Saved Font

Trước/79Sau

Ngàn Năm Say

Chương 4: Bạch Vân

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lửa thiêng cao không ngừng cháy bỏng

Bậc anh tài cất giọng an dân

Dẫm lên tro cốt dưới chân

Giang sơn gấm vóc mấy lần ấm no?

_________________________________________

"A... " Bạch Vân kêu lên, nàng hít vào một hơi sâu, cả người không ngừng run rẩy.

Trịnh Khinh Ái hơi khựng lại khi nghe tiếng của nàng. Nhưng rồi vẫn tiếp tục, nàng ta lần ngón tay từng chút một vào mảnh băng vải cũ đã dính máu của Bạch Vân, chậm rãi gỡ chúng ra.

Máu đã đông lại, nay dính chặt vào trong băng vải, mỗi lần gỡ ra giống như đang lột xuống một lớp da của Bạch Vân, khiến nàng không ngừng rên lên.

"Hôm nay biết kêu rồi sao?" Trịnh Khinh Ái hỏi. "Hôm trước ta còn tưởng lưỡi cô đã rơi đâu đó ở dưới vực rồi."

"... Má đào là người thù dai sao?" Bạch Vân chợt hỏi.

"Ta không." Trịnh Khinh Ái nhẹ nhàng nâng người Bạch Vân lên, chậm rãi quấn lại dải băng mới lên. "Thù hận một người mình vô tình nhặt được dù bị họ làm lơ không phải thứ ta thường làm."

"..."

"Đau." Bạch Vân khẽ nói.

"Tốt, khóc đi."

Bạch Vân "..."

Trịnh Khinh Ái sau khi băng bó cho Bạch Vân xong thì bắt đầu dọn dẹp những bã thuốc đã cũ, nàng ta bỏ bã thuốc vào băng vải, cuộn lại, sau đó chậm rãi rời khỏi giường của Bạch Vân.

"Cô muốn ăn gì đó không?" Người nọ chợt hỏi, Bạch Vân thoáng ngẩn người, rõ ràng là đã hơn một ngày, nhưng giờ đây nàng vẫn chưa hề thấy đói.

"Chưa thấy đói cũng không sao." Trịnh Khinh Ái nhìn nàng, dường như hiểu được sự thắc mắc của Bạch Vân, nàng ta khẽ nói. "Ta có cho cô ăn một viên dưỡng thể đan, chắc khoảng chiều nay nó sẽ hết tác dụng, nên đừng lo lắng."

Bạch Vân nghe xong bỗng cảm thấy nghẹn ở cổ họng. Ở lục địa Đại Ngư này, số người dùng đan dược để dưỡng thể và thay thế thức ăn thực sự không ít, tuy nhiên cái người ta dùng là thực dưỡng đan, loại này tương đối phổ biến, vì dễ luyện và giá cả cũng không đắt do thuộc hàng hạ phẩm. Còn dưỡng thể đan là đan dược bồi bổ cơ thể, vốn thuộc hàng thượng phẩm, giá cả của nó thực sự... có chút đắt... quá mức...

"Tôi lại nợ má đào nữa rồi."

"Đừng chỉ nói miệng." Trịnh Khinh Ái mỉm cười. "Làm học trò của ta cũng có thể xem như trả ơn."

"Tôi không muốn học y." Bạch Vân từ chối.

"Làm học trò của ta để bảo vệ ta xem như trả ơn." Trịnh Khinh Ái vẫn kiên trì.

"Tôi có thể làm vệ sĩ của cô." Bạch Vân nói.

"Cô cố chấp thế nhỉ?" Trịnh Khinh Ái xòe quạt, phe phẩy bên người, dáng điệu trông như hờn dỗi.

Người cố chấp là cô mới đúng. Bạch Vân nghĩ thầm. Cả hai không nói không rằng một lúc lâu, Bạch Vân hơi cử động người vì vết thương dường như lại bị rách ra, nàng khẽ chau mày. Ngay lúc này, Trịnh Khinh Ái nhẹ nhàng vươn tay giữ nàng lại, không để nàng cử động.

"Cô đau ở đâu?" Nàng ta cúi người xuống, bàn tay chậm rãi lần lên lớp băng, máu thấm ướt khiến nó trở thành màu đỏ sậm. Bạch Vân hít một hơi sâu, nàng cắn chặt môi, cố không để người kia nghe được, thế nhưng hơi thở nặng nhọc đã bán đứng nàng.

"Vết thương ở hông lại rách ra rồi, đợi một chút..." Trịnh Khinh Ái chưa nói hết câu, Bạch Vân đã đột nhiên xen ngang.

"Má đào biết được là ở hông sao? Cô thật sự là người mù à...?"

Nghe được thắc mắc của nàng, Trịnh Khinh Ái cũng không có vẻ gì là ngạc nhiên. Bạch Vân có vẻ chỉ muốn tìm gì đó để nói cho quên đi cơn đau, nàng ta cũng lười vạch trần trò trẻ con này.

Trịnh Khinh Ái quay lại kệ thuốc, bàn tay từ từ mò mẫm những loại thuốc có sẵn trên kệ, thỉnh thoảng hơi khó phân biệt, nàng ta lại ngửi nó một chút. Khi chắc chắn đã lấy đúng loại thì mới đặt nó vào giỏ.

"Ta là y sư, loại người nào ta cũng đều từng sờ qua. Kể cả người chết." Dừng một chút, nàng ta nói tiếp. "Ta xin thề với trời, ta thực sự là một người mù. Nếu có nửa điều dối trá, thì sẽ bị thiên lôi đánh."

Vốn dĩ chỉ là một lời nói vui, thế nhưng lời của Trịnh Khinh Ái vừa dứt thì ngay bên ngoài xuất hiện một ánh chớp sáng loáng, hắt vào khuôn mặt tươi cười của nàng, tiếp nối là một âm thanh sấm động vang trời kèm theo tiếng cây cối đổ rạp xuống.

Bạch Vân "..."

Đối với việc ngoài ý muốn này, Trịnh Khinh Ái chỉ nhẹ nhàng nói: "Hừm... thiên lôi không đánh trúng ta, vậy lời ta nói là thật rồi."

Bạch Vân bất đắc dĩ phụ họa "Tôi tin rồi."

Trong lúc Trịnh Khinh Ái cẩn thận tháo băng giúp nàng, rồi lại băng bó lại, Bạch Vân lại hỏi.

"Tôi vẫn chưa biết tên cô, ân nhân."

Trịnh Khinh Ái đột nhiên khựng lại, động tác băng bó cũng vì thế mà dừng lại nửa chừng. Nàng ta có thể dễ dàng đáp lại lời hỏi của đám sát thủ thuộc Hắc Sát Môn, vậy mà trước câu hỏi của Bạch Vân, Trịnh Khinh Ái lại bất ngờ do dự.

"Má đào?" Bạch Vân gọi một lần nữa, sau đó chợt nhận ra đáng lẽ phải tự giới thiệu bản thân trước. Đang lúc nàng vẫn còn bối rối, Trịnh Khinh Ái đã cất tiếng.

"Ta tên Trịnh Khinh Ái. Trịnh nghĩa là cẩn trọng. Khinh trong 'nhân cố hữu nhất tử, hoặc trọng ư Thái Sơn, hoặc khinh ư hồng mao' còn Ái, dĩ nhiên là yêu."

Bạch Vân nghe xong bỗng ngây người, Trịnh Khinh Ái mà nàng gặp chẳng bao lâu này luôn khoác lên mình một cảm giác u buồn không rõ ràng. Nàng ta kiên trì, cứng rắn, cố chấp, nhưng rồi lại dễ dàng thỏa hiệp một cách kỳ lạ. Trông như kiểu người khuôn phép, cũng tựa như những tiểu thư đài các chưa từng tiếp xúc với những vật hiếm lạ trong giang hồ. Ấy mà lại có một cái tên bất cần như vậy.

Coi nhẹ tình yêu, hay nói đúng hơn là khinh rẻ tình yêu.

"Cha..."

"Cha mẹ ta không có thù với nhau." Trịnh Khinh Ái cắt ngang.

Bạch Vân im lặng gật gù, hóa ra là có người có cùng thắc mắc với nàng. Nghe tên như thế thì ai lại không nghĩ giống nàng cho được chứ?

"Há miệng."

Âm thanh bất ngờ vang lên, Bạch Vân đang chìm trong suy nghĩ của mình cũng liền mở miệng theo bản năng, ai ngờ liền bị Trịnh Khinh Ái nhét gì đó vào trong.

Nàng vốn còn chưa kịp phản kháng, thứ đó đã lập tức tan ra, khiến cho Bạch Vân chỉ mới vừa đói một chút đã không còn cảm thấy gì nữa.

"Đây là thực dưỡng đan."

"Lại... mắc nợ má đào rồi." Bạch Vân ủ rũ nói, Trịnh Khinh Ái bỗng bật cười, nàng ta dùng quạt ngọc gõ nhẹ lên trán nàng.

"A... đừng có đánh tôi, tôi là cao thủ đánh nhau đấy!"

Trịnh Khinh Ái nghe nàng nói thì hơi nhướn mày lên, rốt cuộc cũng dừng tay.

Nhưng có vẻ Bạch Vân không biết, đối với Trịnh Khinh Ái, Bạch Vân chưa bao giờ là đối thủ của nàng ta. Tốt nhất là đừng bao giờ làm đối thủ của nàng ta.

"À đúng rồi." Giọng nói của Trịnh Khinh Ái nhẹ nhàng vang lên. Bạch Vân quay đầu nhìn nàng ta. Nắng đã tàn, bên ngoài trời cũng nhanh tối xuống, chỉ có duy nhất một ngọn đèn nhỏ trên bàn. Ánh sáng yếu ớt đó hắt lên khuôn mặt hoàn mỹ đến không tưởng của Trịnh Khinh Ái, như để tô điểm thêm vẻ đẹp quỷ mị của nàng ta. Và nó làm Bạch Vân nhớ đến điển cố về vị hoàng hậu nhà Thiên nọ.

Chuyện kể, vào thuở xưa kia, tứ phương tranh đấu, dân chúng lầm than, nhân sinh loạn lạc. Thiên Trác, người được cho là Thiên Tinh thần quân hạ phàm để thống nhất tứ phương, trong một lần gặp nạn, đã được một vị thôn nữ cứu giúp, nàng ta đẹp như một đóa hoa, đóa hoa hoàn mỹ nhất trong thiên hạ, khiến hắn vô cùng si mê. Thiên Trác sau này lên làm vua nhà Thiên, liền cưới nàng về làm hoàng hậu. Nhưng tứ phương với hắn vẫn không đủ, hắn muốn giang sơn của mình rộng lớn hơn thế nữa, vì thế lại mang quân đi mở mang bờ cõi.

Không lâu sau, hoàng hậu lâm bệnh, nàng sai người gửi thư mong hắn sẽ trở về, nhưng Thiên Trác hành binh quá nhanh, đi từ Bắc đến Tây, từ Đông đến Nam chỉ trong vài ngày, binh lính đưa thư ngày đêm đuổi theo cũng không kịp.

Đến khi Thiên Trác trở về, hoàng hậu đã mất, nàng không chết vì bệnh tật, mà vì cô độc. Sau khi chôn cất không lâu, trong lăng mộ hoàng hậu mọc lên hàng loạt những bông hoa lạ, ban đầu nụ hoa có màu trắng, sau khi nở hoa lại là màu đỏ, đến khi cánh hoa trở thành màu đen thì rụng dần và chết, mỗi bông hoa chỉ nở một lần, những cánh hoa rụng đi rồi sẽ lại mọc lên một bông hoa khác. Người dân thương tiếc cho nàng, đặt tên nó là Mỹ Nhân hoa.

Người ta hay bảo "hồng nhan bạc phận", dù là trong văn thơ hay cả những câu cảm thán vu vơ trước những vẻ diễm lệ của tiểu thư đài các nào đó. Thế... Trịnh Khinh Ái xinh đẹp đến như vậy, phận của nàng sẽ bạc đến đâu đây?

"Ta vẫn chưa biết tên cô." Trịnh Khinh Ái lần nữa cất giọng, Bạch Vân mới hoàn hồn. Nàng cảm thấy như Trịnh Khinh Ái và mình đang chơi một trò chơi, nàng mơ màng, người kia gọi nàng tỉnh dậy, cứ như thế lặp lại. Nàng cứ vô thức thả hồn mình vào cõi mộng, còn Trịnh Khinh Ái lại không biết mệt mỏi kéo nàng trở về.

Bạch Vân được nhắc đến lần thứ ba thì mới phát hiện ra Trịnh Khinh Ái vẫn chưa biết tên mình.

"Cô có thể gọi tôi là Vân." Bạch Vân nói.

"Ta không xứng đáng biết tên của người mắc nợ mình sao?" Trịnh Khinh Ái mỉm cười.

Bạch Vân im lặng đôi chút, cuối cùng nhẹ nhàng cất tiếng.

"Tôi không có họ, tên là Bạch Vân. Bạch Vân trong vạn lý bạch mai hoa hữu lạc, xuân phong tri phủ tự tinh vân."

Trịnh Khinh Ái nghe xong chỉ im lặng không đáp, như thể đây không phải là đáp án mà nàng ta mong chờ. Bạch Vân nhìn nàng, như thể chính bản thân Bạch Vân cũng cảm nhận được những xung động trong lòng Trịnh Khinh Ái. Người sau một hồi trầm mặc, cuối cùng gõ gõ nhẹ quạt của mình, cất giọng nhẹ nhàng. Giọng của nàng vốn là rất êm dịu, có chút mỏng manh như thể đang thì thầm. Bạch Vân không tưởng tượng nổi, nếu người này mà tức giận, thì giọng của nàng ta sẽ trở nên như thế nào.

"Rừng mai vạn dặm hoa rơi

Biết chăng gió thổi tựa trời đầy sao."

"Tên rất hay, ta rất thích. Bạch Vân"

____________________________________

"Sư tôn, sư tôn! Tên... của... người?" Bé gái giương đôi mắt xinh đẹp của mình lên, nó mang theo sắc nâu sáng, dưới ánh mặt trời nhìn như sắc vàng, to tròn lại ngấn nước, khiến cho má đào nọ cảm thấy như mình bị sự đáng yêu ép chết.

Nàng uống một ngụm rượu trong bình sứ, tay phe phẩy chiếc quạt bằng ngọc, nhưng trái ngược với lòng mình, má đào nọ lại dùng chiếc quạt ấy mà gõ lên đầu bé gái.

"Đau quá..."

"Con là học trò của ta, tên còn chưa nói cho ta biết, lại dám hỏi tên ta sao?" Nàng nhướng mày, như thể không hề hài lòng, nhưng thực chất giọng điệu vẫn nói rất chậm, lo lắng bé gái không nghe kịp.

"Kh... không có tên... không nhớ tên. Nhưng... sẽ nhớ tên người..." Bé gái chậm chạp nói từng tiếng thỉnh thoảng dừng lại hơi lâu, như thế cố gắng sắp xếp từ ngữ. Má đào vẫn kiên nhẫn đợi cho bé gái nói xong, cuối cùng còn chậm rãi xoa đầu học trò nhỏ như để khen thưởng.

"Học trò nhỏ ngoan."

"Ta tên Trịnh Khinh Si. Trịnh nghĩa là cẩn trọng. Khinh trong 'nhân cố hữu nhất tử, hoặc trọng ư Thái Sơn, hoặc khinh ư hồng mao', còn Si, dĩ nhiên là say mê."

"Sở dĩ là Khinh Si, bởi vì ta không hề si mê bất cứ thứ gì. Nên ta cũng xem nhẹ nó."

Trịnh Khinh Si dịu dàng nhìn học trò nhỏ của mình, nàng mỉm cười, đôi mắt như chứa đựng hàng ngàn vì sao bên trong, một lát sau, nàng nhẹ nhàng hỏi lại.

"Còn con, con tên là gì?"

[ Hồi ức của??? ]

Trước/79Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyệt Thế Võ Hồn