Saved Font

Trước/921Sau

Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình

Chương 838

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
“Minh Tú, mặc dù em rất muốn chị làm chị dâu của em nhưng lần này anh trai của em thật quá đáng. Em sẽ không thiên vị anh ta đâu. Em ủng hộ bất cứ quyết định nào của chị, nhưng chị phải hứa với em trước khi quyết định bỏ rơi anh ta, chị đã suy nghĩ kĩ càng.”

Bóp chặt tay, Nhan Nhã Quỳnh thở dài, cô không biết an ủi cô ấy như thế nào, hơn nữa cũng không an ủi được, những năm cô và Giang Anh Tuấn chia tay, bản thân cô cũng đã trải qua nỗi nhớ nhung da diết, đau thấu xương, Vì vậy, hành động này của cô ấy là một điều dễ hiểu.

“Chị muốn về nhà, nhưng Nhã Quỳnh, em nói xem nếu chị về rồi thì NhanKiến Định có đến tìm chị nữa không?”

Bị bỏ rơi một lần nữa, NhanMinh Tú suýt chút nữa lại bị rơi vào cảm giác đau đớn năm đó. Về chuyện này, cô ấy không có cảm giác an toàn, NhanKiến Định đột nhiên nghĩ ra một thủ đoạn như vậy, bây giờ cô ấy chỉ biết người đó đã biến mất, nhưng thậm chí cô ấy còn không biết người đó đã đi đâu, thật nực cười.

“anh ta nhất định sẽ quay lại tìm chị, tuy chúng ta ở bên nhau chưa được bao lâu nhưng chị là một cô gái rất tốt, nếu bỏ lỡ chị anh ta sẽ hối hận cả đời, vậy chị có thể cho anh ta một cơ hội có được không?”

Nhan Nhã Quỳnh vẫn không đành lòng để NhanMinh Tú buồn bã ra đi như thế này, nếu có vấn đề gì thì cả hai phải gặp mặt nói chuyện rõ ràng.

“Chị nghĩ anh ta không hề để tâm đến chị chút nào cả. Trước đây anh ta từng hứa hẹn với chị, anh ta nói rằng sẽ không bao giờ để chị phải đợi nữa, nhưng lần này lại tiếp tục biến mất…

Vừa nói vừa nghẹn ngào, NhanMinh Tú như một đứa trẻ, nằm trên vai Nhan Nhã Quỳnh mà khóc, nhưng đó cũng có thể coi như là trút được nỗi khó chịu và buồn bực trong lòng, Nhan Nhã Quỳnh thở phào nhẹ nhõm rồi đem người trong lòng cẩn thận an ủi. Giang Anh Tuấn lo lắng cho cô gái nhỏ của mình, sợ cô bị bắt nạt, ngồi trên sô pha như một tác phẩm điêu khắc trên đá.

Rốt cục đợi đến khi NhanMinh Tú khóc xong, sắc trời bên ngoài đã tối hẳn, hoàn toàn bỏ lỡ bữa tối, bụng đói meo kêu rên một tiếng, ba người cùng ngồi vào bàn ăn, NhanMinh Tú vẫn như cũ trông không hề có sức sống, nhưng may mắn thay cô ấy vẫn có thể ăn uống được.

Nhan Nhã Quỳnh không chịu nổi khi nhìn thấy cô ấy như vậy, trên bàn ăn cô đã chiếu cố cô ấy rất nhiều, giúp cô ấy dọn đĩa hoặc nhìn chằm chằm bắt cô ấy ăn nhanh. Giang Anh Tuấn ngồi ở một bên cảm thấy chua xót, mùi giấm nồng nặc lan ra một chút, như thể anh vừa nuốt chửng cả hũ giấm.

Sau nửa đêm bận rộn, cô mới miễn cưỡng dìu NhanMinh Tú vào phòng đi ngủ, Nhan Nhã Quỳnh xoa xoa vai và thắt lưng cứng ngắc của cô, xuống khóe môi anh vài nụ hôn, bọn họ vừa hôn vừa cười, cuối cùng cả người mềm nhũn trong lòng của Giang Anh Tuấn, anh cũng cong người ôm người trong vòng tay mình một lúc, như lợn con đi tìm thức ăn.

“Ngủ sớm đi, ngày mai đưa em đến công ty.”

Giang Anh Tuấn vỗ vỗ mông của cô gái nhỏ, sau đó lại ủ rũ liếc cô một cái.

Người đàn ông ngột ngạt và đau khổ đã được chữa lành, bây giờ Nhan Nhã Quỳnh đang ngủ gật trên ngực Hoáắc Anh Tuấn được anh nhét vào chăn bông ấm áp.

Bên kia, NhanKiến Định vừa xuống máy bay.

Cuối cùng NhanKiến Định cũng cắn rằng gửi một tin nhắn ngắn cho NhanMinh Tú, nhưng cũng chỉ là hai từ ngắn ngủn: “Chờ anh.”

Gửi xong cất điện thoại di động, rút sim điện thoại ra rồi cất cẩn thận, đổi lại một chiếc sim điện thoại trong nước rồi mới lái xe đi.

“Tìm được Vũ Nguyên Hải chưa?”

Lần theo những điều tra của người đã phải đi trước, trong đó lại có một người có vấn đề, sắc mặt NhanKiến Định không ổn lắm, xử lý xong kẻ phản bội này sẽ nắm chắc thời gian để tìm Vũ Nguyên Hải.

Trước/921Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tiên Quân Trùng Sinh