Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 6

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Trong nhà ăn, Hạ Chi Tuyển và mấy cậu bạn đang ngồi chờ Cố Tư Ức.

Ai bảo chỉ con gái mới thích buôn chuyện, đám con trai mà ngồi với nhau thì cũng buôn không kém đâu.

Lục Gia Diệp: “Em gái muốn tặng quà gì cho cậu đấy?”

Tô Hàn: “Có khi nào là một bình thủy tinh đựng một ngàn con hạc giấy, sao giấy hay mấy trái tim không nhỉ?”

Chu Kiêu: “Cũng có thể là gối ôm tự khâu, hoặc mấy cái cốc tự làm.”

Lục Gia Diệp nhìn Hạ Chi Tuyển nãy giờ vẫn không lên tiếng, hỏi: “A Tuyển, cậu nghĩ xem là quà gì? Cậu không tò mò à?”

Hạ Chi Tuyển không nhanh không chậm đáp: “Tặng cái gì không quan trọng, có lòng là được.”

“Cái vẻ điềm đạm này đúng là không hổ danh con cháu cán bộ, tôi thua!” Lục Gia Diệp thở dài nói, Tô Hàn và Chu Kiêu thì bật cười.

Cố Tư Ức đi vào nhà ăn, đến thẳng chỗ Hạ Chi Tuyển rồi đặt cái túi xuống dưới chân cậu, “Nghe nói anh rất thích cái này nên mẹ em đã đặc biệt làm cho anh đấy.”

“Uầy, cái gì thế? Tôi còn không biết là A Tuyển thích cái gì đâu.” Tô Hàn ngồi bên cạnh lập tức mở cái túi ra.

Lúc mấy lọ tương ớt xuất hiện trước mặt mọi người, ai nấy đều quay sang nhìn nhau, Lục Gia Diệp là người bật cười đầu tiên.

Cậu ta vừa cười vừa nói: “Được đấy, chị Ức quả nhiên là không đi theo lẽ thường!”

“Có lòng là được…” Tô Hàn vỗ vai Hạ Chi Tuyển, cười nói.

Chu Kiêu rất chân thành hỏi: “A Tuyển thích ăn tương ớt à?”

Hạ Chi Tuyển lúc ở nhà đúng là thích ăn mấy thứ này, nhưng ở bên ngoài thì sẽ khôngăn, vì nếu ăn thì hơi thở sẽ có mùi.

Cậu thật sự không ngờ là Cố Tư Ức lại mang tận mấy lọ tương ớt tới trường cho cậu thế này.

Cố Tư Ức nói với Hạ Chi Tuyển: “Nhà em tự làm đấy, nguyên liệu đều được lấy ở vườn nhà, không có thuốc trừ sâu và chất bảo quản, lại đảm bảo vệ sinh.”

Hạ Chi Tuyển gật đầu nói: “Cảm ơn nhé.”

Giọng điệu bình thản, nghe không ra tâm trạng trong đó.

Cố Tư Ức quan sát nét mặt cậu, hỏi: “anh không thích à?”

Lục Gia Diệp cướp lời: “không thích thì đưa đây tôi! Tôi thích! Vì em gái, tôi bằng lòng trở thành một cậu bé yêu tương ớt! Ngày ngày trộn tương ớt ăn, cuộc sống vui vẻ biết bao!”

Cố Tư Ức không thèm để ý cậu ta, chỉ quan tâm Hạ Chi Tuyển: “Nếu không thích thìđể em mang về cũng được, em thích ăn lắm.”

Hạ Chi Tuyển như cười như không nhìn cô, đáp: “Em muốn nghe anh nói thích đúngkhông?”

“không phải, em chỉ nghĩ là…không nên gượng ép bản thân thôi.” Nếu để nó ở chỗmột người không thích ăn, vậy chi bằng cô đem về hưởng thụ còn hơn, vừa hay đồ ăn trong trường cũng không hợp khẩu vị.

“không gượng ép chút nào, anh rất thích.”

“Vâng.”

Hạ Chi Tuyển thấy cô bé này thay đổi sắc mặt nhanh chóng thì cười hỏi: “đã vui lên chưa?”

“Em vẫn vui từ nãy mà.” Cố Tư Ức phản bác, không khỏi cảm thấy ngượng ngùng.

Hạ Chi Tuyển phát hiện vành tai bụ bẫm ẩn dưới mái tóc cô đã hơi hồng lên, rất đángyêu.

Bây giờ đang là giờ ăn sáng nên nhà ăn vẫn lục đục người ra vào, rất nhiều người liếc nhìn về phía Hạ Chi Tuyển.

Mấy cô gái ngồi đằng xa nhỏ giọng thầm thì: “không thể tin nổi là Hạ Chi Tuyển lại ăn cơm với con gái.”

“không phải cậu ấy ghét nhất chuyện con gái lại gần sao?”

“Đúng rồi, lúc chơi bóng mấy đứa con gái đưa nước cho thôi mà cậu ấy cũng khônguống cơ mà, sao con bé đó lại là ngoại lệ nhỉ?”

“Hay là bạn gái mới quen của cậu ấy?”

“không thể nào! Hồi đầu Hạ Chi Tuyển còn từ chối cả hoa khôi của trường cơ mà, nóilà muốn tập trung học hành, không thích yêu sớm.”

“Vậy con bé kia rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là bạn gái của đám Lục Gia Diệp Tô Hàn?”

“Quên đi! Gia Diệp đẹp trai như thế, Tô Hàn lại dịu dàng, sao có thể yêu con đó chứ?”

Vì số học sinh mỗi lớp không nhiều, nên tất cả tập trung tập quân sự cùng nhau, nam nữ được chia ra tập ở hai nơi khác nhau.

Cố Tư Ức dáng người cao ráo nên đứng ở cuối hàng.

Đứng ở tư thế quân đội dưới ánh mặt trời chói chang, lại trong thời gian dài nên có nhiều nữ sinh không chịu nổi.

Chỉ có Cố Tư Ức là vẫn đứng nghiêm không nhúc nhích, không chỉ bởi thể lực tốt mà còn vì trong đầu vẫn đang vướng bận chuyện của Từ Na, thân thể cũng theo đó mà đơ ra.

Mãi đến khi huấn luyện viên đi tới bên cạnh cô, đem cô ra làm tấm gương tốt để ngợi khen, bấy giờ cô mới tỉnh khỏi cơn mơ.

Lúc huấn luyện viên kia đi ra nói chuyện với một huấn luyện viên khác, cô liền nghe được mấy câu mỉa mai phát ra từ trong hàng ngũ.

“Từ trường khác chuyển đến nên muốn thể hiện đấy mà.”

“Con này ghê phết đấy, dám đánh nhau với đàn chị nữa cơ, vậy mà trước mặt Hạ Chi Tuyển lại giả bộ ngây thơ.”

“Chứ còn gì nữa, đi theo sau mấy đứa con trai là tỏ ra đáng yêu ngay…”

“Cậy mình xinh ý mà…”

Tiếng nói chuyện xôn xao nên cô không rõ là ai đang phát ngôn, đột nhiên cô cười rộ lên, nói bâng quơ: “Thừa nhận tôi xinh là được rồi, việc gì phải quan tâm đến mấy việc khác chứ.”

không lâu sau, huấn luyện viên quay lại, cả đám lại tiếp tục tập luyện.

Người ở tổ hậu cần chuẩn bị cho mỗi đội ngũ hai thùng nước khoáng, lúc huấn luyện viên tuyên bố nghỉ giải lao, cả đám đều như cá mất nước, chạy thẳng tới chỗ để nước.

Cố Tư Ức xếp hàng cuối cùng, chờ mọi người lấy xong thì cô mới lấy.

Nào biết đến lượt cô thì hai cái thùng đã trống trơn, chẳng còn chai nước nào.

Lướt nhìn mọi người một lượt, thấy ai cũng đang uống nước, không thể biết được là aiđã lấy thừa một chai.

Cố Tư Ức thở hắt ra một cái, trong lòng có phần bực bội.

Căn tin thì lại cách sân tập quân sự xa lắm…

Mãi mới được nghỉ giải lao một tí, còn phải chạy tới chạy lui mua nước nữa thì mệt chết mất.

cô đành nhịn khát, tìm chỗ bóng râm ngồi xuống, chỗ này vốn có mấy cô gái đangngồi, trông thấy cô đến thì lại đứng dậy đi chỗ khác.

Cố Tư Ức ngồi khoanh chân, hai tay chống cằm, yên lặng tự thôi miên bản thân.

không khát, mình không khát, mình thật sự không khát, không khát tí nào…

một chút xíu cũng không khát!!!

“Em gái, em ngồi đây niệm kinh à? Miệng lẩm bẩm cái gì đấy?”

Cố Tư Ức mở mắt ra, thấy Lục Gia Diệp đang ngồi bên cạnh, ánh mắt tò mò nhìn mình.

Tầm mắt lại hướng lên trên, nhìn thấy một chai nước khoáng.

Chai nước đang ở trong tay Hạ Chi Tuyển.

“…Cho em xin miếng nước được không?” Cố Tư Ức liếm môi, hỏi.

“Cái này á?” Hạ Chi Tuyển lắc chai nước trong tay.

“Vâng.” Cố Tư Ức gật đầu đáp, hai mắt sáng rực.

Hạ Chi Tuyển có phần do dự, đang định lên tiếng thì Cố Tư Ức lại giành nói trước: “Xinanh đấy, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, em sắp chết khát rồi đây!”

Hạ Chi Tuyển: “…”

cô nhận được nguồn nước cứu mạng, vội vàng mở nắp chai ra, ngửa mặt lên đổ vào miệng.

Bình nước còn dư lại một nửa đã bị cô uống sạch.

Hạ Chi Tuyển nhìn đôi môi anh đào của cô bé trước mặt, đắm chìm trong thứ cảm xúckhông thể nói thành lời, Lục Gia Diệp nhận ra vấn đề, hỏi: “Em không đi lấy nước uống à?”

“Lúc đến lượt em thì hết sạch nước rồi.” Cố Tư Ức khó xử nói, có nước bổ sung năng lượng, giọng nói của cô cũng trở nên trong trẻo hơn, không còn thều thào như hồi nãy nữa.

“Ở đây chờ nhé, anh Lục đi lấy cho em một chai.” nói xong cậu ấy lập tức đứng dậy chạy đi.

“Ơ, không cần…” Cố Tư Ức còn chưa nói xong thì Lục Gia Diệp đã chạy xa rồi.

Hạ Chi Tuyển nhìn Cố Tư Ức rồi nói: “Về sau mà còn gặp chuyện như vậy thì cứ đến chỗ bọn anh mà lấy nước.”

“Ừm.” Cố Tư Ức gạt đi chuyện làm cô bực bội lúc nãy, cười nói: “Cảm ơn anh đã cho em nửa bình nước cứu mạng, anh đã cứu em hai lần rồi, đại ân này một lời cảm ơnkhông thể diễn tả hết được.”

Hạ Chi Tuyển nhẹ nhàng đáp: “không có gì.”

Chờ Lục Gia Diệp đem nước tới thì thời gian nghỉ giải lao cũng đã hết, mọi người lại trở về khu vực của mình tập luyện.

Bổ sung năng lượng xong, Cố Tư Ức lại bừng bừng khí thế, có thể nói là cây bạch dương mạnh mẽ nhất trong đội.

Bất luận là đứng ở tư thế chào hay đi đều thì động tác của cô cũng rất chuẩn mực, tác phong nghiêm trang và hoạt bát, tràn đầy năng lượng.

Huấn luyện viên rất hài lòng với biểu hiện của cô, nhiều lần lên tiếng khen ngợi, còn bảo cô đứng ra trước hàng làm mẫu nữa.

Lúc các thầy phải đi họp, huấn luyện viên liền gọi Cố Tư Ức ra khỏi hàng, hướng dẫn mọi người luyện tập.

Cố Tư Ức đứng đối diện với các bạn nữ, nói: “Mọi người đều học cùng khóa nên chắc cũng biết nhau cả rồi, bây giờ chúng ta lần lượt báo danh theo thứ tự nhé.”

Các bạn học nữ tuy không phục lắm việc Cố Tư Ức đứng ra làm huấn luyện viên tạm thời, nhưng cũng không thể không nghe lời chỉ huy, cho nên mọi người lần lượt báo danh theo thứ tự.

Cố Tư Ức nhìn lướt qua từng người một, chăm chú nghe họ nói.

cô đã biết người đứng ở hàng thứ ba và thứ sáu chính là người mà trước đã bàn luận chê bai mình, tên của hai người là Hứa Kiệt và Thư Ngọc.

Báo danh xong, Cố Tư Ức lại chỉ huy cả bọn lần lượt tập đi đều theo hàng.

Động tác của hai cô bạn kia rất khó coi, Cố Tư Ức tự thấy mình trả thù vào lúc này cũng coi như hợp tình hợp lý rồi.

cô hô lên: “Hứa Kiệt, Thư Ngọc bước ra khỏi hàng!”

Hai người kia không phục, đứng im không chịu di chuyển.

“Nếu các cậu không nghe lời chỉ huy thì lát nữa tôi sẽ báo cáo lại với huấn luyện viên.”

Huấn luyện viên của nhóm họ cực kì nghiêm khắc, hai cô gái nghe xong thì sợ lắm, hậm hực bước ra khỏi hàng.

đã đầu tháng chín nhưng trời vẫn rất nóng, thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua nhưng còn thấy nóng hơn.

Mặt trời đã lên cao, thiêu rát những thiếu nữ mềm mại đang đứng ở đây.

Cố Tư Ức gọi hai cô bạn kia lên rồi bảo họ đứng nghiêm một chỗ.

một trong hai người quay sang nhìn chằm chằm Cố Tư Ức, nhỏ giọng nói: “Cậu cố tình chơi bọn tôi đúng không!”

Cố Tư Ức không phủ nhận, chỉ đáp: “không phục thì đi mà nói với huấn luyện viên ý.”

cô không để ý tới bọn họ nữa mà đi tới nói với hàng ngũ: “Trời nắng quá, chúng ta di chuyển đến khu vực mát mẻ hơn đi.”

Cả đám con gái cầu còn chẳng được, ai cũng hân hoan, trước có huấn luyện viên ở đây nên không ai dám nói gì, vì thầy ấy thật sự rất đáng sợ.Chuyện tập quân sự ở trường Long Hưng cũng nổi tiếng là nghiêm túc, mục đích là để rèn luyện ý chí chịu đựng gian khổ của học sinh, cả đám ai nấy đều đã chuẩn bị tâm lý từ trước, chỉ còn biết cố gắng chịu đựng, không ngờ giờ lại được hưởng phúc nhờ Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức dẫn mọi người đến chỗ râm mát, nói: “Các cậu đứng tại chỗ nghỉ ngơi, đừng làm loạn đội hình là được.”

Sau đó cô đi tới chỗ Hứa Kiệt và Thư Ngọc: “Bây giờ tôi sẽ dạy hai cậu cách đi đều sao cho đúng.”

Hai người kia tức sắp chết rồi, cả đám đều đã được đứng ở chỗ thoáng mát nghỉ ngơi, còn mình thì lại phải đứng dưới nắng tập đi đều.

Thấy bọn họ gần như muốn phát điên, Cố Tư Ức liền lạnh mặt nói: “Tôi không cần biết là các cậu có quan hệ với ai, đến cả Từ Na tôi cũng dám đánh thì sợ gì các cậu? Bây giờ tôi đang làm thay vị trí của huấn luyện viên, nên tôi có quyền chỉ huy các cậu, mà nếu không nghe lời thì tôi cũng được quyền phạt các cậu đấy.”

Hai cô gái hậm hực, cứ định nói lại thôi.

Thế là Cố Tư Ức bới móc lỗi thì chuyên nghiệp, cách chỉ đạo thì nghiệp dư, chậm rãi cùng hai người họ tập đi đều.

Cách đó không xa, các bạn học nữ đều đang nhìn bọn họ.

Có người nhỏ giọng nói: “Cố Tư Ức không phải là người dễ động vào đâu, nên suy nghĩ kĩ trước khi muốn gây sự với cậu ta.”

“Tôi cảm thấy Cố Tư Ức đã đạt đến một trình độ nhất định rồi.”

“Tôi sắp ngất xỉu vì nắng nóng đây, may mà có Cố Tư Ức dẫn cả bọn qua đây đứng.”

“Cố Tư Ức gan lớn thật, lại cho bọn mình nghỉ ngơi, không sợ bị huấn luyện viên trách phạt à?”

“Hình như cậu ta có quan hệ rất thân thiết với Hạ Chi Tuyển thì phải, vừa nãy tôi còn trông thấy cậu ta uống nước của Hạ Chi Tuyển đấy.”

“Vậy nếu có người bắt nạt cậu ấy thì Hạ Chi Tuyển sẽ đứng ra bảo kê à?”

“Chắc chắn rồi, hôm nay cô chủ nhiệm lớp tôi phạt Cố Tư Ức đứng góc lớp, Hạ Chi Tuyển đã giúp cậu ấy đấy.”

Cố Tư Ức hành hạ hai cô bạn kia một lúc, nhưng quả thật đã đem đến kết quả rất tốt.

Lúc huấn luyện viên quay lại, thấy ba cô gái đang tập luyện dưới nắng, Cố Tư Ức liền giải thích rằng vì hai cô bạn kia tập chưa tốt lắm, làm ảnh hưởng đến cả đội, nên mới kèm riêng cho hai bạn.

Ba người ai cũng mồ hôi nhễ nhại, huấn luyện viên hỏi han mấy câu rồi cho cả ba quay về hàng đứng.

Kết thúc một ngày tập quân sự, huấn luyện viên ra lệnh giải tán.

Ai nấy đều kéo lê cơ thể mỏi mệt của mình, chậm rãi tản ra các hướng.

Cố Tư Ức uống nước, thong thả đi tới nhà ăn.

Vì Từ Lâm đã nói rõ ràng rồi, cho nên cô sẽ không tới tìm hai cô bạn cùng phòng đểnói chuyện nữa, đôi khi cũng có chạm mắt nhau, nhưng cả hai đều chỉ lờ đi, coi nhau như không khí.

Cố Tư Ức thì hoàn toàn không để bụng, nhưng Từ Lâm thì lại cảm thấy rất bức bối.

“Cố Tư Ức, cậu đi ăn cơm đấy à?”

Cố Tư Ức dừng bước nhìn hai bạn nữ đang tiến lại gần, là bạn học cùng lớp cô, tên là Hướng Lê và Trương Hân Dịch, hai cô bạn này ở phòng kí túc khác, cũng là học sinh từ trường khác chuyển tới giống cô.

“Ừ.” Cố Tư Ức gật đầu đáp.

“Vậy đi cùng nhau nhé, bọn mình cũng đến nhà ăn đây.”

“Được thôi.” Cố Tư Ức vui vẻ đồng ý.

Đám con gái mới lớn có đi vệ sinh thì cũng phải đi cùng nhau, cho nên có người ăn cơm cùng tất nhiên là rất vui rồi.

Nhưng Cố Tư Ức vẫn bận tâm vì mấy lời của Từ Na, nên cô liền đưa số di động của mình cho hai bạn, nói: “Các cậu có biết Từ Na không? Chị ta học khóa trên, không ưa mình lắm, nên có thể sẽ gây sự với các bạn của mình.Nếu các cậu gặp chuyện gì ngoài ý muốn thì phải gọi ngay cho mình đấy.”

Hai cô gái vừa ngỡ ngàng vừa vui, gật đầu lia lịa, cảm thấy cô bạn này thật tốt.

Hướng Lê nói năng rất có khí phách: “Cố Tư Ức, mình sẽ ở cạnh cậu.”

Trương Hân Dịch tuy cảm động nhưng cũng rất tức giận, nói: “Bọn mình đều từ nơi khác chuyển đến, nhất định phải đoàn kết với nhau, như vậy thì mới không bị bọn xấu trong trường bắt nạt.”

Cố Tư Ức chỉ khẽ cười: “không cần khoa trương như thế đâu, chơi với nhau là vui rồi.” Giống như Hạ Chi Tuyển và mấy cậu bạn thân kia vậy.

Tối hôm ấy trước khi đi ngủ, Cố Tư Ức để hẳn đồng hồ báo thức ở cạnh gối, còn cài hẳn ba lần báo thức luôn.

Hôm sau, lúc chuông báo thức kêu, Cố Tư Ức bị buộc phải tỉnh dậy trong cơn mơ, mắt nhắm mắt mở nhìn đồng hồ, còn chưa đến sáu giờ, sáu rưỡi mới phải tập trung chạy bộ buổi sáng cơ mà, còn sớm còn sớm…

cô tắt báo thức đi, vẹo đầu ngủ tiếp.

Chẳng bao lâu sau lại có tiếng chuông điện thoại kêu, hơn nữa đầu bên kia còn rất kiên nhẫn giữ máy.

Cố Tư Ức bấm nút nghe, nhắm mắt để di động bên tai, ngái ngủ lầm bầm: “Ai đấy ạ…”

Giọng cô nghe rất non nớt, nũng nịu yếu ớt, như thể đang rất tủi thân vì bị đánh thức.

Mấy phút trước, cả đám con trai đã ra ngoài hết, Lục Gia Diệp ngẫm nghĩ nói: “khôngbiết em gái đã dậy chưa nhỉ? Tập quân sự mà đến muộn thì sẽ bị phạt chạy mấy vòng đó ~”

Cậu ta bèn lấy điện thoại ra gọi vào số của Cố Tư Ức, nhưng cuộc gọi còn chưa được kết nối thì di động đã bị Hạ Chi Tuyển cướp mất rồi.

Sau đó, Hạ Chi Tuyển nghe thấy giọng nói phát ra từ đầu bên kia, cảm giác giống như được một con mèo nhỏ đã thu lại móng vuốt sắc nhọn, dùng lớp đệm mềm mại ở chân rồi cào nhẹ lên người mình vậy.

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tiên Ma Đồng Tu