Chương Trước/434Chương Sau

Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 430: Vẫn Không Thể Chạm Thử Vào?

Bồ của Kính Thiếu Khanh? Ôn Ngôn chưa từng nghe nói qua, có chút ngạc nhiên: “Tôi nhất định phải đi sao, bố anh ấy, trước kia tôi chưa từng nghe nói qua…

Mục Đình Sâm không giải thích thêm: “Chuyện trong nhà cậu ấy cũng không đơn giản, thật phức tạp, đến lúc đó khi em trở về Đế Đô, thì về Mục trạch ở đi, nhân tiện nhìn chú Lâm và má Lưu.”

Anh đây là không cho Ôn Ngôn cơ hội từ chối chút nào, biết cô không thể bạc tình, trong lòng nhớ má Lưu cùng chú Lâm, liền dùng chiêu bài thăm họ để đưa cô về Mục trạch, nếu chỉ là ở tạm thời… thì không có lý do gì để từ chối đúng không? “Tới lúc đó rồi nói đi, tôi mệt rồi, đi ngủ đây.”

Ôn Ngôn nói xong nhắm mắt lại, bây giờ cô thực sự rất mệt, suy cho cùng nguyên cả ngày mệt nhọc. Mục Đình Sâm không nói gì nữa, trong bóng tối, đôi mắt của anh sáng rõ, không chút buồn ngủ. Người phụ nữ của mình đang nằm bên cạnh anh mà vẫn chưa chạm vào được, tất nhiên là anh không thể ngủ được, trong tim anh có một ngọn lửa, còn nóng hơn cả mùa hè 40 độ.

Ngày hôm sau, Ôn Ngôn tỉnh dậy, đi thẳng vào phòng tắm, cảm giác ẩm ướt đó, còn tưởng là đây là ngày kinh nguyệt, kiểm tra xong lại phát hiện không có.

Ngồi trên bồn cầu, cô có chút bối rối, nghĩ đến giác

mơ xấu hỗ đêm qua, cô lau mặt cảm thấy hơi xấu hỗ, sau bao nhiêu năm, lần đầu tiên cô có giác mơ như vậy khi ngủ với Mục Đình Sâm, còn đặc biệt chân thực, nếu không phải cơ thể không có gì lạ, thì cô sẽ nghỉ ngờ những Mục Đình Sâm thừa dịp cô ngủ đã làm cái gì rồi…

Lúc cô dọn dẹp xong ra cửa, Mục Đình Sâm vẫn chưa thức dậy. Đối với một người mà giờ giấc rất nghiêm khắc,thật là có chút kì lạ, nhưng cô không có thời gian để nghi ngờ, đã đến lúc đi đến cửa tiệm rồi. Thừa dịp trong tiệm còn chưa làm ăn gì, cô nghĩ đến việc dọn dẹp nhà bếp cho sạch sẽ, vào bếp tâm trạng sẽ tốt hơn. Lam Tương đi vào giúp đỡ, nhìn qua thì thấy trên cổ của cô có chút kỳ lạ: “Cổ của em…”

Ôn Ngôn không hiểu: “Cổ của em làm sao vậy?” Lam Tương có chút ngượng ngùng: “Cái kia… dấu vết… tối hôm qua chồng em ở chỗ của em sao? Xem

ra em không có phát hiện để lại dấu vết, nên che lại một chút, trong tiệm người đến người đi nhiều…”

Cả da đầu Ôn Ngôn tê dại, chẳng lẽ là giấc mơ đêm

qua… không phải là mơ sao? Cô dùng điện thoại di động chụp cổ mình, mơ hồ có thể nhìn thấy một vết đỏ như dấu hickey, xem ra đối với Mục Đình Sâm cô vẫn là quá yên tâm… nếu như tối qua anh thực sự làm, có phải là cô có lý do trở mặt hay không?

Cô cố ý mua một chiếc khăn lụa quàng cổ, mang đầy khó chịu gọi cho Mục Đình Sâm, bên kia điện thoại, giọng nói của anh mang theo một tia lười biếng, hình như anh ta còn chưa dậy: “Alo?” “Anh tối hôm qua… Có phải là… đối với tôi… ”

Những lời này Ôn Ngôn thật sự không nói nên lời

“Đối với em cái gì? HỬm?” Mục Đình Sâm giống như là cố ý. “Chuyện anh làm anh không rõ sao? Cổ của tôi là có chuyện gì xảy ra?” Cô có chút tức giận. “Cổ…

Lưu lại dấu sao? Ò… anh biết rồi, không thể

“ăn”, không thể chạm thử sao? Em yên tâm, cái khác không có làm, không tính là phá hư quy tắc.” Ôn Ngôn sợ không khống chết được hét lên với anh, nên dứt khoát cúp điện thoại, quả nhiên là vẫn không nên yên tâm về anh! Đề Đô.

Trần Mộng Dao vội vàng bắt taxi đến công ty, khó khăn lắm mới tìm được công việc, ngày đầu tiên cô không muốn đi làm muộn!

Khi vừa bước vào cửa công ty, điện thoại di động của cô đỗ chuông, côvừa trả lời điện thoại vừa cuống quýt bấm thang máy:” Alo? Kính Thiếu Khanh, bây giờ em đang ở công ty, em không có thời gian để nói chuyện với anh, em sắp muộn rồi, khó khăn lắm em mới tìm được công việc, đừng gây thêm phiền phức cho em nữa, khi nào tan làm em đến tìm anh, yêu anh, mua~”

Kính Thiếu Khanh chưa kịp trả lời thì điện thoại đã cúp máy. Anh nhìn điện thoại lặng lẽ nghẹn ngào rồi mỉm cười mê man, chuyện sống chung tạm gác lại, bây giờ.

Trần Mộng Dao đang suy nghĩ về công việc, không

còn thời gian quản chuyện gì khác, ngay cả tiệc đính hôn cũng do một mình anh lo liệu, một chút cô cũng không để tâm.

Có lẽ vì đã lâu không đi làm, Trần Mộng Dao không

khỏi cảm thấy thoải mái hơn khi tự mình mở một cửa tiệm, mặc dù hơi mệt, nhưng cô không hề kiệt sức lắm, sau đó khi phát hiện ra mình đang làm việc cho người khác, còn bị đối xử hét to gọi đi. Chỉ vì cô là người mới đến, cả ngày, việc chính không có làm, mà làm chân chạy vặt cho người ta, thậm chí còn giao cho cô ấy việc mua cà phê và pha trà.

Nếu là đồng nghiệp bình thường sai bảo cô, cô sẽ

không để ý, hết lần này đến lần khác là trưởng phòng, nói cái gì là cô vừa mới đến, phải làm quen với môi trường làm việc và thiết lập mối quan hệ tốt với đồng nghiệp, dù tính tình xấu đến đâu, cô cũng chỉ có thể làm việc vặt, sợ bị người khác làm khó dễ, rồi mắt công việc.

Khi cô chuẩn bị tan làm, những người khác trong bộ phận lần lượt rời đi, cô tưởng mình có thể quay lại ôm chằm lấy Kính Thiếu Khanh, nhưng không ngờ lại bị chặn lại, đó là đồng nghiệp cùng bộ phận: “Này, người mới, giúp tôi in tài liệu ra. Đây là tài liệu cho cuộc họp ngày mai, tôi có bữa tiệc, tôi không có thời gian tăng ca, chỉ cần hơn nửa tiếng là có thể sắp xếp xong, cô giúp tôi làm.”

Chương Trước/434Chương Sau

Theo Dõi