Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 53

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Cố Tư Ức cảm thấy dù mình có cẩu thả đến đâu đi nữa thì cũng không thể làm rơi trong thùng rác được.

Cho nên, đáp án này không cần nói cũng biết, nhất định là đã có người cố tình lấy trộm rồi vứt đi.

Trịnh Bồi Bồi nói: “Tối hôm đó lúc cậu về là đã không thấy cái vòng rồi, phòng ngủ của bọn mình có bốn người, hiện giờ chỉ có thể nghi ngờ Từ Lâm và Lam Hiểu Thu thôi.”

Cố Tư Ức gật đầu, đúng là như thế thật.

“Cậu cũng chủ quan quá đấy, hai đứa đó đã không thân với mình rồi, thế mà cậu còn dám để món đồ quan trọng đấy ở trên bàn.” Trịnh Bồi Bồi trách móc.

Cố Tư Ức không biết phải nói gì, chỉ yên lặng.

Hạ Chi Tuyển nói: “Phòng ngủ là nơi riêng tư, nếu có vấn đề thì người đáng nghi nhất chính là bạn cùng phòng.”

Cậu giơ tay lên vỗ nhẹ đầu Cố Tư Ức: “Đừng buồn nữa, không phải lỗi của em mà.”

Trịnh Bồi Bồi: “…”

Hành động bảo vệ an ủi vợ của Hạ Chi Tuyển đã khiến Trịnh Bồi Bồi tỉnh ngộ, Cố Tư Ức là người bị hại, biết tin cái vòng tay bị ném vào thùng rác thì chắc chắn là rất buồn, giờ có muốn tìm lại cũng không thể nữa…

cô vội vàng nói theo: “Đúng vậy đó, trộm trong nhà khó mà đề phòng, thôi, mất thìmất chứ biết sao giờ, bảo học thần mua lại cho cậu cái khác là được mà.”

Cố Tư Ức không muốn các bạn lo lắng nên khẽ gật đầu một cái.

Nhưng trong lòng cô có một cảm xúc bị đè nén không nói nên lời, chiếc vòng mà côrất thích ấy, món bảo bối mà ngày nào cô cũng phải ngắm một lúc trước khi ngủ, giờ lại bị người ta vứt đi như một món đồ bỏ, nằm giữa một đống rác rưởi bẩn thỉu hôi hám.

Tấm lòng của Hạ Chi Tuyển giành cho cô, cứ thế bị người ta đem ra chà đạp…

Cố Tư Ức hỏi: “Chỗ đó có camera giám sát không? Hoặc ở gần đó cũng được, liệu có thể nhìn thấy người đã vứt cái vòng không?”

Hạ Chi Tuyển nói: “Để anh hỏi nhà trường.”

Rất nhanh cậu đã có đáp án: “Gần tòa nhà tổng hợp có mấy cái camera, có thể nhìn thấy rõ không thì không chắc, chúng ta cứ về trường rồi lên phòng quan sát nhìn thử xem.”

Thế là cơm nước xong, cả bọn lại cùng nhau về trường.

Xế chiều Chu Kiêu và Tô Hàn nhận được điện thoại từ nhà, lúc này Hạ Chi Tuyển, Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồi cũng lần lượt nhận điện thoại của bố mẹ, chắc hẳn là cô chủ nhiệm đã thông báo cho từng phụ huynh của mỗi người.

Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển ngồi ở ghế sau xe taxi, lúc mẹ của cậu gọi điện tới cô cũng nghe loáng thoáng được một chút, lòng chợt thấy rất căng thẳng.

Bành Linh hỏi: “Sao con lại bỏ tiết? cô giáo đã gọi điện về cho mẹ đấy.”

Hạ Chi Tuyển nói đơn giản qua một lần, “Con chỉ dùng hành động để biểu đạt thái độ thôi, Lam Hiểu Thu đổ oan cho Tư Ức, còn dẫn bố mẹ tới trường học làm ầm lên, nếu con mà không ra mặt thì bọn họ sẽ không bỏ qua cho Tư Ức đâu.”

“Bồi Bồi với Tư Ức đều đi cùng con à?”

“Vâng, cả Tô Hàn Gia Diệp với Chu Kiêu nữa, ra khỏi trường con đã đưa cả bọn đến quán cà phê để học.”

Bành Linh nghe thế thì cũng bình tĩnh hơn, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Tối rồi, con đưa các bạn về trường đi, chuyện này cứ để bố mẹ giải quyết.”

Mặc dù lần này cô giáo gọi tới nói là mấy đứa tự tiện rời khỏi trường học, nhưng so với vụ ẩu đả trên sân bóng rổ lần trước, đánh người tới mức phải nhập viện thì quả thật là chẳng thấm vào đâu.Thiếu niên trong độ tuổi trưởng thành ai cũng bốc đồng cả, Bành Linh rất hiểu tính của con trai mình, cảm xúc thể hiện rất rõ ràng.

Trịnh Bồi Bồi và Hạ Chi Tuyển là thanh mai trúc mã, lớn lên trong cùng một khu nhà, Cố Tư Ức thì là cô bé mà bà luôn căn dặn con trai phải quan tâm chăm sóc, bây giờ cả hai cô bé đều phải chịu ấm ức, một đứa bị đánh, một đứa mất đồ mà còn bị tra hỏi ngược lại. Hạ Chi Tuyển làm anh trai, vì để bảo vệ các em gái mà hơi bị nóng nảy quá mức, về tình về lý thì cũng có thể hiểu được.

“Mẹ, bây giờ bọn con đã có chút manh mối, muốn đến trường xem lại camera, mẹ có thể đánh tiếng với nhân viên nhà trường để họ hợp tác với bọn con được không?”

“Được, để mẹ nói với họ.” Bành Linh đồng ý ngay.

Cố Tư Ức loáng thoáng nghe được cuộc nói chuyện, thấy Hạ Chi Tuyển không bị trách mắng thì cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.

Xuống xe, còn chưa vào cổng trường thì Cố Tư Ức lại nhận được điện thoại của bố côlòng đang nóng như lửa đốt.

Cố Trí Viễn vì bận mở cuộc họp nên bây giờ cô chủ nhiệm mới liên lạc được với ông, sau khi biết chuyện ông liền khẩn trương dẫn theo trợ lý và tài xế, chuẩn bị tới thành phố C, lúc ngồi trên xe liền gọi điện cho con gái.

“Tiểu tổ tông à, sao con lại trốn học thế hả? Con không muốn học ở trường đó nữa sao?”

Cố Tư Ức đi qua một góc rồi nói nhỏ: “…Bố mẹ luôn muốn con cùng với Hạ Chi Tuyển cố gắng học hành đúng không ạ? anh ấy vì con mà bỏ tiết, con cũng đâu thể chỉ biết lo cho thân mình được.”

Cố Trí Viễn hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cố Tư Ức kể lại sự việc một lần, sau đó học theo Hạ Chi Tuyển nói: “Con chỉ dùng hành động để biểu đạt thái độ của mình thôi.”

Cố Trí Viễn trầm tư chốc lát, sau khi biết rõ mọi chuyện thì đã không còn thấy lo lắng nữa.

Có Hạ Chi Tuyển ở bên cạnh, khẳng định trường học sẽ không thể làm gì được, vì thành tích học của Hạ Chi Tuyển quá tốt, cộng thêm cả gia thế của thằng bé nữa, màmột khi đã không xử phạt thằng bé thì nhà trường cũng sẽ không xử phạt Tư Ức.

Hạ Chi Tuyển khiến cho ông thật bất ngờ, lại dám đứng ra bảo vệ con gái mình như vậy, xem ra hai đứa rất thân nhau.

Cố Trí Viễn hỏi: “Bây giờ con đang ở đâu? đã về trường chưa?”

“Con về trường rồi ạ, đang chuẩn bị đi xem lại camera giám sát, điều tra xem ai là người đã vứt cái vòng.”

“Được rồi, con nhớ chú ý một chút, giải quyết xong chuyện thì đừng quên đi xin lỗi côgiáo.”

“Vâng, con biết rồi.”

nói chuyện điện thoại xong thì Hứa Giai Tuệ đi đến, cả hai cùng nhau ngồi xe rời đi.

Cố Trí Viễn kể lại sự việc cho vợ nghe, “không có việc gì lớn cả, nhà họ Hạ cũng để ý quan tâm rồi, em đừng lo.”

Hứa Giai Tuệ nói: “Vậy là Hạ Chi Tuyển vì bất bình thay cho Cố Tư Ức nên đã tỏ thái độ với cô giáo sao?”

Cố Trí Viễn gật đầu: “Con gái chúng ta ấy mà, học hành tuy không giỏi lắm, nhưng cómột ưu điểm lớn là có quan hệ rất tốt với mọi người, ai cũng yêu quý nó cả.”

Hứa Giai Tuệ cũng đồng ý, năm cấp hai con gái bà có rất nhiều bạn, giờ mới đến trường mới mà đã lại kết bạn được với một hội rồi, bà kiêu ngạo nói: “Còn không phải bởi vì em đẻ con khéo quá hay sao? Di truyền được tính tốt của em, ngoan ngoãn lại đáng yêu, khiến cho ai gặp cũng thích.”

“Vâng vâng vâng, là do anh cưới được một người vợ tốt.” Cố Trí Viễn ôm vợ nói.

“Lần này tới gặp hai vợ chồng bí thư Hạ rồi hỏi xem họ có rảnh không thì mời họ đi ănmột bữa, không rảnh thì bảo Tư Ức dẫn Hạ Chi Tuyển đi ăn cơm cùng vợ chồng mình.”

“Ừ, còn phải dặn thằng bé trông nom Tư Ức cẩn thận, không được để cho con gái yêuđương sớm, con gái mà yêu vào là học hành sa sút lắm.”

Bọn họ đều ở xa con gái, không quản lý được, cho nên có Hạ Chi Tuyển ở bên cạnh, bọn họ cũng yên tâm hơn.

Cố Tư Ức cúp máy, cùng các bạn tới phòng quản lý an ninh của trường.

Phó hiệu trưởng và chủ nhiệm lớp cũng đi cùng, may là có một góc máy có thể quan sát được vị trí cái thùng rác kia, nhân viên bắt đầu dò lại đoạn ghi hình của ngày hôm đó, cả bọn nghiêm túc theo dõi.

cô chủ nhiệm rất đau đầu với mấy học sinh này, nếu không phải bố của Lam Hiểu Thu là bạn học cũ của cô thì cô cũng sẽ không cần mất công mất sức như vậy.

Dựa vào sự tín nhiệm của cô với cách giáo dục của gia đình Lam Hiểu Thu thì cô cảm thấy em học sinh này không thể nào lại đi ăn trộm đồ của người ta được, thế nhưng con bé lại khóc lóc lôi cả bố mẹ tới trường để hỏi chuyện, cho nên mọi chuyện càng khó giải quyết hơn, mấy học sinh kia người nào cũng là cậu ấm cô chiêu, đâu có dễ động vào.

Chuyện đã tới nước này, cô chỉ hi vọng việc lấy trộm và vứt cái vòng không có liên quan gì đến Lam Hiểu Thu hết, như vậy thì mới có thể nói chuyện tiếp được.

Nhưng thật đáng buồn là, trong khoảnh khắc Hạ Chi Tuyển cho dừng hình ảnh kia, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy rõ ràng cảnh Lam Hiểu Thu đứng ngay trước thùng rác rồi ném thứ gì đó vào trong.

Lam Hiểu Thu chắc cũng không thể ngờ là ở khu vực này có camera theo dõi…

Trịnh Bồi Bồi xắn tay áo lên, nổi giận đùng đùng nói: “Tôi đã nói chắc chắn có vấn đề mà, lần trước nó có nhờ Tư Ức một chuyện mà Tư Ức đã từ chối không giúp, thế là suýt cãi nhau to, với cái thái độ đấy mà nó không vứt đồ của Tư Ức thì mới là lạ đấy! Tôi cũng đâu có vô duyên vô cớ mà nghi ngờ nó chứ!”

cô chủ nhiệm: …Vậy là cái lần Lam Hiểu Thu lên nói với mình chuyện Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển yêu sớm cũng là cố ý sao?

Hạ Chi Tuyển đứng thẳng người lại, nói với cô chủ nhiệm: “Lam Hiểu Thu lấy trộm đồ của bạn học, hơn nữa còn là món đồ có giá trị vượt quá ba ngàn tệ, tạo thành tội trộm cắp tài sản, có thể đi báo công an để truy cứu trách nhiệm hình sự rồi.”

“…” cô chủ nhiệm lặng người đi, “Đừng vội báo án, cô sẽ gọi em ấy đến đây để hỏi cho ra lẽ.”

không bao lâu sau, Lam Hiểu Thu và bố hấp tấp chạy tới, thấy camera giám sát thì sợ xanh cả mặt.

Lúc gọi điện đến cô chủ nhiệm đã nhắc nhở bố Lam Hiểu Thu là phải quan tâm đến thái độ của người bị mất trộm là Cố Tư Ức.

Thế là ông vội vàng đi tới trước mặt Cố Tư Ức, cúi người thật sâu với cô rồi nói: “Bác thay mặt con gái bác đến đây để xin lỗi cháu.”

nói xong ông lại nhìn cả nhóm một lượt, “Con bé Hiểu Thu ngày nào cũng học hành rất khổ cực, từ nhỏ đã bị quản lý nghiêm khắc, không hiểu sao lần này nó lại gây ra lỗi lầm lớn đến thế, quá dại dột, bác không thể tin nổi…Đúng là nó đã làm sai, nhưng bác tha thiết xin các cháu hãy tha cho nó lần này, đừng so đo tính toán với nó nữa có đượckhông…”

Ông cúi người một lần nữa với cả nhóm, “Nó mới mười sáu tuổi, con đường phía trước còn rất dài, các bạn học xin hãy giơ cao đánh khẽ…”

Người đàn ông trung niên này ở ngoài xã hội cũng có thể coi là một nhân vật rất có uy tín, nhưng lại vì con gái mà ăn nói khép nép, giọng nói có phần nghẹn ngào.

Cố Tư Ức nghĩ tới bố mình, thành tích học của cô không tốt, vì không muốn cô bị thầycô giáo trù nên đến dịp lễ tết bố cô đều niềm nở mang quà biếu đến cho các thầy cô, lúc cô gặp rắc rối cũng là bố cô ra mặt giúp cô giải quyết hết thảy…

Mũi cô cay cay, hít sâu một hơi rồi kéo ống tay áo Hạ Chi Tuyển, nói: “Thôi, mọi chuyện coi như xong rồi, không cần thiết phải báo công an đâu.”

Hạ Chi Tuyển hiểu ý cô, nhìn Lam Hiểu Thu vẫn đang đứng cạnh cửa không chịu đivào, nói: “Bác có thấy là con gái bác vẫn còn nợ một lời xin lỗi không?”

“Đúng rồi đúng rồi, để bác bảo nó vào đây nhận lỗi với các cháu.” Bố Lam Hiểu Thu đáp.

Ông đi ra kéo con gái vào: “đi vào xin lỗi các bạn ngay!”

“Con không đi…” Giọng Lam Hiểu Thu khàn đặc nghẹn ngào, giằng co với bố.

“Bốp” một cái, tiếng bạt tai vang vọng trên hành lang, bố Lam Hiểu Thu lạnh lùng nóivới con gái: “đã làm sai mà còn không dám chịu, trước thì luôn miệng nói là các bạn bắt nạt con, giờ người ta đã tra ra sự thật rồi, con còn có thể nói gì nữa đây?”

Lam Hiểu Thu ngồi bệt dưới đất, ôm mặt òa khóc.

Bố Lam kéo con gái dậy: “Đứng lên ngay! đi ra đây với bố!”

Ông kéo Lam Hiểu Thu ra xa, mọi người chỉ còn nghe thấy loáng thoáng tiếng nức nở của cô ta.

cô chủ nhiệm lòng rất nặng nề, thở dài một cái: “Nhìn nó từ bé đến lớn, sao giờ lại thành ra như vậy chứ…”

một lát sau, Lam Hiểu Thu hai mắt đỏ hoe đi theo bố vào, vẫn nấc lên từng tiếng chứ chưa nín hẳn.

cô đi tới trước mặt Cố Tư Ức, cúi người nói: “Xin lỗi…Tôi không nên vứt đồ của cậuđi…thật sự xin lỗi cậu…Mong cậu tha thứ cho tôi…” cô lại không nhịn được mà bật khóc, vừa khóc vừa nói: “Tôi biết lỗi rồi, rất xin lỗi cậu…Xin cậu đừng đưa tôi tới đồn cảnh sát…Tôi xin lỗi…”

Cố Tư Ức lui về sau một bước, kéo ống tay áo Hạ Chi Tuyển, cô không thích đối mặt với tình huống này, lòng cực kì mâu thuẫn.

cô ấy nói lời xin lỗi cô, nhưng cô lại chẳng thấy thoải mái chút nào, vòng tay đã mất rồi, giờ cô còn phải ở đây nghe người ta khóc lóc xin lỗi…Thà rằng cô ấy đừng xuấthiện trước mặt cô còn hơn.

Hạ Chi Tuyển thấy được sự phiền toái và băn khoăn trong mắt cô, liền nắm tay cô kéo ra phía sau, nói: “nói xin lỗi cũng chỉ là việc cậu phải làm thôi, không thể bù đắp được tổn thương mà cậu đã gây ra cho cô ấy, không có chuyện bọn tôi sẽ tha thứ cho cậu đâu, nhưng mọi chuyện coi như kết thúc ở đây, Tư Ức đã không muốn báo công an thìthôi vậy.”

Hạ Chi Tuyển lại nói với cô chủ nhiệm: “Nếu đã không có sự can thiệp của cơ quan chức năng thì em mong rằng phía nhà trường sẽ có cách giải quyết thỏa đáng.”

“…” cô chủ nhiệm gật đầu, trong lòng không khỏi cảm thán, mới 16 tuổi mà đã chín chắn như vậy rồi, không biết sau này sẽ còn trở thành một người như thế nào nữa.

Ngày hôm sau, lãnh đạo nhà trường trao đổi ý kiến với mấy phụ huynh, ai cũng là người có địa vị cao nên thái độ cũng rất khoan dung độ lượng, không muốn làm to chuyện quá, cuối cùng thống nhất cách giải quyết là rút học bạ của Lam Hiểu Thu.

cô chủ nhiệm bổ nhiệm lớp phó lên làm lớp trưởng, cả lớp vẫn tỏ ra rất bình thường,không vì chuyện Lam Hiểu Thu bị đuổi học mà xảy ra tranh cãi.

Trong phòng ngủ bây giờ dư ra một chỗ trống, Từ Lâm chuyển sang phòng khác, nhường hai giường cho Hướng Lê và Trương Hân Dịch.

Chuyện qua được mấy hôm thì đến kì thi giữa kì.

Trải qua khóa huấn luyện địa ngục của Hạ Chi Tuyển, Cố Tư Ức hồi hộp xoa hai tay, chuẩn bị bước vào trận chiến.

Tên của các học sinh sẽ bị xáo trộn và chia ra những phòng thi khác nhau, Trịnh Bồi Bồi Lục Gia Diệp và Hạ Chi Tuyển thi cùng phòng, Tô Hàn với Chu Kiêu cùng phòng, Trương Hân Dịch và Hướng Lê cũng cùng phòng, chỉ có Cố Tư Ức là một mình mộtphòng.

Sau khi phòng thi được công bố, Trịnh Bồi Bồi sung sướng vô cùng: “Tôi và học thần cùng phòng, tôi và học thần cùng phòng đó, oh yeah ~”

Hướng Lê nhắc nhở bạn: “Học thần liệu có giúp cậu không?”

“Đấy không phải là việc hiển nhiên phải làm sao! Tuy là mình với cậu ấy chỉ là thanh mai trúc mã trên danh nghĩa thôi, nhưng mình và anh Ức rất thân nhau mà, quan tâm đến bạn thân của vợ mình cũng là việc nên làm mà đúng không?”

Cố Tư Ức véo cô một cái: “Cậu đừng có nói lung tung.”

“Thôi được rồi, mình sửa lại đây, quan tâm đến bạn thân của em gái yêu quý là việc nên làm mà đúng không?”

Cố Tư Ức không thể làm gì được cô bạn này.

“Để đề phòng thì cậu thuyết phục học thần giúp đỡ mình có được không anh Ức?”

Cố Tư Ức nghiêm túc nói: “Ý chí của học thần mạnh lắm, mình có xin cũng không được đâu.”

Trịnh Bồi Bồi không muốn kết quả thi quá thảm hại, lúc ấy chắc chắn là sẽ bị càm ràmkhông dứt cho xem, thế nên cô ấy quyết định sẽ hỏi thử Hạ Chi Tuyển xem thế nào.

Tan học, Trịnh Bồi Bồi hào phóng nói: “Mai thi rồi, tối nay đi đánh chén một bữa để lấy sức chiến đấu đi, chị Bồi Bồi mời!”

Lục Gia Diệp tích cực hưởng ứng: “Nhiệt liệt vỗ tay, chúng ta rất cần một Trịnh Bồi Bồi luôn luôn tích cực tổ chức hoạt động và hào phóng bỏ tiền bao bạn học như vậy!”

Vì muốn về nghỉ ngơi sớm, nên địa điểm ăn cơm là một quán lẩu ở gần trường học.

Cố Tư Ức lúc chần thịt trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ đến mấy phản ứng hóa học, trong bữa cơm rất ít nói.

Trịnh Bồi Bồi vỗ vai cô, nói: “Hãy nhìn gương mặt bình thản này đi, vừa nhìn đã biết là khí phách của học bá rồi, chỉ đang đợi đến mai để thi triển quyền cước thôi.

Cố Tư Ức bị bạn trêu, suýt nữa thì sặc.

Lục Gia Diệp nói: “Học thần đã kèm Tư Ức lâu như vậy rồi, không thể nào không có kết quả tốt được, nâng ly nào, chúc cho má lúm nhỏ đạt được vị trí thứ hai nhé.”

Tô Hàn hỏi: “Sao lại thứ hai?”

Lục Gia Diệp: “Vị trí đầu bảng là của học thần trấn giữ rồi, nào có chuyện đồ đệ soán ngôi của sư phụ được đúng không?”

“Ai nói không thể?” Trịnh Bồi Bồi ôm vai Cố Tư Ức, “Cậu cố lên! Giành được hạng nhất để phá bỏ truyền thuyết của học thần đi!”

“Các cậu đừng đùa nữa…” Cố Tư Ức bây giờ chỉ muốn gửi đi hàng loạt các icon che mặt thôi.

Ăn xong, cả bọn cùng nhau đi bộ về trường.

Trịnh Bồi Bồi bước tới bên cạnh Hạ Chi Tuyển, chắp tay trước ngực nói nhỏ: “Ngày mai bọn mình thi cùng phòng, xin học thần hãy rủ lòng từ bi quan tâm đến tôi một chút được không?”

Lục Gia Diệp đứng bên cạnh cười nhạo: “Theo anh Lục đây học hành, muốn được mấy điểm thì sẽ được bấy nhiêu ngay.”

Trịnh Bồi Bồi mặc kệ cậu ta, tiếp tục nịnh nọt Hạ Chi Tuyển: “Xin cậu đấy xin cậu đấy, tôi cũng không cần điểm cao gì đâu, chỉ cần đừng xếp bét là được.”

Hạ Chi Tuyển thờ ơ: “Thi giữa kì không cần thiết phải chép bài.”

“…” Trịnh Bồi Bồi đành phải quay sang cầu cứu Cố Tư Ức.

Nào biết Cố Tư Ức còn lo lắng hơn cả cô, chẳng nói tiếng nào.

Trước khi đi ngủ, Cố Tư Ức nhận được tin nhắn của Hạ Chi Tuyển.

X: “Em ngủ chưa?”

Ý trên Mặt Chữ: “Em chưa.”

X: “Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai đi thi đừng căng thẳng quá, kết quả chỉ mang tính khảo sát thôi, thi tốt hay không cũng không sao cả.”

Ý trên Mặt Chữ: “Vâng!”

X: “Ngủ ngon.”

Ý trên Mặt Chữ: “Ngủ ngon ~”

X: “~”

Cố Tư Ức che miệng cười trộm.

Hôm sau, Cố Tư Ức đến phòng thi sớm hơn 15 phút.

Vừa ngồi vào chỗ thì đằng sau có người gọi cô.

“Hi ~ Cố Tư Ức ~”

“Em gái chân dài ơi ~ Cậu với anh Lục của bọn tôi thi cùng phòng đấy ~”

“Hai người các cậu có duyên lắm đó ~”

Cố Tư Ức quay đầu nhìn, thấy mấy nam sinh đang cười cợt trêu chọc cô.

cô quay người lại, không để ý tới họ.

Tiếng chuông bắt đầu giờ thi vang lên, giám thị đi phát đề thi, lúc này Lục Minh mới uể oải bước vào.

Các bạn học đều nháy mắt với cậu ta rồi chỉ vào chỗ Cố Tư Ức đang ngồi, Lục Minh thờ ơ nhìn theo, ánh mắt lập tức bị cố định về phía ấy.

“Bạn đi muộn kia nhanh chóng ngồi vào chỗ đi.” cô giám thị thúc giục.

Vị trí của Lục Minh vừa vặn lại ở ngay sau lưng Cố Tư Ức, cậu ta cười híp mắt rồi ngồi xuống.

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nghịch Kiếm Cuồng Thần