Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 59

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

“Tôi không có trêu ghẹo! Tôi đang theo đuổi cậu ấy!” Lục Gia Diệp rất có khí phách mà tuyên bố.

“Theo đuổi cái rắm ý!” không đợi Tô Hàn lên tiếng thì Trịnh Bồi Bồi đã nói trước, “Cậurõ ràng là đang cợt nhả trêu tôi!”

Cố Tư Ức chạy tới chỗ cô bạn, ôm tay cô khuyên nhủ: “Bọn mình lên xe ngắm mưa sao băng đi, cảnh đẹp thế này mà lại tốn thời gian vào việc cãi nhau thì phí lắm, đi thôi đithôi!”

Trịnh Bồi Bồi được Cố Tư Ức kéo về xe, lòng vẫn rất bực bội, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao, hôn thì cũng đã bị hôn rồi, đạp cũng đã đạp, mắng cũng đã mắng, cũngkhông thể giết người được, đành tự an ủi bản thân: “Tức chết đi được! Mình sẽ khôngbao giờ để ý đến tên ngốc đó nữa đâu!!”

Cố Tư Ức cười tủm tỉm nói: “Được được, không để ý tới cậu ấy nữa! Bọn mình chụp ảnh đi!”

Trịnh Bồi Bồi cũng không muốn đắm chìm trong cảm xúc bực bội khó chịu lúc này, có Cố Tư Ức ở bên cạnh phân tán sự chú ý, hai cô gái lại vui vẻ ngay, với lại còn có thêm cả Hướng Lê và Trương Hân Dịch nữa, mấy cô gái ngồi cùng nhau cười đùa rất vui.

Hạ Chi Tuyển: “…”

Chỗ ngồi vốn thuộc về cậu, giờ lại bị chiếm mất rồi.

Tuy nhiên cậu cũng hiểu rõ tình huống lúc này nên đành bỏ qua, ngồi lên xe với Lục Gia Diệp.

Tô Hàn và Lục Gia Diệp không nói với nhau câu nào nữa, hai người đi lên hai chiếc xe khác nhau, bầu không khí có phần gượng gạo.

đã quá nửa đêm, Hạ Chi Tuyển bảo tài xế lái xe về trường học.

Trịnh Bồi Bồi nằm ngủ trên đùi Cố Tư Ức, trong mơ vẫn còn nghe tiếng cô ấy mắng: “Tên khốn nhà cậu…Dám chiếm tiện nghi tôi…Tôi không bao giờ để ý đến cậu nữa, đồ khốn…”

“…” Cố Tư Ức nghe mà dở khóc dở cười, đoán chắc là cô bạn đang ở trong mơ đánh Lục Gia Diệp một trận đây.

Về trường, mấy cậu con trai thì vẫn bình thường, chỉ có các cô gái là bị cơn buồn ngủ bao vây.

Sau khi chào tạm biệt, ai trở về phòng người nấy, mấy cô gái vừa vào phòng cái là nằm xuống ngủ luôn.

Mấy cậu con trai về phòng rồi mà vẫn còn gượng gạo, nói chính xác hơn thì là sự căng thẳng giữa Tô Hàn và Lục Gia Diệp.

Bốn người nằm lên giường, sau khi tắt đèn, Chu Kiêu đột nhiên hỏi: “Ngủ chưa vậy?”

không thấy ai lên tiếng, cậu ấy lại nói tiếp: “Người nào thích Trịnh Bồi Bồi thì kêu chít chít đi.”

Lục Gia Diệp: “Chít chít ~~”

Hạ Chi Tuyển phì cười.

Tô Hàn cũng cười nói: “Đừng tấu hài nữa.”

Lục Gia Diệp: “Chỉ có mình tôi chít chít, nghĩa là chỉ mình tôi thích cậu ấy thôi, đừng có ai xen vào chuyện tôi theo đuổi cậu ấy đấy nhá!”

Bầu không khí lại trở nên yên tĩnh, một lúc sau Tô Hàn mới nói: “Tôi cũng hơi thấy thích Bồi Bồi.”

Lục Gia Diệp nói luôn: “Tôi rất thích cậu ấy! Còn cậu chỉ hơi thích thôi! Người anh em à, cậu nhường đường cho tôi đi!”

“Thích mà cũng có thể cân đo đong đếm được sao?” Tô Hàn hỏi, “Trước rõ ràng là cậukhông ưng Bồi Bồi chút nào còn gì, ngày nào cũng gọi cậu ấy là hổ cái, lúc tôi bảo Bồi Bồi rất xinh đẹp thì cậu lại xì mũi coi thường.”

“Lúc ấy tôi có mắt như mù, còn bây giờ thì mắt tôi đã nhìn thấy rõ rồi, thế đã được chưa?” Lục Gia Diệp không cam lòng bị yếu thế.

“Cậu làm cái gì cũng chỉ nhiệt tình được ba phút, lúc hứng lên thì hô hào ghê lắm, ai biết được là cậu có thể kiên trì được bao lâu?” Tô Hàn tiếp tục nói.

“Tôi…” Lục Gia Diệp nghẹn họng, ngồi dậy nói: “Được, vậy tôi sẽ lập quân lệnh trạng* với cậu ngay tại đây, tôi muốn theo đuổi cô ấy, tuyệt đối sẽ không từ bỏ! Cho nên cậu đừng tranh giành với tôi nữa!”

*Ngày xưa, các vị tướng lĩnh trước khi ra trận phải lập quân lệnh trạng, nếu xuất binh mà bại trận thì phải chịu xử trảm, thậm chí bị tru di tam tộc. (Theo tuoitre)

“Đây là hai việc khác nhau, kể cả cậu có cam kết như vậy thì cũng không có nghĩa là tôi phải từ bỏ Bồi Bồi.” Tô Hàn nói.

“Trời ạ, giờ cậu muốn cạnh tranh với tôi luôn đấy à!”

Chu Kiêu lên tiếng: “Bây giờ chúng ta mới học lớp 10, chuyện yêu đương không phải là quan trọng nhất, tôi thấy hai cậu nên thôi đi, sau này Trịnh Bồi Bồi có thích ai thì các cậu cũng đừng căng thẳng với nhau, vì một cô gái mà trở nên như vậy thì không hay đâu.”

Chu Kiêu vốn không hay xen vào chuyện của người khác, tối nay sở dĩ cậu nói vậy là vì sợ chuyện này sẽ trở thành một tai họa ngầm.

Hạ Chi Tuyển cũng nói: “Đúng vậy, cứ để cho Trịnh Bồi Bồi lựa chọn theo cảm xúc của mình đi.”

Cũng may là ngay từ ban đầu cậu đã dập tắt luôn hy vọng của những cậu bạn mình với Cố Tư Ức, không thì sẽ không tránh khỏi cục diện này.

Mặc dù khi ấy cậu vẫn chưa có tình cảm với cô.

Hồi lâu sau, Tô Hàn mới nói: “Được.”

Vốn cậu cũng không có ý định sẽ tấn công Trịnh Bồi Bồi, chỉ là tình cảm thầm kín trong lòng cậu đã bị Lục Gia Diệp làm bộc phát ra thôi.

Cậu cũng không muốn vì chuyện này mà anh em trở mặt thành thù.

Lục Gia Diệp rất không thoải mái, nhưng nếu mọi người đều đã nói vậy rồi thì…Lại phải nghĩ tiếp, nếu Tô Hàn mà ra tay thì tỷ lệ thắng của cậu là cực kì nhỏ, dù sao thì biểuhiện của Trịnh Bồi Bồi đã tỏ rõ là cô ấy thích Tô Hàn hơn, nếu Tô Hàn không công khai theo đuổi thì mối nguy hiểm sẽ được loại bỏ.

Lục Gia Diệp đã nghĩ xong, cậu nói: “Được, vậy thì không ai được công khai theo đuổi Bồi Bồi nữa, ai mà theo đuổi thì người ấy làm chó nhé!”

Và thế là chuyện này đã được thỏa thuận xong.

Ngày hôm sau đến lớp, Trịnh Bồi Bồi không nhìn Lục Gia Diệp lấy một cái, lúc vô tình chạm mắt nhau thì cô sẽ đáp lại cậu ta bằng một cặp mắt trắng dã.

Vì tối qua ngủ muộn quá nên ai cũng mệt mỏi, Lục Gia Diệp và Hạ Chi Tuyển đều đanggục xuống bàn ngủ say.

Thầy dạy Toán ném một viên phấn trúng đầu Lục Gia Diệp, làm cậu ta giật mình hô toáng lên: “Mẹ nó chứ đứa nào đấy?”

Cả lớp đồng loạt quay sang nhìn cậu ta, cả thầy giáo cũng trừng mắt lên nói: “Cậu nghĩ lại xem đợt thi giữa kì cậu được bao nhiêu điểm, thi cuối kì muốn nộp giấy trắng luôn phải không?!!”

Lục Gia Diệp ngáp một cái: “Thầy ơi, tại em mệt quá thôi mà, ngủ muốn lấy mạng luôn, thật sự là…” nói được một nửa thì cậu ta lại ngáp một cái, liếc mắt sang thì thấy Hạ Chi Tuyển cũng đang nằm úp xuống bàn ngủ, lập tức thấy bất bình: “Thưa thầy, cậu ấy cũng ngủ mà, sao thầy không nói cậu ấy ạ?”

“Tức quá đi thôi, sao lại kéo theo học thần cùng xuống nước chứ…” Cố Tư Ức tức giậnnói khẽ.

Trịnh Bồi Bồi gặp được đồng minh, hùa theo luôn: “Mình đã bảo cậu ta rất là ngu mà.”

Thầy giáo nghe thấy Lục Gia Diệp nói thế thì càng giận hơn, “Cậu có so được với người ta không? Người ta kì thi nào cũng đạt điểm tuyệt đối đấy! Cậu làm được như thế đãthì hẵng nói tôi.”

Cố Tư Ức: “…”

Trịnh Bồi Bồi: “…”

Tiếng trách mắng ngày càng to hơn, Hạ Chi Tuyển cau mày, vẻ mặt tỏ ra mất kiên nhẫn mà ngồi thẳng dậy.

Thầy giáo lại nói: “một mình cậu không chú ý vào học đi, lại còn làm ảnh hưởng đến học sinh giỏi người ta nghỉ ngơi, đi ra góc lớp đứng ngay!”

“…” Lục Gia Diệp cảm thấy cực kì chán nản.

Cậu chủ được sống an nhàn sung sướng từ bé, bây giờ mới thật sự cảm nhận được sựthua kém của mình so với người ta về mặt học tập.

Hạ Chi Tuyển ngáp một cái, mặt không đổi sắc, gục xuống ngủ tiếp.

Trịnh Bồi Bồi cúi đầu nói: “Dã man, đấy chính là đãi ngộ dành riêng cho học thần đấy.”

Cố Tư Ức: “Đúng là kinh thật…”

cô còn đang lo là Hạ Chi Tuyển sẽ bị phê bình, không dám tưởng tượng luôn là mộtngười thanh cao như cậu khi bị phê bình trước lớp thì sẽ thế nào nữa, vậy mà…

cô nghĩ nhiều quá rồi.

Vì Lục Gia Diệp không tới cười đùa trêu chọc Trịnh Bồi Bồi như trước nữa nên giờ nghỉ giải lao cảm thấy bình yên hơn rất nhiều.

Mấy ngày sau có người còn bắt đầu bàn luận: “Trịnh Bồi Bồi với Lục Gia Diệp có phảiđang gặp trục trặc trong tình cảm không nhỉ? Mấy hôm nay đôi vợ chồng son nàykhông thấy để ý đến nhau như mọi khi nữa.”

“Chắc bây giờ trở mặt rồi…”

“Haizz, không có gì là mãi mãi hết, cứ ngỡ là sẽ hạnh phúc, cuối cùng nói tan là tan ngay thôi.”

“Tôi chỉ tò mò không biết Hạ Chi Tuyển với Cố Tư Ức sau này có như vậy không nhỉ?”

“Ai biết được, nói không chừng trở mặt còn nhanh hơn lật sách ý.”

“…”

Mọi người bàn tán với nhau, cuối cùng tự nhiên lại truyền đến tai của Trịnh Bồi Bồi và Cố Tư Ức.

Trịnh Bồi Bồi ngoảnh mặt làm ngơ, cho đến một hôm, lúc mấy cô cùng nhau đi vệ sinhthì có một cô bạn khác lớp đi tới hỏi: “Cậu với Lục Gia Diệp chia tay rồi à?”

Trịnh Bồi Bồi bùng nổ luôn, người ta bàn tán sau lưng cô còn chưa tính sổ đâu, giờ lại còn dám hỏi thẳng trước mặt luôn cơ à! cô nổi trận lôi đình nói: “Ai nói là hai chúng tôi chia tay? Bọn tôi chưa từng yêu đương gì hết nhé! Chưa hề có gì với nhau cả!!”

“Ồ, ngại quá, hiểu lầm cậu rồi.” cô bạn kia vội vàng nhận lỗi, cười híp mắt, “Vậy thìmình có thể theo đuổi cậu ấy rồi.”

Đợi đến khi cô bạn kia đi xa, Trịnh Bồi Bồi vẫn còn trợn tròn mắt.

cô bấm tay Cố Tư Ức nói: “Có phải mình đang nằm mơ không hả? …Tên ngốc Lục Gia Diệp mà cũng có người thích sao?”

Cố Tư Ức vuốt tay cô bạn, làm bộ muốn véo cô một cái: “Hay là để mình véo cậu xem có phải cậu đang mơ không nhé.”

Trịnh Bồi Bồi lập tức tránh đi, vừa trốn vừa nói: “Aaaa sao có thể có chuyện đó chứ? Vừa rồi đứa con gái kia còn tỏ ra si mê lắm cơ, có bị ngốc không đó? Lục Gia Diệp có cái gì đáng để thích cơ chứ?”

“nói một cách công bằng nha, chẳng qua vì Lục Gia Diệp chơi chung với Hạ Chi Tuyển nên mới bị lu mờ về ngoại hình thôi, lại còn học kém nữa.Nhưng ở trường cấp hai mìnhđã học, mấy cậu bạn cao to đẹp trai nhưng học kém vẫn có rất nhiều con gái thích đấy nhé.”

Cố Tư Ức vừa nói xong, Hướng Lê cũng gật đầu đồng ý: “Với lại Lục Gia Diệp rất đángyêu mà, không hề lạnh lùng khó gần như Hạ Chi Tuyển.”

“…” Trịnh Bồi Bồi lặng yên nhìn trời.

không lẽ cả thế giới đều thấy Lục Gia Diệp tốt hay sao? Chỉ mình cô là thấy tên đó rất ngốc thôi à?

Sao lại có người đi theo đuổi một tên ngốc cơ chứ, tức quá đi mất!

Giáng Sinh đang đến gần, sân trường bắt đầu giăng đèn kết hoa trang trí, hoa đăng và cây thông Noel tạo cho người ta một cảm giác rất rõ rệt về ngày lễ này.

Mà dịp này thường là dịp để các bạn học sinh tỏ tình với nhau.

một hôm, Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồi ở nhà ăn ăn tối xong đi ra, lúc ngang qua một chỗ rẽ thì thấy bóng lưng của Hạ Chi Tuyển.

Nếu chỉ thế thôi thì không vấn đề gì, nhưng quan trọng là có một cô gái đang đứng trước mặt cậu ấy.

“Mẹ nó! Có đứa muốn cướp học thần của cậu kìa!” Trịnh Bồi Bồi tức giận nói, kéo tay Cố Tư Ức đi, “đi thôi, bọn mình qua đó xem sao.”

Cố Tư Ức bị Trịnh Bồi Bồi lôi kéo trở thành người nhìn trộm, tuy rất muốn từ chối nhưng lòng lại ngứa ngáy, cuối cùng vẫn đồng ý.

Hai người cẩn thận núp phía sau bồn hoa, đối diện chính là Hạ Chi Tuyển và nữ sinh kia.

“Hạ Chi Tuyển, mình thích cậu…” Giọng của cô gái kia dịu dàng lại xen chút ngại ngùng, như đang lấy hết dũng khí để nói ra.

“Tôi không thích cậu.” Hạ Chi Tuyển lạnh nhạt đáp.

Cố Tư Ức nhìn Hạ Chi Tuyển xuyên qua đám lá cây, mặt cậu không có biểu cảm gì cả, lạnh lùng cực độ khiến người ta muốn chùn bước.

“không sao… Mình không bắt cậu phải đón nhận mình ngay… Mình, mình chỉ muốn nóicho cậu biết tình cảm của mình thôi…” Mặt cô gái đỏ bừng lên, nói rất nhỏ nhẹ, “Nếukhông nói thì mình sẽ cảm thấy rất tiếc nuối…”

“Sau này tôi cũng sẽ không thích cậu.” Hạ Chi Tuyển nói, “Tôi đã có người mình thích rồi.”

“Là Cố Tư Ức sao…”

“không liên quan đến cậu.” 

“Vậy... Dù người ấy có là ai… thì mình, mình cũng sẽ chúc phúc cho cậu…” Giọng côgái đã bắt đầu nghẹn ngào, nhưng vẫn gắng gượng nở nụ cười, nói xong liền vội vàng quay người chạy đi.

Hạ Chi Tuyển lạnh lùng đi về một hướng khác.

Bên phía bồn hoa, hai cô gái đứng dậy.

Nét mặt Trịnh Bồi Bồi tỏ ra rất phức tạp: “Sao cậu ấy lại không thừa nhận người đó là cậu chứ?”

Cố Tư Ức nói: “Vì bọn mình không được công khai chuyện này mà, đi thôi đi thôi.”

cô kéo Trịnh Bồi Bồi đi, ngồi chồm hỗm ở đây nghe lén ngại chết đi được, mà cô thậtsự là không có hoài nghi cậu ấy một chút nào cả.

“Nhưng nếu không công khai thì cậu sẽ luôn cảm thấy không an toàn…sẽ liên tục có những nữ sinh tới tỏ tình với cậu ấy đấy.”

Cố Tư Ức: “Chẳng sao cả, dù có công khai thì vẫn sẽ có người thích cậu ấy thôi, khôngtránh được đâu.”

“Đúng thật là… Đẹp trai quá cũng là một cái tội.”

Hai người quay về phòng ngủ, Cố Tư Ức thu dọn đồ đạc chuẩn bị đến phòng tự học.

Trịnh Bồi Bồi: “Học thần vẫn kiên trì dạy thêm cho cậu à?”

“Có lúc thì dạy thêm, có lúc thì ai làm việc của người nấy.” Cố Tư Ức nói.

“Haizz, học thần tốt thật… Dạo này Tô Hàn lại bận nên không dạy thêm cho mình được nữa.” Trịnh Bồi Bồi buồn bã nói.

“Thế cậu có muốn đi cùng mình không?”

“Liệu có quấy rầy đến hai cậu không đó?”

“Đừng nói linh tinh, bọn mình chỉ ngồi học thôi mà.”

Hạ Chi Tuyển ngồi trong phòng tự học chờ Cố Tư Ức, thế mà…

Trịnh Bồi Bồi làm mặt quỷ trêu cậu: “anh Ức là của chúng tôi nữa nha, không thể cho cậu độc chiếm đâu!”

Hạ Chi Tuyển: “…”

Có phải là cậu đã làm sai điều gì rồi không?

Giờ Tô Hàn không theo đuổi Trịnh Bồi Bồi nữa, nên cô ấy mới rảnh rỗi mà dính lấy Tư Ức thế này…

Đúng là tự rước phiền phức vào người.

Cố Tư Ức nói: “Học tập quan trọng mà, càng đông càng vui.”

“Đúng vậy! Mình rất thích ngồi học với anh Ức.” Trịnh Bồi Bồi cười hì hì.

Hạ Chi Tuyển: “…”

Cái kiểu tình bạn ngọt ngấy dính lấy nhau này của đám con gái, cậu cũng biết là mìnhkhông thể xen vào được rồi.

Có Trịnh Bồi Bồi ở đây, Hạ Chi Tuyển trở nên rất nghiêm túc, còn hơn cả lúc dạy kèm cho Cố Tư Ức trước ngày thi.

Cố Tư Ức thấy không quen lắm, bình thường lúc chỉ có hai người với nhau thì cậu tỏ ra rất thoải mái, thỉnh thoảng còn trêu cô nữa.

Trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh cô gái mới vừa tỏ tình với cậu… Dù trước đócô còn mạnh miệng nói không sao đâu không sao đâu không cần lo lắng, nhưng lúc nhìn lại gương mặt đẹp trai không chê vào đâu được của Hạ Chi Tuyển, cô lại có chútkhông nỡ.

Cố Tư Ức ngồi giữa Hạ Chi Tuyển và Trịnh Bồi Bồi, Hạ Chi Tuyển đang ngồi suy nghĩmột đề bài, một tay cậu cầm bút, tay còn lại thì đút túi áo.

Cố Tư Ức rón rén cho tay xuống, đỏ mặt, nhẹ nhàng đưa tay vào trong túi áo cậu.

Da thịt chạm nhau, Hạ Chi Tuyển ngẩn người, quay đầu nhìn cô.

Cố Tư Ức vùi đầu vào nhìn đề, tay trái cầm bút ra vẻ suy tư, nhưng cậu đã bắt gặp gò má đỏ hồng lên của cô rồi.

Hạ Chi Tuyển vốn đã không thể tập trung rồi, giờ lại bị cô trêu chọc nên càng khôngchịu nổi.

Cậu nắm lấy tay cô trong túi áo, véo nhẹ vào đầu ngón tay cô, còn vuốt ve dọc theo các ngón tay nữa.

Cố Tư Ức: “…”

Mặt cô càng ngày càng đỏ, tim đập mỗi lúc một nhanh, làm mãi cái đề cũng khôngxong.

“anh Ức à, đề này cậu biết làm không?” Giọng của Trịnh Bồi Bồi vang lên, Cố Tư Ức giật bắn mình, rút vội tay ra.

“Ừm…Để mình xem…” cô giả vờ như không có chuyện gì, ghé vào nhìn đề cùng Trịnh Bồi Bồi.

“Mình nghĩ mãi không ra, mấy cái điều kiện này sao mà ra kết quả được nhỉ? Mình thấy nó chẳng liên quan gì cả ý.”

“…” Cố Tư Ức cũng hơi lúng túng, tâm trạng đang rối bời nên nhìn mãi cũng chẳng nghĩ ra được gì, đành phải nói: “Mình cũng không biết làm… Hay cậu hỏi học thần đi.”

“Thế cậu đưa cho học thần xem đi.”

Cố Tư Ức giơ bài cho Hạ Chi Tuyển, nói: “Bài này Bồi Bồi không biết làm.”

Hạ Chi Tuyển liếc cô: “không phải là em cũng không biết làm sao?”

“…”

“anh sẽ giảng cho em một lần, sau đó em giảng lại cho cậu ấy, như vậy em sẽ nhớ kĩ hơn.”

“Vâng…”

Kết thúc giờ tự học buổi tối, mấy người cùng nhau đi về phòng, đến dưới nhà thì tách nhau ra.

Như bình thường thì Hạ Chi Tuyển sẽ tìm một góc tối không người rồi tìm mọi cách để được ôm được hôn Cố Tư Ức một cái, nhưng tối nay có Trịnh Bồi Bồi ở đây, mọi mong muốn của cậu đều đã bị dập tắt, chỉ còn biết yên lặng đưa hai cô gái về dưới khu kí túc rồi rời đi.

Lên cầu thang, Trịnh Bồi Bồi nói vào tai Cố Tư Ức: “Liệu học thần có muốn đánh chết cái bóng đèn là mình không nhỉ? anh Ức à, anh nhất định phải bảo vệ em đó nha!”

“Cậu diễn hơi quá rồi đó…” Cố Tư Ức cười nói.

Đêm khuya, lúc Cố Tư Ức chuẩn bị ngủ thì nhận được tin nhắn của Hạ Chi Tuyển.

X: “Ngày mai em đừng có dẫn Trịnh Bồi Bồi đi cùng nữa có được không?”

Ý trên Mặt Chữ: “Cậu ấy trở nên nhiệt tình với việc học là chuyện rất tốt mà, không thể chặn lại sự hăng hái của cậu ấy được.”

X: “Nhưng nếu nó làm ảnh hưởng tới sự hăng hái của anh thì sao?”

Ý trên Mặt Chữ: “Hơ, anh không học cũng đâu có sao, dù gì thì anh cũng là học thần mà.”

X: “Học thần cũng có thể bị tuột dốc.”

Ý trên Mặt Chữ: “Thế thì càng tốt, người đứng thứ hai của trường cuối cùng cũng có cơ hội để vượt lên rồi! [thắng lợi] [thắng lợi]

X: “Em có thật là bạn gái của anh không đấy?”

Ý trên Mặt Chữ: “[Cười trộm] [Cười trộm] Em ngủ đây, anh ngủ ngon ~”

X: “Ngủ ngon.”

không bao lâu đã tới một ngày trước Giáng Sinh, ngày này các cô gái thường sẽ đưa cho người con trai mà mình thích một quả táo.

Buổi chiều Hạ Chi Tuyển đi vào lớp, thấy trên bàn mình chất đầy táo, màu đỏ bắt mắt bao phủ cả mặt bàn, bên ngoài quả táo còn được bọc bằng một lớp giấy bóng rất đẹp nữa.

trên bàn Lục Gia Diệp cũng có một ít táo, cả bàn của Tô Hàn và Chu Kiêu cũng có, nếukhông tính Hạ Chi Tuyển thì người nhận được nhiều táo nhất là Tô Hàn.

Trịnh Bồi Bồi nhìn cảnh này thì chậc lưỡi nói: “Thời buổi này con gái còn chủ động hơn cả con trai, lúc biểu đạt tình cảm thì cực kì nghiêm túc.”

Hướng Lê ngồi đằng trước nói: “Căn bản là vì mấy cậu ấy rất đẹp trai, nhất là những người có danh học thần, ở trường nào cũng sẽ được rất nhiều người thích!”

Trịnh Bồi Bồi nhìn Cố Tư Ức: “anh Ức à, anh có cảm nghĩ gì vào lúc này ạ?”

Cố Tư Ức rất ung dung đáp: “Mình không cảm thấy áp lực một chút nào cả.”

Hạ Chi Tuyển nhìn đống táo trên bàn thì nhức cả đầu, cậu không thích ăn táo tí nào, đành cho hết vào một cái túi rồi để xuống dưới chân.

Tan học, Hạ Chi Tuyển nói với Cố Tư Ức: “Em về phòng thay quần áo đi, nửa tiếng sau gặp nhau ở cổng trường.”

Hôm trước cậu đã nói với cô rồi, hôm nay sẽ cùng nhau đi ra ngoài đón Giáng Sinh.

nói xong, Hạ Chi Tuyển cầm túi táo rời đi.

Trịnh Bồi Bồi huých nhẹ vào tay Cố Tư Ức: “Này này này, cậu nghĩ xem học thần sẽmang chỗ táo đó đi đâu? Liệu có phải là đem vứt không?”

“không biết nữa…” cô thật sự cũng không đoán ra được là cậu ấy muốn làm gì với số táo đó.

Trịnh Bồi Bồi cùng Cố Tư Ức đi về phòng, Cố Tư Ức thay áo khoác ngoài và đi bốt lông ngắn, thời tiết ngày một lạnh hơn, cô quàng thêm một chiếc khăn lông cừu và đội mũ len.

Trịnh Bồi Bồi nhìn Cố Tư Ức càng thay đồ càng xinh đẹp, càng đáng yêu hơn, trong lòng cảm thấy chua xót, giọng nói nghe cũng rất đáng thương: “Độc thân như mình đúng là chán quá đi… Đêm nay phải vượt qua như thế nào bây giờ…”

Cố Tư Ức: “Thế thì thay quần áo mau lên rồi đi với mình luôn.”

“Aaaaa, anh Ức ơi, em yêu anh!” Trịnh Bồi Bồi vui sướng nhảy dựng lên ôm cổ Cố Tư Ức, hôn mạnh một cái lên má cô.

Hự… Cái loại tình cảm dạt dào này, Cố Tư Ức có phần không chịu nổi.

Nhưng mà cũng hơi lạ… Lúc Bồi Bồi hôn cô thì cô chỉ thấy lúng túng bình thường thôi,không như lúc bị Hạ Chi Tuyển hôn, tim cô sẽ ngay lập tức đập rất nhanh, không phải đều là môi chạm vào da hay sao? Sao lại có sự khác biệt lớn như vậy chứ?

Hai người đang chuẩn bị ra cửa thì thấy hình ảnh mới được gửi tới trong nhóm chatnhỏ của hội con gái trong lớp.

Cả đám đều đang rất kích động.

“Trời ơi, tôi vừa mới gặp học thần ở cổng trường đấy.”

“Học thần thật là ấm áp nha, cậu ấy đi phát táo cho mấy người bán hàng vỉa hè bên ngoài cổng trường ý!”

“Chụp thêm mấy tấm nữa cho tôi xem nào!”

“Nếu sớm biết học thần sẽ phát táo thì chắc là nhiều đứa con gái muốn mở quán bán hàng vỉa hè lắm đây ha ha ha ha…”

Cố Tư Ức bấm vào xem ảnh, thấy Hạ Chi Tuyển đứng trước mặt một người bán hàng vỉa hè, tay đưa táo cho người ta.

Trịnh Bồi Bồi: “Uầy, không ngờ nha, cậu ấy không đem vứt mà đi chia cho mọi người, có vẻ như tính cách của cậu ấy không hề lạnh lùng vô cảm như vẻ bề ngoài.”

Cứ đến ngày lễ là bên ngoài cổng trường sẽ có rất nhiều các quầy bán hàng vỉa hè, bất chấp việc có thể bị đội quản lý trật tự đô thị đuổi đi, vì trong những ngày này học sinh thường rất thích mua những món đồ nhỏ xinh.

Hạ Chi Tuyển thoáng chốc đã giải quyết xong một túi táo đầy.

Nhưng tất nhiên là cũng có những mặt trái, ví như việc cậu đã biết là có không ít ngườiđang chụp lén cậu.

Làm xong, cậu đi tới một góc yên tĩnh chờ Cố Tư Ức.

“Ha ha! Trùng hợp quá người anh em! Chúng ta lại vô tình gặp nhau rồi!” Lục Gia Diệp bất ngờ xuất hiện trước mặt cậu.

Hạ Chi Tuyển hai tay đút túi quần, đứng thẳng người trong gió rét, chỉ thờ ơ liếc cậu tamột cái rồi thôi.

“Chẳng gì bằng cái duyên gặp gỡ, cùng nhau đi chơi Noel đi!” Lục Gia Diệp cợt nhả.

“không rảnh, tôi đang đợi người, cậu đi một mình đi.” Hạ Chi Tuyển nói.

“Tôi biết chứ, cậu đang chờ má lúm nhỏ đúng không? không sao, tôi không sợ phiền toái đâu, ba người đi với nhau cũng được.”

Hạ Chi Tuyển mặt lạnh tanh: “Tôi thì sợ phiền toái, cảm ơn.”

Khó khăn lắm mới đợi được đến Giáng Sinh, hai người cùng nhau ra ngoài chơi, cậu tuyệt đối không thể đưa Lục Gia Diệp đi cùng được, cái kiểu ngột ngạt khó chịu ấy cậukhông muốn trải qua đâu.

“Người anh em à, Tô Hàn với Chu Kiêu đều có việc rồi, chỉ còn lại một mình tôi, cậu nhẫn tâm nhìn một cẩu độc thân như tôi phải lưu lạc một mình trong đêm đông lạnh giá hay sao?”

Lục Gia Diệp nói thế nào cũng không chịu đi, cứ đứng bên cạnh Hạ Chi Tuyển, cậu đichỗ nào thì cậu ta đi theo chỗ đó, da mặt còn dày hơn cả tường thành.

Lúc Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồi đi ra, cậu ta trông thấy Trịnh Bồi Bồi thì hai mắt sáng lên, yên lặng thầm khen ngợi sự thông minh của bản thân.

Cậu ta biết mà, cái người hay bám đuôi như Trịnh Bồi Bồi nhất định sẽ đi cùng với má lúm nhỏ.

Cho nên cậu ta chỉ cần bám theo Hạ Chi Tuyển là có thể thuận lợi tạo thành nhóm bốn người rồi, he he.

Gặp mặt nhau, Cố Tư Ức nhìn Lục Gia Diệp đứng bên cạnh Hạ Chi Tuyển, Hạ Chi Tuyển thì lại nhìn Trịnh Bồi Bồi đứng bên cạnh Cố Tư Ức.

“…” Hạ Chi Tuyển bực bội không chịu nổi.

Cố Tư Ức nhìn Lục Gia Diệp, cười nói: “Cậu cũng ở đây à, vậy bốn người bọn mình đicùng nhau đi.”

Bingo! Lục Gia Diệp cười rộ lên để lộ hàm răng trắng sáng, em gái má lúm đáng yêuquá đi thôi, vừa lên tiếng thì đã nói trúng ý của cậu ta rồi.

Trịnh Bồi Bồi tỏ ra chán ghét quát Lục Gia Diệp: “Sao cậu lại ở đây?! Cứ nhìn thấy cậu là tôi lại thấy phiền!”

Lục Gia Diệp cười ha hả, không chịu yếu thế mà nói lại: “Thế sao cậu cũng ở đây? Hôm nay A Tuyển hẹn đi chơi với má lúm cơ mà?”

“…” Hạ Chi Tuyển chẳng còn muốn nói một câu nào nữa, hai cái bóng đèn này đều thuộc phái diễn xuất cả.

Cố Tư Ức nói: “đi thôi đi thôi, xe bus tới rồi kìa.”

cô kéo tay Trịnh Bồi Bồi đi trước, Hạ Chi Tuyển bất đắc dĩ đi theo sau, Lục Gia Diệp thìcực kì vui sướng và phấn chấn.

- --

Hẹn với chả hò ) Thương bạn học thần )

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Bách Luyện Thành Thần