Saved Font

Trước/50Sau

Nam Thành Chờ Trăng Về

Chương 35: Cô Đi Theo Tôi

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Bây giò cô đi còn kịp không?Mới suy nghĩ tới đây, cô đã chợt nghe thấy giọng mừng vui của bà cụ: “Tiểu Thâm, là con đến thăm bà à? Không phải các con đã hẹn trước đó chứ? Trước kia thăng nhóc thối này toàn đến sau tấm giờ.”Thẩm Vụ Quy:...Cho nên, tại sao hôm nay lại đến sớm?Cô lập tức giải thích: “Không phải ạ.”Bà cụ không thất vọng, mà còn vui vẻ hơn: “Không phải? Vậy chính là trùng hợp? Cái này gọi là tâm ý tươngthông! Con và Thành Thành quả nhiên là một đôi trời đất tạo nên!”Khóe miệng Thẩm Vu Quy giật giật, bà cụ lại dùng từ linh tinh rồi.Nhưng mà, Thành Thành?Cô nhìn về phía Phí Nam Thành vẫn im lặng nãy giờ.

Hôm nay anh không mặc âu phục, chiếc áo lông thoải máimàu xám khiến anh trông bót nghiêm túc cứng nhắc.

Anh ngồi trên ghế sofa, hai chân thon dài vắt tréo, vẻ mặtvẫn lạnh lùng, đồng tử đen thẫm nhìn cô chằm chằm.

Lúc nghe thấy bà cụ gọi nhũ đanh của mình, trong mắtanh thoáng nét ảo não.Anh nhíu mày: “Bà nội!”Bà cụ khoa trương che miệng mình: “Thành Thành con xem bà này, lớn tuổi trí nhớ không tốt, lại gọi nhữ danhcủa con, nhưng may mắn Tiểu Thẩm không phải là người ngoài, không mất mặt!”Phí Nam Thành:...Thẩm Vu Quy “Không phải là người ngoài” bây giờ lại hận không thể tìm một cái lễ để chi vào.Có phải cô đã biết bí mật gì không nên biết không? Đợi lát nữa sẽ không bị Phí Nam Thành giết người diệt khẩuđó chứ?Cô đang tự cười chính rnình, thì thấy Phí Nam Thành đứng bật đậy, bầu không khí tràn ngập áp lực.“Cô đi theo tôi.”Nói xong bến chữ này, anh nhét tay vào túi quần, xoay người đi về phía sau.Thẩm Vụ Quy như gặp đại địch.Anh muốn làm gì? Ngày hôm qua không đánh cô, giờ muốn bổ sung?Bà cụ vui vẻ đẩy cô: “Chắc chắn là nhóc thối muốn một mình ở chung với con! Cô bé ngốc, đi nhanh đi!”Thẩm Vu Quy rất không muốn đi! Nhưng hai chân lại ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh.

Đi ra ngoài, cô mớiphát hiện nơi này là vườn hoa sau viện.Bước chân người đàn ông rất rộng, đã vòng qua giàn hoa phía trước, rẽ ngoặt.Thẩm Vụ Quy rối rắm đứng tại chỗ một lúc.Bà cụ ở đây, chắc hẳn anh sẽ không ra tay quá độc ác!Nghĩ đến đây, cô đi nhanh hai bước, theo sát phía sau người đàn ông.Vườn hoa rất lớn, cách phòng bên kia cũng càng ngày càng xa, không biết đi bao lâu, người đàn ông phía trướccuối cùng cũng đừng bước.Thẩm Vụ Quy lập tức đứng ở vị trí cách anh một thước, cảnh giác nhìn anh.Phí Nam Thành cau mày, có vẻ không vui, đầu tiên là đảo mắt nhìn qua tóc cô, lại chậm rãi nhìn lướt xuống,như là muốn đánh giá cả người cô một lần, hoặc như là đang suy nghĩ nên ra tay từ chỗ nào?Thẩm Vu Quy căng thẳng, dứt khoát nhắm hai mắt lại, cảm giác như đang đi ra pháp trường, nói: “Anh Phí, anhra tay đi!”Phí Nam Thành:?Anh không nói gì chỉ bĩu môi, trông anh giống người sẽ ra tay với phụ nữ sao?Thẩm Vụ Quy đợi một lát, nhưng người trước mặt lại không thấy có động tĩnh, cô lặng lẽ mở to mắt.Người đàn ông đứng ở trước mặt cô, hai tay vẫn đút trong túi, trời chiều hắt ánh sáng ở sau lưng anh.

Anh tựanhư hoàng tử bước ra từ truyện tranh, hoàn mỹ tỉnh xảo đến quá đáng.Thẩm Vụ Quy bất tri bất giác nhìn ngây ngốc.Vu Mạn Du xinh đẹp, cho nên ngũ quan của cô và chị cũng không tệ, nhưng cũng không khiến người ta rungđộng bằng người đàn ông trước mặt.Cô còn đang đắm chìm ở trong tưởng tượng của mình, người đàn ông khẽ hé đôi môi mỏng, lạnh lùng nói mộtcâu nói: “Ra giá đi.”Nhất thời Thẩm Vu Quy kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.Ra giá...!ra giá gì?.

Trước/50Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Bất Diệt Võ Tôn