Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 70

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

Đọc tin nhắn này xong, Cố Tư Ức có hơi lúng túng, cô mở WeChat lên, đưa anh ra khỏi blacklist.

Ý trên Mặt Chữ: “Chúc mừng năm mới ~”

X: “anh vừa mới xuống sân bay.”

Ý trên Mặt Chữ: “anh mới về nước sao?”

X: “Ừ.”

Ý trên Mặt Chữ: “Thời gian huấn luyện eo hẹp thế mà anh cũng tranh thủ về nhà hả.”

một lát sau tiếng báo tin nhắn mới lại vang lên, cô vội vàng cầm di động lên xem.

X: “anh lên xe rồi, bây giờ tình hình giao thông rất tốt, chắc khoảng nửa tiếng nữa sẽtới khu Bắc Thành Thiên*.”

*Thuộc quận Giang Bắc, thành phố Trùng Khánh.

Ý trên Mặt Chữ: “???”

X: “không biết có ai tới đây chúc Tết tôi không nhỉ?”

Ý trên Mặt Chữ: “anh đến thật sao?”

Cố Tư Ức biết anh không phải là người hay nói đùa, nói vậy thì chắc chắn là sắp đếnthật rồi.

một giây trước cô còn đang lôi thôi lếch thếch, một giây sau đã lao xuống giường tắm rửa thay quần áo. cô chọn một cái áo khoác hồng mà mình thích nhất trong tủ, đội mũ vào rồi đi xuống nhà.

Bố mẹ cô đang chuẩn bị gọi cô dậy ăn sáng, thấy cô ăn mặc chỉnh tề như thế thì ngạc nhiên hỏi: “Con định ra ngoài đấy à?”

Cố Tư Ức gật đầu: “Có một bạn học đến đây ạ, buổi trưa con không ăn cơm đâu.”

Hứa Giai Tuệ nói: “Nhưng trưa nay nhà mình phải đến nhà chú hai tụ tập mà.”

“Tối được không ạ…Bạn con khó khăn lắm mới đến đây chơi một chuyến được, bạn ý lại chưa quen với hoàn cảnh ở đây, con không thể mặc kệ được.” Cố Tư Ức nói, trênmặt tràn đầy khát vọng muốn được ra ngoài chơi.

Cố Trí Viễn: “Con đi đi, đi sớm về sớm nhé.”

“Vâng ạ.” Cố Tư Ức vui vẻ cười đáp.

“Đợi chút!” Hứa Giai Tuệ gọi lại, “Ngồi ăn sáng đi đã!”

Cố Tư Ức nhìn bàn ăn, bữa sáng vô cùng phong phú, cô húp một ngụm cháo, tiện tay cầm bánh bao nhét vào miệng cho có, vội vàng nói: “Con no rồi ạ, con đi đây.”

Hứa Giai Tuệ nhìn con gái hớn hở chạy ra cửa, có phần bất đắc dĩ cười nói: “Sắp giao thừa rồi mà còn muốn ra ngoài chơi.”

Cố Trí Viễn: “Cứ kệ con, cả kỳ nghỉ chỉ thấy vùi đầu vào học, không tranh thủ chơi mấy ngày Tết, anh sợ con bé sẽ khủng hoảng tinh thần mất.”

Cố Tư Ức gọi taxi, nhanh chóng chạy tới khu Bắc Thành Thiên, mất có 20 phút.

Vì là khu mua sắm nên rất náo nhiệt, người đến người đi không ngớt, nhưng phần lớn đều là gia đình hoặc các cặp đôi. Cố Tư Ức tay đút túi áo, một mình đi dạo vòng quanhmột chút.

Thỉnh thoảng lại có người quay đầu nhìn cô.

cô bé kia ăn mặc rất thời trang, dáng vẻ xinh xắn ngọt ngào, vóc người cao gầy, tóc đen như lụa xõa xuống vai, tuy đi dạo phố một mình nhưng vẻ vui sướng hiện lên trênnét mặt thì không thể che giấu được.

Dạo phố được một lúc, cô đi vào tiệm Starbucks, mua hai cốc đồ uống nóng và mộtphần đồ ngọt, sau đó chọn chỗ ngồi trước tường kính nhìn dòng người qua lại bên ngoài.

một tay chống cằm, chậm rãi uống cà phê.

cô không thúc giục cũng không hỏi anh, chỉ kiên nhẫn ngồi chờ, nhưng nói thật thì chờ đợi cũng có thể khiến cho người ta cảm thấy rất vui vẻ.

Có tiếng báo tin nhắn WeChat vang lên.

X: “anh đến rồi.”

Cố Tư Ức để điện thoại xuống rồi nhìn ra bên ngoài.

Hạ Chi Tuyển mặc áo khoác ngoài màu đen thật sự quá nổi bật, anh rất cao, đứng trong đám đông nhưng cô mới nhìn đã thấy ngay.

anh không nhanh không chậm bước đi, mắt nhìn xung quanh.

Cố Tư Ức cười híp mắt nhìn anh, không hề vội vã chạy tới chào.

Hạ Chi Tuyển quét mắt một lượt rồi lập tức nhìn lại một phía, ánh mắt sau đó khônghề nhìn đi chỗ khác nữa.

Có một cô bé đang ngồi trong tiệm cà phê, tóc đen da trắng, dưới chiếc mũ len là đôi mắt long lanh sáng ngời, lúc cười lộ ra hai má lúm đồng tiền, ánh mặt trời buổi sáng soi vào bên trong lớp kính, chiếu sáng cô bé kia, trong nháy mắt cũng làm bừng sáng lên thế giới nội tâm đang rối bời của cậu.

Hạ Chi Tuyển không khỏi cong môi cười.

Vượt cả đại dương để đến gặp cô, thật sự rất đáng giá.

Hạ Chi Tuyển đi vào Starbucks, thoáng cái đã thu hút rất nhiều ánh nhìn.

Cậu ngồi xuống bên cạnh cô, nói: “cô gái này, tôi cảm thấy trông cô rất quen.”

“Vậy sao?” Cố Tư Ức cười hỏi.

“Ừ, nhất là khi cười lên…” Cậu nhìn cô, khẽ nói, “Nhìn cực kỳ giống người tôi yêu.”

“…” Cố Tư Ức đầu hàng rồi, cô rũ mắt xuống, hai gò má không khống chế được mà ửng hồng.

Những người ngồi xung quanh đều đang nhìn bọn họ, còn hoài nghi là mình đang xem phim thần tượng, một cặp đôi nam thanh nữ tú như thế mà lại có chuyện tình cờ gặp gỡ như vậy sao?

Cố Tư Ức đưa cốc hồng trà latte vẫn còn đang nóng cho Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyển cầm lấy uống một ngụm.

cô lại xắn một miếng bánh mousse, cắm dĩa vào rồi đưa đến miệng anh.

Hạ Chi Tuyển rất tự nhiên há miệng ra ăn, Cố Tư Ức từ sau lần bị anh bắt đút kem, côđã có thói quen mỗi khi ăn gì đều sẽ đút cho anh một miếng trước.

Ăn uống xong, hai người ra khỏi quán, Hạ Chi Tuyển vừa đi vừa nắm tay Cố Tư Ức.

cô có phần căng thẳng lo lắng, trên đường người đến người đi…Nhỡ bị người quen trông thấy rồi chụp hình thì sao…

Hạ Chi Tuyển buông tay cô ra, nói: “đi xem phim nhé?”

“Vâng.” cô gật đầu đáp.

Hai người đến rạp chiếu phim, chọn một bộ phim hài Tết.

Lúc chọn chỗ ngồi mới biết là suất chiếu này rất vắng người xem, Cố Tư Ức chọn ghế ở vị trí trung tâm, Hạ Chi Tuyển lại nói: “Ngồi hàng cuối cùng đi.”

Cố Tư Ức: “Liệu có xa quá không?”

“không sao.” Cậu nói, “Ngồi gần hại mắt lắm.”

Cố Tư Ức: …Làm gì đến mức ấy.

Sau khi ngồi xuống, Hạ Chi Tuyển lại nắm tay cô, trong rạp khá tối, người cũng khôngnhiều, với lại mấy hàng ghế cuối còn chẳng có ai ngồi, nên Cố Tư Ức liền yên tâm để cho anh nắm tay.

Bộ phim bắt đầu, những hình ảnh vui tươi hiện lên trên màn ảnh, tay của cô lại bị tayanh nhẹ nhàng vuốt ve.

không đầy một lát sau, anh liền dùng cả hai tay của mình để nghịch tay cô, như thể cómột niềm đam mê với tay vậy.

Cố Tư Ức: …Thế này thì làm sao người ta tập trung xem phim được đây?

Mỗi một lần anh xoa nhẹ tay cô, tim cô dường như cũng run lên theo.

Tất cả lực chú ý của mọi giác quan đều đặt vào cái tay đang bị anh nắm chứ khôngphải bộ phim đang chiếu kia.

anh đưa tay lên vén tóc cô ra sau tai, hơi thở ấm áp càng lúc càng đến gần, khiến chocô cực kỳ hồi hộp.

Đôi môi mỏng mềm của anh nhẹ nhàng gặm tai cô, Cố Tư Ức nắm chặt vạt áo, tim đập như sấm, mặt đỏ bừng.

anh rất dịu dàng, chậm rãi hôn từ vành tai đến gương mặt cô, lại lướt xuống cằm, rồi hôn dọc theo sườn mặt…

Cố Tư Ức nóng bừng toàn thân, cảm thấy nong nóng, tê tê, ngưa ngứa…

Ngượng ngùng, căng thẳng, nhưng cũng rất ngọt ngào.

Nếu như lúc trước thì cô nhất định sẽ xấu hổ mà né ra, sẽ chống cự lại.

Nhưng lần này thì không…

Hai người đã nửa năm không được ở riêng với nhau rồi, cô rất nhớ anh, thậm chí cũng hoài niệm sự thân mật này.

Mỗi phút giây được ở bên anh, mỗi khi tim đập loạn nhịp vì hạnh phúc, đều giống nhưmột món quà mà ông trời ban tặng vậy, quý giá mà cũng rất hiếm hoi.

Hạ Chi Tuyển nắm tay cô, nói nhỏ vào tai: “Đứng lên em.”

“…” Cố Tư Ức không hiểu gì, nhưng vẫn nghe lời đứng lên.

một giây sau, cô bị anh kéo ngồi trong lòng mình, cô cắn chặt môi, suýt nữa đã kêu lên thành tiếng. anh vòng hai tay ra, ôm cô thật chặt.

Cuối cùng cũng được ôm rồi.

Hạ Chi Tuyển hít sâu một hơi, đầu đặt lên vai cô, vùi mặt vào cổ cô mà ngửi mùi hương quen thuộc.

Quần áo mùa đông không mỏng như quần áo mùa hè, cho nên cũng có thể kìm lại được những khát vọng trong lòng.

Cậu cứ yên lặng ôm cô trong lòng mình, quyến luyến người con gái này, quyến luyến mùi hương trên người cô.

Hình ảnh trên màn hình tối đi, Hạ Chi Tuyển nâng mặt Cố Tư Ức lên, hai người nhìn nhau trong bóng tối.

Cậu cúi đầu hôn lên môi cô, bốn cánh môi chậm rãi nhấm nháp nhau, nhẹ nhàng mút vào, dịu dàng, tinh tế.

không có bất cứ khát khao nào khác, chỉ đơn giản là không muốn rời xa.

Cậu không dứt ra được đôi môi mềm ngọt ngào của cô, mà cô cũng chẳng nỡ rời xa hơi thở ấm áp của cậu, cứ thế để cậu hôn, không sợ ảnh hưởng đến người khác.

Bộ phim kết thúc, Cố Tư Ức hoàn toàn không rõ là phim có nội dung gì.

Ra khỏi phòng chiếu rồi vào nhà vệ sinh, cô phát hiện môi mình bị hôn đến mức đỏ rực cả lên, còn hơi sưng nữa.

Nhớ lại lúc thân mật trong ánh sáng mờ tối ở phòng chiếu, cô lại không khỏi đỏ mặt.

Hai người đi ra ngoài rạp, Cố Tư Ức nhận được điện thoại của mẹ.

Hứa Giai Tuệ: “Bây giờ về được rồi đấy, ăn cơm trưa xong còn phải tới nhà chú hai nữa.”

Cố Tư Ức nói nhỏ: “Con đi chơi với bạn mà, không thể bỏ bạn ý lại rồi về ăn cơm trưa được, bố mẹ cứ ăn đi, con ăn ở ngoài.”

Hứa Giai Tuệ: “không về ăn cơm hả? Thế chừng nào con về?”

“Bố mẹ không cần chờ con đâu, con tự bắt xe đến nhà chú cũng được ạ.”

“Đồ ăn bên ngoài sao ngon bằng cơm nhà được, con dẫn bạn về nhà ăn cơm luôn đi.”

“…” Cố Tư Ức liếc nhìn Hạ Chi Tuyển, không được, tuyệt đối không được.

cô đang định nói thì bố cô lại cầm điện thoại nói trước: “Có phải Hạ Chi Tuyển không?”

Cố Tư Ức căng thẳng, á khẩu không trả lời được.

Cố Trí Viễn cười nói: “Bạn Tư Ức à, bạn cũng quá không hiểu chuyện rồi đó, sắp giao thừa rồi mà người ta còn cất công tới đây, bạn cũng không định mời người ta về nhà ăn một bữa cơm à? Định cùng nhau lang thang bên ngoài cả đêm 30 luôn hay sao?”

“Bố này…” Gì mà lang thang chứ, khó nghe chết đi được, người ta đang hẹn hò rất lãng mạn đấy nhé!

“Để bố đi nấu thêm mấy món, con mau dẫn thằng bé về nhà mình đi.” Cố Trí Viễn nóixong liền cúp máy.

Cố Tư Ức nhìn Hạ Chi Tuyển, khó xử nói: “Bố mẹ em bảo anh đến nhà em ăn cơm.”

“Được.” Hạ Chi Tuyển gật đầu, vui vẻ đồng ý.

“anh không sợ sẽ mất tự nhiên à?” 

“không hề.” Cậu cười nói, “Bố mẹ em rất hiền.”

trên đường cùng nhau về nhà, Cố Tư Ức lúc này mới thoát ra khỏi sự ngọt ngào mà nhận thấy có gì đó không đúng.

Sắp sang năm mới rồi, hôm nay là đêm 30, sao anh không về nhà mà lại chạy tới đây chứ?

cô hỏi: “Bao giờ thì anh về nhà?”

Hạ Chi Tuyển nói: “không về, anh xin nghỉ phép để về thăm em thôi, mai lại bay đi Mỹ luôn.”

Trong thời gian nghỉ đông, Hạ Chi Tuyển đã chủ động ghi danh tham gia vào đội tập huấn đi nước ngoài, vì thời gian eo hẹp nên hầu như không có ai về nước cả.

“Ơ…Như vậy…Có ổn không…”

“không vấn đề gì, dù sao thì bố mẹ anh cũng bận suốt, anh có ở nhà hay không thìcũng chẳng khác gì mấy.”

Nếu ở nhà thì sẽ bị kéo đi tham gia đủ các buổi tụ họp lớn nhỏ, có thể còn phải gặp gia đình Trương Nhân, Hạ Chi Tuyển thấy rất phiền với những công việc đó, thà cứmột mình tự do ở nước ngoài còn sướng hơn.

“Thế là anh vượt ngàn dặm xa xôi trở về chỉ là vì muốn đến gặp em thôi à?” Lúc hỏi câu này, trong lòng cô không khỏi cảm động.

Hạ Chi Tuyển nhìn cô, cười nói: “Sắp sang năm mới rồi, cô bé của anh lại lớn thêmmột tuổi, sao anh có thể bỏ lỡ được chứ?”

“Bọn mình bằng tuổi nhau đó, em không phải cô bé nhé!” Cố Tư Ức hờn dỗi.

Cậu giơ tay đặt lên đầu cô, dịu dàng nói: “Dù em có 80 tuổi đi nữa thì em vẫn là cô bé của anh.”

Chú lái xe ngồi đằng trước nghe thế liền cười toét cả miệng.

Bọn trẻ bây giờ yêu đương ngọt ngào thật đấy, lại nhớ đến ngày xưa…

Trong biệt thự nhà họ Cố, cô giúp việc đã về nhà ăn Tết, Cố Trí Viễn tự mình vào bếp nấu cơm, vì có thêm Hạ Chi Tuyển nên lại chuẩn bị thêm mấy món nữa.

Ông vừa lấy nguyên liệu vừa nói: “không biết thằng bé kia có ghét ăn thứ gì khôngnhỉ? Ban nãy quên mất không hỏi luôn.”

Hứa Giai Tuệ đứng bên cạnh phụ giúp, nói: “anh cứ chuẩn bị cả món mặn món nhạtđi, đảm bảo sẽ có món hợp khẩu vị.”

Cố Trí Viễn gật đầu: “Ý hay.”

Hứa Giai Tuệ hỏi: “Sao anh biết con gái ra ngoài đi chơi với Hạ Chi Tuyển vậy?”

Cố Trí Viễn: “Sắp sang năm mới rồi mà còn hưng phấn chạy đi chơi, gọi về cũng khôngmuốn về, đến bố mẹ nó còn chẳng theo. Trừ Hạ Chi Tuyển ra thì có ai có sức hấp dẫn lớn hơn vậy chứ?”

“Nhưng hai đứa nó như thế…Liệu có ổn không…”

“Em đừng lo, Tết đi chơi với nhau là chuyện bình thường mà, chia tay rồi vẫn có thể làm bạn chứ. anh tin Tư Ức sẽ biết chừng mực, chúng ta đừng nên kìm hãm khát vọng nội tâm của bọn trẻ.”

“Vâng.”

“thật ra anh rất thích Hạ Chi Tuyển.” Cố Trí Viễn vừa làm đồ ăn vừa nói, “Thông minh, điềm đạm, có học thức, sau này chắc chắn sẽ có nhiều đất dụng võ.” Đến cái tuổi này rồi, ông đã từng gặp qua biết bao nhiêu loại người, nên rất tự tin vào mắt nhìn người của mình.

“Em cũng thế.” Hứa Giai Tuệ nói, nhưng lý do của bà thì đơn giản hơn nhiều, “Thằng bé đẹp trai thật, Tư Ức nhìn nó thôi cũng khỏi phải ăn cơm rồi. Hai đứa mà đẻ con ra chắc chắn sẽ rất xinh, trước giờ em còn lo mắt nhìn của Tư Ức không tốt, lại dẫn vềmột cậu con rể không ra gì thì chết.”

Cố Trí Viễn cười nói: “Em có mắt chọn đàn ông như vậy, con gái của em làm sao mà chọn sai được?”

Hứa Giai Tuệ phì cười: “Chỉ giỏi khoe mẽ thôi.”

Hai vợ chồng ở trong phòng bếp cười cười nói nói, một lúc sau đã làm xong thêm mấy món ăn.

Lúc Cố Tư Ức đưa Hạ Chi Tuyển về, bàn ăn đã bày biện xong xuôi hết rồi.

Hạ Chi Tuyển trước khi đến chúc Tết đã kéo Cố Tư Ức đi mua chút quà.

“Cháu chào cô chú, chúc mừng năm mới cô chú ạ.” Cậu để quà xuống, chào hỏi hai vị phụ huynh.

Hai vợ chồng niềm nở mời cậu vào nhà.

Lúc ăn cơm, Hạ Chi Tuyển nói: “Cháu xuống máy bay là đến đây luôn, thời gian khôngcó nhiều nên không về nhà được. Bố mẹ cháu không biết cháu về, mà cháu cũngkhông muốn chạy tới chạy lui.”

Ý của cậu đã quá rõ ràng, cậu không muốn để người nhà biết là cậu về nước.

Cố Trí Viễn gật đầu: “Ừ, chú hiểu rồi, cháu cứ tự thu xếp thời gian của mình là được.”

Hứa Giai Tuệ hỏi: “Khi nào cháu lại bay?”

Cậu đáp: “Trưa mai ạ.”

Cố Trí Viễn nói luôn: “Thế tối nay cháu ngủ lại nhà cô chú đi, ngày mai cô chú tiễn cháu ra sân bay.”

Cố Tư Ức điên cuồng gật đầu: “Đúng đúng đúng…anh ngủ lại nhà em đi, đằng nàoanh cũng không về nhà mà, còn hơn là ở khách sạn đúng không?”

“Nhà của Lục Gia Diệp…” Cậu còn chưa nói hết câu thì Cố Tư Ức đã chen ngang, “Ôi dào ôi xa lắm, sắp sang năm mới rồi mà anh còn muốn tốn thời gian đi lại sao? anh ở lại đón giao thừa cùng nhà em đi!”

Hạ Chi Tuyển gật đầu: “Làm phiền cô chú rồi ạ.”

“Phiền gì đâu chứ, càng đông càng vui mà.” Hứa Giai Tuệ cười nói.

Cả nhà vốn định sẽ tới nhà chú em để đón giao thừa, ông bà nội của Tư Ức cũng ở bên đó, nhưng vì Hạ Chi Tuyển đến nên Cố Trí Viễn tạm thay đổi lịch trình, báo với nhà kia một tiếng là trong nhà có khách quý tới chơi, không thể qua được.

Trong lòng ông hiểu rõ, Hạ Chi Tuyển không muốn người nhà biết là mình về nước, nhất định là vì đang có mâu thuẫn. Thanh niên mười bảy mười tám tuổi rồi, không còn là trẻ con nữa, thằng bé đã nói vậy thì ông liền tôn trọng ý nó, tận tình tiếp đón thằng bé chu đáo.

Ăn cơm xong, Cố Tư Ức kéo Hạ Chi Tuyển ngồi xuống salon chơi game.

Chẳng biết từ lúc nào cô đã tiến rất sát vào cậu, dựa vào bờ vai cậu, cô vẫn giữ tác phong của mình, lúc chơi game cứ nói liên tục không ngớt, hưng phấn cực kỳ. Hạ Chi Tuyển thì rất yên tĩnh, miệng vẫn luôn mỉm cười, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn cô.

Hứa Giai Tuệ nhìn khung cảnh ấm áp này, bỗng dưng cảm thấy yêu sớm thật ra cũng chẳng sao cả, sau này không phải lo con gái sẽ không tìm được đối tượng tốt nữa, nhìn những gia đình có con lớn chưa lập gia đình mà xem, lúc nào cũng lo lắng sốt ruột tìm đối tượng cho con đi xem mắt.

Bà vào bếp cắt hoa quả rồi mang ra cho hai đứa.

Cố Tư Ức xiên một trái cherry, phản ứng đầu tiên là đưa đến miệng Hạ Chi Tuyển, nhưng chợt nhận ra đang ở nhà mình nên lại kín đáo thu tay về, nào ngờ lại không kịp, Hạ Chi Tuyển đã há miệng cắn rồi.

“Ngọt lắm.” anh nói.

Cố Tư Ức: “…” Mặt dày thật đó.

Thời gian vui vẻ thường trôi qua rất nhanh, ăn xong bữa cơm tất niên, đảo mắt đã đến tối rồi.

TV đang chiếu chương trình ca nhạc cuối năm, Cố Tư Ức rủ Hạ Chi Tuyển vào nhóm để giật bao lì xì.

Hạ Chi Tuyển phát một bao lì xì rất lớn, lớn hơn mọi năm rất nhiều.

Mấy người liên tục hò reo: “Ông chủ hào phóng quá.”

Hạ Chi Tuyển trả lời: “Hôm nay ông chủ đang vui.”

Trịnh Bồi Bồi: “không ở nhà đón năm mới mà vẫn vui à?”

Lục Gia Diệp: “Có phải trăng bên nước ngoài sáng hơn trăng trong nước không?”

Hạ Chi Tuyển liếc nhìn Cố Tư Ức đang ngồi bên cạnh, nhắn lại: “Chỗ tôi đang ở trăng rất sáng, cực kỳ đẹp.”

Cố Tư Ức: …không thể tiết lộ hành tung của anh, chỉ có thể im lặng chịu đựng khôngnói ra thôi.

Cố Trí Viễn và Hứa Giai Tuệ không thức đêm được, chưa tới mười hai giờ đã về phòng ngủ.

Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển vừa chơi đùa vừa đón giao thừa.

Chương trình ca nhạc cuối năm đã điểm mười hai giờ, Hạ Chi Tuyển nâng mặt Cố Tư Ức lên, cúi đầu hôn một cái lên môi cô.

Hạ Chi Tuyển: “Chúc em năm mới vui vẻ.”

Cố Tư Ức: “Chúc anh năm mới vui vẻ.”

Hai người nhìn nhau cười, Hạ Chi Tuyển lại nói: “Năm nào chúng mình cũng sẽ đón năm mới cùng nhau nhé, được không?”

Cố Tư Ức mỉm cười, gật đầu thật mạnh.

Ngày đầu tiên của năm mới, cô đã mơ một giấc mơ rất đẹp, đẹp đến mức khi tỉnh dậy rồi miệng vẫn còn đang cười.

Nhưng lại nghĩ đến việc Hạ Chi Tuyển sắp phải đi, tâm trạng vui vẻ đã giảm đi khôngít.

Mọi người đều ngủ đến lúc tự tỉnh, ăn xong bữa sáng, Cố Trí Viễn lái xe đưa Hạ Chi Tuyển ra sân bay.

Cố Trí Viễn và Hứa Giai Tuệ ngồi ghế trước, Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển ngồi ghế sau, vì có người lớn đi cùng nên Hạ Chi Tuyển rất nghiêm túc, còn không dám nắm tay Cố Tư Ức.

Đến sân bay lấy vé xong, cả nhà lại chờ đến giờ qua cửa an ninh.

Cố Trí Viễn nói với Hứa Giai Tuệ: “Hình như anh để quên chìa khóa trong xe rồi, vợ chồng mình đi ra xe xem đi.”

“Thế hai đứa ở đây chờ nhé, bố mẹ đi ra đây đã.” Hứa Giai Tuệ nói.

Cố Tư Ức gật đầu.

Hai vợ chồng đi ra sảnh sân bay, Hạ Chi Tuyển lúc này mới ôm Cố Tư Ức.

Cuối cùng cũng có thời gian ở riêng với nhau rồi.

“Bao giờ anh về?”

“Phải xem tình hình đã, ít nhất sẽ mất hai tháng.”

“…đi học ở nước ngoài có phải rất mệt không?”

“Cũng bình thường, anh thông minh mà.”

“Xấu lắm.”

“anh đừng cố sức quá, giải thưởng không phải là thứ quan trọng nhất.”

“Ừ.”

“Dù thế nào thì…Trong lòng em anh vẫn là người tuyệt nhất!”

“Ừ.”

Lúc chia tay, Cố Tư Ức lưu luyến không rời, Hạ Chi Tuyển vẫy tay với cô rồi quay đi.

Đến tận khi bóng dáng cậu đã biến mất, cô vẫn còn đứng im tại chỗ mà nhìn.

Điện thoại báo có tin nhắn, cô cầm lên xem.

X: “Được đón năm mới với cô gái nhỏ của anh, anh thật sự rất vui.”

X: “Chờ anh nhé.”

Cố Tư Ức nhìn màn hình di động một lúc lâu, mãi sau mới nhắn lại: “Vâng.”

Lúc cô lấy lại tinh thần rồi mới phát hiện bố mẹ vẫn chưa quay lại, liền gọi điện hỏi: “Sao bố mẹ vẫn chưa quay lại ạ?”

Cố Trí Viễn: “À, bố mẹ tiện thể ngồi trên xe một lát…Tiểu Tuyển đi rồi hả?”

Cố Tư Ức: “Vâng ạ.”

Cố Trí Viễn: “Ừ, bố mẹ đến ngay đây.”

Cúp máy, hai vợ chồng đi xuống xe, Hứa Giai Tuệ nói: “anh với em còn chưa chào thằng bé một tiếng.”

Cố Trí Viễn cười nói: “Nó muốn chào Tư Ức hơn, vợ chồng mình tạo cơ hội cho hai đứa ở riêng với nhau, chính là lời chào tạm biệt tốt nhất với thằng bé rồi.”

Hết kỳ nghỉ đông, một học kỳ mới lại bắt đầu.

Học kỳ này Hạ Chi Tuyển chạy đi chạy lại các nơi để thi đấu, rất ít đến trường học.

Cố Tư Ức chỉ muốn được một lần vô tình gặp gỡ mà cũng không có.

Tuy nhiên cô cũng biết là anh đang phải thi đấu, với lại hai người cũng vừa mới đón năm mới cùng nhau, cho nên trong lòng cô rất kiên định, mặc dù rất nhớ anh nhưngkhông còn cảm thấy buồn bã nữa.

cô còn tưởng là anh bận bịu thi đấu thì sẽ không có thời gian chú ý đến việc học củacô, không ngờ là anh vẫn soạn bài tập của học kỳ mới cho cô như bình thường. Lúc Chu Kiêu đưa cuốn sách dày cho cô, cô cảm thấy vô cùng cảm động.

Từ tận đáy lòng, cô cảm nhận được sự quan tâm của anh dành cho mình, anh tốt vớicô đến mức khiến cho cô không biết phải đền đáp như thế nào mới phải.

Tất nhiên là, trước mắt cứ phải cố gắng học tốt cái đã.

Còn một năm rưỡi nữa, cô nhất định phải dùng hết khả năng có thể để thi đỗ vào mộttrường đại học tốt.

Vì Hạ Chi Tuyển không ở trường nên những thành phần trước giờ không vừa mắt Cố Tư Ức nhưng vẫn phải dè chừng, không dám làm gì cô, giờ đây đã có cơ hội để ra tay, ví dụ như Từ Na, cô ta đã nhịn rất lâu rồi.

Tranh thủ ngày nghỉ Cố Tư Ức một mình ra bên ngoài trường mua đồ, cô ta liền dẫn theo bốn năm người rồi chặn cô lại ở một con đường nhỏ.

Cố Tư Ức cầm di động trong tay, đang nói chuyện dở với Trịnh Bồi Bồi, cô nhìn Từ Na,nói: “Chị muốn làm gì?”

“Bây giờ không ai ở bên cạnh bảo vệ mày nữa đâu, còn dám lên mặt à?” Từ Na cườinói.

Cố Tư Ức lạnh lùng nhìn cô ta: “Chị đang muốn gây sự đúng không?”

Từ Na nói: “Mày có biết là mấy tấm hình chụp mày với Hạ Chi Tuyển đều là do người của tao chụp không hả? Mày che mắt thiên hạ bằng cách nói mày và Hạ Chi Tuyển làanh em kết nghĩa, anh em gì mà suốt ngày hú hí đêm hôm với nhau? Suýt nữa thì taođã bị mày lừa…”

Cố Tư Ức lạnh nhạt nói: “Chị giữ mồm giữ miệng cho sạch đi!”

“Bây giờ mà mày vẫn dám vênh mặt với tao?” Từ Na bất ngờ đẩy cô một cái, “Mày vẫn nghĩ là mình sẽ được người ta bảo vệ đấy à!”

Cố Tư Ức để đồ trong tay xuống, nhìn Từ Na nói: “không phải chị luôn tự xưng mình là chị đại sao? Chị đại thì chắc cũng có chút thực lực, có dám đánh tay đôi với tôikhông?”

Từ Na bị Cố Tư Ức khích, khí thế bừng bừng nói: “Mẹ mày, mày nghĩ là mày giỏi lắm đúng không?! Tới đi, tao chấp mày luôn!”

Đầu bên kia Trịnh Bồi Bồi nghe thấy động tĩnh thì giật mình nhảy dựng lên: “Có ngườiđang gây sự với anh Ức!”

cô cùng với Trương Hân Dịch và Hướng Lê đang ngồi trong thư viện tự học, nghe cônói xong, sắc mặt cả hai đều tái đi.

Trịnh Bồi Bồi chẳng thèm để tâm đến cuốn tiểu thuyết đang đọc dở nữa, vội vàng chạy ra ngoài: “Vừa rồi Tư Ức nói là sắp về trường rồi, chắc là ở đâu đó gần đây thôi.”

Trương Hân Dịch và Hướng Lê cũng vội vàng đuổi theo Trịnh Bồi Bồi.

“Mình phải gọi ngay cho Chu Kiêu mới được.” 

Ba người cùng nhau chạy ra ngoài trường, Trịnh Bồi Bồi nói: “Hai cậu không nên đi thìhơn, hai cậu nhỏ người, đi cùng cũng không có ích gì, chẳng đánh được bọn nó đâu.”

Hướng Lê là một cô gái đeo kính hiền lành, Trương Hân Dịch thì có vóc dáng thấp bé đáng yêu.

“Mình có thể đánh được!” Hướng Lê xắn tay áo lên để chứng tỏ bản thân, “Hồi nhỏmình hay đi đánh nhau lắm.”

Trương Hân Dịch: “Mình cũng có thể! Đừng thấy mình lùn mà coi thường, nhỏ mà có võ đó!”

“…” Nếu không phải vì đang lo lắng cho sự an nguy của Cố Tư Ức thì Trịnh Bồi Bồi đãphá lên cười rồi.

Cuối cùng mấy người cũng tìm được Cố Tư Ức ở một sân chơi nhỏ cũ bên ngoài trường học.

cô đang đánh tay đôi với Từ Na, Từ Na đang ở thế yếu hơn…

Chẳng còn quan tâm đến thể diện nữa, cô ta hét lên: “Mẹ chúng mày còn đứng đấy à, xông vào hết đi!”

Trịnh Bồi Bồi quát: “Mày nghĩ anh Ức của bọn tao không có đồng bọn à?!”

Hướng Lê tháo kính xuống, cùng Trịnh Bồi Bồi lao vào chiến, Trương Hân Dịch thì như con cá nhỏ vậy, điên cuồng nhảy lên đánh đấm.

Từ đấu solo đã thành đấu nhóm rồi.

Mặc dù bên kia có năm người, bên này chỉ có bốn, nhưng hoàn toàn không bị yếu thế.

Nhóm của Trịnh Bồi Bồi vô cùng nhiệt huyết, quyết tâm bảo vệ bạn thân, còn đám chơi với Từ Na thì không được hết mình vì bạn như vậy, bọn họ không muốn bỏ ra quá nhiều sức.

Lúc Chu Kiêu, Tô Hàn và Lục Gia Diệp chạy tới nơi, ba người đã nhìn thấy một hình ảnh ngoài sức tưởng tượng.

Đám bên kia bị nhóm Trịnh Bồi Bồi đánh cho mệt lử, liên tục xin đình chiến, Từ Na thìvẫn bị ép phải đấu tay đôi với Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức ấn cô ta xuống đất, cưỡi lên người cô ta, đánh không thương tiếc.

Ba cô bạn thân đứng bên cạnh hô hào cổ vũ, hét ầm ĩ lên: “anh Ức cố lên! anh Ức giỏi nhất! anh Ức 666*!”

*666: Giỏi, cừ.

Tô Hàn: “…không thể tin nổi.”

Lục Gia Diệp: “Chị Ức của tôi ghê thật!”

Chu Kiêu: “Con kia đáng bị ăn đòn.”

Lúc trước biết được ảnh chụp là do cô ta chụp, bọn họ đã muốn dạy dỗ cô ta một trận rồi, nhưng vì đối phương là con gái nên mới chần chừ, không biết phải xử lý thế nào.

Bây giờ thì hay rồi, tự cô ta ra mặt trước, giờ lại bị Cố Tư Ức ấn xuống đất mà đánh.

Cố Tư Ức hoàn toàn áp đảo Từ Na, cô ta chẳng còn bận tâm đến mặt mũi nữa, đánh mất hết tôn nghiêm, khóc lóc xin tha, nước mắt rơi xuống mặt đất: “Tha cho tôi…Tôi sai rồi…Tha cho tôi đi mà…”

“Chị giỏi đánh nhau lắm mà không phải sao?” Cố Tư Ức lạnh lùng nói, “Cứ người nào có quan hệ với Hạ Chi Tuyển thì chị đều muốn dạy dỗ đúng không?”

“không phải…Tôi không có…”

“Loại người như chị mà thích Hạ Chi Tuyển thì chỉ khiến anh ấy cảm thấy nhục thôi!”

Cố Tư Ức đẩy Từ Na sang một bên, đứng lên nhìn xuống cô ta, nói: “Đời này anh ấy sẽkhông có một tí quan hệ nào với chị đâu! Bớt ảo tưởng đi!”

Chu Kiêu biết Từ Na cũng có chút bối cảnh, liền đi tới kéo Cố Tư Ức lại, nói với Từ Na vẫn đang nằm trên mặt đất: “Đừng tưởng Hạ Chi Tuyển không có ở đây thì bọn mày có thể bắt nạt Cố Tư Ức. Hôm nay tao nói luôn tại đây, sau này ai dám động vào Cố Tư Ức thì cứ chờ bọn tao đến tính sổ đi.”

Lục Gia Diệp cũng đi tới đá Từ Na một cái, hung hăng nói: “Chị Ức là người của bọn tao, d.m chúng mày nhớ cho kỹ vào!”

Mấy người cùng nhau trở về trường, Cố Tư Ức phát hiện khóe miệng Trịnh Bồi Bồi có vết thương, cổ của Trương Hân Dịch và Hướng Lê có vết bầm, tất nhiên chính cô cũng bị thương nhẹ.

Tô Hàn nói: “Mấy cậu đến phòng y tế bôi thuốc đi, đừng để bị nhiễm trùng.”

Trịnh Bồi Bồi phất tay nói: “Chuyện nhỏ, không vấn đề gì.”

Cố Tư Ức: “Đừng có xem thường, bọn mình vẫn nên đến phòng y tế đi.” Mấy cô bạn đều vì cô mà bị thương, sao có thể mặc kệ được chứ, “May là các cậu tới kịp…khôngthì mình đã bị cả bọn lao vào đánh rồi.”

Trịnh Bồi Bồi nói: “Nó còn dám cậy đông hiếp yếu, nghĩ hay thật đấy! Cho dù không có học thần ở đây thì cậu vẫn còn có bọn mình!”

Lục Gia Diệp vội vàng tiếp lời: “Còn tôi nữa còn tôi nữa, má lúm nhỏ à, về sau mấy chuyện đánh nhau thế này cứ giao cho bọn con trai chúng tôi là được.”

Cố Tư Ức cúi đầu cười, bố cô nói rất đúng, những người bạn này chính là tài sản quý giá nhất trong cuộc đời cô.

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nông Môn Xuân Ấm: Gia Có Tiểu Phúc Thê