Chương Trước/21Chương Sau

Người Chơi Mời Vào Chỗ

Chương 16: Trước Khi Lên Giường Phải Cởi Quần Áo....

Lúc Tiêu Mộ Vũ đẩy cửa đi vào, Thẩm Thanh Thu liền ngồi ở mép giường nhìn nàng.

Tiêu Mộ Vũ cởi khuy áo sơ mi và xắn tay áo lên.

Vẻ mặt lạnh lùng của Thẩm Thanh Thu lúc này mới dịu đi, nàng liền như vậy nhìn chằm chằm Tiêu Mộ Vũ, sau đó mở miệng nói: "Áo khoác của cô hỏng rồi sao?"

Tiêu Mộ Vũ sửng sốt, gật gật đầu: "Không tốt bằng tính mạng."

Thẩm Thanh Thu nở nụ cười, Tiêu Mộ Vũ phát hiện nữ nhân này giống như có hai nhân cách, lúc các nàng đơn độc ở chung, nàng ấy liền bùm một cái biến thành yêu tinh.

"Lúc đó cô làm sao biết tôi sẽ phối hợp với cô, vạn nhất cô ném áo khoác ra ngoài, tôi không phản ứng kịp, hoặc là tôi không quan tâm, xem như cô xong đời rồi." Nàng hứng thú nói, trong giọng nói mang theo tò mò, nhưng Tiêu Mộ Vũ từ trong mắt nàng thấy được nghiêm túc.

"Tôi không có lựa chọn khác, hơn nữa lúc cô tiếp nhận vò rượu từ trong tay tôi, không phải cô đang phối hợp tôi sao? Tôi chỉ là tiếp tục chuyện đó mà thôi." Nàng nói đến thản nhiên, phảng phất là chuyện thường ngày, nhưng Thẩm Thanh Thu đối nàng lại hoàn toàn mở rộng tầm mắt.

Trước đây nàng liền cảm thấy nàng ấy đặc biệt và thú vị, sau khi ở chung mấy ngày phần thú vị kia càng thêm dày đặc. Lúc nhìn đến đồ vật trong tay Tiêu Mộ Vũ, nàng liền đoán được ý tưởng của nàng ấy, hoặc là nói nàng dựa theo những thứ kia mà làm quyết định, thực hiển nhiên, hành động sau đó của nàng cùng Tiêu Mộ Vũ không mưu mà hợp. Nàng thật lâu không gặp qua cộng sự hợp ý như vậy, đáng tiếc...... Trong mắt nàng toát ra một tia tiếc hận, cuối cùng chỉ còn lại tán thưởng cùng ý cười.

"Tôi rất ít bội phục người khác, cô là một trong số đó."

Tiêu Mộ Vũ không tỏ vẻ gì, đối này không có ý kiến.

"Đếm ngược còn 20 tiếng đồng hồ, cô đã được 50 điểm, cũng không cần lo về điểm số nữa, nhưng muốn hiểu biết quá khứ của bà lão, giải quyết khốn cảnh, nếu không làm cái gì đó, chỉ sợ có thêm ba ngày cũng không ý nghĩa." Thẩm Thanh Thu ẩn ý nói.

Các nàng đều là những người tâm tư trong sáng lả lướt, ánh mắt Tiêu Mộ Vũ phóng không, không nhanh không chậm nói: "Nếu tôi được 50 điểm đều muốn vội, khẳng định có người càng gấp hơn tôi. Hiện giờ vẫn không rõ tung tích người da, sáng ngày mai chú định không có thu hoạch gì, cho dù đủ điểm qua phó bản, cũng vô pháp hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến."

"Cho nên?" Thẩm Thanh Thu nheo mắt, hơi mang theo tia giảo hoạt.

"Hà tất yêu cầu tôi nói, cô hẳn là hiểu rõ hơn tôi. Đêm nay lại là một đêm không ngủ, có một số việc nên giao đúng người, toại nguyện cho hắn cũng là thành toàn cho chúng ta."

Thẩm Thanh Thu thuận thế nằm xuống, thở dài nói: "Đã qua hai ngày, đêm nay liền nước tắm đều không có, thật là không thoải mái."

Tiêu Mộ Vũ sửng sốt, nghĩ đến một vấn đề: "Nếu chúng ta vượt qua phó bản, không phải sẽ trực tiếp đi vào trò chơi tiếp theo sao?"

Thẩm Thanh Thu khóe miệng mang cười: "Cô đây là đang thỉnh giáo tôi vấn đề sao?"

Tiêu Mộ Vũ mặt vô biểu tình: "Không phải, cô muốn nói liền nói, không nói cũng không việc gì."

"Chậc, đây gọi là cơm mềm ngạnh ăn?"

Tiêu Mộ Vũ khóe miệng một nhấp, không nghĩ để ý tới nàng. Đêm đã khuya, cho dù muốn xem diễn cũng cần nghỉ ngơi dưỡng sức, cho nên nàng chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi, chỉ là lúc nhìn đến dấu vết trên người Thẩm Thanh Thu, ánh mắt nàng thoáng dừng lại. Khó trách cỗ hương vị kia quanh quẩn không tiêu tan, Thẩm Thanh Thu quả nhiên bị huân đến rồi.

Liền như vậy không đến một giây dừng lại, nàng đã bị Thẩm Thanh Thu bắt giữ, chỉ thấy đối phương cúi đầu ngửi ngửi chính mình, sau đó một chút ý tứ xin lỗi đều không có: "Thật sự ngượng ngùng, ra tay quá nhiều, khó tránh dính vào chút dấu vết, tôi biết mũi của cô rất linh, nhưng đêm nay không có biện pháp tắm rửa, cho nên mong cô chịu đựng một chút."

"Không có biện pháp tắm rửa, nhưng cô lên giường cũng nên cởi quần áo bẩn ra đi." Tiêu Mộ Vũ thích sạch sẽ, ở thời điểm đặc thù chỉ có thể nhẫn nại, nhưng vừa triền đấu với người da một trận lại nằm lên giường, thực sự có chút không dễ chịu.

Thẩm Thanh Thu nghiêng thân, có chút khiêu khích nhìn nàng: "Cô xác định? Bên trong áo khoác của tôi liền chỉ có áo ngực, mà quần tôi cũng bẩn, nếu cởi hết ra liền có chút thất lễ, cô không để ý chứ?"

Ngón tay trắng nõn của nàng liền đặt lên nút quần, như thể chỉ cần Tiêu Mộ vũ gật đầu, nàng liền sẽ kéo xuống không chút do dự.

Tiêu Mộ Vũ biểu tình một lời khó nói hết, nàng chỉ kêu đối phương cởi áo khoác, ai mượn nàng ấy cởi luôn quần? Nàng nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Thu vài giây, sau đó nghiêng người không để ý tới đối phương.

Thẩm Thanh Thu xoang mũi phát ra một tiếng cười khẽ, đương nhiên không có đi cởi quần, thời điểm đặc thù, cần thiết dùng tốc độ nhanh nhất đi ứng đối tình huống bất ngờ.

Tòa nhà vào ban đêm cực kỳ an tĩnh, trong lòng các nàng đều có việc, khẳng định không có khả năng sớm như vậy liền ngủ, Thẩm Thanh Thu thấp giọng nói: "Cô không cảm thấy nhiệm vụ này kỳ thật có chút cổ quái sao?"

Tiêu Mộ Vũ không có trả lời, Thẩm Thanh Thu lo chính mình nói: "Cô thực thông minh, tôi đây cũng không ngốc, cùng tôi trao đổi tin tức cũng sẽ không thiệt hại đâu, cô cảm thấy thế nào?"

Tiêu Mộ Vũ xoay người từ bên kia qua, hướng nàng tới gần một chút: "Nơi nào cổ quái?" Đây là nhận đồng Thẩm Thanh Thu nói.

"Giải quyết bà lão khốn cảnh, đây thật là khốn cảnh của bà ấy sao?" Ở trong bóng đêm, đôi mắt Thẩm Thanh Thu như cũ trong trẻo, lời nói ra thanh lạnh mềm mại, Tiêu Mộ Vũ nhắm mắt lại, hồi lâu sau mới đáp lời nàng.

"Khốn cảnh đại khái là thật, nhưng rốt cuộc là mua dây buộc mình hay là bất đắc dĩ thân hãm nhà tù, phải chờ xem bọn họ có thể moi ra thứ gì."

Tiêu Mộ Vũ dáng người thon gầy, tiếng nói cũng mang theo tia mỏng lạnh, thanh âm thấp mị như thể đang nói mớ, ở trong bóng đêm có chút mờ mịt.

Thẩm Thanh Thu hít một hơi thật sâu nhắm mắt lại, biểu tình điềm đạm thanh thản.

Khi màn đêm càng sâu, tâm trí hỗn loạn của các nàng đều rơi vào trạng thái nửa mộng nửa tỉnh. Mà động tĩnh bên ngoài giống như tiếng còi trong đêm, ít nhất rơi vào trong tai các nàng hết sức rõ ràng.

"Cô nghe thấy sao?" Thấp thấp khí âm ở trong phòng không thể nghe thấy được.

"Ừ." Ngắn gọn hồi phục.

"Không đi nhìn?" Trong lười biếng lộ ra một tia cười.

Không có đáp lại, trầm mặc là đáp án tốt nhất.

Từ đằng xa, động tĩnh mở cửa vô cùng khẽ khàng, sau đó là tiếng kêu rên dồn dập khẩn trương, đảo mắt liền tan biến.

Trong phòng, các nàng vẫn nằm yên trên giường, nhưng lỗ tai lại bắt giữ từng động tĩnh, phảng phất các nàng cùng nhau tiến vào nơi đó.

Chuyển động cực nhỏ, người làm việc này rất cẩn thận, an tĩnh đến mức bị tiếng tim đập cùng hô hấp của các nàng che lấp đi.

Chỉ đáng tiếc, loại yên tĩnh này không kéo dài bao lâu, một tiếng thét kinh hãi ngắn ngủi bật ra, rồi lại giống như bị người bóp lấy yết hầu, đọng lại ở giữa đường, làm trái tim các nàng cũng treo ở giữa đường.

Một giây, hai giây,...... Không có động tĩnh, hẳn là hữu kinh vô hiểm.

Trái tim chậm rãi thả lỏng, đáng tiếc sự bình tĩnh này cũng không kéo dài bao lâu.

Ngoài phòng đột nhiên nổi lên tia chớp, theo sát một đạo sấm sét nổ vang, lôi điện tựa hồ muốn làm nổ tung tòa nhà, phản chiếu cả ngôi nhà sáng như ban ngày.

"A! A!"

"Má ơi! Cứu mạng, cứu mạng a! A!" Tiếng kêu liên tiếp từ trong phòng bà lão truyền ra tới, vừa mới bắt đầu là hoảng sợ theo sau chính là kêu thảm thiết.

Tiêu Mộ Vũ sắc mặt khẽ biến, Thẩm Thanh Thu vội vàng ngồi dậy, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, có người chạy xuống cầu thang. Tiếp theo là tiếng bước chân càng hoảng loạn và lộn xộn hơn trước, giống như nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng mà quay đầu chạy trở về, giữa huyên náo, các nàng còn rõ ràng nghe được tiếng một vật nặng kéo lê trên sàn nhà, đó là kim loại.

Tiêu Mộ Vũ hai người không có do dự, lập tức rời khỏi giường, cùng lúc đó cánh cửa cũng bị người mạnh mẽ phá khai, Con Báo cả người là máu vọt tiến vào, hoảng sợ hô: "Cứu mạng.... cứu mạng a...."

Giọng nói giống như vẻ mặt kinh hoàng của hắn, rồi đột nhiên im bặt, đồng thời ngoài phòng lại một đạo tia chớp xẹt qua.

Giữa ánh sáng trắng bệch và lóa mắt này, Thẩm Thanh Thu cùng Tiêu Mộ Vũ rõ ràng nhìn đến nửa gương mặt bên trái của hắn bị lưỡi hái sắc bén cắt bỏ gọn gàng, máu tươi phun vãi ra, trong miệng lời kêu cứu còn chưa nói xong, con mắt còn lại liền trợn trắng, thật mạnh ngã trên mặt đất.

Ở phía sau hắn, bà lão trong ấn tượng gầy yếu run rẩy, giờ phút này nắm trong tay một lưỡi hái to lớn, chính chiếc liềm tử thần này đã đoạt đi tính mệnh Con Báo.

Sau khi Con Báo ngã xuống, bà lão ngẩng đầu nhìn hai người Tiêu Mộ Vũ. Ngoài cửa sổ tia chớp sáng lóa, Tiêu Mộ Vũ phát hiện đôi mắt bà lão tựa như cá chết, chỉ còn lại tròng trắng vẩn đục, trên mặt mang theo nụ cười khát máu, giữa đêm khuya thật sự còn đáng sợ hơn quỷ.

Bà ta tạm dừng vài giây liền như vậy nhìn các nàng, sau đó ở trong phòng chật hẹp dùng lưỡi hái cắt ngang hai người.

Dài một tấc lại mạnh một tấc, không có chỗ thoát khi một cái liềm dài như vậy quét qua. Các nàng cùng lúc ngã người di chuyển, trên mặt đất quay cuồng một vòng.

Tiêu Mộ Vũ học qua võ phòng thân, nhưng cũng không phải dân chuyên nghiệp, có thể né tránh đã là không tồi. Bà lão này mạnh đến đáng kinh ngạc, một liềm chém ngang sàn nhà, chỉ nghe một tiếng răng rắc, bà ta đã mạnh mẽ cắt xuyên qua sàn gỗ, hơn nữa không cần tốn nhiều sức lập tức rút ra lưỡi hái, đi theo lại muốn chém một đao.

Bà ta đã nhanh, Thẩm Thanh Thu càng nhanh hơn, ở khoảnh khắc bà ta rút liềm, hai nàng lăn qua khe hở đến trước mặt bà ta. Lưỡi liềm này có lực sát thương kinh người ở cự ly xa, nhưng đến gần liền dùng không được.

Đối phương còn chưa kịp lùi lại, Thẩm Thanh Thu nâng lên một chân hoàn toàn không lưu tình, đạp bà ta văng ra ngoài phòng, nện ở trên hành lang.

Bà lão hơi choáng váng trước cú đá này, không đợi bà ta phản ứng, lại một cước đạp tới trên cổ, khiến bà ta trợn trắng mắt ngã lăn ra đất.

Chỉ là bà lão tựa như trúng tà, đòn đánh của Thẩm Thanh Thu khiến xương cốt trên người bà ta đều phát ra giòn vang, nhưng bà ta vẫn có thể đứng lên, cái liềm tử thần trong tay cũng không hề buông lỏng.

"Đừng giả thần giả quỷ, trừ phi hôm nay bà có thể thuấn di cùng ẩn thân, bằng không tôi liền đem xương cốt bà hủy đi, một cây cũng không dư thừa!" Thẩm Thanh Thu lạnh lùng nói.

Ánh sáng duy nhất trong đêm lúc này chỉ có tia chớp khi ẩn khi hiện.

Những người khác đều chạy tới đại sảnh, giữa mơ hồ trông thấy được một bóng người cao gầy mảnh khảnh vừa đem bà lão cầm lưỡi hái kia đánh một trận, khiến bà ta không còn cơ hội đứng lên.

Tiếng xương cốt đứt gãy vang lên thẩm thấu màng nhĩ, trong lúc nhất thời làm mấy người vốn đang bị dọa đến phá gan, cảm thấy Thẩm Thanh Thu còn đáng sợ hơn quỷ.

Đột nhiên một tiếng vang nhỏ, đèn đại sảnh sáng lên, sau khi nhấp nháy mấy lần cuối cùng vẫn cứng đầu phát sáng.

Thôi Tiêu Toàn kinh hồn chưa định quay đầu nhìn, là Tiêu Mộ Vũ đi tới chốt mở, bật đèn lên.

Dưới ánh đèn, mấy người bọn họ càng thêm trực quan rõ ràng mà thấy được Thẩm Thanh Thu tung đòn hung bạo, cằm đều mau kinh rớt.

Đây thật là phó bản thần quái sao?

Bà lão đã không biết đau, nhưng xương cốt trên người bà ta đều bị đánh gãy, căn bản đứng không vững, Thẩm Thanh Thu chế trụ bà ta lại, biểu tình lạnh nhạt: "Tôi nhịn bà thật lâu, âm dương quái khí không chịu nói thật, cái gì là nhờ chúng tôi giúp bà. Kết quả bà cả ngày trốn trong phòng, là tu tiên sao? Hơn nửa đêm còn giở trò tà môn ma đạo, bà dùng liềm không phải thực lưu loát sao, bà chém một cái thử xem?"

Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy Thẩm Thanh Thu tàn nhẫn như vậy, bà lão thân thể nguyên bản còn giãy giụa vặn vẹo, nghe thế trực tiếp khóc nức nở, bà ta đã trải qua lớn lớn bé bé mấy vạn thứ trò chơi phó bản, chưa từng bi thảm như lúc này.

Trong mắt bà ta chảy ra huyết lệ thoạt nhìn càng thêm đáng sợ, chỉ là Thôi Tiêu Toàn càng sợ Thẩm Thanh Thu hơn, vì vậy lúc này ngược lại cảm thấy đặc biệt an toàn.

"Trói bà ta lại." Thẩm Thanh Thu lười nói nhiều một câu, đẩy bà lão cho đám người Từ Nhiên, làm bọn họ sợ tới mức giật cả mình.

Trần Tây môi tái xanh, đến bây giờ còn run rẩy, cánh tay phải máu tươi đầm đìa, lẳng lặng nhìn trong phòng Con Báo chỉ còn lại đôi chân. Cặp kia chân cứng đờ co quắp, vẫn duy trì tư thế mở cửa, vì bị chết quá đột ngột nên không cam lòng.

Trần Tây không nói gì, hắn cắn chặt răng lếch hai chân mềm nhũn rời khỏi phòng bà lão, lúc đi ngang Thẩm Thanh Thu cùng Tiêu Mộ Vũ, hắn nhìn chằm chằm các nàng, khuôn mặt khô gầy cứng đờ tựa như quỷ chết cứng, thanh âm khàn khàn: "Các cô không vào phòng bà lão, là vì đoán được chúng tôi sẽ đi đúng không?"

Thẩm Thanh Thu trong mắt không hề gợn sóng, tựa như xem một cái vai hề, điều này khiến cho Trần Tây hận đến cắn chặt răng.

"Cô dám nói cô không nghĩ như vậy?" Hắn mở to hai mắt nhìn, khóe mắt muốn nứt ra.

"Hừ, tôi phủ nhận qua sao? Là tôi làm các anh đi vào? Nếu tự mình chọn lựa, cũng nên tự mình gánh vác hậu quả. Hắn đã gánh vác, mà anh, nên cảm kích đi." Nói xong Thẩm Thanh Thu liếc nhìn Con Báo, tựa hồ đối nàng mà nói, chết một người cũng không phải chuyện của nàng.

Tiêu Mộ Vũ cũng thoáng nhìn về phía Con Báo, nàng không hy vọng có thêm người chết, nhưng chết chính là chết, nàng cũng sẽ không vì vậy mà cảm thấy khổ sở. Sinh mệnh với nàng là vật ngoài thân, nàng không thể cảm nhận được buồn vui của kẻ khác.

Số ít người may mắn còn sống sót đều đang tinh thần hỏng mất, Lão Liêu bụm mặt sau một lúc lâu không nói chuyện, Thôi Tiêu Toàn cùng Lưu Nguy trói bà lão xong, cũng ngơ ngác nhìn thi thể Con Báo, mười hai người, còn chưa qua ải đầu tiên đã chết năm người.

-----------------------------------

*Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Tiêu từ đầu tới cuối lạnh nhạt nhìn Tiểu Thẩm ra tay.

Tiểu Tiêu: Cô thật có mùi, còn không mau cởi quần áo. Miệng cô thật thiếu đòn, tôi rất muốn đánh cô một trận.

Những người khác: Nàng quá hung tàn

Tiểu Tiêu: Liền điểm này đáng yêu.

Những người khác......

Về sau Tiểu Tiêu (vùi vào ngực Tiểu Thẩm): Cô thật thơm

Truyện convert hay : Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên
Chương Trước/21Chương Sau

Theo Dõi