Chương Trước/97Chương Sau

Người Yêu Cũ

Chương 34: Hoá gia sư dạy học

Gió mỗi lúc một lớn, mây đen kéo đến ngùn ngụt, thế mà bố mẹ tôi vẫn đứng ngoài cổng nhìn nhau. - Dù anh có nói gì thì em cũng sẽ ko tin vào chuyện bói toán vớ va vớ vẩn.

- Ông ấy từng đoán rất đúng về tai nạn của con trai chúng ta, em vẫn chưa chịu hiểu sao?

- ANH CÓ THÔI NGAY KO THÌ BẢO _ đã đến giới hạn chịu đựng, mẹ tôi quát tháo đuổi bố tôi vào nhà.

Thấy vợ tức giận, bố tôi cũng thôi ko tranh cãi nữa bước chân vào nhà nghì ngơi.

Tầm hơn 17h, khi tôi và Long vẫn còn ngồi lì trong quán cafe N.A thì bố tôi gọi. Ngước mắt lên nhìn số đt, tôi tự hỏi mắt mình có bị toét ko vì thấy đuôi 966 lù lù xuất hiện trước mặt. Tôi tính ko nghe vì đinh ninh bố gọi để bắt tôi chia tay Long. Thế mà tại nhạc chuông Cheer Up của Twice sôi động và hào hứng quá khiến mọi người chú ý, Long cũng phải ngừng uống nhắc nhở nên tôi phải nghe.

- Alo bố, con đây!

- Bao giờ mày về hả?

- Biết để làm gì? _ tôi trả lời cộc lốc với bố thế đấy.

- Ta sẽ ko ngăn cản chuyện của mày nữa nhưng tầm 18h tối phải vác cái mặt về nhà ngay _ nói một mạch ko ngắt và bố tôi dập máy.

Ôi thật là sao bố lại đối xử với tôi như thế!

- Chuyện gì vậy? _ Long tò mò hỏi tôi vì thấy gương mặt nhăn nhó như khỉ của tôi.

- Bố bảo 18h phải về nhà.

- Vậy chúng mình về luôn đi _ bỗng nhiên Long đứng dậy làm tôi đứng hình.

- Chị ơi tính tiền cho em.

- Tớ chưa uống hết mà _ tôi trố mắt lên nhìn thái độ của thanh niên nghiêm túc Long.

- Uống làm gì? Để mọc mụn thêm à, thôi đứng lên tớ đưa về _ một từ thôi " phũ ".

- Thế sao lúc đầu cậu còn rủ rê tớ làm gì? _ khỏi nói tôi phụng phịu đến mức nào.

Do Long giục nên 17h58, tôi đáp xuống xe và bước vào nhà với vẻ mặt vô cùng khó coi.

- Con đi đâu mà mặt như đưa đám thế kia? _bố xuất hiện ko đúng lúc rồi ạ.

- Chuyện gì hả bố?

- Lên phòng thì biết _ bố tôi nghoảnh mặt làm ngơ nhìn đi chỗ khác.

Tôi nghi nghi hỏi lại: " Liệu có con chuột nào ko đấy? ".

- Cứ lên đi thì biết.

- Xì, lên thì lên ai sợ ai.

Thế là tôi nhấp nhô nhấp nhổm bước lên cầu thang, đến bậc thứ 25 cũng là lúc cửa phòng xuất hiện. Tôi rón rén đẩy cửa bước vào thì......" chào " _ ế, tên Trình Anh ngang nhiên đọc nhật ký của tôi.

Mặt tôi xánh như tàu lá chuối hét toáng lên:" Áaaaaaaaas, ai cho cậu động vào đồ của tôi ".

- Hừ, một người chồng cao, to, đẹp trai, học giỏi, nhà khá giả à? Hơi khó đấy. _ rốt cuộc cậu ta đã và đang đọc đến đoạn nào thế.

- Cậu có im ko thì bảo.

- Uk im.

- Tại sao cậu đến đây? _ tôi hơi bất ngờ vì cậu ta xuất hiện.

- Để cậu kèm còn gì? _ khiếp trả lời tỉnh bơ mới nguy hiểm chứ.

- Tôi có đồng ý đâu?

- Bố mẹ cậu đã đồng ý giúp cậu rồi.

- Ứ, KO THÍCH ĐÂU _ tôi nằm dạch xuống sàn nhà ăn vạ.

Truyện convert hay : Bất Bại Chiến Thần Dương Thần ( Hoàn Chỉnh )
Chương Trước/97Chương Sau

Theo Dõi