Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 47

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Lục Minh cùng mấy người bạn của cậu ta ngồi ở một khu nghỉ khác, lúc uống nước cậu ta mở điện thoại ra xem, quả nhiên là có tin nhắn của mấy đứa bên đội Nhất Trung gửi đến.

“Giúp bọn tôi đi người anh em, bọn tôi có thù riêng với Hạ Chi Tuyển.”

“Dù sao tỉ lệ thắng của các ông cũng không lớn, cho bọn tôi thắng đẹp tí để hạ nhục thằng ranh đó đi.”

“Nợ này nhất định bọn tôi sẽ báo đáp tử tế mà.”

Lục Minh là thành viên của đội bóng rổ Long Hưng, đã từng thi đấu giao hữu với bên Nhất Trung mấy lần, sau đó cũng kết bạn với họ luôn.

Trận hôm nay bên Long Hưng đúng là không có hi vọng giành được chiến thắng, vì những thành viên được tuyển chọn vào đội thể thao của Nhất Trung có thể coi là mạnh nhất trong các trường.

Lục Minh nhắn lại: “Các ông có thù riêng gì với Hạ Chi Tuyển thế?”

“Ông biết bạn gái nó không? Cái em cao cao xinh xinh ấy.”

“Buổi trưa bọn tôi gặp em ấy, mấy anh em muốn trêu tí thôi mà bị thằng Hạ Chi Tuyển nhảy vào cảnh cáo.”

“Mẹ nó chứ, nếu đây không phải địa bàn của Long Hưng thì bọn tôi đã cho nó biết tay rồi!”

Lục Minh: “Các ông trêu ghẹo Cố Tư Ức?”

“Đúng đúng, chính là con bé đó, ôi mẹ, chân dài lại còn xinh dã man!”

“Long Hưng giấu hơi kĩ đấy nhé, không ngờ lại có một đứa con gái vừa ngây thơ vừa quyến rũ như vậy, he he.”

“Tôi muốn cướp lấy, sau đó…”

“Trước tiên phải cho thằng Hạ Chi Tuyển một trận đã.”

Mấy người kia nhắn liên tục không nghỉ, chìm đắm trong ảo tưởng, càng nói càng hăng.

Cả đám không hề biết rằng ở khu nghỉ đối diện, sắc mặt của Lục Minh đang càng lúc càng trầm xuống.

“Sao? Giúp bọn tôi chút nhé?” Chủ đề lại quay về ý chính.

Nửa trận đầu bọn họ đã thấy được thực lực của Hạ Chi Tuyển, muốn thắng cũngkhông phải dễ, cho nên tốt nhất là nhờ đến Lục Minh.

Lục Minh nhắn lại: “Ha ha.”

“What? Là sao??”

“Được thôi, trùng hợp là tôi cũng không ưa nó.”

“Người anh em, quyết định vậy nhé.”

Thời gian nghỉ đã hết, hai đội lại quay trở lại sân đấu.

Lúc Hạ Chi Tuyển đứng dậy, Cố Tư Ức nói: “anh cố lên nhé.”

Cậu có thể đi thẳng ra sân luôn, nhưng lại quay người chen qua chỗ Trịnh Bồi Bồi, đứng bên cạnh Cố Tư Ức rồi giơ tay ấn nhẹ đầu cô, sau đấy mới ra khỏi khu nghỉ.

Lúc Hạ Chi Tuyển đi rồi, Trịnh Bồi Bồi mới ngả đầu vào vai Cố Tư Ức, ôm cánh tay cônói: “Hu hu hu cẩu độc thân sắp không chịu nổi rồi ~ Đồ rắm thối Hạ Chi Tuyển sao lại trở nên ngọt ngào vậy không biết…Cậu chỉ nói mỗi câu cố lên thôi, thế mà cậu ta còn quay lại xoa đầu đáp lại cậu nữa chứ…”

“…” Cố Tư Ức đỏ mặt, không biết phải nói gì.

cô hắng giọng, cố gắng kiềm chế khóe môi đang muốn mỉm cười, nói nhỏ: “Đừng ầm ĩ nữa, tập trung xem thi đấu đi.”

Hiệp hai bắt đầu, bầu không khí trong nhà thi đấu lại sôi động trở lại.

Đội cổ động viên của Hạ Chi Tuyển hô vang “Hạ Chi Tuyển cố lên!”, “Hạ Chi Tuyển cố lên!”, “Hạ Chi Tuyển cố lên!”

thật ra thì bên Nhất Trung cũng rất xuất sắc, có hẳn một nhóm cổ vũ riêng, nhưng hôm nay ai cũng bị Hạ Chi Tuyển hút hồn mất rồi, nên sức cổ vũ cũng không được mạnh mẽ như bình thường, hô hào mà gần như chẳng nghe thấy gì cả.

Hiệp sau Hạ Chi Tuyển vẫn duy trì lực chiến đấu như hiệp một, mạnh mẽ chạy khắp sân, là tuyển thủ ghi điểm nhiều nhất đội, cũng là người hoạt động tích cực nhất, nhưng nhìn cậu không có vẻ gì là mất sức cả.

Khi cậu đứng phòng thủ, bên Nhất Trung thật sự khá e sợ nên đều chuyển hướng tấn công vào những người khác.

Lục Gia Diệp ngồi ngoài than thở: “Đúng là trâu bò, chả trách mà trước đây lão Lưu của đội bóng lại muốn mời cậu ấy gia nhập đến vậy.”

Tô Hàn cười: “Cuối cùng vẫn không thành công, mời nhiều quá đâm ra cô chủ nhiệm cũng khó chịu, sợ sẽ làm ảnh hưởng đến việc học của cậu ấy.”

Lục Gia Diệp chậc lưỡi: “A Tuyển có hai bộ mặt học thần và quỷ thần, không phụckhông được.”

Tô Hàn: “Cái gì mà học thần với chả quỷ thần…”

Dù thế nào thì cả hai đều rất tự hào về người anh em này.

Trịnh Bồi Bồi nhìn tình hình chiến đấu trong sân, lại nghe Lục Gia Diệp ngồi đằng trướcnói, trong đầu tự dưng nghĩ đến mấy cảnh trong manga thiếu nữ và tiểu thuyết ngôn tình, nam chính với thể lực kinh người dày vò nữ chính một đêm nhiều lần khiến người ta phải kêu khóc đừng mà đừng mà…

Tuy suy nghĩ không được trong sáng cho lắm, nhưng Trịnh Bồi Bồi vẫn vui sướng ghé vào tai Cố Tư Ức, nói: “Học thần nhà cậu thể lực tốt như vậy, sau này cậu không được khóc hức hức suốt ngày đâu nhé.”

“…Gì cơ?” Cố Tư Ức đang tập trung vào trận đấu, tự dưng nghe thấy câu ấy thì chẳng hiểu gì, “anh ấy có đánh mình đâu mà mình phải khóc chứ.”

Đóng cọc cũng là một kiểu đánh mà…Trịnh Bồi Bồi che môi cười, một lúc lâu sau mớinói: “Sau này mà khóc thì đừng có đến than vãn với mình nha, ha ha ha ha…”

“…???”

Cố Tư Ức chẳng quan tâm đến mấy câu khó hiểu của cô bạn thân nữa, tiếp tục chăm chú xem thi đấu.

Bóng vào tay Lục Minh, cậu ta xông về khu phòng thủ của đối phương, mắt nhìn thẳng bọn họ, bên Nhất Trung vì đã thỏa thuận với Lục Minh rồi nên tỏ ra rất thoải mái, thầm nghĩ chắc là cậu ta chỉ đang muốn thể hiện chút thôi ấy mà.

Lục Minh một đường xông thẳng đến dưới rổ, cho đến lúc cậu ta thực hiện xong mộtcú Dunk (úp rổ) thì bên Nhất Trung mới bừng tỉnh, muốn ngăn cản cũng không kịp nữa rồi.

Hình ảnh Lục Minh nhảy lên úp rổ đã giành được một tràng pháo tay nhiệt liệt của toàn trường.

Cậu ta nở nụ cười khiêu khích, sau đó giơ ngón cái ra trước mặt đội Nhất Trung rồi mới lui xuống.

“Mẹ nó chứ, thằng này có ý gì đây…”

“Con mẹ nó…”

“Đừng khinh thường! Tập trung đánh cho tốt đi!”

Lục Minh lại một lần nữa xông lên, đụng phải vòng vây chặt chẽ của Nhất Trung, mọi người đều cho là cậu ta sẽ tiếp tục lên bóng một mình, bởi dù sao thì trong đội chỉ có cậu ta và Hạ Chi Tuyển là không bao giờ chuyền bóng cho nhau, đây cũng là nguyên nhân khiến cho đội Long Hưng không ghi được điểm cách biệt.

Nhưng huấn luyện viên cũng chẳng còn cách nào vì không thể tìm được người nào tốt hơn để thay thế.

Nào ngờ Lục Minh lại đột ngột quay đầu nhảy người ném bóng, trái bóng bay mộtđường vòng cung rất đẹp trên không rồi rơi chuẩn xác đến chỗ Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyển giơ tay lên bắt bóng, cậu lui về sau hai bước, đứng đúng ở vạch ba điểm rồi ném bóng vào rổ.

một tràng pháo tay vang dội cùng tiếng reo hò lại một lần nữa vang lên.

Lục Gia Diệp: “Tôi vừa nhìn thấy gì đấy?”

Tô Hàn: “Hai người đó phối hợp với nhau?”

Trịnh Bồi Bồi: “Lục Minh chơi được lắm đó.”

“…” Cố Tư Ức không có ý kiến.

Trịnh Bồi Bồi: “Đúng vào thời khắc quan trọng thì đồng lòng hợp sức à? Được đó, đúng là hai tình địch biết nhìn vào đại cục.”

Sau khi Lục Minh chuyền bóng cho Hạ Chi Tuyển, đội Long Hưng đã trở nên mạnh như vũ bão, Hạ Chi Tuyển liên tiếp ghi bàn, tỉ số lúc này đã cách nhau đến mười điểm.

Đội Nhất Trung bắt đầu luống cuống, huấn luyện viên phải hô tạm dừng để điều chỉnh lại chiến thuật.

Nhất Trung bao năm qua vẫn luôn toàn thắng, chưa từng thua lần nào, bây giờ các lãnh đạo của mấy trường đều đang theo dõi trận đấu để so sánh tố chất giáo dục của hai trường với nhau.

Lần tạm dừng này, Cố Tư Ức đã dùng tốc độ nhanh nhất để đưa khăn và nước cho Hạ Chi Tuyển trước, không để cho người khác giành mất.Trịnh Bồi Bồi cũng đi cùng cô để đưa nước cho Chu Kiêu, những nữ sinh khác không tiếp cận được ở khoảng cách gần nên đành ngậm ngùi đưa nước cho các thành viên khác.

Mấy nữ sinh vốn định xông tới chỗ Hạ Chi Tuyển, lúc này đều đang nghiến răng nghiến lợi nhìn Cố Tư Ức, Cố Tư Ức thì tỏ ra chẳng sao cả.

“anh tiếp tục cố gắng nhé! anh là giỏi nhất!” Cố Tư Ức nói với Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyển nhếch môi cười, đưa lại cái khăn lau mồ hôi cho cô rồi quay người trở về sân.

Lục Minh nhìn Cố Tư Ức, hai tay chống hông thở hổn hển nói: “Em gái Tư Ức, có thểnói với tôi một câu cố lên được không?”

“Tôi nói giúp cậu ấy cho, cố lên cố lên!” Trịnh Bồi Bồi giành nói, “Vừa rồi cậu làm tốt lắm, tiếp tục giữ vững phong độ nhé!”

Cố Tư Ức không nói gì, quay người rời đi cùng Trịnh Bồi Bồi.

Lục Minh nhìn bóng lưng Cố Tư Ức, khẽ thở dài một cái.

Sau thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, trận đấu lại được tiếp tục.

Chỉ còn khoảng mười phút nữa, tình hình trên sân đang rất gay cấn, cảm xúc của người xem cũng được đẩy lên cao nhất.

“Lần thi đấu hồi năm ngoái mà có Hạ Chi Tuyển tham gia thì trường mình đã không bị loại sớm như thế rồi.”

“Cậu ta khủng thật đấy, thành tích học thì đứng đầu thành phố, chơi bóng rổ cũng quá đỉnh luôn.”

“Fan của Hạ Chi Tuyển sẽ tăng mạnh lắm đây…”

Vốn ai cũng chỉ tới để xem Nhất Trung thể hiện, nào ngờ lại có bất ngờ không tưởng, đội Long Hưng lại dẫn trước tỉ số khiến cho các học sinh trường Long Hưng cực kì phấn khích.

Lúc bóng rơi vào tay Hạ Chi Tuyển, tiếng hô hào chói tai lập tức vang lên, các cổ động viên nữ của cậu thì điên cuồng phất cờ hú hét.

Lục Gia Diệp ngơ luôn, nhìn khắp bốn phía rồi nói: “Chỉ là đang dẫn bóng thôi mà, có cần làm quá như vậy không?”

Tô Hàn: “Bóng ở trên tay A Tuyển nên tất nhiên là ai cũng chờ mong cậu ấy ghi bàn rồi.”

Hạ Chi Tuyển đúng là không phụ sự kì vọng của mọi người, cậu dẫn bóng cực tốt và tấn công rất mạnh mẽ.

một thành viên cao to bên Nhất Trung xông tới, bả vai hai người đập mạnh vào nhau, dường như còn nghe được cả tiếng va chạm.

Ai cũng cho rằng Hạ Chi Tuyển sẽ bị đánh ngã rồi để mất bóng, dù gì thì hình thể của cả hai cũng khá chênh lệch, một người thì cao gầy, một người lại đô con.

Trong sân yên tĩnh mấy giây, cho đến khi Hạ Chi Tuyển tiếp tục tấn công, tiếng reo hò mới lại vang lên một lần nữa.

Cậu vọt tới dưới rổ đội bên kia, thực hiện một màn ba bước lên rổ giữa vòng vây của đối thủ, cánh tay vươn thẳng, mồ hôi tuôn rơi, trái bóng rơi gọn vào rổ.

Tiếng hò hét trong sân đấu cảm giác như có thể làm bật tung cả trần nhà.

Cố Tư Ức kiềm chế nhịp tim đang đập loạn nhịp của mình, một giây lúc nãy đã hù chếtcô rồi.

Trịnh Bồi Bồi: “Lợi hại lợi hại, hóa ra trông cậu ấy có vẻ gầy gầy vậy thôi nhưng lại rất khỏe đấy, đập mạnh thế mà vẫn chịu được.”

“…” Trong đầu Cố Tư Ức đột ngột hiện lên hình ảnh lúc ở trên núi Nga Mi, Hạ Chi Tuyển bước ra khỏi phòng tắm.

Thân thể cao gầy, tay dài chân dài, vai rộng eo hẹp, cơ bắp săn chắc, đúng là rất…Rất mạnh mẽ, cũng rất gợi cảm.

Cố Tư Ức cúi đầu, vuốt mặt thật mạnh cho bớt nóng, tập trung mà xem thi đấu đi, nghĩ linh tinh gì thế hả.

Thời gian trôi qua, chỉ còn lại ba phút cuối cùng, tỉ số cách biệt 20 điểm, thắng thua đãđịnh.

thật ra lúc này Hạ Chi Tuyển có thể thong dong một chút rồi, có để mặc cho Nhất Trung ghi điểm thì cũng không thể san bằng được tỉ số.

Nhưng hình như cậu muốn đàn áp đối phương cho đến cùng thì phải, đến tận phút cuối cùng mà vẫn tấn công nhiệt tình.

Trận này Nhất Trung thua quá nhục nhã, nhưng chẳng còn cách nào khác là phải chấp nhận, đội bên kia không dễ đối phó chút nào, họ có ưu thế cả về điểm số lẫn tâm lý.Đội bóng mạnh nhất trong các trường trung học, lần đầu tiên thua chật vật đến vậy.

Mười giây cuối cùng, Hạ Chi Tuyển đứng ở vạch ba điểm, ném một đường bóng rất hoàn hảo để kết thúc trận đấu.

Học sinh trường Long Hưng đồng loạt đứng dậy, tiếng vỗ tay vang dội như sấm, mãi sau vẫn không dứt.

Lục Minh là vì Cố Tư Ức nên mới gạt bỏ thù riêng với Hạ Chi Tuyển, thắng được Nhất Trung, đội Long Hưng giành được rất nhiều tràng pháo tay ủng hộ, là thành viên của đội bóng, cậu ta thật sự cảm nhận được niềm vinh dự khi giành được chiến thắng.

“…” Cố Tư Ức nhìn Hạ Chi Tuyển trên sân, lúc này mới nhận ra rằng, lần trước đấu bóng rổ với lớp 10-8, là cậu tình nguyện đứng sau trợ giúp cho cô ghi bàn, chứ với thực lực của cậu thì thật sự không cần người khác vào trợ giúp.

Trận đấu kết thúc, các cầu thủ đi về phòng nghỉ thay quần áo.

Cố Tư Ức cùng mấy bạn đứng bên ngoài chờ, nhưng chỉ mấy phút sau là một đống các bạn nữ đã ùa vào, vây quanh đông nghịt ở phòng nghỉ của đội Long Hưng.

Hạ Chi Tuyển tắm rửa thay quần áo đi ra ngoài, huấn luyện viên đang rất vui sướng khen ngợi đội bóng.

Thầy nhìn Hạ Chi Tuyển nói: “Buổi tối đi ăn đêm với nhau nhé, thầy mời.”

Hạ Chi Tuyển đáp: “Hai bọn em có kế hoạch khác rồi ạ.”

“Được, vậy đi chơi vui vẻ nhé.” Huấn luyện viên vỗ vai cậu.

Đợi Chu Kiêu thay quần áo xong, hai người cùng nhau đi ra, vừa mới kéo cửa thì tiếng hét đinh tai nhức óc đã truyền đến.

“Hạ Chi Tuyển!!” “Hạ Chi Tuyển!!” “Hạ Chi Tuyển!!” “Hạ Chi Tuyển!!” “Hạ Chi Tuyển!!”, các cô gái nhiệt tình hô hào, thậm chí có người còn từ đằng sau chen lên trước để xin chữ ký.

Chu Kiêu đờ mặt, nhìn Hạ Chi Tuyển: “…Cậu mới debut* đấy à?”

*Debut: Ra mắt công chúng lần đầu tiên.

Hạ Chi Tuyển hơi khó chịu, cậu đóng cửa lại, nói với huấn luyện viên: “Em không ra được, thầy giúp em với ạ.”

“Em mà chịu vào đội thì đội bóng rổ trường chúng ta đã sớm trở thành đội bóng ngôi sao rồi.” Huấn luyện viên cảm thấy rất tiếc nuối.

Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồi đứng ngoài nhìn cảnh này cũng cảm thấy không khác gì thủy triều dâng.

Trịnh Bồi Bồi: “Hot boy Long Hưng không những mê hoặc nữ sinh trong trường mà giờ còn lan ra cả các trường khác nữa rồi.”

Cố Tư Ức thở dài: “Chẳng còn cách nào, người ta giỏi vậy mà.”

Trịnh Bồi Bồi ranh mãnh hỏi: “Cậu thử nói xem, cậu cảm thấy tự hào nhiều hơn hay thấy lo lắng nhiều hơn?”

“…” Cố Tư Ức trực tiếp làm ngơ vấn đề này.

Huấn luyện viên gọi thêm mấy người nữa, đeo khẩu trang đội mũ kín mặt, che cho Hạ Chi Tuyển rời đi.

Hạ Chi Tuyển kéo thấp vành mũ, nhanh chóng rời khỏi đám đông.

đi qua hành lang thì thấy Trịnh Bồi Bồi và Cố Tư Ức đang đứng nói chuyện, lúc đi lướt qua cậu nắm luôn lấy tay Cố Tư Ức rồi bước nhanh về phía trước, Trịnh Bồi Bồi lập tức đuổi theo.

Lục Gia Diệp và Tô Hàn đã gọi sẵn hai chiếc xe, Hạ Chi Tuyển Cố Tư Ức và Lục Gia Diệp ngồi một xe, Chu Kiêu Trịnh Bồi Bồi và Tô Hàn ngồi một xe.

Bên trong xe, Lục Gia Diệp nói: “Trận tối nay đấu hay quá, thế nào cũng phải ăn mừngmột chút chứ hả?”

Hạ Chi Tuyển hơi mệt rồi, cậu lười biếng dựa vào ghế xe, nói: “Tùy mọi người.”

Cố Tư Ức nhìn cậu hỏi: “Vai của anh bị đụng có đau không?”

“Đau lắm…” Cậu kéo dài giọng ra.

“Vậy làm sao bây giờ? Bị thương rồi sao? Thế thì phải đến bệnh viện gấp!” Cố Tư Ức lo lắng nói.

“không bị thương, nhưng hơi nhức.” Cậu giật giật cổ, nghiêng đầu xoay lưng về phíacô, nói: “Hay là em xoa bóp cho anh đi.”

Lục Gia Diệp: …Đúng là không biết xấu hổ! Tuyệt đối không nên dung túng cho cái thể loại này!

Cố Tư Ức nhích lại gần, giơ tay bóp vai cho Hạ Chi Tuyển.

Lục Gia Diệp: …Em gái má lúm thay đổi rồi, trở thành cô vợ nhỏ ngoan ngoãn nghe lời của A Tuyển mất rồi QAQ!

Bóng đêm bao phủ cả vùng đất, bên ngoài cửa sổ là cảnh đêm rực rỡ sắc màu.

Hạ Chi Tuyển nhìn vào cửa xe cũng có thể thấy được bóng cô.

Cậu nói: “Mấy thằng trêu ghẹo em đã bị anh xử lý rồi, em hết giận chưa?”

Cố Tư Ức nhìn thấy cậu đang cười, ánh mắt lộ rõ sự vui sướng, liền nói: “Em thấy anhmới là người hết giận rồi đó.”

Hạ Chi Tuyển khẽ cười, không phủ nhận.

cô lại nói sang chuyện khác: “Có đau không? Đau thì nói em nhé.”

“Ừ.” Cậu đáp, yên lặng hưởng thụ bàn tay mềm mại của cô đang xoa bóp vai mình.

Lục Gia Diệp: …Ông đây muốn đá phăng cái bát cẩu lương này đi quá!

Hai chiếc xe đi đến một quán pub nhỏ rất phong cách.

Vì ngày mai cũng phải thi đấu nên cả đám không uống rượu, chỉ gọi một ít đồ ăn vặt và đồ uống.

Chu Kiêu nâng ly đầu tiên: “Cạn ly nào, ăn mừng thắng lợi hôm nay.”

Cả nhóm cũng cầm cốc lên: “Cạn ly!!”

Mấy cốc nước với đủ loại màu sắc chạm vào nhau, tựa như những năm tháng thanh xuân rực rỡ sắc màu.

Lần thứ hai là Lục Gia Diệp khởi xướng: “Ngày mai lại tiếp tục giành chiến thắng nhé!!”

“Cạn ly!!”

Giữa quán có dựng một sân khấu nhỏ, có một ca sĩ nghiệp dư đang hát.

Chu Kiêu nói: “Còn chẳng hát hay bằng Tô Hàn, Tô Hàn, cậu lên góp vui một bài đi.”

“Được đó được đó, Tô Hàn cậu lên hát đi!” Trịnh Bồi Bồi nhiệt tình hưởng ứng.

Lục Gia Diệp nhìn nét mặt hưng phấn của Trịnh Bồi Bồi thì khẽ xì một tiếng.

Cố Tư Ức, Hướng Lê và Trương Hân Dịch cũng tích cực hưởng ứng cùng Trịnh Bồi Bồi.

Tô Hàn không nỡ từ chối, liền gọi quản lý đến nói mấy câu.

Sau khi ca sĩ hát xong bài, Tô Hàn bước lên ngồi trên chiếc ghế cao nhỏ, cầm đàn ghita đánh thử vài nốt.

Cố Tư Ức: “Wow, nhìn chuyên nghiệp quá.”

Hai mắt Trịnh Bồi Bồi sáng như sao: “Đẹp trai quá đi!!”

Nếu nói cô ấy nhìn Hạ Chi Tuyển chơi bóng với biểu cảm thưởng thức, thì với Tô Hàn đó lại là sự say mê rồi.

“anh cứ luôn tự hỏi mình, rằng tại sao lại say mê em đến thế

Cái gì cũng có thể buông tay, vậy mà hôm nay lại quá khó để ra đi

Tuy em không quá xinh đẹp, nhưng lại vô cùng đáng yêu

Aiya cô bé lọ lem, cô bé lọ lem của anh…”*

*Bài hát “cô bé lọ lem” do Lý Vưu thể hiện.

Tô Hàn vừa đánh đàn vừa nhẹ nhàng hướng vào micro hát, dưới ánh đèn, hàng lông mi dài cụp xuống khiến cho ánh mắt cậu trở nên ảm đạm, mái tóc ngắn xòa trước trán, mềm mại tựa như tiếng hát của cậu vậy.

Lúc cậu nhìn xuống dưới sân khấu, đôi mắt ấy như một ly rượu ngon làm say lòng người, không giống với một Hạ Chi Tuyển lạnh như băng, vẻ đẹp của Tô Hàn không cómột chút lực công kích nào, đẹp đến mức khiến cho người ta thương yêu.

Hai mắt Trịnh Bồi Bồi hiện thành hình trái tim luôn rồi.

Mấy cô gái làm như đang ngồi xem concert, giơ hai tay lên đung đưa theo giai điệu.

Sau một ngày thi đấu mệt mỏi và căng thẳng, tới đây thư giãn nghe nhạc đúng là rất thoải mái.

Chu Kiêu dựa vào ghế, ung dung tự tại.

Lục Gia Diệp thì không thể thư giãn nổi, dáng vẻ Trịnh Bồi Bồi ngắm nhìn Tô Hàn kiathật sự quá chói mắt.

Hạ Chi Tuyển vốn đang nhàn nhã thả lỏng trên ghế, bỗng dưng liếc nhìn Cố Tư Ức, phát hiện cô đang rất chuyên tâm xem Tô Hàn hát, biểu cảm có vẻ rất say mê…

Hạ Chi Tuyển và Chu Kiêu ngồi cùng nhau trên một cái ghế salon đôi, cậu quay sangnói với Chu Kiêu: “Cậu qua bên kia đi.” Ý nói vị trí của Tô Hàn.

“…” Chu Kiêu không hiểu gì.

“đi đi.” Hạ Chi Tuyển giục.

Chu Kiêu đứng dậy đi qua bên kia ngồi.

Hạ Chi Tuyển nghiêng người vỗ vai Cố Tư Ức, nói: “Lại đây, anh có lời muốn nói với em.”

“Dạ?” Cố Tư Ức ngơ ngác, ngoan ngoãn đi sang ngồi cạnh cậu.

Hai người ngồi trên ghế salon, tư thế của Hạ Chi Tuyển thì lười nhác, Cố Tư Ức thì lại rất nghiêm túc, hỏi: “anh muốn nói gì với em?”

Trong pub hơi ồn nên cô phải ghé sát vào cậu để hỏi.

Cậu cũng tiến lại gần, giơ tay vòng qua vai cô, dưới ánh đèn mờ, đôi mắt cậu rất sâu thẳm, như muốn hút người ta vào vậy.Cố Tư Ức cảm thấy tim như ngừng đập, muốn ngồi thẳng người lên nhưng không còn kịp nữa, Hạ Chi Tuyển hơi dùng sức đè vai cô, hai người cứ thế dựa vào salon, cậu nói nhỏ vào tai cô: “Tô Hàn hát hay lắm à?”

“Vâng…Hay lắm…” Tim cô đập loạn nhịp, đáp lại cậu.

“Có hay bằng lúc anh hát cho em nghe không?” Giọng cậu nhỏ hơn, hơi thở lướt nhẹbên tai cô.

“…” cô nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

“Hả?” Cậu cao giọng, cảm giác vừa hời hợt lại vừa ép buộc.

Chu Kiêu thoáng liếc cặp đôi đang ngồi trong góc tối kia rồi lập tức nhìn đi chỗ khác ngay.

Người anh em kia đúng là trong ngoài không đồng nhất, bình thường thì lạnh nhạt với con gái, vậy mà một khi gặp được người mình thích là hóa sói ngay.

Cố Tư Ức ngây thơ trong sáng như thế, chắc chắn sẽ bị gặm sạch không thừa một vụn xương cho xem…

“Tất nhiên là cậu ấy…không bằng anh rồi. anh hát cực hay luôn!” Cố Tư Ức chịu thua trước uy quyền của đại ma vương.

“Ngoan.” Hạ Chi Tuyển hài lòng mỉm cười.

Cậu bỏ tay xuống, dựa đầu vào vai cô, nói: “anh mệt quá, cho anh dựa vào em nghỉmột lát.”

Cố Tư Ức: …Em có phải là đệm thịt đâu.

Ngồi ở vị trí này, cô không nhìn được Tô Hàn trên sân khấu.

Nhưng cô biết là Hạ Chi Tuyển mệt lắm rồi, cậu không phải là tuyển thủ chuyên nghiệp nhưng lại phát huy hết khả năng như vậy, thể lực bền đến khó tin.Bóng rổ là bộ môn cần chạy nhanh liên tục trên sân, đã thế còn phải chú ý ghi bàn nữa, người bình thường mà đấu như cậu thì chỉ nửa trận thôi đã kiệt sức rồi.

Cho nên dù có hờn dỗi thế nào thì khi cậu dựa vào, cô cũng rất hiểu chuyện mà biến thành một cái đệm mềm.

Hướng Lê và Trương Hân Dịch thấy bên kia hai người đang dựa vào nhau, cũng đều yên lặng quay đầu đi chỗ khác.

Cả hai đều luôn miệng nói là không yêu nhau, nhưng lại suốt ngày phát cẩu lương như thế thì là cái kiểu gì hả?

Lục Gia Diệp vươn cái chân dài ra đá vào chân Trịnh Bồi Bồi: “Làm ván game đê.”

Trịnh Bồi Bồi lườm cậu ta: “Ngồi đây chơi game á?”

“Ừ, trong bầu không khí quá tuyệt vời này, vừa ăn uống vừa nghe nhạc vừa chơi gamethì quá chuẩn.”

“Tôi không chơi đâu.Ơ kìa! Này! Tránh ra! Đừng chắn trước mặt tôi…” Trịnh Bồi Bồi phủi tay xua đuổi Lục Gia Diệp đáng ghét.

“Chơi đi mà, cậu nhìn tôi mới sắm trang phục mới này, lực chiến cực mạnh luôn!” Lục Gia Diệp giơ điện thoại ra trước mặt Trịnh Bồi Bồi, làm chói cả mắt cô.

Trịnh Bồi Bồi: “Bây giờ tôi không muốn chơi mà, cậu thích thì đi mà chơi một mình ý.”

“không được, chúng ta là đồng đội kề vai sát cánh mà, lão Thiết không có mặt thì tôi làm sao có thể tung hoành giang hồ.” Lục Gia Diệp đặt mông ngồi xuống chỗ cũ của Cố Tư Ức, quấn lấy Trịnh Bồi Bồi không tha.

Trịnh Bồi Bồi bị làm phiền bực không chịu được, Tô Hàn lúc này cũng đã hát xong rồi.

cô liếc nhìn điện thoại, thấy đồ mới sắm trong game của Lục Gia Diệp thì lại thấy hơi ngứa tay.

Thôi, đằng nào Tô Hàn cũng hát xong rồi, không thèm so đo với cậu ta nữa.

cô lôi di động ra: “Vào đi vào đi, chiều cậu vậy.”

Lục Gia Diệp mỉm cười, tắt máy nói: “Thôi, tự dưng tôi lại không muốn chơi nữa.”

“…Cậu!!!”

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Ngạo Thế Đan Thần