Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 57

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

“…!!!” Cố Tư Ức trợn tròn mắt.

Môi hai người chạm nhau, cảm giác như có một luồng điện truyền từ môi rồi lan ra toàn thân vậy, khiến người cũng run bắn lên.

Đầu óc cô đơ ra mấy giây, như bị điện giật hỏng luôn rồi.

Lúc hoàn hồn lại, cô lập tức lui về sau mấy bước, giơ tay che miệng, mãi mới nói đượcmột câu: “…anh chơi ăn gian!”

Cái giọng lên án nghe yếu ớt vô cùng, không khác gì một con thỏ nhỏ đang sợ hãi.

Mặt Hạ Chi Tuyển nóng lên, may là trời tối nên mới không nhìn rõ.

Giọng cậu có hơi khàn đi, nói nhỏ: “Chẳng may thôi…”

Rồi lại nói tiếp: “Em hôn lại đi, coi như chưa có chuyện gì.”

“không…” Cố Tư Ức từ chối ngay.

“…” Hạ Chi Tuyển ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, cảm giác nóng rực nơi hốc mắt cũngđã tản đi chút ít.

Cậu khẽ thở ra một hơi, một lần nữa nhìn Cố Tư Ức, như một con sói xám lớn đang dụ dỗ thỏ con.

“Nhưng em đã hôn vào má anh đâu.” Cậu chỉ vào má mình, “Chuyện vừa rồi là ngoài ý muốn, không tính.”

“Là tại anh ăn gian…không thèm để ý đến anh nữa!” Cố Tư Ức quay lưng đi, hậm hựcnói.

Hạ Chi Tuyển bước tới ôm lấy cô từ phía sau, khẽ nói nhỏ vào tai cô: “không để ý đếnanh nữa thật à?”

“Nào…anh buông em ra!” Cố Tư Ức giãy dụa trong lòng cậu.

Hạ Chi Tuyển đứng phía sau cô, cậu nghiêng đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp ửng hồng dưới ánh trăng, không nhịn được mà cúi xuống hôn lên má cô một cái.

“anh…”

không cho cô có cơ hội lên án tiếp, cậu lại tiếp tục hôn lên tai cô.

“Á…” Cố Tư Ức bị cậu đùa giỡn nên hai chân mềm nhũn ra, nếu không có cậu ôm thìchắc là không đứng vững nổi.

“Xin anh đấy…Đừng hôn nữa mà…” Nhột quá đi.

Giọng điệu cầu xin của người con gái yếu ớt như sắp khóc đến nơi, khiến Hạ Chi Tuyển nghe mà máu trong người sôi trào hừng hực.

Cảm xúc kích động bị đẩy lên cao, cậu lập tức buông cô ra, quay người đi xa mấy bước, giữ một khoảng cách với cô.

Cố Tư Ức ngồi xổm xuống đất, thở hổn hển.

Cảm giác này thật sự quá đáng sợ, như thể có thứ gì đó trong người muốn bộc phát ra vậy…

Hồi lâu sau Hạ Chi Tuyển mới bình thường trở lại, cậu nhìn lên trời, nói: “Lại đây, anhdạy em cách nhìn sao.”

“không nhìn, em muốn đi xuống.” Cố Tư Ức cúi thấp đầu, nói lí nhí.

“anh đếm ngược năm giây, em không qua đây là anh sẽ qua đó bắt em lại đấy.” Hạ Chi Tuyển vừa nhìn sao vừa đếm, “Năm, bốn, ba, hai…”

“Đừng đếm nữa!” Cố Tư Ức vội vàng chạy tới nắm lấy ống tay áo cậu.

Hạ Chi Tuyển liếc nhìn cô, mỉm cười, giơ tay ôm lấy vai cô: “Ngoan lắm.”

“anh với em thuộc chòm sao Song Tử, rất dễ nhận biết trên bầu trời.” Hạ Chi Tuyển chỉ lên cao, “Em nhìn ngôi sao kia đi, đó chính là sao Castor thuộc chòm sao Song Tử, bằng mắt thường chúng ta chỉ thấy nó là một ngôi sao đơn độc, nhưng nếu nhìn qua kính viễn vọng thì ta sẽ thấy một ngôi sao nữa đi cùng với nó, ta gọi là sao đôi, ở gần nó cũng có một cặp sao đôi khác nữa.”

Cố Tư Ức mơ mơ màng màng nhìn theo, “Tại sao hai ngôi sao lại phải gắn cùng với nhau vậy?”

Hạ Chi Tuyển nói: “Do ảnh hưởng của lực hấp dẫn.”

Cố Tư Ức: “…Lực hấp dẫn là thế nào ạ? Là lực tác dụng giữa các vật thể với nhau sao?”

Hạ Chi Tuyển đáp: “không phải, lực hấp dẫn là lực hút giữa mọi vật chất và có độ lớn tỷ lệ thuận với khối lượng của chúng, bản chất của nó là do sự uốn cong của khônggian và thời gian bởi sự hiện diện của khối lượng, có liên quan đến áp suất vũ trụ, vận tốc vũ trụ, kích thước không gian, cường độ từ trường và cấu tạo của vật thể.Lực hấp dẫn là lực yếu nhất trong số các lực trong tự nhiên, nhưng có thể hoạt động ở khoảng cách xa và luôn thu hút…”*

*Nguồn tham khảo từ wikipedia T-T

Hạ Chi Tuyển nói, Cố Tư Ức đứng bên cạnh gật đầu, lúc cậu nói xong, cô tổng kết lạimột câu xanh rờn: “Em nghe không hiểu lắm…”

“…” Hạ Chi Tuyển đổi sang một chủ đề gần gũi hơn, “Mùa đông hàng năm sẽ có mưa sao băng Song Tử, là tháng sau đấy.”

“Ôi, mưa sao băng á!! Ở trường có thể trông thấy không?” Cố Tư Ức hai mắt sáng rực.

“Có thể, nhưng phải là ngày trời quang mới được, phải xem tình hình thời tiết đã.”

“Vâng.” Cố Tư Ức gật đầu.

Hạ Chi Tuyển nhìn dáng vẻ thích thú xen lẫn chờ mong của cô, tay vòng qua vai nhẹnhàng nắm tai cô, nói nhỏ: “Lúc đấy anh sẽ dẫn em đi xem mưa sao băng nhé, đượckhông?”

“Được ạ!” Cố Tư Ức không chút do dự mà gật đầu.

“Vậy có phải em nên hoàn thành lời hứa tối nay của mình trước không?”

“…”

Dù sao cũng trốn không thoát, Cố Tư Ức lại nghiêng đầu hôn nhanh lên má cậu mộtcái.

Cậu lại quay người giơ bên má kia về phía cô, cười nói: “không được thiên vị bên nào hết.”

“…”

“một cái cũng là hôn, hai cái cũng vẫn là hôn thôi mà.” Hai tay cậu đặt trên tường rào xanh, bình tĩnh chờ đợi.

“…” Cố Tư Ức đành thỏa hiệp, lại nhón chân lên hôn cậu cái nữa.

Hạ Chi Tuyển quay đầu nhìn cô, cô vội vàng tỏ rõ lập trường: “không hôn nữa! anh nóigì cũng vô dụng thôi! Đánh chết em cũng không hôn!”

Cậu nhếch môi cười, trông vừa đẹp trai vừa đáng ghét, bước lại gần cô nói: “Hôm nay thế là đủ rồi.”

“Đồ lưu manh!” Cố Tư Ức cách cậu xa mấy bước, không dám nhìn vào gương mặt đẹp trai kia.

Hai người lại đứng trên đó một lúc nữa, Hạ Chi Tuyển nhìn đồng hồ, đã sắp mười giờ tối rồi.

…Thời gian sao lại trôi nhanh như thế chứ? Còn nhanh hơn cả lúc ngồi học nữa.

Cậu không muốn để Cố Tư Ức đi ngủ muộn, nên nắm tay cô nói: “đi thôi, nên về phòng ngủ rồi.”

Hai người xuống lầu, Cố Tư Ức nhớ lại hành động mạo hiểm sáng nay, nói: “Về sau khi ngồi trong lớp anh đừng nắm tay em nữa.”

“Làm sao?” Cậu tỏ ra rất thờ ơ.

Cố Tư Ức nóng nảy: “Đợt trước cô chủ nhiệm còn gọi em lên văn phòng để nóichuyện, hỏi có phải em và anh có gì đó không…Em không muốn bị cô giáo hỏi chuyện này nữa đâu!”

Khi đó cô còn đáp trả lại một cách rất hùng hồn và đầy lý lẽ, bây giờ mà lại bị bắt quả tang thì cô biết làm thế nào đây.

Bây giờ Hạ Chi Tuyển mới biết là chủ nhiệm lớp đã từng gặp riêng cô, chả trách mà côlại nhạy cảm như vậy…

“Tóm lại là em đang yêu cầu anh làm bạn trai trong bóng tối của em đấy à?” Cậu hỏi đúng vào ý chính.

“…” Cũng gần như vậy, chỉ có điều sao nghe cái từ bạn trai trong bóng tối nó cứ kì kì thế nào ấy.

“Được thôi, anh nghe lời em.” Hạ Chi Tuyển bình thản nói.

Cậu cũng biết tầm quan trọng của việc này, nếu làm lớn chuyện lên thì cô sẽ vạch rõgiới hạn với cậu, vậy thì phiền lắm.Với lại công khai tình cảm quá sớm cũng không phải là ý hay, cậu biết rõ là bố mẹ cô không muốn cô yêu đương sớm.

“Nhưng mà…” Cậu lại nói tiếp.

“Nhưng mà gì?” cô hỏi.

“Dù có là bạn trai trong bóng tối thì cũng vẫn là bạn trai.” Cậu nhấn mạnh.

“…”

“Phải không?”

“…Ừm.”

“anh là gì của em?” Cậu lại hỏi.

“Aiya…”

“nói mau.” Cậu véo nhẹ lòng bàn tay cô, không chịu nói bây giờ rồi nhỡ về sau lại lật lọng không chịu thừa nhận thì sao?

Cố Tư Ức chẳng khác nào cưỡi trên lưng cọp, cô nói lí nhí như muỗi kêu: “…Bạn trai.”

cô thật sự chẳng hiểu ra làm sao nữa, Hạ Chi Tuyển cứ thế từng bước từng bước…Trở thành bạn trai của cô rồi sao?

“Ừm.” Hạ Chi Tuyển cười.

Lùi một bước cũng có cái hay, lấy lui làm tiến, cuối cùng cũng được chính thức ngồi vào vị trí bạn trai của cô rồi.

Ban đêm, Cố Tư Ức đang nằm trên giường thì nhận được tin nhắn thoại của Hạ Chi Tuyển.

Cậu nói rất khẽ: “Bạn gái anh ngủ ngon.”

Mặt Cố Tư Ức nóng bừng, một lúc sau mới nhắn lại.

Ý trên Mặt Chữ: “Em ngủ đây, anh ngủ ngon.”

X: “.”

Trịnh Bồi Bồi ngồi ở giường bên cạnh, vẫn còn đang chơi game.

Cố Tư Ức trở mình, nhắc nhở cô bạn: “Ngủ đi thôi, không sáng mai lại không dậy được.”

Trịnh Bồi Bồi thở dài một cái, nói: “Mình cũng muốn ngủ lắm chứ, nhưng tên nhãi ranh Lục Gia Diệp cứ bắt mình chơi ý, lại còn hứa hẹn với mấy đứa khác nữa, mình màkhông chơi cùng thì sẽ thua.Vì vinh quang của toàn đội, mình đành phải liều mạng thôi.”

Cố Tư Ức nói: “Lục Gia Diệp có vẻ rất thích chơi game với cậu nhỉ.”

“…” Trịnh Bồi Bồi giật mình, vội nói: “Cũng phải thôi, kỹ thuật của mình tốt mà, có thể giúp đỡ cậu ta.”

“Phải rồi, cuối tuần sau là sinh nhật Lục Gia Diệp, cậu ấy nói là sẽ tổ chức party, cuối tuần này bọn mình ra ngoài mua quà cho cậu ấy nhé?”

“Ừ nhỉ…Thế chủ nhật đi mua nhé.” Trịnh Bồi Bồi lại quay sang hỏi Hướng Lê và Trương Hân Dịch: “Hai cậu có đi không?”

Hướng Lê hơi ngượng ngùng nói: “Bọn mình tặng quà có được không? Nhỡ cậu ấykhông thích thì sao?”

“Có cái rắm, có người tặng quà cậu ta lại chả vui chết đi được ý, với lại hai cậu cũngđã cùng cả nhóm đi núi Nga Mi rồi, cậu ta cũng đã mời hai cậu đến tham gia tiệc sinh nhật, chẳng lẽ lại không tặng quà sao?”

Trương Hân Dịch nói: “Vậy chủ nhật bọn mình cùng nhau đi dạo phố đi.”

Đến chủ nhật, bốn cô gái cùng nhau ra ngoài chơi, cả nhóm đều bàn luận xem nên tặng Lục Gia Diệp cái gì.

Trịnh Bồi Bồi nói: “Cậu ta đã tiêu không ít tiền cho mình trong game rồi, mình sẽ tặng cậu ta một cái đồng hồ thể thao.”

Cố Tư Ức dở khóc dở cười: “Món quà đắt tiền như thế, mình không kham nổi…”

Trịnh Bồi Bồi: “Thế nào cũng được mà, tấm lòng là chính.”

“Vậy thì mình sẽ mua cho cậu ấy một đôi giày thể thao.” Cố Tư Ức đột nhiên nghĩ ra.

Hướng Lê: “Mình sẽ mua balo thể thao.”

Trương Hân Dịch: “Mình mua một bộ đồ thể thao.”

“Được đó!” Trịnh Bồi Bồi vỗ tay, “Quyết định vậy đi, bọn mình đi chọn đồ thôi.”

Cố Tư Ức nói: “Để mình hỏi size giày của cậu ấy đã.”

Trịnh Bồi Bồi: “Đừng hỏi thẳng cậu ta, thế thì còn gì bất ngờ nữa.”

“Thế mình hỏi học thần vậy.”

Cố Tư Ức đi ra một chỗ gọi điện cho Hạ Chi Tuyển.

“Alo?” Giọng cậu hơi khàn.

…Chẳng lẽ vẫn đang ngủ nướng sao?

“Em có một chuyện muốn hỏi anh, size giày của Lục Gia Diệp là bao nhiêu?”

Hạ Chi Tuyển yên lặng một lúc rồi hỏi ngược lại cô: “Có phải em hỏi nhầm người rồikhông đấy?”

“Ơ? anh không biết à?” Cố Tư Ức kinh ngạc.

Hạ Chi Tuyển: “không phải em nên hỏi là size giày của bạn trai em là bao nhiêu hay sao?”

“…” Cố Tư Ức xấu hổ quát khẽ: “anh đừng đùa nữa, sắp sinh nhật cậu ấy rồi, bọn emđang đi mua quà tặng cậu ấy, em định sẽ mua cho cậu ấy đôi giày.”

“À…”

“anh có biết cậu ấy đi size bao nhiêu không?” Cố Tư Ức lại hỏi.

“Em không cần tặng quà cũng được.”

“không được, đều là bạn thân mà, có thế nào thì cũng phải tỏ chút thành ý chứ.”

“Ừm, anh đi size số 41.”

“Em hỏi Lục Gia Diệp cơ mà…” Cố Tư Ức choáng váng.

“Cứ mua size 41 đi, nó không đi vừa thì để anh đi.”

“…”

Thế là quà sinh nhật của Lục Gia Diệp đã bị người anh em tốt của cậu ta quyết định như vậy đấy.

Cố Tư Ức là người tặng quà, cô tỏ ra khá rầu rĩ, nói với mấy cô bạn: “Học thần khôngbiết size giày của Lục Gia Diệp, mà size giày của học thần là 41.”

Trịnh Bồi Bồi nói: “Thế thì mua size 41 đi, hai người đó cũng cao sàn sàn nhau, chắc số đo cũng không chênh lệch nhiều đâu.”

Trương Hân Dịch: “Lần trước đi du lịch hình như còn thấy hai cậu ấy đổi giày cho nhau mà…”

Cố Tư Ức nghe lời cả nhóm, mua một đôi giày thể thao size 41.

Vốn chỉ dự tính mua quà trong khoảng 1000 tệ, kết quả lại thành ra 1500 tệ, Cố Tư Ức thầm nghĩ cô lại phải mặt dày nhờ bố ứng cho rồi.Lục Gia Diệp là con nhà giàu, mua mấy đôi giày chất lượng kém thì người ta sẽ không thích đi, thế thì món quà cũng trở nên không có ý nghĩa nữa rồi.

Lúc đi dạo một vòng, cô có đi ngang qua cửa hàng Pandora, nhìn thấy chiếc vòng tay giống với chiếc mà Hạ Chi Tuyển đã tặng cho cô…

cô sững người, ngẩn ngơ đứng nhìn, không nỡ rời đi.

Trịnh Bồi Bồi đi đến nói với cô: “Cố nhịn đi, đừng có mua, tự mình mua thì sẽ không có cảm giác như ban đầu đâu, chờ học thần mua cho cậu cái khác đi.”

“Như vậy không hay lắm đâu, tự mình làm mất rồi còn muốn cậu ấy mua lại cái khác nữa…”

“Có gì mà không hay, học thần có tiền mà, không lãng phí chút nào cả!” Trịnh Bồi Bồi kéo tay Cố Tư Ức lôi đi, “Thôi mà! Nếu thật sự không nhịn được thì cậu đi nói với học thần đi, bảo cậu ấy mau mau mua lại cho cậu cái khác.”

“…” Sao cô có thể không biết xấu hổ mà làm như vậy chứ.

Mấy cô gái ra ngoài dạo phố, nói là mua quà cho Lục Gia Diệp, cuối cùng không chỉ có quà mà cả bọn còn mua thêm cả đống thứ đồ linh tinh khác, lượn phố cả ngày, ăn xong bữa tối rồi mới vui vẻ về trường.

trên đường về, Trịnh Bồi Bồi thở dài: “Sau này mà mình kiếm được một ông chồng giàu có thì sẽ không phải tiếc tiền mua sắm nữa rồi!”

Hướng Lê nhanh miệng nói: “Thế thì cậu mau trói Lục Gia Diệp lại đi, bố cậu ấy Lục Lâm Thành là người nằm trong bảng xếp hạng những người giàu có nhất đấy.”

Trương Hân Dịch cười nói: “Đúng đó, Lục Gia Diệp là phú nhị đại chân chính, về độ giàu có thì có ai so được với nhà cậu ấy chứ.”

Trịnh Bồi Bồi trợn mắt nói: “Oẹ ọe ọe, mình còn lâu mới thèm yêu tên ngốc đó!”

Cố Tư Ức cũng cười nói theo: “Lục Gia Diệp được mà, mình thấy cậu ấy tốt lắm, cậu có đánh có mắng cậu ấy thế nào thì cậu ấy cũng không bao giờ tức giận, hai cậu ngày nào cũng chơi game cùng nhau nữa còn gì!”

Trịnh Bồi Bồi: “Mình đánh cậu ta là vì cậu ta trêu mình trước được chưa? Cậu có thấy mình đánh Tô Hàn bao giờ chưa hả?”

Cố Tư Ức lại bình luận: “Tô Hàn là mỹ nam ấm áp dịu dàng, làm cho người ta thoải mái như được tắm gió xuân, còn Lục Gia Diệp là ánh mặt trời của ngày hè, năng động nhiệt huyết, tích cực sôi nổi, cả hai cậu ấy đều được cả.” (Editor: Học thần nghe được là xác định nha anh Ức )

Trịnh Bồi Bồi: “Tô Hàn vẫn tốt hơn, dạo này cậu ấy còn kèm mình học thêm nữa.”

Cố Tư Ức gật đầu: “Ừm, vậy là cậu thích Tô Hàn hơn rồi.”

Trịnh Bồi Bồi như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức xù lông nói: “Gì mà thích vớikhông thích chứ, mới lớp mười thôi mà, chỉ là tình bạn trong sáng thôi!”

“Ồ…” Hướng Lê gật đầu, “Chúng ta có một cặp anh em trong sáng là học thần và Tư Ức rồi, giờ lại có thêm một cặp bạn bè trong sáng nữa là Bồi Bồi và Tô Hàn.”

Trương Hân Dịch không nhịn được cười.

Cố Tư Ức vốn đang rất vô tư trêu chọc Trịnh Bồi Bồi, nghe thế cũng thấy xấu hổ, vộinói: “Cậu đừng có mà kéo theo người vô tội vào!”

Mấy cô gái vừa về trường chưa được bao lâu thì Cố Tư Ức nhận được điện thoại của Hạ Chi Tuyển.

“anh đang ở dưới nhà, em xuống đây đi.”

“Ơ? anh không về nhà sao?”

“anh về trường sớm, em mau xuống đi.”

“Vâng.”

Cố Tư Ức lại xuống nhà, thấy Hạ Chi Tuyển đang đứng dưới bóng cây thì chạy nhanh tới.

“Mua được giày rồi à?” Hạ Chi Tuyển hỏi

Cố Tư Ức gật đầu.

“Giày như thế nào, cho anh xem được không?”

Cố Tư Ức mở ảnh chụp ra cho cậu xem.

Hạ Chi Tuyển gật đầu: “Đẹp lắm, anh rất thích.”

“…” Đại ca à, đây không phải quà em mua cho anh đâu nhé!

“Bọn mình ra công viên trong trường đi dạo chút đi.” Hạ Chi Tuyển nói, dưới kí túc xá người đến người đi đông quá, không thoải mái lắm.

Cố Tư Ức có phần chần chừ, cậu nói: “không muốn đi với anh à?”

cô nhìn ra vẻ thất vọng trên gương mặt đẹp trai của cậu, lập tức đồng ý: “Em đi chứ.”

Hai người chậm rãi bước đi trong sân trường.

Tới một chỗ không người, Hạ Chi Tuyển mới nắm tay Cố Tư Ức.

Xúc cảm lạnh như băng khiến cậu phải nhíu mày trách: “Em phải nhớ mặc thêm áo vào.”

Cậu dẫn cô tới một nơi yên tĩnh, nói: “Hôm nay anh cũng ra ngoài một chuyến để mua ít đồ.”

Cố Tư Ức: “anh cũng đi mua quà cho Lục Gia Diệp à?”

“Quà của nó không cần thiết phải ra ngoài mua.”

Cậu lấy ra một cái hộp nhỏ đựng trong túi giấy rồi mở ra.

Cố Tư Ức nhìn thấy cái vòng tay giống y như đúc cái vòng mà cô đã đánh mất, còn có luôn cả hạt charm kỉ niệm lần đi du lịch nữa.

Hai mắt cô sáng lên, không nhịn được mà cười rất tươi.

Hạ Chi Tuyển nói: “Đưa tay đây.”

cô ngoan ngoãn làm theo.

Cậu đeo vòng cho cô, nói: “Nếu còn đánh mất thì cũng đừng buồn, anh sẽ lại mua cho em cái mới.”

“sẽ không có lần thứ hai đâu!” Cố Tư Ức phản bác, “Em nhất định sẽ không làm mất nó nữa!”

Hồi chiều cô còn đứng trong trung tâm thương mại nhìn cái vòng đến chảy nước miếng, lòng ngứa ngáy cứ muốn đi vào mua, nào ngờ buổi tối đã được đeo nó rồi, cái cảm giác thỏa lòng mong ước này khiến cô cười không dứt được.

Hạ Chi Tuyển nhìn hai cái lúm đồng tiền nhỏ kia, trong lòng cảm thấy cực kì thỏa mãn.

Cậu giơ tay lên chọc nhẹ vào cái lúm đồng tiền của cô.

Cố Tư Ức ngơ ngác nhìn cậu: “anh làm gì đó?”

“Em cười trông xinh lắm.” Cậu cười nói, ánh mắt nhìn cô vô cùng dịu dàng.

“…” Cố Tư Ức xấu hổ rũ mắt xuống.

- --

không bàn về độ hường phấn của đôi trẻ nữa, mị chỉ tò mò về số phận của đôi giày thôi )) Học thần sao đã coi như đôi giày đó là của mình rồi vậy ))

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thủ Tịch Người Thừa Kế Trần Bình