Chương Trước/163Chương Sau

Ngu Dại Độc Phi Không Dễ Chọc

Chương 161: Kim Khố

Edit: ༄༂Mun༉

“Nương.” Mộ Dung Hướng làm nũng kêu, sau đó đỡ mẫu thân ngồi xuống.

“Biết con nào bằng nương a, nương a, có thể thấy ngươi như vậy liền rất vui vẻ, khó được ngươi có người vừa ý.” Mộ Dung phu nhân uống ngụm trà sau đó kéo tay Mộ Dung Hướng, “Hướng nhi, Bán Hạ công tử kia không phải người thường, ngươi đến cùng hắn giao hảo quan hệ thật tốt biết không? Chớ nên để hắn nghe được bên ngoài nhàn ngôn toái ngữ.”

“Nương, ta biết, ngươi xem ta vì cùng hắn giao hảo chính là đem những nữ nhân đó đều tống cổ ra sân, còn không phải là muốn đắp nặn hình tượng tốt sao? Nương, ngươi yên tâm, lần này nhi tử biết sâu cạn, nhất định sẽ làm Bán Hạ công tử lưu lại.”

“Kỳ thật để Bán Hạ công tử lưu tại Mộ Dung phủ chúng ta cũng không phải không có cách.” Mộ Dung phu nhân cười nói, “Nương thấy muội muội Bán Hạ công tử lớn lên rất là xinh đẹp, hơn nữa Bán Hạ công tử rất tốt với nàng, ngươi nếu có thể cưới được nàng, như vậy chúng ta cùng Bán Hạ công tử cũng coi như là quan hệ thông gia.”

Trong đầu Mộ Dung Hướng hiện lên dung mạo Phong Yên, dung mạo tinh xảo, hơn nữa khí chất kia cũng là tuyệt vô cận hữu, đáy mắt Mộ Dung Hướng mang theo tham lam rồi lại hiện lên một khuôn mặt người khác, bạch y thiếu niên, gương mặt tinh xảo hoàn mỹ, nếu có thể…

“Nương, ngươi không cần lo lắng, nhi tử có chủ ý, nhất định có thể để Bán Hạ công tử lưu lại.”

Mộ Dung phu nhân nghe hắn nói như thế yên tâm gật gật đầu, nàng liền lo lắng Hướng nhi quá mức xúc động làm hỏng việc, nếu là nói vậy, thì mất nhiều hơn được.

Hôm sau.

Mộ Dung Hướng mang theo Mục Thanh Ca cùng Phong Yên du ngoạn ở Tân Châu, nơi nơi ngắm phong cảnh, cho đến lúc hoàng hôn mới trở lại phủ, mới hồi phủ liền nghe được quản gia vội vội vàng vàng vọt đến, Mộ Dung Hướng bất mãn nhíu mày: “Sao lại thế này, không thấy được có khách nhân ở đây nếu va chạm khách quý, ngươi gánh nổi sao?”

“Đại thiếu gia, không được rồi, lão gia cũng không biết làm sao vẫn luôn sốt cao không giảm, đã thỉnh đại phu tốt nhất Tân Châu đến nhưng đại phu cũng không biết làm sao, cho nên phu nhân liền kêu lão nô đi thỉnh Bán Hạ công tử đến xem, thật may thiếu gia đã đã trở lại, Bán Hạ công tử thỉnh ngươi mau đi xem một chút lão gia nhà ta đi.”

Mộ Dung Hướng sắc mặt khẽ biến, nói với Mục Thanh Ca: “Bán Hạ công tử làm phiền ngươi.”

Mục Thanh Ca hơi hơi gật đầu.

Mục Thanh Ca đang bắt mạch cho Mộ Dung Hải, một bên Mộ Dung phu nhân sốt ruột ngồi ở bên cạnh sợ phu quân có chuyện, đợi Mục Thanh Ca bắt mạch xong, Mộ Dung phu nhân vội vàng tiến lên hỏi: “Bán Hạ công tử, như thế nào, lão gia nhà chúng tôi rốt cuộc làm sao vậy?”

Mục Thanh Ca cầm lấy bút viết xuống phương thuốc, “Mộ Dung lão gia là ngẫu nhiên cảm phong hàn dẫn tới phát sốt, hơn nữa…” Mục Thanh Ca hơi tạm dừng, nhìn về phía Mộ Dung phu nhân nói: “Mộ Dung lão gia có phải ăn cái gì không nên ăn hay không?”

“Làm sao vậy?”

“Tuy rằng rất nhỏ nhưng ta có thể phát hiện Mộ Dung đại nhân hẳn là trúng độc dẫn tới sốt cao không giảm, lại còn có tình huống chuyển biến xấu, nếu vẫn luôn như vậy chỉ sợ sẽ nguy hiểm đến sinh mệnh, ta đã viết xuống phương thuốc, dựa theo phương thuốc này dùng mấy ngày, lại điều dưỡng thật tốt một đoạn thời gian liền sẽ không có việc gì.”

Mộ Dung phu nhân nhíu mày hỏi: “Sao lại trúng độc, đã nhiều ngày lão gia cũng không có ra ngoài xã giao a, chẳng lẽ trong nhà có quỷ?”

Mục Thanh Ca viết xong phương thuốc đưa cho quản gia, quản gia liên tục nói lời cảm tạ lập tức liền đi bốc dược, Mộ Dung phu nhân nói: “Bán Hạ công tử, có thể cho biết lão gia nhà chúng tôi trúng độc gì không? Đã trúng bao lâu rồi?”

“Độc Hương Mạn hẳn phu nhân đã nghe qua.” Mục Thanh Ca mới vừa nói ra, sắc mặt Mộ Dung phu nhân đại biến, Mục Thanh Ca tiếp tục nói: “Đây là một loại độc mãn tính, Mộ Dung đại nhân hẳn là trúng độc ít nhất cũng bảy ngày.”

“Nhưng Bán Hạ công tử, không phải trong sách nói độc hương mạn không có dược trị, ngài thật sự có biện pháp trị liệu độc hương mạn sao?”

“Phu nhân yên tâm, ta lúc trước ở Vỗ thành cũng đã chữa trị một bệnh nhân trúng độc hương mạn.”

Mộ Dung phu nhân nghe nói an tâm gật gật đầu, bất quá nghĩ đến Vỗ thành, độc hương mạn, tin tức từ kinh đô truyền đến, lại nhíu mày thật sâu hỏi: “Bán Hạ công tử, bệnh nhân ngài ở Vỗ thành cứu trị chính là kinh đô phủ Mục tướng Thụy Dương quận chúa?”

Nàng đoán quả nhiên không sai, tuy rằng Mộ Dung thế gia định ở Tân Châu, nhưng bọn họ lại rõ việc kinh đô như lòng bàn tay, “Nguyên lai phu nhân cũng biết Thụy Dương quận chúa, đúng vậy, đã nhận lời ủy thác thì phải làm hết sức mình.”

“Thì ra là thế, nghĩ đến cũng là Thụy Dương quận chúa kia mạng lớn, có thể gặp được Bán Hạ công tử, cũng không biết là ai nhờ Bán Hạ công tử cứu Thụy Dương quận chúa?”

“Phu nhân, thứ ta không thể nói cho là ai.”

“…Làm phiền Bán Hạ công tử cứu trị lão gia nhà chúng tôi, chắc cũng mệt rồi.” Mộ Dung phu nhân cũng không mạo muội hỏi lại liền nói với tỳ nữ bên cạnh: “Còn không mau dẫn Bán Hạ công tử cùng Phong Yên cô nương đi xuống nghỉ ngơi.”

Mộ Dung Hướng đưa Bán Hạ công tử rời đi, quay lại thấy Mộ Dung phu nhân mặt ủ mày chau liền hỏi: “Nương, cha được cứu ngươi sao lại có biểu tình này, còn có vừa rồi Thụy Dương quận chúa kia là ai?”

“Thụy Dương quận chúa Mục Thanh Ca là đích nữ Mục tướng ở kinh đô, mà Mục tướng luôn cùng Mộ Dung gia chúng ta không qua lại, Thụy Dương quận chúa từng ở kinh đô nhiều lần khó xử Mộ Dung gia chúng ta, lão gia khoảng thời gian trước thu được thư kinh đô gửi tới nói là không tiết hết thảy giá lớn diệt trừ Thụy Dương quận chúa, nhưng hiện giờ Thụy Dương quận chúa lại đang ở Duyện Châu, Hướng nhi, ngươi phải đáp ứng nương, về sau nếu gặp được Thụy Dương quận chúa nhất định không thể hành động theo cảm tình, phải né xa biết không?”

Mộ Dung phu nhân lo lắng nhìn nhi tử, nhi tử mình có bao nhiêu xúc động nàng biết, nhưng Mục Thanh Ca kia không phải người bình thường, ngay cả Thái Hậu nương nương cùng Hoàng Hậu nương nương đều không thể làm gì nàng.

Mộ Dung Hướng gật gật đầu nói: “Nương, Thụy Dương quận chúa kia thật sự lợi hại như vậy?”

“Ngươi nghe nương sẽ không sai.” Nói nhìn về phía Mộ Dung Hải trêи giường hôn mê bất tỉnh, “Không biết cha ngươi sao lại trúng độc hương mạn?” Đối với độc hương mạn chỉ sợ bất luận kẻ nào cũng không rõ hơn Mộ Dung gia bọn họ, hơn nữa đã trúng bảy ngày.

Kỳ thật vừa rồi trong nháy mắt nàng hoài nghi Bán Hạ công tử, dù sao người ngoài trong phủ cũng chỉ có hắn cùng Phong Yên, nhưng ngẫm lại lão gia trúng độc đã bảy ngày mà Bán Hạ công tử hôm qua mới đến phủ, hơn nữa…hắn căn bản là không có cơ hội xuống tay.

XXXX

Mục Thanh Ca cùng Phong Yên trở lại u viên, Phong Yên đem những tỳ nữ đó đều tống cổ xa, Phong Yên không rõ hỏi: “Công tử, Mộ Dung Hải thật sự trúng độc hương mạn sao?” Kỳ quái, chẳng lẽ là Phong Viên hoặc Triển Hạo hạ tay, nói liền nhìn về phía Phong Viên một bên chỗ tối.

“Ngươi đây là ánh mắt gì a, cũng không phải là ta hạ tay, ta nếu có bản lĩnh kia còn sẽ chờ tới bây giờ.” Trời biết hắn muốn đem Mộ Dung Hải bầm thây vạn đoạn cỡ nào, lãng phí thời gian hắn suốt nửa năm, đặc biệt là sau khi biết những việc so với ám vệ bọn hắn còn dơ bẩn hơn càng hận không thể xuống tay, bất quá bên người Mộ Dung Hải cao thủ nhiều như mây, hơn nữa cảnh giác cao, căn bản không hạ thủ được.

“Là ta động tay.” Mục Thanh Ca nhìn mắt Phong Yên cùng Phong Viên, nhàn nhạt nói, đem cằm Phong Yên cùng Phong Viên đều thiếu chút nữa rớt xuống.

“Công tử.” Phong Yên trừng lớn đôi mắt, “Ngươi động tay khi nào, ta sao lại không biết?”

“Vừa rồi.” Mục Thanh Ca nói, “Tối hôm qua ta dùng ngân châm đâm bị thương hắc y nhân kia, cũng ở trêи người hắn hạ một loại bột phấn vô sắc vô vị, ta biết Mộ Dung Hải nhất định sẽ cùng hắc y nhân kia gặp mặt, cho nên loại bột phấn này cũng sẽ dính ở trêи người hắn, sẽ không trí mạng, sẽ khiến người toàn thân vô lực, vì vậy dẫn phát sốt cao không lùi.”

Chương Trước/163Chương Sau

Theo Dõi