Chương Trước/47Chương Sau

Ngoan, Đừng Chạy

Chương 45: Sau Này Làm Sính Lễ Cho Em

Editor: Chanh

Buổi sáng, lúc Mục Lăng Thành và Tưởng Nam Khanh chuẩn bị đi làm, bỗng phát hiện Mục Sở thế mà lại dậy vào giờ này.

Mục Lăng Thành nhìn đồng hồ, có chút ngạc nhiên: "Sao dậy sớm thế con? Hôm nay có việc sao?"

Cố Tần bảo hôm nay qua đón cô đi chơi, cô chột dạ không dám nói cho ba mẹ biết, bèn cười cười nói: "Con định đi qua Cố gia tìm Tích Tích, cậu ấy sắp xuất ngoại rồi, thời gian bên nhau cũng không còn nhiều nữa, phải tranh thủ chứ ạ."

Cố Tích đã thông qua được vòng phỏng vấn của Đại học truyền thông London, dự tính tháng 9 sẽ bắt đầu nhập học.

Bởi vì ông bà Cố Tích đều ở bên kia, cho nên có khả năng cô nàng sẽ qua sớm để làm quen với môi trường mới.

"Con muốn ăn gì không? Để ba làm cho?" Mục Lăng Thành hỏi cô.

Thím Trương xin nghỉ, bữa sáng hôm nay là Mục Lăng Thành chuẩn bị. Bởi vì không biết con gái mình sẽ dậy sớm như vậy, nên hai vợ chồng đã ăn xong trước rồi.

Mục Sở vội vàng lắc đầu: "Dạ không cần đâu ba, con chạy qua nhà Tích Tích ăn chực cũng được, không phải ba với mẹ đang chuẩn bị đi làm sao, hai người nhanh đi đi, không cần phải để ý tới con đâu."

Mục Lăng Thành gật đầu, cùng Tưởng Nam Khanh đi ra ngoài.

Rất nhanh sau đó, bên ngoài truyền đến tiếng của ba Mục: "Sở Sở, anh con tới đón này."

Mục Sở lúc này vừa bưng lấy cốc nước ngồi trên ghế, nghe vậy bỗng sững sờ.

Cố Tần từ bên ngoài đi vào, sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng thâm thúy, lúc nhìn qua còn mang theo phần ấm áp nhu hòa.

Lúc chạm phải ánh mắt của anh, cô cầm cốc nước đứng lên.

Chạy đến cửa, hé ra nhìn bên ngoài.

Thấy ba mình đã lái xe đi, mới thở phào quay người lại, có chút bất mãn: "Không phải em đã bảo anh là đợi ba mẹ em đi làm rồi mới đến sao?"

Cố Tần thấy cô tức giận, bèn cười: "Cũng đâu phải là anh chưa tới nhà em bao giờ, hoảng như thế làm gì?"

Mi mắt Mục Sở rủ xuống: "Bây giờ đâu giống trước kia."

Trước kia không thẹn với lương tâm, bây giờ cô có tật giật mình.

Cố Tần nhìn cốc nước cô cầm trong tay, hầu kết gợi cảm khẽ nhấp nhô, thanh âm mang theo sự mê hoặc: "Hoa Hoa, anh cũng khát."

Mục Sở nhìn thẳng vào anh, ôm chặt cốc nước của mình, bình tĩnh nói: "Anh tự đi lấy đi."

Cố Tần rất thẳng thắn, chỉ chỉ vào tay cô: "Uống cái này được không?"

"... Không được!"

Cô vừa uống qua, đây mới không thèm hôn môi gián tiếp với anh đâu!

Mặc dù đã hôn thật rồi.

Mục Sở nhấp môi dưới, nhớ tới nụ hôn ngày hôm qua, bờ môi không tự giác nóng lên, trái tim như đang lơ lửng nơi tầng mây.

Vành tai cô nhanh chóng ửng đỏ, nhưng mặt vẫn làm ra vẻ nghiêm túc nói: "Bây giờ anh còn chưa đuổi kịp đâu, đừng có được voi đòi tiên! Em lại không thích anh!"

"Vậy cũng được, đợi em thích anh rồi anh lại uống."

Lương tâm Mục Sở bỗng trỗi dậy: "Em đi rót cho anh một cốc nhé?"

"Không cần, anh chỉ hứng thú với cốc nước trong tay em."

"... " Kệ anh!

Cô ngửa đầu đem cốc nước uống cạn, không để sót một giọt, dốc ngược cốc xuống, nhìn anh với ánh mắt khiêu khích.

Cố Tần nhìn bộ dáng kia của cô, đành bất đắc dĩ cười cười.

- -----

Từ Cố gia đi ra, Mục Sở ngồi ở trong xe, quay đầu nhìn anh: "Chúng ta đi đâu đây?"

Cố Tần lái xe đi ra khỏi khu biệt thự: "Đưa em đi ăn sáng, muốn ăn gì?"

"Sao cũng được ạ." Mục Sở thuận miệng trả lời, rất nhanh lại bổ sung thêm, "Nếu không chúng ta đi xa một chút đi, tốt nhất là ra ngoại thành, tránh gặp phải người quen."

Thanh âm Cố Tần có chút... ủy khuất: "Sao việc theo đuổi con gái nhà người ta cũng phải lén la lén lút vậy?"

Mục Sở nháy mắt với anh, lý luận: "Em hoàn toàn là vì muốn tốt cho anh, nếu như anh theo đuổi chưa được mà bị hai vị phụ huynh phát hiện, sau đó bóp chết từ trong trứng nước, thế thì chắn chắn anh đuổi không kịp em rồi."

Cố Tần tiếp tục lái, mặt mang theo ý cười: "Hoa Hoa của chúng ta còn rất hiểu chuyện, còn biết suy nghĩ cho anh nữa cơ đấy."

Mục Sở không bàn vấn đề này với anh nữa: "Anh không có vạch trần Tích Tích đấy chứ?"

Cố Tần nhíu mày: "Tối qua em đã uy hiếp vậy rồi, anh nào dám."

Mục Sở lại nghĩ tới những lời buồn nôn tối qua của anh, liền quay đầu ra ngoài cửa sổ, không nói chuyện nữa.

Lúc chờ đèn đỏ, Cố Tần dừng lại, nhìn qua phía cô, mày khẽ chau lại: "Nguy hiểm, em luồn đầu ra ngoài làm gì?"

Cô gái ngồi bên cạnh không có động tĩnh gì, vẫn tiếp tục ngóc cổ ra ngoài.

"Mục Sở!"

Mục Sở ngoan ngoãn thụt đầu vào, trừng anh, "Anh mắng em làm gì?"

Thanh âm Cố Tần hòa hoãn lại: "Sau này đừng thò đầu ra ngoài cửa xe, nguy hiểm lắm!"

Mục Sở yên lặng đóng cửa sổ lại.

Cố Tần sờ sờ đầu cô như ban thưởng: "Thật ngoan."

Đèn chuyển xanh, anh đạp ga, thuận tiện hỏi cô: "Vừa nãy em nhìn gì đấy?"

"Hai chiếc xe phía sau cãi nhau, em tò mò nghe một chút."

Chưa kịp nói kĩ, điện thoại Cố Tần đã reo lên, anh đeo bluetooth nghe máy.

Bên kia không biết nói gì, Cố Tần chỉ lạnh nhạt phun ra hai chữ: "Không rảnh!"

Sau đó cúp máy.

Không bao lâu sau, điện thoại lại đổ chuông, anh trực tiếp từ chối.

Chương Trước/47Chương Sau

Theo Dõi