Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 66

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Qua sinh nhật 17 tuổi là bước vào tháng sáu.

không khí của kỳ thi cuối kỳ đang rất sục sôi, ai cũng rất chăm chỉ học tập, Cố Tư Ức cũng không ngoại lệ.

Ngồi cùng bàn với học thần, việc học của cô không hề bị ảnh hưởng, ngược lại còn khiến cô nghiêm túc học hành hơn.

Có một lần tắm rửa xong đi ra, Cố Tư Ức mặc đồ ngủ, Trịnh Bồi Bồi nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ cô thì lập tức bị vẻ đẹp của nó thu hút, phải hít vào một hơi thật sâu.

Lúc đến gần rồi giơ lên xem, cô bạn càng khen không dứt miệng, mặt dây chuyền con báo đốm này khiến cho cô ấy nhớ tới bộ sưu tập nổi tiếng của Cartier, liền hỏi: “Vòng này của Cartier đấy à?”

Cố Tư Ức gật đầu.

“Mình biết ngay mà, sờ thích lắm luôn…” Ngắm một lúc lâu mà vẫn không biết nên dùng từ gì để hình dung, cô ấy liền dùng một cách thẳng thắn nhất để phát biểu suy nghĩ trong lòng, “Con mẹ nó rất là có mùi tiền…”

“…” Cố Tư Ức thật sự bội phục khả năng miêu tả của cô bạn mình.

Lúc Hạ Chi Tuyển tặng cô cũng biết là nó rất đắt tiền, vốn không muốn nhận rồi, nhưng lời cậu nói khi ấy đã làm cô quyết định nhận nó.

Vì cô rất sẵn lòng, sẵn lòng đeo chiếc vòng này, chờ đến một ngày anh hoàn thành lời hứa.

Ngày hè, trên người mà đeo trang sức thì sẽ rất dễ trông thấy.

Lúc Cố Tư Ức đang vùi đầu làm bài, Hạ Chi Tuyển có thể nhìn thấy sợi dây chuyền trênchiếc cổ trắng nõn của cô, còn lúc cô lật trang sách, chiếc lắc tay Pandora sẽ trở nên lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Cậu rất thích thấy cô đeo những món đồ mà cậu đã mua, cảm thấy thỏa mãn khôngnói nên lời.

Trong lòng cậu còn âm thầm đưa ra một quyết định, đó là sau này đồ dùng của cô sẽđều là do cậu mua hết.

Mà từ khi Hạ Chi Tuyển đeo cái vòng tay mà Cố Tư Ức tặng, trong trường đã dấy lên phong trào nam sinh đeo vòng tay.

Nhất là khi cậu ở trên sân bóng rổ, cái lắc tay trông càng bắt mắt hơn, mọi người đứng ngoài xem đều có thể nhìn thấy. Ai cũng cảm thấy rất đẹp, còn có phần quyến rũ nữa, cho nên các nữ sinh đều muốn mua tặng lắc tay cho bạn trai mình.

Lục Gia Diệp cố tình chụp ảnh mấy người đeo lắc tay cho Hạ Chi Tuyển xem, muốn trêu cậu một chút, nào ngờ cậu lại chẳng có biểu cảm gì cả. Cậu ta còn tưởng tượng ra là học thần sẽ tức giận mà tháo lắc tay ra vứt vào ngăn bàn cơ, thế nhưng Hạ Chi Tuyển vẫn đeo cái vòng đỏ đó, hơn nữa còn nâng niu nó như báu vật, không ai được sờ vào.

Lục Gia Diệp cực kì thấy khó hiểu, Chu Kiêu khinh bỉ liếc cậu ta một cái, nói: “Dùng chân để nghĩ cũng biết cái vòng đó là do má lúm nhỏ tặng rồi.”

“…” Bấy giờ cậu ta mới hiểu.

Trước kì thi cuối kỳ, giáo viên phát cho cả lớp phiếu phân ban, cho cả lớp một ngày để suy nghĩ, hôm sau nộp lại.

Đến bây giờ thì hầu như ai cũng đã có quyết định của mình là học Tự nhiên hay Xã hội rồi, tất nhiên là trừ một số thành phần hơi ngốc ra.

Tan học, Lục Gia Diệp chạy vọt ra sau lớp để thảo luận với cả nhóm: “Tôi nên chọn cái gì bây giờ? Mông lung quá.”

Trịnh Bồi Bồi thở dài, nói: “Học Tự nhiên thì phải suy nghĩ mệt não, học Xã hội thì phải học thuộc lòng nhiều, nếu có thể thì tôi chẳng chọn cái gì hết.”

“Thế quyết định không học đại học luôn là dễ nhất.” Cố Tư Ức cười nói, “nói thật đi, cậu chọn gì?”

“Chắc là Xã hội, học Tự nhiên mệt lắm…” Trịnh Bồi Bồi không hề đắn đo, “Cho dù mọi người đều cảm thấy là học Xã hội không có tương lai thì tôi cũng nhận.”

“Ai nói học Xã hội không có tương lai?” Tô Hàn ngồi đằng trước nói, “Nếu nói Khoa học Tự nhiên là nhân tài, thì Xã hội chính là người quản lý nhân tài, hơn hẳn một bậc mà.”

“Ha ha ha ha mình thích nghe câu này của cậu đó!” Trịnh Bồi Bồi bị chọc cười.

Tô Hàn nháy mắt một cái: “Bởi vì tôi cũng chọn Xã hội.”

Trịnh Bồi Bồi bị đôi mắt đào hoa kia làm cho đờ đẫn một lúc, sau đó mới cảm thấy có gì đó không đúng: “Ơ…Cậu học Tự nhiên được lắm mà, sao lại chọn Xã hội?”

“Muốn được cùng lớp với cậu không được hả?” Cậu cười hỏi.

“Được chứ! Rất được là đằng khác! Cực kỳ được!” Trịnh Bồi Bồi không hề che giấu sựvui vẻ, hớn hở gật đầu lia lịa.

Lục Gia Diệp đập cái phiếu phân ban xuống bàn, nói: “Tôi quyết định rồi, tôi cũng chọn Xã hội!”

Trịnh Bồi Bồi lườm cậu ta một cái, khinh bỉ nói: “Ha, tên ngốc như cậu mà chọn Tự nhiên thì còn có đường sống không?”

“anh Kiêu, chọn gì đấy?” Lục Gia Diệp hỏi Chu Kiêu.

Chu Kiêu nói: “Khoa học Tự nhiên.”

“A Tuyển chắc cũng thế nhỉ?” Tô Hàn nhìn Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyển gật đầu.

Lục Gia Diệp hỏi: “Thế má lúm nhỏ thì sao?”

Trịnh Bồi Bồi: “Tôi đảm bảo là Tư Ức sẽ theo học thần.”

Cố Tư Ức cười híp mắt: “Đúng vậy, bé con thông minh quá, đoán đúng rồi.”

Từ sau lần thảo luận với học thần trong kỳ nghỉ đông, cô đã quyết định chọn khoa Tự nhiên rồi.

Hướng Lê nói: “Mình chọn Xã hội.”

Trương Hân Dịch: “Mình cũng chọn Xã hội.”

Trịnh Bồi Bồi tiện thể hỏi Trương Nhân ngồi cùng bàn luôn: “Còn cậu?”

Trương Nhân ngây ngốc, nói: “Chắc là Khoa học Tự nhiên, theo ý của bố mẹ mình.”

Đêm đó trước khi đi ngủ, Trịnh Bồi Bồi nghĩ tới việc chia lớp thì không khỏi bồi hồi: “Sau này sẽ không được học chung lớp nữa rồi.”

“Ba bọn mình thì vẫn cùng lớp, chỉ có anh Ức là theo ban Tự nhiên. Lúc ấy có thể đến phòng ngủ cũng phải đổi lại mất.”

Cố Tư Ức nói: “Bọn mình có thể xin không đổi phòng ngủ mà, về sau dù chia lớp nhưng vẫn ở chung một phòng ngủ cũng được.”

Hướng Lê nói: “không biết trường có cho không nữa…”

Trương Hân Dịch: “Cả bốn người bọn mình cứ kiên trì nói, chắc là có hy vọng thôi.”

Trịnh Bồi Bồi: “Việc này cứ giao cho mình, chia lớp thì tùy ý, còn thành viên trong phòng ngủ sẽ không thay đổi.”

“Đúng!” Cố Tư Ức cười nói.

Kì thi cuối kỳ đã tới, Cố Tư Ức đã có kinh nghiệm khổ học suốt một năm, hơn nữa nửa năm sau còn buông thả hoàn toàn mấy môn Xã hội, tập trung vào Toán Lý Hóa nên rất có lòng tin vào việc thành tích sẽ tăng lên, trong lòng thầm đặt mục tiêu vươn lên top 50.

Ơ mà không đúng, cô đã bỏ qua mấy môn Xã hội rồi, cho nên xếp hạng cũng hơi khónói trước, thôi thì cứ cố gắng hết sức đã.

Lần thi này Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển bị xếp thi ở hai phòng khác nhau, biểu tượng tinh thần không ở trong tầm mắt nên Cố Tư Ức thấy hơi căng thẳng, dù sao thì bóng lưng của anh cũng tạo cho cô một cảm giác như nhìn thấy ngọn hải đăng vậy.

Môn thi đầu tiên của buổi sáng là Ngữ văn, trước sau vẫn tương đối dễ dàng với cô.

Đến buổi thi chiều Cố Tư Ức vẫn cảm thấy không tệ.

Sáng hôm sau thi Toán, là môn mà Cố Tư Ức yếu nhất, cô hít sâu một hơi, nghênh đón đề thi.

Vừa nhìn một lượt thì cũng cảm thấy khá quen thuộc, chỉ cần không hấp tấp chủ quanthì có thể đạt được một số điểm khá tốt.

cô tập trung tinh thần, cúi đầu làm bài.

Mới qua một nửa thời gian thì bỗng dưng có ai đó ném lên bàn cô một cục giấy nhỏ.

Cố Tư Ức dừng bút, ngẩn người, cái gì thế này?

Lòng hiếu kỳ chỉ nảy sinh đúng hai giây, vì cô còn muốn giành giật từng giây để giải đề, đúng lúc cô chuẩn bị gạt cục giấy xuống đất thì giám thị đã cầm lên trước.

Giám thị mở cục giấy ra, cau mày, không hề nể tình mà nhìn thông tin thí sinh dán ở góc bàn, thu lại bài thi của cô, nói: “Cố Tư Ức gian lận trong phòng thi, hủy bỏ kết quả.” nói xong liền cầm bài thi của cô rồi xoay người đi lên bục giảng.

Cố Tư Ức ngẩn người, đứng lên nói: “Em không gian lận! Em không biết ai ném cục giấy đó lên bàn em mà!”

Người giáo viên đứng trên bục giảng, từ trên cao nhìn xuống cô: “Em có thể ra khỏi phòng thi được rồi, đừng làm ảnh hưởng đến các bạn khác.”

“Em không gian lận mà!” Cố Tư Ức lớn tiếng nói.

Các học sinh khác đều quay đầu nhìn cô.

Giám thị cau mày nói: “Tôi tận mắt thấy rồi mà còn nói là không phải? Có lời gì thì đợi hết kì thi rồi lên văn phòng nói.”

“…” Cố Tư Ức bị giám thị ép rời khỏi phòng thi, trong lòng uất nghẹn.

không thể cứ để yên bị người ta vu oan như vậy được, cô phải lên văn phòng nói chorõ ràng.

cô đi dọc hành lang, lúc ngang qua phòng thi của Hạ Chi Tuyển, đúng lúc cậu cũngđang ngẩng đầu lên và nhìn thấy cô.

“…??” Hạ Chi Tuyển không hiểu nổi.

Theo lý thuyết thì lúc này chắc chắn không phải là cô làm xong bài sớm rồi nộp sớm, còn nếu đi vệ sinh thì cũng không thể đi lối này được, sẽ phải vòng một đường, thời gian thi cử quý báu như vậy, sao có thể phung phí chứ.

Với lại trông cô rất ủ rũ, bước đi chậm chạp, giống như mới bị ai bắt nạt…

Hạ Chi Tuyển lập tức đứng dậy nộp bài rồi ra khỏi phòng thi.

Cậu đuổi theo Cố Tư Ức đang đi đến chỗ cầu thang, hỏi cô: “Sao mới giờ này em đã ra rồi?”

Cố Tư Ức bị vu oan, giám thị đuổi cô ra khỏi phòng thi, trong lòng đang cực kỳ tức giận, vừa tức vừa ấm ức, nhưng cô vẫn phải nhịn, cô phải đi tìm lãnh đạo nhà trường để đòi lại công bằng.

Nhưng vừa quay đầu lại nhìn thấy Hạ Chi Tuyển, không hiểu vì sao mà đủ loại cảm xúc trong lòng cô lúc này đều hóa thành nước mắt.

“Xảy ra chuyện gì rồi, sao lại khóc?” Đây là lần đầu tiên Hạ Chi Tuyển thấy cô khóc, làm cậu cuống cả lên.

Cậu đưa tay lau nước mắt cho cô, dịu dàng nói: “Đừng khóc, có chuyện gì nói anhnghe, anh sẽ giúp em giải quyết.”

Cố Tư Ức nức nở nói: “Em không gian lận…Giám thị…Thầy ấy nhìn thấy trên bàn em có một cục giấy…nói là em gian lận…Còn tịch thu bài thi của em…không cho em thi nữa…Em không biết cục giấy đó từ đâu ra…”

Chỉ cần nhìn thấy anh là cô lại trở nên mềm yếu như vậy, không chịu nổi một chút ấm ức nào.

Hạ Chi Tuyển nghe cô vừa khóc vừa nói đứt quãng, cuối cùng cũng hiểu được là đãxảy ra chuyện gì, hai tay cậu ôm lấy mặt cô, không ngừng lau đi những giọt nước mắt rơi xuống: “Đừng khóc nữa, em không làm gì sai cả, không đáng để em phải thương tâm như thế.”

Cậu chưa từng thấy cô khóc, không biết rằng cô bé thích cười này một khi rơi nước mắt lại khiến cho cậu đau như đứt từng khúc ruột thế này.

Tất nhiên là cậu tin cô sẽ không quay cóp, cậu rất hiểu cô mà, với lại năng lực hiện tại của cô cũng không cần thiết phải gian lận.

Còn chuyện ai là người ném giấy lên bàn cô, là hiểu lầm hay cố ý thì cũng phải điều tra cho rõ.

Tranh thủ lúc chưa hết giờ thi, Hạ Chi Tuyển dẫn Cố Tư Ức đi gặp chủ nhiệm khoa.

Cố Tư Ức được Hạ Chi Tuyển nắm tay, cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng lúc này,cô vốn không muốn khóc, chỉ là vì cảm giác tủi thân ấm ức bỗng nhiên ùa tới như dời núi lấp biển. anh càng quan tâm thì cô càng yếu đuối, đứng trước mặt anh cô chẳng thể nhịn nổi.

Bình thường khi ở trong sân trường, nếu Hạ Chi Tuyển đột ngột nắm tay thì nhất địnhcô sẽ xấu hổ giằng ra, nhưng bây giờ cô đang rất hoang mang lo sợ, chỉ biết ngoan ngoãn để cho anh nắm tay bước đi.

Chỉ cần có anh ở bên, dù trời có sập xuống cô cũng không sợ.

Sau khi gặp chủ nhiệm khoa, Cố Tư Ức lại kể đầu đuôi sự việc một lần nữa.

Lúc cô nói xong, Hạ Chi Tuyển nói tiếp: “Em dám đảm bảo là Tư Ức không bao giờ gian lận, mong nhà trường trả lại sự trong sạch cho em ấy, nếu thật sự em ấy gian lậnthì em sẽ chịu phạt cùng.”

Học thần đã nói như vậy rồi, chuyện này nhất định không thể xử lý qua loa tắc trách được.

Chủ nhiệm khoa đi theo hai người trở lại phòng thi, trên đường thì gặp tổ giám thịđang cùng nhau đi tới.

Thầy giáo trông thi nhìn thấy cảnh này thì rất ngạc nhiên, học sinh thời nay giỏi quá nhỉ, đã gian lận thi cử bị bắt quả tang rồi mà vẫn còn muốn đòi công bằng hả?

Cố Tư Ức hỏi thầy giám thị: “Thầy có trông thấy ai ném giấy cho em không ạ?”

Thầy giáo sửng sốt, nói: “không thấy…”

Hạ Chi Tuyển lạnh mặt: “Em nghĩ nên điều tra cho rõ xem ai là người đã ném giấy lên bàn Cố Tư Ức, người đó hoặc cố ý hãm hại Cố Tư Ức, hoặc là ném phao nhầm chỗ, dù là lý do gì thì cũng phải bị trừng phạt nghiêm khắc.

Thầy giám thị lấy tờ giấy ra: “…Chỉ có vài chữ và mấy công thức ký hiệu thôi, biết điều tra thế nào?”

Hạ Chi Tuyển kéo Cố Tư Ức đến gần phòng học, hỏi cô: “Lúc em nhìn thấy cục giấy thìnó ở vị trí nào trên bàn?”

Cố Tư Ức chỉ vào một chỗ ở mép trái bàn.

Hạ Chi Tuyển lại nói: “Em ngồi ở đó, mà giấy lại bị ném ở góc trái, chứng tỏ khôngphải do người ngồi bên phải em làm.”

Cố Tư Ức gật đầu, đúng thế thật…Người bên phải mà ném sang đây thì hơi khó, hơn nữa nó sẽ lướt qua ngay trước mắt cô.

Cậu nói tiếp: “Bàn Tư Ức ngồi ở vị trí giữa phòng, mà người đó có thể ném giấy lên bàn mà không bị thầy giám thị phát hiện, vậy có thể loại bỏ những người ngồi ở khoảng cách xa và cả những người ngồi phía trước. Tổng kết lại thì người bị tình nghisẽ ngồi ở hai dãy bên trái và hai dãy phía sau.”

Tổ giám thị nghe xong liền trợn mắt há mồm nhìn Hạ Chi Tuyển.

Các học sinh đang ở trong phòng thi làm bài, có người ngẩng lên nhìn cậu, có người nhìn thoáng qua một cái rồi lại cúi đầu làm bài tiếp, có người thì đã không thể ngồi yên được.

Hạ Chi Tuyển nói với thầy giám thị: “Em mong thầy có thể cho em vào nhìn qua những học sinh ngồi trong phạm vi đó.”

“Chuyện này không hay lắm…Thế không phải là làm ảnh hưởng đến các em đang thi sao?”

“Thế vì sao chỉ có mỗi Cố Tư Ức phải chịu ảnh hưởng?” Cậu đanh mặt hỏi lại, giọng rất trầm, “Em ấy không những bị ảnh hưởng, mà còn phải chịu oan uổng, bị nhận điểm 0, còn người hại em ấy thì có thể bình an vô sự hay sao?”

Cố Tư Ức hai mắt đỏ hoe nhìn Hạ Chi Tuyển, cô rất ít khi trông thấy anh gay gắt như thế với người ta, mà số ít lần đó đều là chuyện có liên quan đến cô.

Đúng thế, mỗi khi cô gặp chuyện, anh đều sẽ là người đầu tiên đứng ra bảo vệ cô.

“không phải…Thầy không có ý đó…” Thầy giám thị lúc này không biết phải nói sao.

Ông biết cậu học sinh này, nhưng chưa từng thấy cậu nóng nảy hùng hổ như vậy bao giờ.

“Kẻ gây chuyện thì được bảo vệ, người bị hại thì lại chịu oan, đây là phong tục của trường Long Hưng chúng ta đấy ạ?” Hạ Chi Tuyển lạnh lùng nhìn chủ nhiệm khoa.

Chủ nhiệm khoa thật sự rất sợ cậu học sinh này.

Thông minh, mạnh mẽ, cố chấp.

Ông gật đầu: “Em vào đi, các em nào ngồi trong phạm vi Hạ Chi Tuyển nói thì tạm thời đứng lên rời khỏi chỗ ngồi, nhà trường sẽ bù giờ làm bài cho các em.”

Mấy người bất đắc dĩ rời khỏi vị trí, các học sinh vô tội thì chỉ ước sao cho mau qua chuyện để rửa sạch mọi hiềm nghi trên người mình, những ai muốn phản đối cũng sợ rước họa vào thân nên đành nghe theo.

Hạ Chi Tuyển cầm tờ giấy, bắt đầu đi từng bàn để so nét chữ.

Suy nghĩ của cậu không giống với thầy giám thị.

Mặc dù không có nhiều chữ Hán, nhưng chỉ cần có nét bút là cậu chắc chắn sẽ tìm ra sơ hở, ai cũng có thói quen riêng, lúc viết công thức ký hiệu cũng sẽ tồn tại những thói quen đó, trong không khí căng thẳng của kì thi, người viết nhất định sẽ rất vội vàng,không thể che giấu chu toàn được.

Hạ Chi Tuyển nhìn đến một bài thi của một nữ sinh bên lớp 10/8, ngón tay chỉ vào giấymột lúc, sau đó nhìn người đang đứng bên cạnh bàn, ánh mắt sắc lạnh nói: “Trần Thanh, sao cậu lại ném giấy lên bàn Cố Tư Ức?”

“…Mình không ném!” Nữ sinh đó bỗng cảm thấy tim mình thắt lại, suýt nữa thì bị sắc mặt của Hạ Chi Tuyển dọa khóc.

“Có cần tôi nói ra chứng cứ không?” Cậu sẵng giọng, mắt nhìn thẳng vào cô ta.

Nét mặt của nữ sinh đó lập tức trở nên suy sụp, sắp không trụ nổi nữa.

Người này là Hạ Chi Tuyển, thiên tài năm nào cũng đứng thứ nhất toàn thành phố…

Cậu ấy nhất định là đã nhìn ra điều gì rồi…

Nước mắt cô nữ sinh chảy xuống, cúi đầu không lên tiếng.

Những người khác trông thấy cảnh này thì không khỏi sững sờ.

Hạ Chi Tuyển giỏi thật!

Năng lực phán đoán max điểm luôn!

Hạ Chi Tuyển cầm lại bài thi của Cố Tư Ức rồi để lên bàn cô, nói: “Em làm bài tiếp đi.”

Cậu cầm điện thoại xem giờ, nói: “Lỡ mất 40 phút.” nói xong lại nhìn chủ nhiệm khoa, “Có phải Cố Tư Ức sẽ được bù 40 phút làm bài không ạ?”

“Tất nhiên rồi, chuyện này là do lỗi của thầy giám thị, không điều tra rõ ràng đã tịch thu bài làm của em ấy.”

Nữ sinh ném giấy lên bàn Cố Tư Ức đã bị đưa đi, Hạ Chi Tuyển ngồi xuống ghế trống của nữ sinh đó, làm nhiệm vụ trông thi luôn.

Tiếng chuông báo nộp bài vang lên, những bạn học khác lục đục nộp bài, những học sinh bị kiểm tra bài thi thì được bù mười lăm phút, riêng Cố Tư Ức được bù bốn mươi phút, buổi sáng chỉ thi một môn nên không sợ thiếu thời gian.

Tâm trạng Cố Tư Ức có phần rối loạn, trạng thái không được tốt như ban đầu nênkhông thể tập trung được.

Cứ một lát lại nghĩ tại sao bạn nữ kia lại muốn hại mình, một lát lại nghĩ đến Hạ Chi Tuyển đứng ra bảo vệ mình…một lát lại nghĩ nếu thi không tốt thì có phải sẽ bị người ta chê cười hay không…

Trong phòng thi bây giờ chỉ còn lại ba người, Cố Tư Ức, Hạ Chi Tuyển và thầy giám thị.

Hạ Chi Tuyển chợt lên tiếng: “Đừng phân tâm, không việc gì phải áp lực cả, cứ thoải mái mà làm bài.”

Cố Tư Ức quay đầu nhìn ánh mắt dịu dàng của anh, tựa như lời anh nói thật sự có tác dụng, thoáng chốc cô đã gạt hết những suy nghĩ ngổn ngang sang một bên, bây giờcô đang ở trong phòng thi, dù có ngồi một mình thì cũng là đang thi, phải nghiêm túc làm bài để chứng tỏ bản thân.

Hết giờ làm bài, Cố Tư Ức thở phào nhẹ nhõm, đứng lên nộp bài.

Thầy giám thị chân thành nói xin lỗi với cô: “Em Cố Tư Ức, thật lòng xin lỗi em, thầy chưa điều tra cẩn thận thì đã nói em gian lận, làm em bị oan, là do thầy quá võ đoán.”

Đây là lần đầu tiên ông gặp một trường hợp cố ý ném giấy để hại bạn học như thế này…

Trước đây chưa từng xảy ra chuyện như vậy…

Già rồi, không hiểu nổi suy nghĩ của những học sinh thời nay.

Cố Tư Ức nói nhẹ nhàng: “Thầy cũng vất vả rồi ạ, ngồi cùng em thêm tận bốn mươi phút.”

“không không, việc thầy phải làm mà.”

Hạ Chi Tuyển cùng Cố Tư Ức đi ra khỏi phòng thi.

Chuyện xảy ra trong phòng thi đã được lan truyền bởi những học sinh nộp bài ra trước, nhóm Trịnh Bồi Bồi sau khi biết chuyện thì tức không chịu được, nhưng cũng trầm trồ khen ngợi Hạ Chi Tuyển. Buổi trưa cả đám cùng nhau ra ngoài trường ăn cơm, Trương Nhân được Trịnh Bồi Bồi rủ nên cũng đi cùng.

Trịnh Bồi Bồi nói: “Trong lúc cậu được bù giờ làm nốt bài, mình đã điều tra rõ chân tướng sự việc rồi, cậu có biết vì sao con đó lại hại cậu không?”

“Tại sao?” Cố Tư Ức thật sự nghĩ không ra, cô không hề quen biết gì với cô bạn đó cả.

“Nó học cùng lớp Lục Minh, thích Lục Minh lâu rồi, mà Lục Minh thì lại một mực thích cậu, nên chắc nó tức giận, nhân lúc này mà ra tay hại cậu.”

Lục Gia Diệp nói: “Đúng là rắn chuột một ổ, toàn loại chẳng tốt đẹp gì.”

Cố Tư Ức sau khi biết được ngọn nguồn thì chỉ biết im lặng, sau mới nói: “…Có đến mức phải làm vậy không?”

“Dù sao thì bên lớp 8 ai cũng biết là con đó thích Lục Minh phát điên luôn, cậu thử nghĩ đi, cậu với nó không quen biết gì, trừ nguyên nhân này ra thì còn nguyên nhân nào khác đâu?”

“…”

Chu Kiêu lắc đầu: “Chậc, đúng là ngu hết thuốc chữa…”

Tô Hàn cười: “Cuối cùng gậy ông đập lưng ông, bị thám tử Holmes Hạ tóm được.”

Ăn xong cả bọn quay về trường, Hạ Chi Tuyển nắm tay Cố Tư Ức đi sau cùng.

Cố Tư Ức nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh nhé.”

Hạ Chi Tuyển liếc nhìn cô, giơ tay lên xoa cổ cô, vuốt ve cái sợi dây chuyền vàng nhỏbé, cúi đầu nói vào tai cô: “đã là cô gái của anh rồi, còn cần em nói cảm ơn với anhsao?”

Cố Tư Ức đỏ mặt, không biết phải nói gì.

“Sau này đừng khóc nữa là được.” Cậu dịu dàng dặn dò, “Bị bắt nạt thì cứ tới tìm anh, biết chưa?”

Cố Tư Ức gật đầu, ngẩng lên nhìn anh, lại nghiêm túc gật đầu thêm lần nữa.

Hạ Chi Tuyển cười: “Được rồi, anh nhìn rõ quyết tâm của em rồi.”

Buổi thi tiếp theo vẫn được diễn ra như bình thường, đến ngày thứ ba thì kì thi cuối kỳ kết thúc.

Các học sinh vẫn phải đến lớp ba ngày sau đó, chờ thầy cô trả bài và phiếu xếp hạng, tuy không được nghỉ nhưng dẫu sao kì nghỉ hè cũng đã gần trong gang tấc rồi, ai nấy đều rất hưng phấn.

Ngày thứ hai sau khi kì thi kết thúc, trên bảng thông báo bị ai đó dán rất nhiều ảnh.

Tất cả đều là ảnh chụp chung của Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển, có ảnh được đăng trênvòng bạn bè của Cố Tư Ức, có ảnh lúc hai người đi riêng với nhau, ảnh cậu ở trong sân tập đút đồ ăn cho cô, ảnh cậu ở trên sân thượng mờ tối ôm cô, ảnh hai người tay trong tay ngồi trên xe bus…Ảnh hai người mặc đồ đôi nắm tay nhau đi ra ngoài trường…

Bức hình nào cũng thể hiện rõ sự thân mật không bình thường giữa hai người.

Cùng lúc đó, trên diễn đàn của trường có một topic hot sau một đêm: “Học thần Hạ Chi Tuyển cùng cô gái nhỏ Cố Tư Ức của cậu ấy, những chuyện không thể không nói.”

Topic này miêu tả rất cặn kẽ vài chuyện, ví dụ như Hạ Chi Tuyển ra tay tàn nhẫn với Lục Minh để tranh giành người yêu, Hạ Chi Tuyển vì Cố Tư Ức mà ép Lam Hiểu Thu phải chuyển trường, Hạ Chi Tuyển ở phòng thi điều tra ra người hại Cố Tư Ức…

Những người bình luận cũng cực kỳ náo nhiệt, ai cũng tò mò về mối quan hệ của hai người này, trước đó thật ra họ cũng đoán được tám chín phần rồi.

Nhưng mà mọi người ngầm hiểu với nhau là một chuyện, còn bị công khai trước toàn trường lại là chuyện khác, vì việc này ở thời trung học sẽ bị gọi là yêu sớm, bị nghiêm cấm tuyệt đối.

Mặc dù những bức ảnh đã được phía nhà trường gỡ xuống hết, nhưng việc hai học sinh yêu sớm đương nhiên vẫn bị hiệu trưởng và cô chủ nhiệm lớp để ý, cô chủ nhiệm gọi điện cho phụ huynh hai bên, đề nghị bọn họ tới trường học một chuyến.

Trong phòng làm việc rộng rãi có lãnh đạo nhà trường, cô giáo chủ nhiệm cùng bố mẹ của Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển.

Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển bị gọi đến văn phòng.

Cố Tư Ức cúi đầu, mỗi bước đi đều rất khó khăn.

Hạ Chi Tuyển đi bên cạnh cô, nói: “Đừng sợ.”

cô chậm rãi gật đầu.

Hai người tới văn phòng, Cố Tư Ức nhìn thấy bố mẹ thì vội cúi đầu xuống, Cố Trí Viễn thở dài một cái, đi đến nhẹ nhàng xoa đầu cô.

Lúc nghe cô giáo nói chuyện này, thật ra ông cũng không bất ngờ lắm, dù gì cũng là người từng trải. Mười sáu mười bảy tuổi thường là lúc có mối tình đầu, hai đứa trẻ ngày ngày ở chung một chỗ, nảy sinh chút tình cảm thì cũng là điều bình thường.

Hạ Chi Tuyển vừa đẹp trai vừa giỏi giang, con gái đứa nào mắt không kém thì sẽ đều thích nó thôi.

Với lại con gái ông yêu sớm nhưng lại không hề làm ảnh hưởng đến việc học, ngược lại thành tích còn bay lên như tên lửa vậy.

cô giáo hỏi Hạ Chi Tuyển trước: “Có phải em và Cố Tư Ức yêu sớm không?”

Hạ Chi Tuyển hỏi ngược lại cô giáo: “Xin hỏi cô có thể định nghĩa cho em thế nào gọi là yêu sớm được không ạ?”

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Lão Tổ Tông Nàng Là Thật Sự Cuồng