Chương Trước/36Chương Sau

Nhân Vật Phản Diện Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa

Chương 24

Người này là ai?

Thẩm Lưu Hưởng cũng muốn biết, vì thế hỏi hắn.

Sắc mặt người nọ cứng đờ, biểu tình mừng rỡ như điên rút đi như thủy triều, bàn tay nắm lấy tay Thẩm Lưu Hưởng cũng xiết chặt lại.

“Ninh Nhuận Tân, ta là Ninh Nhuận Tân..... chúng ta đã từng gặp nhau ở yêu giới, ngươi đã nói ..... đã nói sẽ tới Kiếm Tông tìm ta! Nhưng ngươi mãi mà không tới, ta tìm ngươi rất lâu rất lâu, ngươi sao có thể không nhớ rõ ta.”

Tay Thẩm Lưu Hưởng nắm đến sinh đau, nhấp môi không nói.

Hắn nghĩ tới nghĩ lui, nhớ lại trong tiểu thuyết có nói một chút về Ninh Nhuận Tân, nhưng vì không phải là nhân vật phụ quan trọng, chỉ có vài câu ít ỏi.

Sư thúc của Diệp Băng Nhiên, đã từng là thiên tài chói mắt nhất của Kiếm Tông , sau này rơi đài, cả đời chỉ dừng chân ở cảnh giới Kim Đan.

“Chắc là ngươi nhận sai người rồi.” Thẩm Lưu Hưởng muốn rút về tay, lại bị cầm thật chặt.

Ninh Nhuận Tân nghe thấy đáp án này, đầu ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay Thẩm Lưu Hưởng, xương cốt cũng sắp bị bóp nát.

“Ngươi bóp đau hắn.” Ánh mắt Chu Huyền Lan trở lạnh, dùng sức tách từng ngón tay của Ninh Nhuận Tân ra:“Buông ra cho ta.”

Ninh Nhuận Tân ngoảnh mặt làm ngơ, không khống chế được hành vi của mình, nên cũng chưa ý thức được mình làm đau Thẩm Lưu Hưởng, ánh mắt chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Lưu Hưởng.

“Ta không có nhận sai, vì sao lại giả bộ không quen biết ta.”

Thẩm Lưu Hưởng cảm thấy có khả năng đầu óc người trước mắt có chút vấn đề, vì để hắn nhìn rõ hiện thực, nói: “Gương mặt này của ta lớn lên rất tầm thường, đi ra ngoài vơ một vòng cũng có thể tìm được bảy tám huynh đệ sinh đôi, các hạ hẳn là nhận nhầm, ta tên Thẩm Lục Lục, người ngươi muốn tìm khẳng định không phải tên này ha.”

Ninh Nhuận Tân im lặng, biểu tình phức tạp. “Ngươi cho rằng ở sau tên thêm một từ láy, ta liền không nhận ra ngươi sao ... ... Thẩm Lục.”

Bạn Thẩm Lục Lục ngây người.

Chẳng lẽ nguyên chủ dùng thuật dịch dung đã cùng người này quen biết, cũng dùng tên giả Thẩm Lục?

Hắn đang định xử lý lại đống đầu mối này.

Lúc này, trên tay truyền đến một chút động tĩnh.

Thẩm Lưu Hưởng cúi đầu nhìn, thấy tay hắn bị bóp đến da thịt cũng trắng bệch, được Chu Huyền Lan nắm trong lòng bàn tay, xoa nhẹ.

Thẩm Lưu Hưởng cảm động đến rơi nước mắt.

Vẫn là đồ đệ nhà mình tốt.

“Hắn là ai?”

Tầm mắt Ninh Nhuận Tân rốt cuộc cũng rời khỏi Thẩm Lưu Hưởng, chú ý tới thiếu niên bên cạnh hắn, lời nói giống như đã từng quen.

Chu Huyền Lan: “Lên quan gì tới ngươi.”

Rắc ——!

Thẩm Lưu Hưởng nghe thấy âm thanh băng nứt vỡ, cúi đầu vừa thấy, hóa ra không phải giả, trên mặt đất lấy Ninh Nhuận Tân làm trung tâm, ngưng kết thành băng lạnh khuếch tán khắp bốn phía.

Chớp mắt liền va phải đôi giày đen Chu Huyền Lan, Thẩm Lưu Hưởng trở tay túm chặt hắn, cùng nhau lùi lại mấy bước.

Ninh Nhuận Tân thấy thế, hàn ý quanh thân càng nặng.

“Không thể,” một cái người mặc đạo bào tu sĩ xuất hiện ở bên cạnh Ninh Nhuận Tân, tay áo vung lên, làm tan đi lớp băng trên mặt đất.

Hắn hướng Thẩm Lưu Hưởng nói: “Xin lỗi, đôi khi sư đệ phát bệnh sẽ nhận sai người.”

Người tới chính là Kiếm Tông tông chủ, Lam Tiêu Sinh.

Ninh Nhuận Tân nghiêng mắt nhìn hắn, khuôn mặt như ngọc bị vẻ lạnh lùng như băng che kín, “Bớt lo chuyện của người khác đi, lần này ta không nhận sai.”

Lam Tiêu Sinh: “Đã qua nhiều năm, hắn không có khả năng không thay đổi chút nào.”

Ninh Nhuận Tân nhướng mày: “Có lẽ, hắn thay đổi thân hình cùng diện mạo.”

Hắn nói xong, muốn tới gần Thẩm Lưu Hưởng.

Thẩm Lưu Hưởng nhanh chân lui về phía sau vài bước.

Ninh Nhuận Tân thấy thế sửng sốt, dừng lại bước chân, trên mặt toát ra vẻ bi thương.

Hắn thu hồi tay, đứng ở tại chỗ một lúc lâu, nhìn Thẩm Lưu Hưởng nhếch môi cười cười, “Nhất định là ngươi chê ta tu vi quá thấp, mới giả bộ không quen biết ta, không sao cả, chờ ta tu vi cao chút lại đến gặp ngươi, chỉ cần ngươi đừng đi mà không từ biệt là tốt rồi.”

Ninh Nhuận Tân nói xong, chậm rãi rời khỏi tầm mắt của Thẩm Lưu Hưởng.

Mấy trưởng lão của Kiếm Tông giờ mới phản ứng lại, nhanh chân đuổi theo, “Ninh sư thúc, ngài đi đâu thế! Đừng chạy loạn nữa! Sư tổ trách tội xuống không ai gánh vác nổi a!!”

Đương sự thứ nhất rời đi, ánh mắt mọi người liền đổ dồn về phía người còn lại.

Thẩm Lưu Hưởng một bên nghe đệ tử Kiếm Tông nói: “Mẹ nó! người sư thúc tâm tâm niệm niệm chính là hắn? Lớn lên trông cũng bình thường thì thôi đi, còn cự tuyệt sư thúc của chúng ta? Cho hắn mặt mũi rồi!”

Bên kia, Thanh Lăng đệ tử không cam lòng yếu thế: “Đệ tử ngoại môn hóa ra là một nhân tài a! Nhìn dáng vẻ, dụ dỗ Kiếm Tông sư thúc không nói, còn đem người ta đá ra, cuối cùng đối phương còn theo đuổi không chịu bỏ, trước kia sao lại không nghe nói qua nhân vật bực này cơ chứ!”

Còn có đệ tử các môn các phái khác, ngọn lửa bát quái trong lòng sớm đã hừng hực thiêu đốt.

Màn đêm buông xuống, lời đồn đãi về Thẩm Lưu Hưởng đã truyền khắp ngóc ngách của Kiếm Tông.

“Người sư thúc tâm tâm niệm niệm đã tìm được rồi, ta tận mắt nhìn thấy đấy ? Bộ dáng như nào? À.... không nhớ rõ.”

“Có cái gì đặc biệt đâu? Vậy mà.....cậy sủng mà kiêu, ỷ vào việc sư thúc thích hắn, quyến rũ sư thúc, sau đó lại đá hắn, còn làm bộ không quen biết hắn, tựa hồ có niềm vui mới rồi.”

“Nói ra thì hắn dựa vào cái gì khinh thường sư thúc của chúng ta, sư thúc

cho dù dừng bước ở Kim Đan, dung mạo thân thế tu vi cái nào không tốt hơn tên Thẩm Lục Lục kia ngàn vạn lần, thế mà lại dám cự tuyệt sư thúc, quả thực không biết tốt xấu!”

“Thanh danh Thanh Lăng Tông cũng bị này đệ tử hủy hoại hết, nhưng mà nghe nói chỉ là đệ tử ngoại môn đệ tử .”

“Đáng thương cho sư thúc thâm tình, sao mà mắt mù thành như vậy, rõ ràng ở ven đường nhặt một người đều tốt hơn so với người kia!”

Trong một đêm, cái tên “Thẩm Lục Lục” này trở thành một tra nam.

Thẩm Lưu Hưởng nằm ở trên giường, nhớ tới đệ tử Kiếm Tông bưng trà qua cho hắn, bộ dạng giống như hạ độc trong trà, không khỏi đem chăn quấn chặt chút.

Tuyết rơi tháng sáu, thật là lạnh a.

lời edit: mọi người ơi ta biết ta dịch truyện dỡ lắm luôn ý nên ta không muốn đặt pic hay sân si gì đâu, khó xem cực ý lại còn mất lòng vài người nữa, nhưng mà công lao mình mỏi cổ edit không được một đồng lương lại bị bên kia trộm một cách trắng trợn đem về kiếm tiền cho nó, bên nó còn đặt qc các thứ nên mình tức lắm ý. mình sẽ đặt pic thử tình trạng này có còn bị chôm không. nếu còn thì chặt bất đắc dĩ mình phải lập wp đặt pass thui sr mn nhiều nha. Mong mn vẫn ủng hộ trang chính gốc nà.

Đại khái hắn với Kiếm Tông này không hợp nhau, lúc hắn theo đuổi Diệp Băng Nhiên, bị đệ tử Kiếm Tông thóa mạ không biết xấu hổ, khi không theo đuổi nữa, lại bị đệ tử Kiếm Tông chửi rủa hắn là tra nam.

Thẩm Lưu Hưởng ưu thương thở dài, móc ra mấy bản thoại bản(tiểu thuyết), đọc gần nửa canh giờ, chuẩn bị ngủ.

Bên ngoài bỗng nhiên sáng như ban ngày, có người kinh hỉ vạn phần cất cao giọng nói.

“Ninh sư thúc đột phá!!!”

Trong lúc nhất thời, toàn bộ Kiếm Tông sôi trào lên, một buổi tối chiêng trống vang trời, cảnh tượng có thể so với ngày sư tổ đột phá đến cảnh giới Đại Thừa.

“Ô ô ô, mười năm rồi, sư thúc rốt cuộc từ Kim Đan bước vào Nguyên Anh.”

“Có phải vì ban ngày gặp Thẩm Lục Lục, sư thúc thương tâm muốn chết, rốt cuộc chặt đứt tình niệm.”

“Không nói nữa, bây giờ ta đi thắp cho Thẩm Lục Lục mấy nén hương .”

Thẩm Lưu Hưởng đi ra cửa, đình viện đều là đệ tử của Thanh Lăng, phần lớn đứng ở sân nhìn dị tượng trong không trung, nghị luận sôi nổi.

Thấy hắn, Lăng Kim Diệp vẫy vẫy tay, dùng khẩu hình: “Đều nói là công lao của ngươi.”

Thẩm Lưu Hưởng: “... ...”

Ký ức của nguyên chủ chỉ để lại một tí, thật đáng tiếc, trong đó không có Ninh Nhuận Tân, trong nguyên tác lại hoàn toàn không nhắc tới, hắn thật không biết hai người quen nhau như nào.

Thẩm Lưu Hưởng bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn mắt bốn phía, phát hiện phòng Chu Huyền Lan vẫn đóng chặt.

Hắn muốn đi qua xem một chút, sao lại ngủ say đến như thế.

Bầu trời đêm lại là sáng ngời.

Thẩm Lưu Hưởng nghe thấy tiếng hít khí liên tục, còn có tiếng thét chói tai của Kiếm Tông.

“A a a a a a! Ninh sư thúc song đột phá!!”

Tích lũy đầy đủ rồi đột phá.

Trong lòng mọi người toát ra mấy chữ này này, còn có anh tài ngút trời.

Vô số đệ tử Kiếm Tông vì điều này mà vui mừng điên cuồng, từng tiếng hoan hô không dứt bên tai, Thẩm Lưu Hưởng đứng ở tại chỗ xoa xoa lỗ tai.

Lúc này, của phòng Chu Huyền Lan đột nhiên mở.

Nửa khuôn mặt hắn ẩn trong bóng đêm, tầm mắt dừng ở phía sau Thẩm Lưu Hưởng, cất bước đi ra.

Thẩm Lưu Hưởng phát hiện linh khí quanh người Chu Huyền Lan có chút kì lạ, bất luận là độ nồng đậm hay là tốc độ vận chuyển, đều vượt qua đến một cảnh giới khác.

Hắn hơi mở mắt to, “Ngươi đột phá rồi?”

Bốn phía vô cùng ồn ào, Chu Huyền Lan nhất thời không nghe rõ, cúi người thấp xuống kề sát hắn , “Sư tôn nói cái gì?”

Thẩm Lưu Hưởng nói lại lần nữa.

Đôi mắt đen nhánh của Chu Huyền Lan lộ ra ý cười, chỉ vào trán, “Hôn một cái, con nói cho người.”

Thẩm Lưu Hưởng xoay người muốn đi.

Một ngày hôn tới mười cái, hôn hắn đến mức miệng cũng đau.

Chu Huyền Lan nhanh tay giữ chặt hắn: “Sư tôn đừng tức giận, đệ tử xác thật đột phá đến Kim Đan.”

Cảnh giới Kim Đan.....

Thẩm Lưu Hưởng thầm đọc lại mấy chữ, sắc mặt hơi nghiêm trọng.

Hắn nhớ rõ Chu Huyền Lan ở cảnh giới này, tu vi mất hết, nếm đủ nhân tình ấm lạnh, trải qua vô số lần bị tra tấn, lòng tín niệm bị tàn phá hủy không còn gì, cuối cùng rơi vào hắc ám vô biên.

Cũng là lúc này, Tố Bạch Triệt ở trong lòng hắn trở thành độc nhất vô nhị, địa vị không ai dao động được.

Chu Huyền Lan chần chờ nói: “Sư tôn không vui mừng sao.”

Thẩm Lưu Hưởng bị



Chương Trước/36Chương Sau

Theo Dõi