Chương Trước/37Chương Sau

Ngồi Yên, Tôi Tự

Chương 36

Những ngày sau đó, Yên Lộ luôn cười khúc khích một cách ngớ ngẩn, lúc lúc lại nhìn Chung Tông một cái, khiến tai hắn đỏ cả lên, nhịn không được bèn tóm người ôm vào lòng xoa đầu: “Đừng cười nữa!”

“He he he, Tiểu Chung Tông, tôi sang nhà xin cưới cậu nha.”

“…”

“Cậu đã thích tôi như vậy, tôi đành miễn cưỡng sang nhà cầu hôn cậu vậy.”

“…”

“Ôi cha, Chung Tông, cậu đỏ mặt! Kỳ lạ ghê ta!”

Chung Tông đã hết nhịn nổi, cũng may lúc ấy một cuộc gọi tới đã cứu vớt Yên Lộ, bằng không chắc cậu sẽ bị Chung Tông vác lên giường oánh mông.

Chung Tông tiếp máy, cởi áo khoác quăng lên đầu Yên Lộ, “Mặc vào, bọn Tần Thư ở dưới lầu đợi rồi.”

“Họ tới làm gì?”

“Ăn mừng dọn nhà.”

“Cái quái gì vậy!”

Một tiếng sau.

Chung Tông ngồi nhúng lá sách lông[1], nhúng chín rồi gắp vào bát Yên Lộ. Cậu đang thì tha thì thầm với Chanh Nhỏ, vừa nói vừa cười.

[1] lá sách lông – 毛肚: một bộ phận nội tạng nằm ở van dạ dày của bò.

Nồi lẩu bốc hơi nghi ngút, lẩu uyên ương một bên đỏ một bên trắng, ùng ục ùng ục sôi, nấm hương và ngô lăn tăn bên trong, sườn bò bên nước dùng màu đỏ cũng chìm chìm nổi nổi.

Chanh Nhỏ vừa thò đũa tới nồi nước đỏ đã bị đũa của Tần Thư chặn lại, đồng thời một khúc ngô thơm ngọt rơi xuống bát Chanh Nhỏ lép bụng. Chanh Nhỏ cau mày, Tần Thư liếc mắt một cái, “Tôi mới nói rồi, không ăn lẩu, cậu có tới cũng ăn không nổi.”

Chanh Nhỏ ngoan ngoãn thu đũa về, nhăm nhăm nhăm nhăm như thỏ gặm ngô.

Yên Lộ thấy mà buồn cười, nhưng nhìn Chanh Nhỏ đáng thương như vậy bèn giơ cốc lên đòi chơi oẳn tù tì với Tần Thư, tạo chút quấy nhiễu để Chanh Nhỏ lén ăn được vài miếng thịt. Kết quả vì bạn mà sắc mặt Tần Thư vẫn như thường, còn Yên Lộ thì mặt mũi đỏ bừng.

Hai người chơi cá bằng bia, ba phần tư đều vào bụng Yên Lộ. Chung Tông nhìn không nổi nữa rồi, Tần Thư học tâm lý học, căn bản là Yên Lộ chịu thiệt.

Hắn để cậu ngồi sang bên cạnh ăn ăn uống uống, mình thì giúp Yên Lộ lên.

Lần này năm năm đều, thắng thua một nửa. Thành công đánh ngã Tần Thư, Chung Tông cũng say quắc. Ăn xong, Yên Lộ và Chung Tông lắc lư về nhà, đến tủ giày liền quấn chặt lấy nhau.

Áo của Yên Lộ tuột ra, đầu vú bị ngậm trong miệng liếm mút. Quần đã rơi, một ngón tay chui vào, con đường bên trong nhanh chóng ướt át, nhách nhách ngậm lấy ngón tay.

Chung Tông thở gấp, hơi thở đầy mùi rượu, kéo quần lót xuống. Hắn đỡ tinh khí cương cứng của mình cọ qua cọ lại nơi huyệt khẩu, khiến huyệt khẩu khép khép mở mở đói khát vô cùng mới chịu đi vào.

Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Chung Tông lóe lên, hình như hắn đã quên gì đó. Đến lúc sắp nghĩ ra thì Yên Lộ lại run rẩy bần bật, mông nhếch lên xoay lắc, kẹp nuốt lấy tinh khí của hắn, nhiệt tình mười phần như muốn mau chóng áp đảo hắn.

Chung Tông không rảnh nghĩ thêm nữa, xoa cặp mông cong tròn mẩy kia rồi lật mình, đè người lên tủ giày, nhanh chóng nhấp mình, bạch bạch thúc sâu vào khe huyệt.

Tay Yên Lộ chống trên tủ, bị làm đến ngây ngất, một chân đứng trên đất sắp khụy xuống đến nơi. Thân thể tụt xuống, tinh khí liền chọc sâu hơn. Yên Lộ nghẹn ngào, tay đẩy loạn, khàn khàn kêu: “Không muốn, ra ngoài, sâu quá rồi.”

Cồn khiến thần trí hai người hỗn loạn. Chung Tông thậm chí còn mất hết khống chế, chỉ biết ôm chặt lấy hông Yên Lộ, như muốn giết chết cậu mà điên cuồng thúc vào, vừa chịch vừa nắn cặp mông ấy. Chạm đến tinh khí còn bóp một cái mới rút ra, phối hợp với những cú nhấp, tiếng động dâm đãng bạch bạch bạch khi vỗ lên cặp mông Yên Lộ, người bị đau thì huyệt lại càng co rút chặt.

Chung Tông xé rách cả áo, đá giày ra, ôm chặt lấy Yên Lộ, nâng mông cậu cứ thế thúc lên.

Mông vừa rời tinh khí, đã lại lập tức bao lấy nó.

“A!” Yên Lộ kinh hãi kêu lên, sau đó vừa đi vừa bị làm đến không ngừng rên rỉ. Chung Tông như tìm được thú chơi, đứng giữa phòng khách mà ôm Yên Lộ quăng lên kéo xuống, sàn nhà ken két ken két như sắp lật đến nơi.

Cứ vậy lăn lên giường, Yên Lộ xoay lưng về phía Chung Tông, bò trên giường. Đường cong từ vai đến hông ánh lên màu mật. Cặp mông đầy đặn hằn dấu tay đỏ, khe mông còn chảy xuống dịch thể trong suốt, hộc ra từng chút từng chút từ huyệt thịt đỏ hồng.

Cái lỗ nhỏ vẫn mở, hiển nhiên là mới bị chịch rộng.

Chung Tông hổn hển thở, nhìn chằm chằm vào cái lỗ ấy, hắn nắm lấy mông cậu, ôm hai viên thịt kia trong lòng bàn tay, lên xuống xoa bóp.

Yên Lộ quay đầu lại thở đứt quãng, “Mau đi vào.”

Hơi thở nặng nề của Chung Tông hắt vào huyệt khẩu, lành lạnh mà lại nóng rẫy khiến cả người cậu xao động, hậu huyệt vừa mềm vừa ngứa.

Quy đầu đè lên huyệt khẩu, nơi mềm mại ấy tiếp nhận tinh khí, thịt liền thịt, nóng bỏng và nóng bỏng kết hợp.

Tư thế thay đổi, xoang sinh sản bị mở ra, Yên Lộ vặn vẹo giãy giụa, cả người đỏ lên. Cậu phóng đãng lắc mông, nhếch nó lên tiếp nhận những cú thúc mãnh liệt. Phía trước thô to chà qua nơi non mềm trong xoang sinh sản, đẩy cậu lao về phía trước. Lúc sắp bị húc bay, cậu lại được nắm mắt cá chân kéo về.

Rên rỉ mở rộng hai chân, dưới những tiếng va chạm mạnh mẽ, cậu cầu khẩn hắn: “Đừng… Ô, khó chịu, khó chịu quá.”

Chỗ đó vừa ngứa vừa sướng, tê dại đến đầu ngón chân, cửa tử cung từng chút một bị thúc vào, nơi khép chặt ấy dưới lực tấn công maxnh liệt từ từ hé mở.

Đầu vú bị nắn bóp, mông vừa xót vừa ngứa, khoái cảm cuồn cuộn xông tới.

Lúc biết bị thúc đến mở cửa tử cung, Yên Lộ cứng ngắc cả người, tinh dịch màu trắng bắn vọt ra, tuyến thể nơi gáy bị cắn xuống.

Tin tức tố alpha hung ác không chút kiềm chế cuốn lấy từng dây thần kinh của cậu, khiến mỗi tấc da đều như tắm trong xuân dược, tràn ngập mê muội cám dỗ.

Tinh khí thô to thoáng cái xộc vào nơi sâu nhất trong cơ thể, túi tinh dính cặt vào huyệt khẩu, thậm chí còn chen vào huyệt khẩu một chút.

Quy đầu kề sát cửa tử cung, kết của dương vật lập tức bung ra, mắc lại nơi huyệt khẩu. Tinh dịch nóng rẫy bắn từng luồng vào trong cửa tử cung, cậu cũng bắn ra đầy bụng.

Thời gian bắn tinh kéo dài khiến cơ thể Yên Lộ run lên, gần như một lần nữa bị ép lên đỉnh.

Cậu như bừng tỉnh mở to đôi mắt, rồi mơ mơ hồ hồ sắp chìm vào giấc ngủ.

Nhưng một lần nữa, Yên Lộ lại bị những cú thúc ác liệt của tinh khí kéo thần hồn đã đi xa quay về. Cậu trở tay ôm lấy eo Chung Tông, ngồi lên lòng hắn, một lần nữa điên cuồng nhấp nhô

Truyện convert hay : Quyền Sủng Thiên Hạ
Chương Trước/37Chương Sau

Theo Dõi