Chương Trước/26Chương Sau

Nếu Còn Có Ngày Mai - Lâm Mĩ Thi

Chương 1: Hoài niệm

Tống Thừa Huân đứng ở trước cửa tòa án tối cao thành phố B, ánh mắt ngước nhìn bầu trời hơi âm u của những ngày đầu vào đông. Đối với anh mà nói, cuộc sống hàng ngày vẫn trôi qua như vậy, đi làm rồi lại về nhà, rảnh rỗi thì tụ tập với hội bạn thân toàn những nhân vật máu mặt của thành phố B này. Vương Bằng nói thời còn đi học anh là người lạnh lùng và trầm tĩnh, trong đầu suốt ngày chỉ có học với học. Nhưng Tống Thừa Huân của hiện tại có vẻ khác quá, trước mặt mọi người luôn giữ gương mặt bình thản hòa đồng, trước mặt bạn thân thì vui vẻ bất cần đời, còn đằng sau lại là một con người với những bí ẩn mà 7 năm nay chưa hề có lời giải đáp.

Tống Thừa Huân mất trí nhớ từ 7 năm trước khiến anh chẳng nhớ được điều gì nữa, ngay cả người bạn gái mà anh từng yêu. Nhưng 7 năm nay, anh chưa từng gặp lại người bạn gái đó, trong tay cũng chỉ còn lại 1 bức ảnh đã được chụp từ lâu.

- Luật sư Tống!

Giọng nói của Lưu Quân khiến cho Tống Thừa Huân giật mình quay sang. Anh gật đầu nhìn Lưu Quân. Anh chàng này năm nay đã 24 tuổi, làm trợ lý cho Tống Thừa Huân được 2 năm. Nhưng cũng không thể phủ nhận, Lưu Quân là một người rất thông minh, những tố chất của một luật sư, anh đều có cả.

- Vụ kiện hôm nay cậu làm rất tốt. Mặc dù trên pháp đình vẫn còn hơi lóng ngóng nhưng không sao, lâu dần cậu sẽ quen thôi. Thắng được vụ lần này, cậu đã bắt đầu tạo được uy tín trong giới luật rồi đấy. Cứ thế mà phát huy.

Lời khen của Tống Thừa Huân khiến Lưu Quân rất vui. Tống Thừa Huân đã từng khen Lưu Quân rất nhiều lần, nhưng lần này quả thật mới khiến anh ta vui thật sự.

- Luật sư Tống, tôi có được ngày hôm nay cũng nhờ anh 2 năm qua tận tình chỉ dạy. Anh đã dạy cho tôi rất nhiều điều bổ ích. Trong vụ kiện lần này cũng nhờ có anh phân tích một số chi tiết giúp tôi nếu không thì tôi không thể thắng dễ dàng như vậy.

- Đúng là tôi có giúp cậu, nhưng nếu cậu không thông minh thì e rằng khó có thể tiếp thu. Tôi giúp cậu 2 phần nhưng nỗ lực của cậu là 8 phần đấy. Trong số những luật sư thực tập ở văn phòng, cậu là người có triển vọng nhất.

- Cảm ơn luật sư Tống đã khen.

Tống Thừa Huân nhìn đồng hồ trên tay, đã hơn 11 giờ rồi.

- Lưu Quân, mấy ngày nay cậu đã vất vả nhiều rồi, về nghỉ ngơi 1 ngày rồi hãy đi làm.

- Không cần đâu luật sư Tống, tôi…

- Cứ quyết định như vậy đi. Bây giờ tôi còn có việc phải đi trước. Ngày kia tôi muốn nhìn thấy cậu trong trạng thái tốt nhất để tiếp tục giải quyết vài vụ kiện khác của văn phòng.

- Vâng ạ.

Tống Thừa Huân cũng không nói gì thêm nữa, nhanh chóng bước đến chỗ chiếc xe ô tô đắt tiền của mình đang đậu sẵn ở bên đường.

Lưu Quân cứ đứng nhìn theo Tống Thừa Huân cho đến khi xe của anh rời khỏi.

……………………………….

Sau bữa trưa, Tống Thừa Huân lái xe đến nhà của Tôn Hạo, một trong những người bạn thân thiết nhất của anh.

Thật ra, hai người quen nhau cũng rất tình cờ. Bảy năm trước lúc Tống Thừa Huân bị thương nặng đến mức mất trí nhớ, trong ca phẫu thuật của anh, Tôn Hạo khi ấy chỉ là một bác sĩ thực tập, trợ giúp cho bác sĩ mổ chính. Ca phẫu thuật xong xuôi, Tôn Hạo lại được giao cho việc theo dõi tình trạng của Tống Thừa Huân. Sau vài lần tiếp xúc và trò chuyện, cả hai người bắt đầu trở nên thân thiết hơn. Chính bản thân Tống Thừa Huân cũng không ngờ, hai người lại quen nhau được lâu như vậy. Về sau, Tôn Hạo mới giới thiệu Tống Thừa Huân quen với những nhân vật “phong vân” của thành phố B này, là Tổng giám đốc của tập đoàn DCL Hạ Quân Dật, Tổng giám đốc của Trình Thị Trình Minh Viễn, Tổng giám đốc của Hạ Thị Hạ Tuyết Dao và cả Tổng giám đốc của Lưu Thị Lưu Cảnh Dương.

Một luật sư bình thường như Tống Thừa Huân quen biết nhiều người “máu mặt” như thế và còn được họ tin tưởng mời làm luật sư đại diện nữa.

- Thừa Huân, là cậu đấy à?

Tống Thừa Huân phải nhấn chuông cửa mấy lần mới thấy Tôn Hạo đi ra. Tôn Hạo bây giờ vẫn như đang mơ ngủ, đầu tóc bù xù cùng với bộ đồ ngủ màu đen bình dị. Nhà Tôn Hạo cũng giàu lắm, tuy không kinh doanh nhưng cũng rất có gia thế. Nhưng Tôn Hạo này quen kiểu sống tự do, sau khi đi làm bác sĩ thực tập thì anh đã dồn tiền tự mua cho mình một căn hộ riêng chứ không sống cùng bố mẹ.

- Đầu giờ chiều rồi mà cậu vẫn còn ở nhà ngủ nữa à? Tính trốn việc rồi sao?

Tống Thừa Huân rất bình thản ngồi xuống sofa, hỏi Tôn Hạo với giọng không lớn không nhỏ.

- Tối qua mình trực thì đột nhiên có một ca phẫu thuật lớn. Rạng sáng nay vừa xong thì lại có một ca khác. Lúc mình vừa về nhà ngủ được một chút thì cậu lại gọi điện bảo đến. Mình định tối nay rủ cậu đi ăn tối rồi đưa bản kết quả kiểm tra cho cậu.

Nhìn thấy bản kiểm tra đặt trên bàn, Tống Thừa Huân lấy ra xem kết quả. Cũng giống như những lần trước, đơn giản vẫn chỉ là “bình thường”. Bình thường thì bình thường, nhưng rốt cuộc là Tống Thừa Huân vẫn chẳng thể nhớ lại chuyện trước kia.

Khoảng 10 phút sau, Tôn Hạo mới bước ra khỏi phòng tắm. Trông anh ta đã tỉnh táo hơn, đầu tóc cũng đã được chải gọn gàng lại.

- Làm sao mà ngồi thừ ra như thế, lại đang nhớ đến Trình Gia Nghi có phải không?

- Ừ.

Tôn Hạo rót một cốc nước lọc cho Tống Thừa Huân. Không giống như phòng làm việc của Hạ Quân Dật, Trình Minh Viễn và Lưu Cảnh Dương luôn bày sẵn 1 chai rượu vang, đã khá lâu rồi Tôn Hạo không uống rượu. Vốn là một bác sĩ, anh ta luôn tự biết cách kiềm chế bản thân khỏi những loại đồ uống có cồn này.

- Mình nhớ chúng ta gặp mặt lần trước, Minh Thành bảo mình nên quên đi Trình Gia Nghi và đừng tìm cô ấy nữa. Cậu ấy còn bảo cuộc sống của mình bây giờ rất tốt, không có Trình Gia Nghi cũng không sao cả. Bảy năm nay, cô ấy chưa từng có bất cứ can dự nào vào cuộc sống riêng biệt của mình.

- Minh Thành nói đúng đấy, mình cũng tán thành ý của cậu ấy. Cậu tìm được Trình Gia Nghi thì làm được gì chứ? Muốn cùng cô ta nhớ lại quãng thời gian hai người còn yêu nhau sâu đậm hả? Nếu cô ta thật sự yêu cậu thì 7 năm trước lúc cậu bị thương nặng thì đã đến thăm cậu rồi. Làm ra cái trò biến mất những 7 năm.

Không cần phải hỏi nhiều, Tôn Hạo nhìn là biết Tống Thừa Huân đang có rất nhiều suy nghĩ lúc này. Tìm kiếm một người suốt 7 năm, bây giờ nói từ bỏ e rằng cũng khó.

- Thừa Huân, chẳng phải cuộc sống hiện tại của cậu rất tốt hay sao? Cứ sống yên như vậy, đi xem mặt vài cô gái rồi kết hôn. Cứ coi như chuyện 7 năm trước chỉ là một giấc mơ thôi.

- Có lẽ cậu nói đúng.

- Đúng cái gì, trong hội bạn thân này, chỉ có mỗi cậu không có bạn gái thôi.

Lúc này, Tôn Hạo tiện tay cầm chiếc điều khiển TV bật lên, đúng lúc vào một kênh về thời trang.

- “Kính thưa quý vị và các bạn, hôm nay quả thật là một ngày rất đặc biệt. Tổng biên tập quyền lực của tạp chí danh tiếng ESTINA cuối cùng hôm nay cũng lộ diện trong show diễn thời trang của thương hiệu Vivian Limer. Vốn nổi tiếng là một người phụ nữ quyền lực trong giới thời trang trong nước nhưng kể từ sau khi tiếp nhận vị trí Tổng biên tập của ESTINA, đây là lần đầu tiên Trình Thiên Lam xuất hiện trước báo giới. Có lẽ lần này Trình Thiên Lam đến show diễn của Vivian Limer là để ủng hộ người bạn thân, chính là siêu mẫu Diêu Hiểu Linh….”

Tống Thừa Huân kinh ngạc nhìn chằm chằm vào TV. Anh vội vàng lấy trong ví ra tấm hình mà anh chụp chung với một người con gái. Người con gái này và Trình Thiên Lam trên TV kia quả thật giống nhau như đúc.

- Thừa Huân, Trình Thiên Lam kia và Trình Gia Nghi thật sự rất giống nhau. Nhưng mà liệu bọn họ có phải là cùng một người hay không? Giống như hai giọt nước vậy.

- Mình cũng không biết nữa.

- Chẳng phải Vương Bằng, bạn đại học của cậu nói rằng bạn gái cậu tên là Trình Gia Nghi còn gì, sao ở đâu lại xuất hiện thêm một Trình Thiên Lam thế này?

Điều mà Tôn Hạo thắc mắc cũng chính là điều mà Tống Thừa Huân đang mong muốn tìm ra lời giải. Khi anh đang thất vọng và muốn từ bỏ tìm kiếm Trình Gia Nghi thì lại xuất hiện một Trình Thiên Lam. Trình Gia Nghi và Trình Thiên Lam có phải cùng một người không? Hay là họ có mối quan hệ gì?

- Thừa Huân, không phải Trình Gia Nghi và Trình Thiên Lam là chị em sinh đôi đấy chứ?

- Chị em sinh đôi?

- Vương Bằng từng nói, gia đình của Trình Gia Nghi cũng thuộc loại khá giả nên cô ta mới có ô tô riêng, rất hào phóng mua quà tặng cho bạn cùng phòng. Mình nghe nói tạp chí ESTINA này là của nhà họ Trình… Mà Trình Thiên Lam và Trình Gia Nghi lại cùng họ… Không phải là không thể nghi ngờ.

Tống Thừa Huân cầm chặt bức hình trong tay, ánh mắt anh thể hiện rõ nét mơ hồ khó tả. Sự việc ngày hôm nay quả thật diễn ra quá bất ngờ khiến anh không kịp trở tay.

- Có lẽ chúng ta nên điều tra một chút về cô gái tên Trình Thiên Lam này rồi. Trình Thiên Lam và Trình Gia Nghi có quan hệ gì không, cứ điều tra rồi biết.

- Ừ.

- Để mình gọi điện cho Quân Dật, nhờ cậu ấy sai Tống Cường đi điều tra về Trình Thiên Lam.

- Cảm ơn cậu.

Tôn Hạo ngay lập tức cầm điện thoại lên gọi điện cho Hạ Quân Dật, nói hết tất cả mọi chuyện cho anh nghe. Hạ Quân Dật sau khi nghe xong thì liền đồng ý ngay, sai Tống Cường đi điều tra về cô gái tên Trình Thiên Lam kia.

Ngồi ở nhà Tôn Hạo được một lúc thì Tống Thừa Huân cũng nhanh chóng rời đi. Việc xảy ra chiều hôm nay khiến anh chẳng còn tâm trí nào để làm việc nữa.

Tống Thừa Huân lái xe về nhà, một mình đứng ở ban công nhìn vào tấm hình ngày xưa anh chụp với Trình Gia Nghi. Đã 7 năm trôi qua rồi, mọi việc dần trôi vào dĩ vãng giờ lại bị khơi lại.

Truyện convert hay : Tiên Đế Trở Về
Chương Trước/26Chương Sau

Theo Dõi