Chương Trước/37Chương Sau

Ngồi Yên, Tôi Tự

Chương 3

“Nè, cậu là biến thái hả?” Yên Lộ giật lấy cái áo, phiền não nhét nó vào tủ, “Tôi làm tình với omega thì sao? Liên quan gì đến cậu?”

Chung Tông ngồi trên giường, vẫn cười như không cười. Hai tay hắn chống ra phía sau, trong đôi mắt hẹp dài mang theo sự mỉa mai, “Yên Yên, cậu ấy, thỏa mãn nổi omega?”

Lửa trong lòng Yên Lộ bùng một cái bốc lên, không có thằng đàn ông nào nhịn được khi bị hoài nghi năng lực. Mặc dù biết bản thân là omega, nhưng cậu từ trước tới nay đều đường đường là nam tử hán, trong mắt cậu, cơn sốt phát tình chẳng qua chỉ là phản ứng sinh lý khiến người ta thấy phiền, uống thuốc vào là ép được nó xuống, cũng không ảnh hưởng tới cuộc sống của cậu.

Trán nổi gân xanh, Yên Lộ tới gần trước mặt Chung Tông, túm lấy cổ áo hắn, ánh mắt hung ác, “Cậu lặp lại xem?”

“Yên Yên, lúc omega phát tình không đơn giản như cậu nghĩ đâu, trước đừng nói đến chuyện cậu không hổ báo bằng alpha, cho dù cậu và omega kia yêu nhau, cậu cũng đâu đánh dấu được người ta…”

Hắn vừa dứt lời, Yên Lộ liền giễu cợt thả cổ áo Chung Tông ra, “Cậu đúng là một tên nhu nhược.”

“Cái gì?”

“Tất cả chỉ là lời mượn cớ cho sự bất an và kiêu ngạo mà thôi. Omega vì sao nhất định phải dựa vào sự bảo vệ của cậu? Họ không thể tự bảo vệ tình yêu của mình? Còn nói omega yếu ớt, mẹ kiếp, đều nghĩ họ thật sự là đồ vứt đi hết?”

“…”

“Nếu cậu chỉ có thể dựa vào chuyện đánh dấu để có được một người, chỉ có thể dựa vào việc đánh dấu để ràng buộc người ấy, vậy cậu dứt khoát kiếm lấy con búp bê tình dục mà phát tiết đám tinh trùng lên não đi. Cậu căn bản không hiểu tình yêu là gì.”

Yên Lộ từ cao nhìn xuống, không ngừng trào phúng khinh bỉ Chung Tông. Thần thái phấn chấn, ngữ khí hứng khởi, bộ dạng này kích động Chung Tông hơn bao giờ hết.

Yên Lộ chế nhạo xong lại thấy Chung Tông cứ nhìn mình chằm chằm, vô ý thức lùi lại, từ nhỏ bị tẩn đến lớn, khiến cậu sớm đã có ý thức phải phục tùng Chung Tông. Trong thế giới của cậu, kẻ thắng làm vua. Chung Tông mạnh hơn cậu, có thế ép cậu làm rất nhiều chuyện cậu không cam tâm. Mặc dù cậu hễ không vui là động thủ, nhưng trước mặt Chung Tông, thân thể luôn vô thức sinh ra đau đớn run rẩy.

Cậu đề phòng nhìn Chung Tông, nhưng chỉ đợi được hắn phá lên cười. Chung Tông vừa ôm bụng cười vừa ngã lên giường.

Yên Lộ giật giật khóe miệng, “Quan điểm của tôi buồn cười thế ư?”

“Không… Ha ha… Không phải, Yên Yên, quả nhiên tôi thích cậu rồi.”

“Còn mi làm ông đây mắc ói, nghiêm túc tí đi.”

Chung Tông nhanh chóng ngừng cười, cũng gạt nước mắt vì cười mà đứng lên. Yên Lộ xoắn xuýt nhìn hắn, lại cảm nhận được tin tức tố từ cơ thể người này đột nhiên mãnh liệt hơn.

Cậu không dám tin càng mở to mắt, không kiềm được mà lùi bước, không đỡ được tập kích từ tin tức tố mạnh mẽ của alpha. Huyết dịch trong người sôi trào, nước hoa beta nồng nặc cũng không giấu nổi tin tức tố omega đang xao động.

Yên Lộ bị Chung Tông áp sát vào góc phòng, eo bị trói chặt lại. Gương mặt Yên Lộ xuất hiện sắc hồng mất tự nhiên, cố gắng mở mắt, xua đi choáng váng, hụt hơi nói: “Cút… cút ra.”

Chung Tông như vẫn chưa phát hiện điều gì, hắn nhìn chằm chằm Yên Lộ, “Nghiêm túc hơn thì, tôi nói thẳng nhé, Yên Yên, cặp với tôi đi.”

“…”

Chung Tông điên rồi hay cậu điên rồi?

Chung Tông có cái ý này với cậu? Câu nói mắc cười nhất, một người có ý với cậu sẽ không chút lưu tình nhìn cậu bị vây đánh đến gãy xương?

Cho nên mới nói, Chung Tông là tên thần kinh điên rồ!

Đầu óc Yên Lộ hỗn loạn vô cùng, không chống đỡ nổi thân thể đang dần dần bắt đầu đáp lại sự dụ dỗ của tin tức tố.

Đại sự không ổn rồi.

Tiếng nói như bị ép bật ra: “Cút…”

Mặt Yên Lộ đỏ lên thiếu tự nhiên, cậu giơ chân đạp, Chung Tông linh hoạt né thoát. Đột nhiên, hắn tựa như cảm nhận được gì đó, có chút không thể tin nổi mà mở to hai mắt, nhìn Yên Lộ, “Cậu…”

Không đợi Chung Tông nói hết, Yên Lộ đã dồn hết nóng nảy đè nén trong cơ thể nhằm hết vào hắn. Động tác kịch liệt càng khiến khí tức ngọt ngào không thể che đậy được nữa.

Chung Tông cảm nhận được mùi vị này, nhất thời hoảng loạn, bị Yên Lộ hung hăng đánh trúng mấy quyền.

Một chiêu nhắm vào chân giữa Chung Tông của Yên Lộ suýt nữa khiến hắn gục, Chung Tông biến sắc, nháy mắt lạnh xuống, mạnh bạo hơn. Hắn ra tay thì Yên Lộ sao có thể đọ nổi, nhanh chóng bị đè đầu xuống đất.

Năm ngón tay của Chung Tông túm tóc Yên Lộ, hung ác kéo đầu cậu lên. Hắn ngửi ngửi cần cổ thon dài của Yên Lộ, ánh mắt biến đổi, nhuốm cả dục vọng và nguy hiểm. Cười khẽ lên, hắn liếm lên hình xăm trên gáy cậu.

“Yên Yên, bí mật này cậu giấu kỹ quá.”

Cảm giác bất an vô cùng khiến Yên Lộ khẽ run lên, phần gáy yếu ớt nhất của cậu lõa lồ ngay trước mặt một alpha. Tình huống này cậu đã từng dự liệu tới, nhưng đó vẫn chưa phải là tình huống bết bát nhất. Điều kinh khủng nhất ở đây, alpha lại là Chung Tông, là Chung Tông tuyệt đối áp chế được cậu, đây mới là điều khiến cậu tuyệt vọng.

Khí tức ngọt ngào của omega vì khí tức của alpha mà nồng nàn hơn. Dần dần, mùi nước hoa beta cũng không thể che khuất thứ mùi ngọt ngào ấy, nó lan tỏa khắp căn phòng, có xu hướng bay ra cả phòng khách.

Chung Tông mất kiên nhẫn “hừ” một tiếng, túm lấy tóc Yên Lộ, mạnh bạo ấn môi lên môi cậu.

Yên Lộ thoáng giãy giụa, nhưng thân thể lại như nhũn ra, không chống đỡ được. Khi nước bọt dây dưa, thân thể Yên Lộ càng lúc càng nóng. Hạ thể của cậu cương lên.

Chung Tông lần xuống sờ một cái, cậu bất giác khép chân.

Thấy Yên Lộ không phản kháng nữa, Chung Tông liền lật cậu lại, lại kéo hai chân cậu ra.

Yên Lộ bị hôn sưng cả môi, sâu nơi đáy mắt lóe lửa giận khó lòng kiềm chế.

Chung Tông cười mờ ám, “Yên tâm, Yên Yên, tôi sẽ không đánh dấu cậu. Có điều, tình hình hiện tại của cậu không quá tốt, tôi cho cậu tí ‘thuốc cấp cứu’ đơn giản.”

Mẹ, ông đây muốn thuốc ức chế! Ai cần nước bọt của cậu! Cậu tưởng tôi không biết đây là cách đánh dấu tạm thời hả?!

Cậu hổn hả hổn hển thở, liền thấy Chung Tông cởi áo ra, cúi đầu xuống, sờ mó cơ bụng nhỏ của cậu. Cậu thấy đầu lưỡi đỏ chót của Chung Tông lướt qua những khe rãnh của cơ bụng, vừa liếm vừa phóng đãng nhìn cậu, kết hợp với đôi mắt hẹp dài, gương mặt lẳng lơ kia…

Chớp mắt thế mà khiến Yên Lộ cương hoàn toàn, hạ bộ căng cứng.

Cậu câm nín nhìn Chung Tông tỏa ra hormone toàn thân nhằm vào mình, có chút vô lực.

Rốt cuộc ai mới là omega? Rõ ràng tên alpha kia càng lẳng lơ, bộ dạng thiếu hơi giai hơn kia mà! Ông trời bất công! Bất công!

Chợt bụng dưới đau nhói, là Chung Tông cắn mạnh một cái, nhìn thấy khóe miệng hắn còn dính tí máu, cậu tức tới choáng váng.

Chung Tông liếm liếm vị mặn bên môi, như áy náy mà cười, “Xin lỗi, tôi phải dời ham muốn cắn cổ cậu đi.”

Nói rồi còn muốn leo lên ngực cậu mút mát, phương hướng nhắm đến là đầu ngực Yên Lộ. Chớp mắt, cậu bị dọa đến căng cứng cả người, hai tay ngăn cản Chung Tông, “Cậu muốn làm gì?! Nói tôi nghe! Không cho cắn… A!!!”

Hai tay nhanh chóng bị Chung Tông ép sát lên đầu, núm vú nhếch cao run rẩy cũng bị ăn vào miệng không khách khí chút nào, bị cái lưỡi hữu lực dồn sức kích thích.

Truyện convert hay : Tiêu Dao Chiến Thần
Chương Trước/37Chương Sau

Theo Dõi