Chương Trước/37Chương Sau

Ngồi Yên, Tôi Tự

Chương 18

Yên Lộ chậm rãi thích ứng với cuộc sống hiện tại, và hơn hết là thời gian cậu và Chung Tông được ở bên nhau. Mặc dù hai người rất dễ vì những vấn đề nhỏ nhặt mà cấu véo nhau, nhưng thời gian thân mật lại không hề ít.

Hôm nay cậu và Trần Khanh cùng dọn dẹp đồ đạc trong tiệm. Trần Khanh từ ngày bị đánh dấu đến giờ, ngày nào cũng tỏa bong bóng màu hồng, lâm vào cơn sốt tình. Cũng không biết hai người rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

Ngày trước còn tìm cậu đánh Chung Viễn, hôm nay đã yêu đến chết đi sống lại. Yên Lộ bày tỏ hoàn toàn không hiểu. Cậu cũng đã thử thăm dò, kết quả Trần Khanh đỏ mặt liếc cậu một cái, Yên Lộ suýt nữa bị đôi mắt ẩn tình ấy giật điện chết.

Anh chỉ nói: “Đợi cậu bị đánh dấu sẽ biết.”

Yên Lộ không hiểu, trước khi đánh dấu và sau khi đánh dấu có gì khác biệt. Vấn đề không phải người đánh dấu là ai ư? Cậu lẳng lặng sờ hình xăm nơi cổ, lòng thầm nói: Thời trung nhị cậu đã lấy ký hiệu của Chung Tông xăm lên chỗ này rồi.

Đóng cửa tan làm, Yên Lộ đút tay vào túi, chậm rãi cất bước về phía con phố ăn uống dưới tòa nhà. Cậu mới nhắn tin hỏi Chung Tông ăn khuya không, hắn chưa đáp. Đành cứ tự mua vậy. Hôm nay không hiểu sao cậu lại đói thế.

Gói một phần ốc đồng xào, một phần bún ốc, mấy xâu thịt dê và nửa cân tôm tiểu long, xách thêm vài lốc bia, Yên Lộ hăng hái vô cùng, định bụng hôm nay say bia loạn tình.

Suy cho cùng là vì tần suất làm tình của hai người thật ít, qua kỳ phát tình thì hầu như không có, khiến Yên Lộ bị ‘đói’ rồi. Mà hai đứa họ mới 18 tuổi, độ tuổi xúc động, một hai lần sao đủ ‘no’.

Yên Lộ tay xách túi ni lông, bước vào thang máy mồm ngậm điếu thuốc cho can đảm, phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Cậu đấy cửa vào nhà, vừa cởi giày vừa gọi Chung Tông qua đón mấy hộp thức ăn, nhưng gọi mãi không thấy ai đáp. Cậu kéo giày ra, vội vàng ngẩng lên, trên sofa có một người đang nghiêm chỉnh ngồi đấy.

Là cha Yên.

Yên Lộ ngây ra, Chung Tông từ trong bếp bưng một ly trà tới, nhìn biểu tình của Yên Lộ, thở dài đến gần cậu, cầm lấy túi ni lông rồi thấp giọng nói: “Chú Yên vừa tới không lâu.”

“Là cậu?”

“… Sắp khai giảng rồi, Yên Yên.”

“Có phải cậu nói hay không?!”

“…”

Yên Lộ không đợi hắn đáp, cũng hiểu được hòm hòm. Cậu xỏ chân vào đôi giày vừa cởi, muốn rời đi.

Chung Tông chặn ngang eo cản lại, “Bình tĩnh chút.”

“Mẹ kiếp buông ông ra!”

Phía sau, một giọng nói trầm thấp vang lên: “Yên Lộ, về nhà thôi.”

Là cha cậu…

Yên Lộ không thể kiềm chế được cay cay trong mũi, trong giây lát không giãy giụa, nhưng cũng không muốn quay lại. Trong lòng thậm chí còn chút oán hận. Chung Tông dựa vào cái gì để giúp cậu ra quyết định?

*

Đêm nay thật dài, mà cũng thật ngắn.

Yên Lộ im lặng ngồi xuống sofa. Bữa ăn khuya trên bàn dần dần nguội lạnh.

Chung Tông tránh mặt trong thư phòng, cha Yên ngồi đối diện với cậu, thấp giọng khuyên bảo. Đại khái là ông không ép Yên Lộ phải vào học tại trường cho omega nữa, mấy năm nay ông cũng đã làm sai không ít chuyện rồi. Yên Lộ dù thế nào cũng phải về nhà, tiếp tục đi học, không thể lang thang bên ngoài được.

Yên Lộ im lặng rất lâu, cũng thấp giọng đáp: “Hôm nay cha về trước đi, để con suy nghĩ đã.”

Cha Yên vẫn muốn nói thêm, nhưng Yên Lộ đã lắc đầu, “Hôm nay muộn lắm rồi, cha về trước đi. Mai con nghĩ xong sẽ tự về.”

Hai người lại cùng im lặng giằng co hồi lâu, cha Yên cuối cùng vẫn đứng dậy rời đi.

Yên Lộ ngồi ngây ra một lúc, tựa như đang nghĩ gì đó mà cũng như không nghĩ gì, tâm tư hỗn loạn nhớ về những ký ức mấy năm qua. Lòng cậu bị giày vò đến muốn rơi lệ, nhưng cũng chỉ đành cắn răng, sống chết nuốt lệ xuống. Có những thứ không dám hy vọng, mà hy vọng rồi lại chỉ thêm thất vọng. Cậu cũng không dám khóc, khóc rồi sau này lại phải khóc thêm lần nữa, chi bằng cứ giống ngày trước, chôn mọi sự trong lòng, xem như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh.

Thật khó khăn mới bình ổn được tâm trạng, cậu bước về phía thư phòng, mở cửa ra. Chung Tông đang đeo kính đọc sách, nghe thấy tiếng động bèn ngẩng lên, “Nói hết rồi?”

Yên Lộ không đáp, chỉ im lặng nhìn hắn.

Chung Tông tháo kính xuống, nhàn nhạt thở dài, mở hai tay ra, “Lại đây để tôi ôm nào.”

Yên Lộ bướng bỉnh đứng nguyên tại chỗ, vẫn cứ chằm chằm nhìn hắn. Cậu không thể lên án cái gì, cũng không thể hiểu được. Tâm ý của cậu rõ ràng là hắn biết, hắn cũng biết cậu không muốn về ngôi nhà ấy, vì sao còn đưa cha Yên tới đây.

Chung Tông đứng dậy bước về phía cậu, Yên Lộ nhíu mày lùi lại, nhưng hắn đã ôm lấy cậu vào lòng. Chung Tông chôn cằm vào mái tóc cậu, ngữ khí ôn hòa nói: “Dù sao cũng phải học đại học, hơn thế nữa còn công ty của chú Yên. Nếu cậu không học gì hết thì ai đến quản lý nó?”

Yên Lộ trợn mắt, nói cứng: “Sản nghiệp của ông ta liên quan gì đến tôi, tôi chắc gì đã tiếp nhận.”

“Lại nói linh tinh rồi, dù quan hệ cha con hai người không tốt đến đâu, trong lòng chú Yên cũng biết ai mới là người nối nghiệp.”

“Mẹ kiếp cậu có thấy mấy năm nay ông ấy đối xử với tôi thế nào không?”

“Suỵt… Đừng kích động, nghe tôi nói…”

Chung Tông ôm chặt lấy cậu, tay phải không ngừng vuốt ve sống lưng Yên Lộ, đợi tâm tình đối phương bình ổn lại mới thả lỏng. Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu, “Tôi muốn vào đại học C, cậu muốn đi với tôi không?”

“… Cái… cái gì?” Là ý gì?

Tâm trạng Yên Lộ có chút hoang mang, ánh mắt lóe lên, hồi lâu không dám đối diện với Chung Tông.

Ánh mắt hắn rất dịu dàng, bàn tay mờ ám vuốt ve gáy cậu, thậm chí giọng nói như đầu độc người ta, “Tôi sẽ vào đại học C, đi cùng không?”

Yên Lộ nghẹn hồi lâu, cuối cùng mới thở hắt một hơi, có chút buồn bực nhìn Chung Tông, “Cậu đã biết từ lâu rồi đúng không?”

“Đoán xem?”

Đoán cái búa.

Yên Lộ dùng sức ôm chặt lấy hắn, sống chết không buông, “Cùng nhau?”

“Ừ, cùng nhau.”

*

Yên Lộ không biết lúc này mình mang tâm tình gì, mà có lẽ tâm tình gì cũng có, sâu sắc nhất chính là không nỡ. Cậu không nỡ rời đi. Nhưng Chung Tông đã khiến cậu bị mê hoặc, cậu phải về nhà, để cùng vào đại học C với hắn.

Nếu không vào được đại học C, Chung Tông được bao nhiêu kẻ yêu thích thế, khẳng định sẽ bị vây công, sau đó bị cướp đi. Cứ nghĩ đến khung cảnh này, Yên Lộ lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Cậu ôm chặt lấy Chung Tông, đến chân cũng quắp lên người hắn, đè cho đối phương dở khóc dở cười, khổ sở chịu đựng ngủ qua một đêm.

Ngày hôm sau, lúc Chung Tông còn chưa tỉnh cậu đã thu dọn ba lô, dưới ánh đèn mờ ngắm nhìn dùng nhan đang ngủ trên giường. Đây là người cậu thích, thích đến nỗi nguyện vì hắn mà thay đổi. Gom tất cả dũng khí, cậu căng thẳng đến gần bờ môi hắn, thơm lên nhè nhẹ, nhẹ đến độ bờ môi của mình cũng phải run rẩy.

Cậu ngắm hắn hồi lâu, đột nhiên bật cười, cười một cách xấu xa, ngữ khí lại thật dịu dàng, “Ngốc, tôi nhất định sẽ vào đại học C, đợi tôi đấy nghe chưa.”

Sau đó cậu ngồi dậy, dứt khoát rời đi. Về đến nửa đường cậu mới gọi điện cho Thạch Anh, thằng nhãi này ra nước ngoài chơi lâu thế rồi mà vẫn chưa về, còn không gọi cho cậu một cuộc điện thoại, cứ như mất liên lạc vậy. Cậu ở nhà Chung Tông hơn một tháng, thằng khốn này cũng không thèm gửi đến một cái tin nhắn thăm hỏi.

Điện thoại tút tút hồi lâu, cuối cùng cũng có người nhấc máy, nhưng lại là một giọng nói có khẩu âm dày, lười nhác đáp: “Bonjour.”

Yên Lộ ngây cả người, cậu nhìn lại số điện thoại hiển thị mới xác định mình không gọi nhầm số. Một lần nữa áp máy lên tai, lần này người nghe đã đổi thành Thạch Anh.

Giọng Thạch Anh hơi khàn, chính là cái giọng vừa mới sướng xong. Yên Lộ bị chính suy đoán của mình thả sấm. Cậu cẩn trọng hỏi: “Thạch Anh?”

“A! Đại ca!”

“Vừa nãy là ai?”

“Hả… Không, không ai hết!”

Yên Lộ trợn mắt, cái kiểu chưa đánh đã khai này sao quen thế nhỉ, nhỏ thì là Tiểu Hoa nhà trẻ, lớn thì là nữ sinh ngoan lớp bên cạnh, có lần nào Thạch Anh yêu đương không phản ứng như vậy. Chỉ có điều sao lại thành thế này?

Người ngoại quốc? Thạch Anh trước khi nghỉ hè vẫn còn là một tiểu beta thuần khiết, tiểu beta chỉ dám xem phim đọc truyện bậy bạ chứ người mình thích đến gần đầu đã bốc khói. Yên Lộ mặc dù tò mò chuyện gì xảy ra, nhưng hiện tại cậu có chuyện quan trọng hơn cần nói.

“Thạch Anh, tôi phải về trường chăm chỉ học tập, sau này không lăn lộn nữa.”

“Sao? Cái gì?! Đại ca, chúng ta khó khăn lắm mới…”

“Tôi cảm thấy đã đến tuổi thu tâm rồi.”

“Hả?”

Yên Lộ nghiêm trang làm buổi trò chuyện súp gà cho tâm hồn, dọa Thạch Anh đờ đẫn cả người, sau đó cậu nói tạm biệt, gặp ở trường sau rồi cúp máy.

Thực ra họ mới chỉ lăn lộn quanh vài con đường và mấy quán game quanh trường học, hay phát sinh xung đột với các trường khác. Yên Lộ cũng ham chơi, dần dà dùng nắm đấm đấm ra một đường, thời gian dài kéo bè kéo lũ, người trong trường đều cho Yên Lộ là một beta tàn bạo.

Cảm giác được coi trọng như vậy khiến Yên Lộ mê muội, nhưng bởi vì quá kiêu ngạo cậu mới bị đánh vào bệnh viện, cũng không thấy mấy tên trước đại ca sau đại ca đến thăm.

Ngoại trừ Thạch Anh thì chỉ có Chung Tông tới vài lần, hắn nửa đêm lén tới thăm, còn tưởng cậu không biết à. Y tá tám chuyện vài câu cậu đã biết rồi. Trong đám người cậu quen, khiến y tá thành hoa si như vậy ngoại trừ Chung Tông còn ai nữa.

Chuyện đã qua, coi như Yên Lộ một thời máu nóng mê muội, cũng biết nước sâu nước cạn. Người quan tâm đến bạn sẽ đặt sự quan tâm ấy trong tim, còn đứa xoen xoét treo từ hay ý đẹp trên miệng thì vĩnh viễn bạn cũng không biết sau lớp da người của nó là gì.

Truyện convert hay : Tiên Đế Trở Về
Chương Trước/37Chương Sau

Theo Dõi