Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 50

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Cố Tư Ức vừa để điện thoại xuống thì Hạ Chi Tuyển đã dịch sang ngồi bên cạnh cô.

Cậu nói: “Để anh giảng lại cho em mấy bài em làm sai.”

Cố Tư Ức thầm nghĩ tốc độ của anh có nhanh quá không vậy? Mới nghỉ được một tí thôi mà, cái bánh ngọt còn chưa ăn xong huhu…

Mắt cô liếc nhìn bài làm của mình, có rất nhiều chỗ bị đánh dấu đỏ, là chỗ cô làm sai sao?

Vẻ mặt cô lập tức tỏ ra sầu não: “Sai nhiều vậy à…Em đã rất cố gắng rồi đấy…”

“không nhiều lắm, cũng đúng được gần 60% rồi.”

Cố Tư Ức: “…”

Còn chưa nổi 60% nữa, tức là vẫn chưa đạt tiêu chuẩn, thế mà anh vẫn còn nói làkhông sai nhiều lắm?

“Bây giờ em làm sai thì anh mới biết vấn đề của em ở đâu, tiếp theo sẽ dễ dạy hơn.”

Cố Tư Ức không biết nói gì, chỉ đành gật đầu như gà mổ thóc.

Hạ Chi Tuyển giảng bài cho cô còn dễ hiểu hơn cả thầy giáo, không biết là vì một kèmmột, hay là vì giọng của anh quá hay…

Mỗi khi cậu giảng xong một bài, cô lại có cảm giác bừng tỉnh ngộ.

Nhưng cô không phải là một người có khả năng tập trung lâu, nghiêm túc nghe giảng được nửa tiếng đã là giới hạn của cô rồi, tâm trí lại bắt đầu bay đi đâu mất…

Ánh mắt rơi vào cái tay cầm bút của Hạ Chi Tuyển, tỉ mỉ ngắm nhìn các ngón tay thon dài trắng muốt kia, đẹp quá đi, đôi tay ấy có thể đánh đàn dương cầm đó…

Hạ Chi Tuyển gõ nhẹ hai cái lên bàn, nét mặt nghiêm nghị.

Cố Tư Ức hoàn hồn, lập tức ngồi ngay ngắn lại, dáng vẻ hơi rụt rè.

Hạ Chi Tuyển: “…”

Cậu không được tốt tính cho lắm, trước đây nếu dạy cho người khác cậu chỉ giảng nhiều nhất là hai lần thôi, nếu người ta mà không tập trung thì sẽ không bao giờ có lần sau.

Cho đến lúc này khi nhìn thấy dáng vẻ có tật giật mình của Cố Tư Ức, đôi mắt to tròn long lanh nhìn cậu lấy lòng, không dám nói năng gì, ngoan ngoãn lại hơi run sợ, nhưđang chuẩn bị nghe cậu mắng…

Trước kia sao cậu không phát hiện ra là học tra cũng có thể đáng yêu như thế này nhỉ?

Hạ Chi Tuyển cố nhịn cười, giơ tay đặt lên đầu cô, để cô nhìn thẳng vào bài làm, nóinhỏ: “Đừng có tỏ ra đáng yêu, nghiêm túc nghe giảng đi.”

Cố Tư Ức: … Trời đất chứng giám, cô đang sợ chết đi được, hơi đâu mà làm bộ đángyêu chứ.

Lần này cô rất nghiêm túc ngồi nghe giảng, không nghĩ linh tinh nữa.

Giờ nghỉ trưa đã đến, trong quán bắt đầu đông người dần lên.

một góc bàn vốn yên tĩnh lúc này cũng đã có người lục đục ngồi vào rồi.

Hai người phụ nữ xinh đẹp thời thượng đi dạo phố mệt quá nên vào quán nghỉ ngơimột chút, đang ngồi thì bị cặp đôi trẻ tuổi bên cạnh thu hút, cứ nhìn suốt về phía đó,nhỏ giọng cười nói với nhau.

“Hai đứa kia học cấp ba hay đại học thế nhỉ?”

“Ngồi học chăm thế kia thì chỉ có là học sinh cấp ba thôi…”

“Sao chỉ nhìn hai đứa làm bài mà tao cũng thấy bồi hồi thế nhỉ…”

“Mày có nhận ra không? Em trai kia là học bá, đang giảng bài cho cô bé đấy.”

“Hồi cấp ba tao mà cũng có một thằng bạn đẹp trai học giỏi như thế phụ đạo cho thìcuộc đời có khi đã khác hẳn bây giờ rồi.”

“Xì, hồi đi học trong lớp chả có đứa con trai nào nhìn vừa mắt cả…Mấy sinh vật mang tên hot boy học bá chỉ tồn tại trong thế giới của người khác mà thôi.”

Cuộc nói chuyện của hai người họ bị Cố Tư Ức nghe thấy, chỗ ngồi vốn cũng khôngcách xa nhau lắm, trừ phi phải nói không ra tiếng, chứ nói bình thường thì sẽ khôngtránh khỏi bị người bên cạnh nghe được, Cố Tư Ức cảm thấy hơi ngượng.

Hạ Chi Tuyển thì vẫn bình thản giảng đến bài cuối cùng.

Cậu tổng kết lại: “Em nhìn đi, lỗi do em chủ quan không chú ý nên để sai mất 15% bài làm, nếu không có lỗi này thì coi như em đã làm đúng đến 70% rồi.”

Cố Tư Ức: “Lỗi đó là không thể tránh khỏi mà.”

Hạ Chi Tuyển: “Sao lại không thể tránh khỏi? anh chưa bao giờ mắc sai lầm ngoài ý muốn cả.”

Cố Tư Ức lầm bầm: “Đó là anh mà, anh là học thần, người bình thường làm sao mà so sánh được.”

Hạ Chi Tuyển thu dọn đồ đạc, liếc cô một cái, hờ hững nói: “Em là người mà học thần thích, người bình thường cũng không sánh bằng.”

“…” Cố Tư Ức bị chặn họng, vừa ngượng vừa bối rối.

Quá sai rồi, cô sẽ không bao giờ tranh cãi với học thần nữa đâu.

“đi ăn trưa thôi.” Hạ Chi Tuyển nắm tay Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức ngoan ngoãn để cậu lôi đi, nhưng sự ngượng ngùng trên gương mặt thìkhông sao tản đi được, đầu cúi thấp như đang làm chuyện xấu sợ bị mọi người trông thấy.

“thì ra là hai đứa yêu nhau, bạn học bá chủ động phết đấy.”

“Con trai tất nhiên phải chủ động rồi, con gái dễ xấu hổ mà, hì hì.”

“Con gái tao sau này mà yêu sớm với học bá thì tao sẽ giơ hai tay hai chân tán thành, nó bây giờ mới học lớp 2 mà bài tập đã nhiều chết người, cứ đến tối dạy nó học là y như rằng náo loạn cả nhà lên, tao chỉ ước mau mau đến ngày hai ông bà thông gia đưa nó đi thôi…”

“Ha ha…”

Hạ Chi Tuyển dắt Cố Tư Ức ra khỏi quán, trên đường người đến người đi, Cố Tư Ức vội vàng giật tay ra.

Hôm nay là ngày cuối cùng của đại hội thể thao, nhưng cũng chẳng khác gì một ngày nghỉ của những học sinh không tham gia thi đấu, nhỡ gặp phải bạn học thì…

Hạ Chi Tuyển không ép cô, hai tay đút túi quần, hỏi: “Em muốn ăn gì?”

“Gì cũng được, hay đi ăn đồ ăn nhanh thôi?”

“không được.” Hạ Chi Tuyển lấy điện thoại ra xem, một lúc sau đã quyết định: “Bọn mình đi ăn đồ Nhật.”

Cố Tư Ức đi theo Hạ Chi Tuyển tới một nhà hàng Nhật, trong quán được trang trí theo phong cách cổ xưa đậm chất thơ, trong phòng nhỏ còn bày cả cây trúc cho nước chảy qua, rất thơ mộng và yên bình.

Và đương nhiên là giá cả cũng tương xứng luôn, nếu đặt phòng riêng và set ăn cố địnhthì rẻ nhất là 800 đồng (~ 2 triệu 7 vnd).

Nhân viên thấy hai người là học sinh nên đã nói giá rõ ràng ngay từ đầu, Hạ Chi Tuyển thoải mái gật đầu.

Cố Tư Ức thấy đắt quá, nhưng đã vào trong rồi, còn có nhân viên dẫn đi nữa, bỏ chạythì ngượng lắm…

Thế là cô quyết định ăn xong sẽ chủ động thanh toán, sau đó xin bố mẹ sau.Học thầnđã dạy kèm cô cả ngày rồi, mời người ta một bữa cũng là chuyện nên làm.

Hạ Chi Tuyển lại nắm tay Cố Tư Ức, đi qua sân trước và sảnh nhỏ để bước vào sảnh lớn bên trong.

Ở sảnh lớn có một quầy nấu ăn rất lớn, các thực khách có thể ngồi ở trước quầy để nhìn đầu bếp chế biến món ăn.

Hạ Chi Tuyển đưa Cố Tư Ức vào phòng riêng, mặc dù khả năng gặp được bạn học ở đây là rất thấp, nhưng cậu vẫn muốn giành cho cô một không gian kín đáo riêng tư.

Trong phòng có cửa sổ hình tròn cho ánh sáng rọi vào, hai người ngồi xuống trước cái bàn được đặt trên chiếu Tatami.

Thiết kế trang nhã theo phong cách cổ xưa khiến cho người ta cảm thấy rất bình yên.

Cố Tư Ức cảm thán: “Tiêu chuẩn sống của anh cao thật đấy.”

Hồi cấp hai nếu cô có đi chơi với mấy đứa bạn thì cả lũ hầu như đều chọn ăn đồ ăn nhanh hoặc các quán vỉa hè thôi, bữa nào mà mỗi đứa tiêu khoảng 200 đồng là cũng coi như ăn tiệc lớn rồi.

Hạ Chi Tuyển cầm khăn nóng lên lau tay, nói: “không phải, thật ra anh là người rất thoải mái tùy tiện.”

Nhưng khi đi với cô, cậu lại muốn chọn một không gian yên tĩnh nhẹ nhàng, như vậysẽ cảm nhận được sự vui vẻ khi ở bên nhau.

Sau này, cậu còn muốn đưa cô đi hưởng thụ những nơi tốt đẹp hơn thế nữa.

Món đầu tiên được mang lên là canh, uống ngụm đầu tiên thì thấy bình thường, nhưng càng uống càng thấy ngon, tiếp đó là mấy món được chế biến công phu và sashimi được đặt trên đá lạnh, hơi bốc lên lượn lờ như ở cõi thần tiên.

Cố Tư Ức rất thích ăn uống, mỗi lần có món mới được mang lên là hai mắt cô lại sáng rực, vẻ mặt rất thỏa mãn.Hạ Chi Tuyển nhìn cô ăn, cảm thấy rất đáng yêu.

Lúc nhìn vào cổ tay cô, cậu ngạc nhiên hỏi: “Sao em không đeo vòng tay?”

“…Dạ?”

“Cái vòng anh mua cho em đấy, không thấy em đeo.”

Tim Cố Tư Ức đập thình thịch, lo lắng không biết phải làm sao.

Sửng sốt mấy giây, cô mới đáp: “À, hai hôm vừa rồi có đại hội thể thao nên em khôngđeo…Hôm nay cũng quên luôn.”

“Ừm.” Cậu đáp lại, “anh còn tưởng là em không thích chứ.”

“Đâu có! Em rất thích mà!” Cố Tư Ức vội vàng phản bác.

cô rất thích, cực kì cực kì thích luôn, cho nên đánh mất mới thấy buồn đến vậy.

Làm sao bây giờ…Học thần cũng phát hiện ra là cô không đeo vòng rồi…

Nhưng cô không dám nói cho cậu biết là mình đã làm mất nó, sợ cậu sẽ giận, sẽ mất hứng…

Trong lòng Cố Tư Ức bộn bề suy tư, quyết định sẽ tranh thủ thời gian đi mua một cái giống hệt để thay thế.

Đồ ăn còn chưa lên hết thì hai người đã khá no rồi.

Cố Tư Ức nói: “Bao giờ bọn mình quay về trường?”

Bây giờ cô chỉ muốn về sớm một chút, sau đó rủ Trịnh Bồi Bồi cùng đi mua vòng tay.

Hạ Chi Tuyển hỏi: “Em muốn về rồi à?”

“…” Cố Tư Ức bị nhìn chằm chằm, gật đầu đáp lại.

“Tối hẵng về.”

“???” cô ngạc nhiên nhìn cậu.

Hạ Chi Tuyển lại thản nhiên nói: “Chiều nay em còn phải làm xong hai đề Toán bám sát kì thi, một đề Lý và một đề Hóa nữa.”

“…” Độc ác quá đi!!!

Biểu cảm của Hạ Chi Tuyển rất nghiêm túc, toàn thân toát ra khí chất của học thần: “Kiến thức cơ bản của em không chắc, không cố gắng gấp đôi thì đi thi sẽ rất nguy hiểm.”

Cố Tư Ức sợ rồi, cô cắn môi cúi đầu đáp: “Ừm…”

“Còn nữa, thói quen ngồi học của em cũng không tốt, không tập trung gì cả, cứ nghĩ điđâu ấy.”

“…” Cố Tư Ức thật sự chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống thôi.

“Em không chú trọng vào môn Toán như môn anh, như vậy sẽ rất khó để có điểm cao trong kì thi đại học.”

Cố Tư Ức tưởng tượng ra hình ảnh mình đứng ở góc tường, lắng nghe học thần vung roi trách mắng.

Hạ Chi Tuyển vẫn đang nói, Cố Tư Ức không nhịn được mà xen ngang: “Em biết rồi,anh đừng nói nhiều nữa có được không?”

Hạ Chi Tuyển: “…”

Sau khi lấy hết dũng khí phản kháng lại một câu, Cố Tư Ức lại thấy sợ rồi, cúi đầukhông dám ho he gì nữa.

Hạ Chi Tuyển bó tay với cô, câm nín không biết nói gì nữa, cậu chỉ đang quá quan tâm cho cô thôi mà, sợ cô thi không tốt thì sẽ không chịu yêu sớm, cho nên mới nhắc nhởcô một chút.

Nhìn cô nhóc đang cúi đầu buồn bực không nói năng gì kia, rõ ràng là không vui rồi.

Hạ Chi Tuyển dịu dàng hỏi: “Em ăn no chưa?”

“Rồi.” cô gật đầu nói.

“Vậy bọn mình đi thôi.”

Sau khi đứng lên, Hạ Chi Tuyển lại nắm tay Cố Tư Ức, nhưng cô lại tránh đi rất nhanh.

Cậu lại một lần nữa nắm tay cô, cô lại muốn giằng ra, vừa giằng vừa nói: “Bệnh ngốc có thể lây đấy…Đừng để em làm ảnh hưởng đến anh…”

Hạ Chi Tuyển nắm chặt tay cô, cười nói: “Giận dỗi mà cũng đáng yêu thế à? anh càng thấy thích em hơn rồi, phải làm sao đây?”

“…Ai thèm giận dỗi với anh chứ.” Cố Tư Ức đỏ mặt nói.

Ngọt như kẹo đường thế này thì cô gái nhỏ làm sao mà chịu nổi đây.

Lúc thanh toán, Cố Tư Ức đưa cái thẻ phụ của bố ra, nói: “Hôm nay anh dạy em học, để em mời anh.”

Hạ Chi Tuyển lấy lại cái thẻ, nói: “Tiền anh trả đều là tiền anh tự kiếm được, còn em lại lấy tiền của bố mẹ để mời con trai ăn cơm, em thấy có được không?”

Cố Tư Ức cứng họng: “Tại em vẫn chưa kiếm ra tiền mà…”

“Thế nên bây giờ cứ để anh trả tiền.” Hạ Chi Tuyển vừa thanh toán vừa nói, “Chờ khi nào em kiếm được tiền thì mời anh cũng không muộn.”

“Nhưng mà…”

“Ngoan.”

Nhân viên thu ngân rất thích thú khi nhìn cặp đôi đáng yêu này, cô ấy rất phối hợp mà nhận lấy thẻ của Hạ Chi Tuyển.

Xế chiều, Hạ Chi Tuyển lại đưa Cố Tư Ức vào một quán cà phê yên tĩnh ít người, như thế sẽ không bị mất tập trung vì tiếng ồn.

Lại là một vòng lặp lại là làm đề, giải thích, làm lại lần nữa, cuối cùng là chữa lỗi sai.

Cố Tư Ức lúc bị giáo huấn thì có hơi hướng muốn phản nghịch, nhưng sau sự xấu hổ là quyết tâm, đến chiều cô cực kì tập trung vùi đầu vào làm đề.

Cảm giác bị học thần dạy bảo khó chịu cực kì, cô không muốn trải nghiệm điều đó mộtlần nữa đâu…

Hai người ăn tối ở quán cà phê đó luôn, học đến tận tối, Hạ Chi Tuyển coi như đã hoàn thành kế hoạch của mình.

trên đường trở về trường, cậu nói: “Hai ngày tới em hãy ngồi đọc lại thật kĩ mấy cái đề này, phải bảo đảm là sẽ làm được chính xác 100%.”

“Vâng.” Cố Tư Ức gật đầu đáp, ngày hôm nay thật sự là mệt hơn nhiều so với mộtngày đi học bình thường, nhưng chịu đựng qua rồi thì sẽ nắm chắc bài hơn, trong lòng cũng rất hào hứng.

Trong phòng ngủ nữ.

Từ Lâm đến hỏi Lam Hiểu Thu mấy vấn đề, nói xong cả hai lại ngồi tán gẫu với nhau mấy câu.

Lam Hiểu Thu nhận thấy là Cố Tư Ức rất được lòng mọi người, ai cũng nói chuyện được, cho nên cũng cố ý thay đổi tính cách của mình, bắt đầu giao tiếp với những người xung quanh.

Từ Lâm liếc nhìn qua, trông thấy một cái vòng ở trong khe tủ sách của Lam Hiểu Thuthì liền lấy ra xem: “Ôi, cậu cũng có một cái vòng giống của Cố Tư Ức à?”

Lam Hiểu Thu mặt biến sắc, vội vàng giật cái vòng về.

Trịnh Bồi Bồi đang ngồi ở giường mình chơi game, nghe vậy thì chẳng thèm quan tâm đến game nữa mà vứt luôn điện thoại đi, lao đến chỗ Lam Hiểu Thu như một cơn gió để cướp lấy cái vòng tay.

“Mẹ nó chứ…thì ra là mày đã trộm vòng tay của Tư Ức à?” cô tức giận nhìn Lam Hiểu Thu.

Lam Hiểu Thu đứng dậy đi tới gần Trịnh Bồi Bồi, “Đó là vòng tôi tự mua, trả lại cho tôi!”

Trịnh Bồi Bồi lui về sau: “Trùng hợp quá nhỉ, mua kiểu gì mà lại giống hệt cái của Tư Ức thế?”

“Trịnh Bồi Bồi, cậu trả cái vòng cho tôi mau!” Lam Hiểu Thu mặt trắng bệch, quát lên.

Trịnh Bồi Bồi không đưa: “Mày nói là mày tự mua đúng không? Thế thì giơ cái đơn đặt hàng trên Taobao đây tao xem! Đưa được chứng cứ thì nói chuyện tiếp!”

Lam Hiểu Thu rất khí phách mà đáp lại: “Tôi mua ở trung tâm thương mại!”

“Thế hóa đơn đâu? Có không? Nếu không có thì dẫn tao đến cửa hàng tra lại lịch sử mua hàng đi!”

“Trịnh Bồi Bồi, cậu đủ chưa hả? Sao tôi phải chứng minh với cậu chứ, đó là vòng tôi tự mua! Cậu đừng có mà vu oan cho người khác!”

“Sao tao phải tin mày? Trước chả bao giờ thấy mày đeo cái vòng này, đúng lúc Cố Tư Ức bị mất vòng thì mày lại có một cái giống hệt! Mày nghĩ ai cũng ngu hết à, nói mày tự mua thì đúng là mày tự mua à?”

“thật sự là tôi tự mua! Cậu mau trả lại cho tôi!” Lam Hiểu Thu quơ tay trước mặt Trịnh Bồi Bồi.

Hai người giành giật nhau, Trịnh Bồi Bồi lúc lùi lại thì va phải lưng ghế, đau đến mức phải hít sâu một hơi, càng tức điên lên hơn.

một cô gái có tính cách bá vương như cô, chưa từng bị ai bắt nạt, ai dám trêu chọc côthì nhất định sẽ bị đánh cho tơi bời.

Thế là Trịnh Bồi Bồi lao vào đánh Lam Hiểu Thu, Lam Hiểu Thu vì đang giận nên cũng đánh lại luôn.

Cố Tư Ức đi lên cầu thang, thấy người quản lý kí túc đang hớt hải chạy lên, xung quanh có người nói: “Phòng 302 có người đánh nhau…”

302? Là phòng của cô mà? Cố Tư Ức vội vã đuổi theo.

Lúc cô và quản lý kí túc đứng ở cửa phòng ngủ thì thấy Trịnh Bồi Bồi và Lam Hiểu Thu ở bên trong đang đánh nhau không dứt ra được, lôi tóc cào mặt đấm đá…Tình hình chiến đấu rất ác liệt.

Cả hai vội vàng lao tới tách hai người ra.

“Sao vậy? Có chuyện gì thế?” Cố Tư Ức vội vàng hỏi.

Trịnh Bồi Bồi vẫn nắm chặt cái vòng tay, cô đưa cho Cố Tư Ức, đắc ý nói: “Cậu xem đi, đây có phải là cái vòng mà cậu làm mất không? Lam Hiểu Thu trộm vòng của cậu mà còn nói là tự nó mua! Mình phỉ nhổ, đúng là đồ không biết xấu hổ!”

Cố Tư Ức nhận lấy, ngẩn người, đúng là giống hệt nhau…

Nhưng mà…cô rất khách quan mà nói: “Về sau mình có gắn thêm một charm nữa, còn cái này không có.”

Trịnh Bồi Bồi khinh bỉ: “Nó có tật giật mình nên đã gỡ ra chứ còn gì nữa.”

Lam Hiểu Thu nổi giận gào lên: “Chẳng lẽ cả thiên hạ này cái gì cũng là của chúng mày à? Có biết xấu hổ không?!!”

“Mấy đứa này, có gì thì từ từ nói.” Nhân viên quản lý khuyên nhủ, “Tranh chấp ẩu đả cũng không giải quyết được vấn đề.”

“Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người hung dữ như vậy đó, lớp trưởng à, cậu giỏi quá nhỉ?” Trịnh Bồi Bồi cố tình mỉa mai.

“Cậu…” Lam Hiểu Thu vì tức giận mà sắc mặt lúc trắng lúc đỏ.

Bầu không khí lại một lần nữa trở nên căng thẳng, quản lý kí túc nói: “Thôi! Còn làm loạn nữa thì tất cả sẽ bị trừ hạnh kiểm! Ngày mai mấy đứa hãy trình bày rõ ràng mọi chuyện với giáo viên chủ nhiệm, cái vòng tay này tạm thời tôi sẽ giữ.”

Cố Tư Ức kéo tay Trịnh Bồi Bồi khuyên nhủ: “Thôi, giờ có cãi nhau thì cũng không có kết quả gì, đừng để người ta nhìn vào rồi bàn tán.”

Bên ngoài phòng ngủ đã có ba tầng trong ba tầng ngoài người đứng xem đánh nhau.

Trịnh Bồi Bồi hậm hực lườm Lam Hiểu Thu.

Vì việc này mà quản lý kí túc sợ mấy cô đến đêm lại đánh nhau tiếp, cho nên đành tạm thời đưa Lam Hiểu Thu sang phòng khác ngủ.

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Cấp Cuồng Tế