuyển cười kìa!”, “Học thần lạnh lùng cười rồi!”, “Trời ơi cậu ấy đang cười đó!”…

“Trước đây khi thi đấu cậu ấy chưa bao giờ cười đâu!”, “Thế mà hôm nay lại cười rồi!”, “Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy cười đấy!”, “Cười lên trông dịu dàng quá đi, còn hơi xấu hổ nữa, làm sao thế nhỉ?”

“Aaaa, chắc chắn là vì cậu ấy nghe thấy tiếng hô của bọn mình đấy!”

“Hạ Chi Tuyển cố lên!!” Các cô gái càng điên cuồng gào thét to hơn.

Hạ Chi Tuyển thu lại nụ cười, tập trung vào thi đấu, chạy nhanh về phía trước sau hiệu lệnh của trọng tài.

Đến gần xà ngang, cậu nhảy lấy đà rồi bật người lên, mái tóc ngắn hất tung, thân thể cao lớn tạo thành một đường cong cực đẹp giữa không trung, người cậu chỉ cách cái xà ngang một chút xíu, vô cùng dẻo dai và mạnh mẽ, động tác thể hiện rõ sự quyến rũ của cơ thể.

Cố Tư Ức ngừng thở nhìn cậu, tiếng ồn ào bên tai dường như cũng biến đi mất.

Sau khi Hạ Chi Tuyển đáp xuống, tiếng hò reo của toàn trường đã hoàn toàn được bộc phát hết cỡ.

Cố Tư Ức ngẩn ngơ nhìn cậu, giờ thì cô đã hiểu là tại sao lại có nhiều người mê mẩn xem Hạ Chi Tuyển thi đấu rồi, đúng là rất đã mắt!

Trịnh Bồi Bồi ở đằng kia cũng nhìn Hạ Chi Tuyển, chậc lưỡi nói: “Giờ phút này đây, từ tận đáy lòng, tôi thật sự rất hâm mộ má lúm nhỏ.”

Lục Gia Diệp đứng bên cạnh hỏi: “Hâm mộ cái gì?”

“Hâm mộ cậu ấy có được Hạ Chi Tuyển chứ còn gì nữa.” Trịnh Bồi Bồi đáp.

“Gì chứ ~” Lục Gia Diệp tỏ ra khinh bỉ, “Có gì mà phải hâm mộ? Tính tình của A Tuyển khó chiều chết đi được, lại lạnh lùng kiêu ngạo, đừng nghĩ chỉ có cậu ấy tốt, tôi cũng có thua kém gì đâu! Cậu ấy cao, tôi cũng không thấp! Cậu ấy lạnh lùng, tôi thì dễ gần biết bao! Tóm lại tôi đây chính là boy đẹp trai phóng khoáng quyến rũ mà không ngạo mạn, mới nghĩ thôi mà tôi đã thấy mê tôi luôn rồi.”

“…???” Trịnh Bồi Bồi dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi mà nhìn cậu ta.

Lục Gia Diệp hai tay chống hông, cực kì tự tin hất cao cằm, tạo thành một góc 45 độ vô cùng kiêu hãnh.

“Người ta biết nhảy cao, còn cậu thì sao?” Trịnh Bồi Bồi trêu.

Lục Gia Diệp không phục: “Mẹ, chỉ là nhảy cao thôi mà, ông đây nhảy luôn cho cậu xem này!”

“Thôi thôi, cậu đừng có làm loạn trường lên nữa, mau đi chuẩn bị thi đẩy tạ đi kìa, đúng là cái đồ ngốc như cậu thì chỉ hợp với mấy môn đó thôi.”

Lục Gia Diệp tức giận nhìn chằm chằm cô, “Trịnh Bồi Bồi, cậu muốn cắt đứt tình bạn từ đây phải không?!”

“Ơ, tôi và cậu thân nhau à?”

“Được lắm, lần sau cậu đi mà chơi game một mình nhé.”

“…” Biểu cảm của Trịnh Bồi Bồi thay đổi luôn, rất hiểu chuyện mà nở nụ cười, “Đừng như vậy mà, sao cậu nỡ bỏ tôi lại một mình thế, còn đâu tình bạn trường tồn nữa chứ đúng không?”

“Gọi tôi một tiếng anh trai tốt đi.”

“anh trai tốt ~” cô rất biết nghe lời.

Lục Gia Diệp vỗ nhẹ đầu cô, “Lát nữa đi theo anh trai nhé, phải cổ vũ anh trai cố lên đấy.”

Vì game, Trịnh Bồi Bồi liền tươi cười đáp: “Vâng ạ!”

Hạ Chi Tuyển sau khi đã thắng vòng một, lại tiếp tục đạt hạng nhất ở vòng hai.

Kết thúc vòng thi, việc đầu tiên Hạ Chi Tuyển làm là tìm Cố Tư Ức, ban nãy vì góc độ nên cậu không nhìn thấy Lục Minh đứng bên cạnh cô, bây giờ trông thấy cậu ta, sắc mặt của Hạ Chi Tuyển lập tức trầm xuống.

Trong tiếng reo hò ăn mừng của mọi người, các nam sinh trong lớp mở đường cho Hạ Chi Tuyển, giúp cậu lao ra khỏi vòng vây của các nữ sinh.

Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển nhìn nhau, cô giơ tay chỉ ra xa rồi đi tới phía đó.

Lục Minh vẫn đi theo cô, thấy môi cô hơi khô thì lại đưa chai nước đang cầm trong tay ra, nói: “Lâu thế rồi mà cậu không uống nước, có thấy khát không?”

“…”

“Nước này làm gì có độc, cậu sợ cái gì?”

“không khát, không muốn uống!” Cố Tư Ức không nhịn được mà hơi gắt lên, “Cậu đừng làm phiền tôi nữa có được không?”

Lục Minh vẫn rất thoải mái đáp: “Xem ra có vẻ như tâm trạng cậu không được tốt,không sao, tôi không trách cậu đâu.”

Cố Tư Ức: “…”

cô đi tới đứng dưới bóng cây ít người, Lục Minh đứng bên cạnh cô.

một lát sau thì Hạ Chi Tuyển đến, không có đám đông bám theo, chỉ có cậu và Chu Kiêu Tô Hàn, thoạt nhìn có vẻ rất ung dung thoải mái.

Hạ Chi Tuyển đến gần, đưa bình nước mà mình đã uống một nửa cho Cố Tư Ức, côđưa tay nhận lấy luôn.

“Khát thì uống đi.” Cậu nói.

Hồi nãy Lục Minh liên tục đưa nước cho cô, cậu đã trông thấy.

Cố Tư Ức có hơi ngượng, nhưng đúng là cô rất khát, từ lúc thi chạy xong đã muốn uống nước rồi, nhưng Lục Minh cứ đi theo suốt, sau đấy lại tập trung theo dõi Hạ Chi Tuyển thi, nên bây giờ càng khát hơn.

Nhưng chai nước này…Đằng nào thì trước cũng uống chung chai một lần rồi, ngại cái gì nữa.

Cố Tư Ức nghĩ ngợi xong, dứt khoát mở nắp chai ra rồi uống cạn một nửa số nước còn lại.

Biểu cảm của Hạ Chi Tuyển vốn rất lạnh lùng, nhưng thấy hành động của Cố Tư Ức thìđã trở nên hòa hoãn hơn.

Cậu nhìn Lục Minh, ánh mắt rất không thân thiện.

Lục Minh thoải mái nói: “Tôi quan tâm đến bạn học thôi, học thần có ý kiến à?”

Tô Hàn chế nhạo: “Đúng là chẳng khác gì thuốc cao bôi trên da chó, rõ ràng là khôngđược chào đón mà vẫn cứ cố bám lấy không tha.”

Cố Tư Ức đi tới chỗ Hạ Chi Tuyển, kéo nhẹ áo cậu, nói: “Bọn mình đi xem Lục Gia Diệp thi đi.”

cô không muốn Hạ Chi Tuyển xảy ra xung đột với Lục Minh nữa, sẽ ảnh hưởng khôngtốt đến mọi mặt, tốt nhất là không để ý đến cậu ta là xong.

Hạ Chi Tuyển cảnh cáo nhìn Lục Minh một cái rồi rời đi cùng Cố Tư Ức.

đi xa rồi, Cố Tư Ức nói: “Em không hề nói chuyện với cậu ta đâu.”

Hạ Chi Tuyển: “thật không?”

“thật mà! Cậu ta hỏi em có muốn uống nước không, em không thèm quan tâm, cho nên mới chịu khát đến tận bây giờ!” Cố Tư Ức còn làm bộ giận dỗi, “Em khát muốn chết luôn nhưng vẫn gào thét cổ vũ anh đấy! Đáng khen không hả?!”

Hạ Chi Tuyển nhìn dáng vẻ tranh công của cô, khẽ mỉm cười.

Hồi đầu còn nghĩ cô nhóc này rất phiền, thế mà bây giờ lại thấy rất đáng yêu.

một buổi chiều thi đấu đã trôi qua trong bầu không khí rất sôi động.

Lúc cả bọn cùng nhau ăn cơm, Chu Kiêu được thầy thể dục báo là tối nay có một trận bóng rổ đánh với đội trường Nhất Trung, mà hai cầu thủ chủ lực của đội lại khôngđược khỏe nên không tham gia chơi được, hỏi cậu và Hạ Chi Tuyển có thể thay thế được không, cả hai cậu đều đã được mời vào đội bóng rất nhiều lần nhưng nói thế nàothì cả hai vẫn không muốn gia nhập.

Chu Kiêu hỏi ý kiến Hạ Chi Tuyển, cả bọn liền bắt đầu thảo luận.

Tô Hàn nói: “Buổi trưa cái bọn trêu ghẹo em gái má lúm có phải học Nhất Trungkhông?”

Lục Gia Diệp tỉnh ngộ: “Đúng rồi, bọn đấy trong đội thể dục của Nhất Trung đấy, chắc chắn là có chơi bóng rổ.”

Chu Kiêu nói: “Thế thì đấu thôi, quang minh chính đại mà đập bọn nó tơi bời.”

Hạ Chi Tuyển nhếch môi, “Được, đấu thì đấu.”

Trịnh Bồi Bồi nhìn Cố Tư Ức, nói: “Lần này cậu đừng có ra sân nữa đấy nhé, ngoan ngoãn đứng ngoài làm cổ động viên thôi.”

Cố Tư Ức có chút ngượng ngùng đáp: “Đây là trận đấu của nam mà, mình làm sao vào được…”

Bảy giờ tối, trận bóng rổ được diễn ra trong nhà thi đấu của trường.

Hơn một ngàn chỗ ngồi đều đã được lấp kín.

Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồi được Chu Kiêu sắp xếp chỗ ngồi ở khu vực của đội Long Hưng.

Cố Tư Ức nhìn một lượt, thấy nhóm cổ động mặc đồng phục lại xuất hiện.

Trịnh Bồi Bồi ghé vào tai cô nói: “Có thấy áp lực chưa hả? Hạ Chi Tuyển là nam thần trong lòng rất nhiều nữ sinh đó.”

Cố Tư Ức: “…”

“Mặc dù mình nghĩ cậu sẽ quản cậu ấy rất chặt, nhưng vẫn lo sẽ có lúc cậu không đề phòng.” Trịnh Bồi Bồi có lòng nhắc nhở.

Cố Tư Ức khẽ cắn môi, hồi lâu sau mới nghiêm túc nói: “hiện giờ việc học vẫn là ưu tiên hàng đầu.”

“Ồ.” Trịnh Bồi Bồi gật đầu, “Học dốt như mình đây, trước khi đi ngủ cũng phải luôn nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập hướng tới tương lai cơ mà.”

Cố Tư Ức: “thật không đó? Mình không biết đấy.”

“Nhưng mà, yêu đương với ai khác thì mới sợ làm ảnh hưởng tới việc học, chứ yêu học thần thì có khi cậu ấy còn đưa thẳng cậu tới Thanh Hoa Bắc Đại luôn cũng nên ý.”

“…Cậu nói nhỏ thôi.” Cố Tư Ức cấu nhẹ tay Trịnh Bồi Bồi, “Xung quanh toàn người là người, đừng nói mấy chuyện này nữa.”

Trịnh Bồi Bồi làm ngơ, “Thời đại nào rồi hả, nói mấy chuyện này mà còn phải lén lén lút lút sao? Năm cấp hai mấy đôi lớp mình còn hôn nhau trước mặt mọi người cơ.”

Cố Tư Ức chịu thua, quyết định sẽ yên lặng.

cô kinh ngạc phát hiện, đội hình của trường Long Hưng không chỉ có Hạ Chi Tuyển và Chu Kiêu, mà còn có Lục Minh và mấy cậu bạn của cậu ta nữa.

Mà bên Nhất Trung thì cũng có ba bốn gương mặt quen thuộc, chính là nhóm nam sinh buổi trưa cô đã gặp ở quán ăn.

Trịnh Bồi Bồi: “Wow, trận này hay đấy, oan gia hội tụ rồi.”

Cố Tư Ức: …Lục Minh và Hạ Chi Tuyển có thể phối hợp ăn ý không đây?

Ngồi trên ghế dự bị, Lục Gia Diệp buồn bực nói: “Để đám Lục Minh kia lên, khôngbằng thay hai chúng ta vào.”

Tô Hàn: “Hết cách rồi, đây là thi giữa hai trường với nhau, tôi với cậu đúng là vẫn kém Lục Minh.”

Lục Gia Diệp: “Tôi không tin là Lục Minh sẽ chuyền bóng cho A Tuyển.”

Tô Hàn: “Tôi cũng không tin là A Tuyển sẽ chuyền bóng cho Lục Minh.”

Lục Gia Diệp: “Thế thì còn chơi quái gì nữa?”

Tô Hàn nhún vai: “Ai biết được, cứ xem thôi.”

Lục Gia Diệp: “Tôi phải luôn sẵn sàng để vào sân thay Lục Minh bất cứ lúc nào mới được.”

Trong sân, cầu thủ của hai đội mặt đối mặt, đám nam sinh bên Nhất Trung thấy Hạ Chi Tuyển thì lập tức mỉm cười.

Bóng rổ là thế mạnh của bọn họ, cho nên ai nấy đều tỏ ra rất kiêu căng, nhìn Hạ Chi Tuyển nói: “Tự dâng đầu đến thì chúng tôi cũng không khách khí đâu.”

Chu Kiêu: “Đừng nhiều lời, có giỏi thì thắng đi rồi hẵng nói.”

Lục Minh nhận ra địch ý giữa đội Nhất Trung với Hạ Chi Tuyển, trái ngược hoàn toàn là cậu lại khá thân thiết với mấy người ở đội bên đó.

Tiếng còi vang lên, đội Nhất Trung có bóng trước.

Mấy nam sinh ra sức chạy trên sân truy đuổi và cướp bóng, các nữ sinh thì nhiệt tình hò reo cổ vũ.

Cố Tư Ức chăm chú theo dõi cục diện trên sân, Hạ Chi Tuyển và Lục Minh tuy khôngthể coi là phối hợp tốt, nhưng cũng không đối đầu nhau, tình hình khá ổn.

Mỗi khi Nhất Trung dẫn bóng, Hạ Chi Tuyển sẽ dùng hết sức để cướp về, đột phá vòng vây, ném bóng vào rổ, mang điểm số về cho đội.

Hai đội cứ lần lượt phản công lẫn nhau, đã qua được nửa hiệp, điểm số vẫn đang hòa.

So với sự quyết liệt của Hạ Chi Tuyển, Lục Minh lại tỏ ra khá bình tĩnh, cam tâm làm nền cho đội.

Nghỉ ngơi giữa trận, Trịnh Bồi Bồi nói với Cố Tư Ức: “Nhanh đi đưa nước đi.”

Chỉ vài giây ngắn ngủi, lúc cô mới đứng dậy thì đã có mấy nữ sinh nhanh chóng chạy tới đưa nước cho các bạn nam thi đấu rồi.

Có một cô bạn cười rất tươi đưa nước cho Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyển nhìn về phía Cố Tư Ức, sau đó đưa tay nhận lấy chai nước của cô bạn kia.

“…” Cố Tư Ức bỗng cảm thấy suy sụp hẳn.

Trịnh Bồi Bồi còn cười trên nỗi đau của người khác: “Ha ha, đấy gọi là cạnh tranh đó.”

Hạ Chi Tuyển cầm chai nước đi tới chỗ ghế nghỉ, ngồi xuống bên cạnh Trịnh Bồi Bồi, cách Cố Tư Ức một ghế.

Cậu vừa lau mồ hôi vừa đưa chai nước ra nói: “Mở nắp giúp anh.”

Trịnh Bồi Bồi biết đây không phải việc của mình, nên cầm chai nước đưa cho Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức hậm hực: “Còn bắt mình mở làm gì chứ.”

Trịnh Bồi Bồi che miệng cười trộm, vì học thần người ta thích thế mà.

Lục Gia Diệp ngồi đằng trước quay đầu lại nói: “A Tuyển, nửa trận đầu cậu đã đánh hăng thế rồi, hiệp sau liệu có duy trì được thể lực không?”

Trịnh Bồi Bồi nói: “Học thần à cậu tuyệt đối không được mất sức đâu đấy! Tôi thấy cả đội chỉ dựa vào mình cậu thôi thì phải!”

“Nước đâu?” Hạ Chi Tuyển chẳng quan tâm mấy người họ nói cái khỉ gì, mắt cậu chỉ nhìn Cố Tư Ức, giọng nói mang theo chút mệt mỏi.

Cố Tư Ức liếc nhìn cậu, sau đó quyết định để chai nước trong tay xuống, cầm lấy cái chai mà mình chưa kịp đưa cho cậu lên, mở nắp rồi đưa cho Trịnh Bồi Bồi, Trịnh Bồi Bồi tiện tay chuyển cho Hạ Chi Tuyển, không hề nhận ra là Cố Tư Ức đã đổi một chai nước khác.

Hạ Chi Tuyển cầm lên là phát hiện ra ngay, cậu nhếch môi cười, ngửa cổ lên uống mộtngụm lớn.

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vân Gia Tiểu Chín Siêu Da Đát