Saved Font

Trước/25Sau

Nhân Thú Loạn

Chương 5

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Gắng trấn định tinh thần, Trovey nói: “Mẹ à, con đã kết hôn rồi!”

“Kết hôn?” Bà Farrell bị tin tức bất ngờ này làm cho ngơ ngác.

“Đúng vậy ạ!” Kéo mẹ vào phòng mình ngồi, mở ra gói đồ của Hắc Kim, đặt vào lòng mẫu thân: “Những thứ này đều là lễ vật mà nó muốn đưa cho ngài…”

“Ôi trời ơi!” Bà Farrell nhìn đến những thứ trước mắt, kinh hô lên — bên trong có hơn mười viên lục bảo thạch to như trứng chim!

“Những thứ này là ở đâu ra vậy?!” Bà Farrell vội chuyển mắt sang chằm chằm nhìn Trovey: “Nhà chúng ta tuy nghèo, nhưng tuyệt không thể đi trộm đồ nhà người khác!”

“Mẹ à, con không trộm…” Trovey khó lòng giãi bày: “Đây là nó đưa cho…”

“Ai đưa? Con nói cho mẹ biết… Là cô nương nhà nào bạo tay như vậy? Một hơi đưa hơn mười viên bảo thạch? Hơn nữa còn là lục bảo thạch quý giá đến thế?”

“Con… Cái đó…” Trovey không biết nên giải thích như thế nào.

“Nếu con cưới vợ, cũng nên đón về nhà chứ, sao lại chỉ có một mình con lén trở về như kẻ trộm thế này? Có phải con đã làm ra chuyện gì không dám nhìn mặt người khác rồi không?! Con mau nói đi!” Bà Farrell túm lấy cánh tay Trovey, dùng sức lay.

Đúng là đã làm chuyện không thể nhìn mặt người khác, nhưng tuyệt đối không phải như mẹ tưởng đâu…

Trovey sốt ruột đến độ đầu đầy mồ hôi, Hắc Kim còn đang ở cổng thôn chờ cậu, thời gian kéo dài càng lâu, nó sẽ càng nguy hiểm.

“Mẹ, không phải con cưới vợ, mà là con… gả cho một con hắc báo!”

“Hắc báo?” Bà Farrell cau chặt mày: “Hắc báo gì cơ? Càng nói càng thái quá, thằng nhóc này, con học được thói bịa chuyện từ khi nào vậy hả?!”

“Mẹ à! Mẹ hãy nghe con nói…”

“Ta chính là con hắc báo đó…” Một thanh âm khác truyền vào từ ngoài cửa sổ, Hắc Kim đang đứng trước cánh cửa mở toang của nhà Trovey.

“Hắc Kim!”

“Báo!”

Trovey cùng mẹ đồng thời kêu lên. Vội che miệng mẹ cậu lại, Trovey lo lắng nói: “Sao ngươi lại tới đây? Chẳng phải đã bảo ngươi chờ ở bên ngoài rồi sao?”

Hắc Kim không để ý đến Trovey đang nén giận, thấp giọng nói với bà Farrell đang thất kinh: “Chào ngài, bà Farrell, chưa hỏi xin sự đồng ý của ngài đã cưới con ngài, ta thật có lỗi, lần này ta tới là muốn nói cho ngài, Trovey rất khỏe, ta sẽ chăm sóc em ấy thật tốt, ngài không cần lo lắng!”

Bà Farrell bị Trovey bịt chặt miệng, chỉ có thể trừng to mắt nhìn con báo đen biết nói này. Trời ạ! Mình nhất định là đang nằm mơ! Trên đời này làm sao có thể có con báo nói tiếng người được?!

“Những bảo thạch này là đồ trong nhà ta, chúng ta cũng không dùng được, vậy đưa cho ngài coi như sính lễ của ta đi, sau này Trovey không thể ở bên ngài chăm sóc ngài được, những bảo thạch đó hẳn là có thể giúp ngài an dưỡng tuổi già…”

Thấy bà Farrell vẫn cứ ngây ngẩn như người mộng du, Trovey nói thêm vào: “Mẹ à, sau này con không thể tới thăm người nữa, người nhất định phải bảo trọng a! Con…”

“Bắt lấy nó!” Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng la, cùng thanh âm cuốc xẻng, súng săn va chạm vào nhau.

Không xong! Hắc Kim bị phát hiện rồi!

Trong đêm khuya, bộ lông đen tuyền là màu sắc tự vệ tốt nhất của Hắc Kim, thế nhưng nó hiện tại vì muốn giảy vây cho Trovey, nên vẫn đứng bên cánh cửa sổ sáng đèn, ánh nến chiếu lên trên người Hắc Kim, phát ra kim quang chói mắt.

“Con phải đi rồi!” Vội vã hôn một cái lên mặt mẹ, Trovey hấp tấp nhảy qua cửa sổ, cưỡi lên lưng Hắc Kim rất nhanh chạy ra phía ngoài thôn.

Mọi người đuổi theo sau, ném đá về phía bọn họ, lấy cung tiễn bắn bọn họ, trong tiếng hò hét ồn ào, một thanh âm quen thuộc đột nhiên vang lên truyền vào trong tai Trovey: “Dừng tay! Kia là con tôi! Các người không được làm hại nó…”

Ra lệnh cho chính mình không được phép quay đầu lại, chỉ là nước mắt càng không ngừng tuôn về phía sau theo làn gió… Đây hẳn là cuộc tiếp xúc cuối cùng của cậu với thế giới loài người, vì Hắc Kim, cậu không thể quay về thôn nữa, không thể để nó gặp phải nguy hiểm nữa!

Tốc độ của con người căn bản không phải là đối thủ của Hắc Kim, tuy cõng thêm Trovey trên lưng, nhưng Hắc Kim vẫn dễ dàng bỏ lại bọn họ phía sau.

Trở lại sơn động, Trovey nằm sấp trên đệm cỏ khóc rống lên, không biết tại sao, hiện giờ số lần cậu khóc càng ngày càng nhiều… Hắc Kim im lặng nằm xuống bên cạnh Trovey, dùng nhiệt độ cơ thể nó an ủi cậu. Đang mong muốn sự ấm áp, Trovey cảm kích tiến sát vào lòng Hắc Kim, nó luôn biết được điều cậu muốn nhất là gì, luôn có thể ở bên mình những lúc cậu cần nó nhất, điều này có lẽ cũng chính là lý do tại sao cậu lại yêu một con báo chăng?

Quyết định hồi báo lại sự săn sóc của Hắc Kim, Trovey quệt hết nước mắt, xoay người nói với Hắc Kim: “Kim, chúng ta giao phối đi!”

Hắc Kim nghe xong sửng sốt, tiếp đó thương cảm cười cười nói: “Thân thể của em vẫn chưa khỏe hẳn, chúng ta cứ từ từ đi… Ta không vội.”

Trovey bướng bỉnh không chịu thuận theo, nói: “Không được, ta muốn ngay bây giờ! Ta muốn thân thể của ngươi, ta muốn cảm thụ hơi ấm của ngươi, ta muốn biết ngươi cần ta!”

Trovey vừa nói vừa cởi sạch quần áo trên người mình, bóng đêm tối tăm ngay cả năm ngón tay cũng không thấy được là sự bảo hộ tâm lý tốt nhất đối với Trovey, cậu không hề ngượng ngùng ôm lấy cổ Hắc Kim, bàn tay lần xuống túi lông dưới bụng nó.

Có năng lực nhìn trong bóng tối rất mạnh, Hắc Kim buồn cười nhìn người yêu bé nhỏ của mình, đem cánh tay trắng nõn, vòng eo nhỏ nhắn yếu ớt, cánh mông viên kiều thu hết vào đáy mắt. Quay đầu ngậm lấy vài hồng quả sớm đã chuẩn bị sẵn đặt vào trong tay Trovey, nói: “Em ăn mấy thứ này trước đi, lát nữa em sẽ thấy dễ chịu hơn một chút…”

Trovey tiếp nhận trái cây, nhất thời đỏ mặt, Hắc Kim yêu thương cúi đầu, định liếm hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, lại bị Trovey khẽ né tránh, sau đó trốn đến một bên, vài ngụm đã nuốt hết hồng quả.

“Được rồi, ta ăn xong rồi… Chúng ta bắt đầu đi!” Trovey luống cuống nói, giao phối thật giống như người lớn đã nói vậy, không hề có lạc thú gì đáng kể, thế nhưng hiện tại, Trovey đã mất đi tất cả rồi, Hắc Kim là bảo vật duy nhất mà cậu còn, cậu cấp thiết hy vọng có thể dùng loại tiếp xúc khắc ghi sâu nhất này để xác định sự tồn tại của nó.

“Không, còn phải chờ một lát…” Thấy Trovey nôn nóng, hơi thở của Hắc Kim cũng trở nên nặng nhọc hơn, nhưng đây dù sao vẫn là lần thứ hai của bảo bối, mặc kệ lần trước đã khai phá nhiều ra sao, lúc này đối với Trovey mà nói, đó vẫn không phải là cảm thụ vui vẻ gì.

Trovey không lay chuyển được Hắc Kim, chỉ thật nhàm chán nằm ở trong lòng nó, bàn tay nhỏ bé thoáng vuốt ve bộ lông mềm mại… Vô thức, Trovey đưa tay tới phúc hạ của Hắc Kim, lớp lông dưới bụng sờ lên không quá giống với lớp lông trên lưng, nếu như nói phần lông trên lưng trơn bóng như tấm lụa, vậy phần lông phía dưới chính như loại vải nhung bông mịn, da thịt nơi đó cũng có vẻ khá mềm mại, không giống phần lưng hay trên đùi đều là bắp thịt rắn chắc, sờ lên có cảm giác như đang sờ thanh sắt nóng được bọc trong nhung tơ vậy.

Dần dần, Trovey sờ thành nghiện, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve nơi lông bụng mềm mại, tiến tới tìm được đầu vú nho nhỏ giấu dưới lớp lông mịn của Hắc Kim…

Hay nhỉ! Báo đực cũng có tí sao? Trovey vô thức hết nhéo lại cấu đầu vú Hắc Kim, một chút đều không hề chú ý tới hơi thở của Hắc Kim càng ngày càng nặng nề hơn.

Tiểu yêu tinh này rốt cuộc muốn làm gì? Hắc Kim ảo não nghĩ, bàn tay nhỏ bé của em ấy lần mò làm mình vừa thoải mái, vừa phấn khích, cứ tiếp tục như vậy, hậu quả phát sinh cũng không phải là chuyện mà thân thể ngây ngô kia của bé có thể thừa nhận được! Bản thân mình nhẫn nhịn đến vất vả như vậy, bé con cư nhiên còn vô tư tự đắc khơi mào dục hỏa… Quả thực bé không biết làm như vậy sẽ rước đến cho mình nguy hiểm lớn cỡ nào sao!

Bàn tay nhỏ bé của Trovey sờ đến hứng khởi, dần dần lần xuống tìm kiếm, đụng đến cái túi đựng hai viên dâm cầu của Hắc Kim. Xúc cảm thật tốt! Sờ lên thích cực kỳ… Trovey càng thêm hăng say bắt đầu vân vê. Lúc thì khẽ ấn mao khẩu nho nhỏ trên đỉnh chóp, lúc thì xoa nắn túi lông chứa song cầu…

Hắc Kim rốt cục không thể chịu đựng được nữa, gầm một tiếng nhào vào Trovey.

“Tiểu yêu tinh này… Đây là em tự chuốc lấy, cũng đừng trách ta!” Hắc Kim không đợi Trovey hiểu được, lật thân cậu lại, dùng phương thức thú giao điển hình, đem tứ chi của Trovey chống xuống đất, nằm sấp lên liền vung kiếm tiến thẳng đến…

Trovey đang trong khiếp sợ, đột nhiên cảm thấy bụng sôi ùng ục, một loại xúc động sinh lý đột nhiên ập đến.

Lấy sức bật trước nay chưa từng có đẩy Hắc Kim ra, Trovey chạy về phía ngoài động, còn không kịp ngồi xổm xuống, uế vật đã trút ra. Hắc Kim theo sát  đến, lo lắng chờ ở bên cạnh, hai mắt hung hăng dán vào thân mình trắng nõn của Trovey, tựa như muốn một hơi nuốt vào…

“Đây là chuyện gì vậy?!” Trovey chất vấn Hắc Kim, trực giác mách bảo cậu chuyện này nhất định có liên quan tới nó.

“Đúng vậy… Hồng quả kia…” Trong thanh âm của Hắc Kim không thể che giấu được hơi thở tình dục đang cuộn trào: “Loại trái cây kia sẽ làm trơn ruột của em, lúc ta tiến vào sẽ không thống khổ như trước nữa. Đương nhiên, cũng sẽ trợ giúp nhuận tràng…” Hắc Kim sốt ruột chờ đợi Trovey chấm dứt, hai mắt nôn nóng nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ đang không ngừng bài tiết uế vật của Trovey…

Thấy không rõ diện mạo cụ thể của bóng đen lớn trước mặt, nhưng Trovey vẫn cảm thấy rất thẹn thùng. Tùy tay tìm vài miếng lá cây chà lau thân thể, ra vẻ thô lỗ đẩy Hắc Kim đang ngồi chồm hỗm bên cạnh ra, nói: “Ta muốn đi tắm rửa, chuyện giao phối chờ ta tắm xong hẵng tính…” Nói rồi liền đi về phía hồ nước cách đó không xa.

Không đợi Trovey kịp tới bên hồ, Hắc Kim đã đuổi theo, gấp gáp đẩy ngã cậu xuống đất.

“Ngươi muốn làm gì?” Trovey giãy dụa định đứng dậy, rồi lại bị Hắc Kim ấn xuống.

Vung móng vuốt to lớn, vài cái lật đã đem bé con dưới thân quay xuống thành tứ chi chống đất, cái mông ở tư thế vểnh cao, Hắc Kim nhanh chóng nằm úp sấp lên.

Trovey không bỏ cuộc, tiếp tục giãy dụa dưới thân Hắc Kim: “Ngươi cho ta đi tắm đi… Kim, đừng gấp như vậy… Chờ lát nữa đã…”

Trovey giãy dụa ngược lại như lửa cháy đổ thêm dầu, đem ngọn lửa tình dục của Hắc Kim càng thêm thiêu đốt! Cự kiếm thô cứng sớm đã ló ra khỏi túi, trần trụi rung động trong không khí, vội vàng tìm kiếm lãnh địa thuộc về mình…

Linh khẩu tiêm nhọn rốt cục đã tìm được nụ hoa còn ướt sũng của Trovey.

“Kim, nếu bây giờ ngươi giao phối với ta, ta sẽ chết cho ngươi xem!” Cảm thấy hung khí nóng ướt của Hắc Kim để ở huyệt khẩu non nớt của mình, Trovey xấu hổ và giận dữ không chịu nổi. Vốn phải đối mặt với một Hắc Kim không thể kiềm chế cũng đã làm cậu rất thẹn thùng, nếu còn muốn dưới tình trạng như thế này mà cùng nó… Trovey quả thực không dám nghĩ tiếp nữa.

Không để ý tới sự uy hiếp của Trovey, Hắc Kim sớm là tên đã lên dây không thể không bắn, mãnh thú bị tình dục khống chế, không hề thương tiếc vung lên vật cự đại của giống đực đâm thẳng tới. Tuy rằng Trovey vì muốn ngăn cản Hắc Kim xâm chiếm mà co chặt lại, nhưng hoa khẩu đã bị bôi trơn có thể nào ngăn cản được sự xâm chiếm cường thế như vậy của Hắc Kim?

“Phập” một tiếng, đầu kiếm thô to của Hắc Kim đã đâm vào huyệt nhỏ mềm mại của Trovey, móc câu dữ tợn đói khát móc vào nội bích kiều mỵ.

Nơi suy yếu nhất trên thân thể bị dị vật cực đại công hãm, dẫn tới Trovey phát ra tiếng rên rỉ thê lương, điên cuồng cựa quậy vòng eo, muốn vùng thoát khỏi chướng ngại sau lưng, động tác tựa như đang làm nũng này kích thích Hắc Kim càng tăng thêm thú tính.

Cường lực đè lại thân mình không an phận dưới thân, hiện tại Trovey ở trong mắt Hắc Kim chỉ là một cái bình giúp nó phát tiết. Mạnh đem cả dương cụ cắm thẳng vào dũng đạo non mịn, không để cho cậu có bất cứ cơ hội thở dốc nào, Hắc Kim liền bắt đầu điên cuồng mà trừu sáp.

Hậu đình mặc dù đã trơn ướt, nhưng lớp lồi lõm cùng vô số gai nhỏ trên tính khí vẫn kích thích thiếu niên ai kêu liên tục, thống khổ không chịu nổi. Thân thể tiêm gầy căn bản không chịu được sự va đập cuồng mãnh của hắc báo, vô lực nằm phục trên mặt đất, chỉ có nơi tương liên với tính khí bị nâng lên cao cao, để tiện cho Hắc Kim xâm chiếm.

Nó không phải Kim! Trovey thống khổ nghĩ, dã thú đang chiếm đoạt mình hiện giờ tuyệt đối không phải là Hắc Kim luôn đối với mình ôn nhu săn sóc kia! Cảm tưởng bị một con dã thú xa lạ cướp mất trinh tiết, vô tình đã xé rách trái tim Trovey.

Cánh tay muốn vươn ra ôm lấy người yêu hiện tại chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ thân thể của chính mình, tiến hành giao phối dưới tình cảnh khổ sở như thế khiến cả thể xác lẫn tinh thần Trovey đều kiệt sức.

Vô số lần công chiếm, xé rách, khiến cho hậu đình mẫn cảm của thiếu niên tổn thương đến phát bỏng. Ngẫu nhiên có mấy lần va chạm, cự đại của Hắc Kim cọ được tới chỗ mẫn cảm của Trovey, thiếu niên hy vọng có thể lấy điều này làm Hắc Kim thức tỉnh, nhưng Hắc Kim chỉ ra sức phát tiết, căn bản không để ý tới ám chỉ rất nhỏ của thiên hạ dưới thân, vẫn tung hoành bừa bãi trong cơ thể mảnh khảnh của cậu.

Thân thể không biết phải cầu hoan như thế nào đối với tính sự, Trovey khó nhịn vặn vẹo dưới thân Hắc Kim. Dục vọng của bản thân bị vô tình khơi mào, rồi lại không thể giải quyết. Hai tầng dục vọng lẫn thống khổ dày vò thần kinh yếu ớt của thiếu niên, vô tri vô giác lâm vào mê man, lại bị sự xâm phạm thô bạo của Hắc Kim hung hăng đánh thức, quá trình giao phối tựa như vĩnh viến không kết thúc làm Trovey phải chịu sự dày vò trong đau đớn mãnh liệt cùng khó nhịn.

“Tha… ta đi… Kim… Ta không thể… … A… Đau! … chậm một chút!” Trovey gian nan quay về phía sau cầu xin dã thú, nhưng đắm chìm trong khoái cảm tàn bạo, Hắc Kim vẫn không hề phát giác.

“Dừng lại… Kim! … A… ưm… Ngừng đi… Không muốn! …”

Mị thịt bị dày xéo trong thời gian dài dưới sự kéo dãn cường lực đã trở nên mềm dính. Theo sự trừu sáp của cự vật mà hết bị lôi ra lại nhét vào… Hiển lộ sắc đỏ dâm mỹ sáng bóng.

Chỉ cảm thấy thân thể dường như đã không còn thuộc về mình nữa, quái vật đang đâm vào hậu đình mình kia chính đang từng chút tham lam thôn tính thân thể cậu. Khi quái vật đâm tới, lục phủ ngũ tạng tựa như đều theo đó mà đảo lộn, thê thảm dồn lại với nhau; khi quái vật rút ra, lại mạnh mẽ móc lấy nội bích của mình, mang chúng lôi ra bên ngoài cơ thể… Xu thế càng ngày càng mạnh, tựa như muốn đem cả tràng ruột kéo ra ngoài vậy.

Bóng đêm lại buông xuống, ấm áp tựa vào lồng ngực của Hắc Kim, Trovey vô thức ngất đi.

Khi cậu tỉnh lại, phía đông đã le lói ánh mặt trời. Dã thú trên lưng vẫn đang không biết tiết chế tàn phá trong cơ thể. Vô lực đong đưa thân mình theo tiết tấu ra vào của cự vật, Trovey đã không còn cảm giác được đau đớn gì nữa, chỉ có một thân bủn rủn cùng nơi tiếp hợp nóng rực là vẫn rõ ràng như trước.

Lại không biết qua bao lâu, tính sự nan kham rốt cục cũng tiến đến giai đoạn Trovey khó chịu đựng nhất, sau một trận run rẩy, Hắc Kim bắt đầu phun ra vô tận ái dịch vào trong cơ thể cậu…

Lối ra duy nhất bị phần gốc cực đại gắt gao ngăn chặn, chất lỏng bạch trọc mãnh liệt trào ra như dòng nước xiết tràn vào tràng bích bị tàn bạo chà đạp suốt một đêm của Trovey…

Khác với loài người, động vật bắn tinh không phải một lần là xong, cần nhiều đợt cường lực phun ra mới có thể chấm dứt, mà dung lượng ái dịch đương nhiên nhiều hơn nhân loại không biết bao nhiêu lần!

Bụng do tràn ngập dâm dịch mà dần dần căng lên, nhưng cự vật của Hắc Kim dường như vẫn không cam lòng, một lần lại một lần hướng về phía tràng ruột yếu ớt của thiếu niên mà phụt lên dâm dịch sục sôi dục vọng.

Chờ khi Hắc Kim rốt cục đã chấm dứt hành vi tàn bạo, rút ra hùng vật từ trong cơ thể thiếu niên, Trovey đã không còn chút khí lực, lập tức ngã sụp xuống đất. Thân thể sớm đã không thuộc về mình, thứ duy nhất còn tự do là nước mắt thì cứ như vỡ đê mà trào ra.

Hắc Kim ở một bên thở hổn hển, lúc lâu sau mới tỉnh táo lại từ trong dư vị giao phối.

“Sao vậy, bảo bối? Ta làm đau em rồi sao?” Nhìn đến Trovey nằm phục tại chỗ khóc rống, Hắc Kim vội vàng tiến đến hỏi: “Để ta xem nào…” Vén ra cách mông của thiếu niên, cái miệng nhỏ nhắn nơi hoa khẩu đã sưng đỏ đến sung huyết, hình dạng tựa như đóa anh đào vừa bị dày xéo.

“Không có chảy máu…” Hắc Kim nhẹ nhàng thở ra, an ủi liếm lên lưng Trovey: “Bảo bối, em quá tuyệt vời! Thân thể của em thật làm cho ta mê muội!”

Trovey không để ý tới lời nịnh nọt của Hắc Kim, vẫn đang cúi đầu nức nở.

“Thật sự đau lắm sao? Muốn ta đi hái chút thảo dược cho em không?”

“Quay lại!” Trovey miễn cưỡng chống thân đứng dậy, gọi lại Hắc Kim đang muốn đi tìm thuốc: “Ngươi dìu ta đến bên hồ đi, ta muốn tắm rửa!”

Trước/25Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Ảnh Đế Càng Muốn Trụ Nhà Ta