Chương Trước/36Chương Sau

Nhân Vật Phản Diện Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa

Chương 5

Đỉnh Trọng Sinh Nhai một mảnh yên tĩnh, trên dưới Thanh Lăng Tông toàn bộ sợ ngây người.

Lúc trước Thẩm Lưu Hưởng vì bảo vệ đoạn kết tóc kia liền cùng tông chủ náo loạn một hồi trên đại điện. Thậm chí còn nháo đến mức muốn đoạn tuyệt tình nghĩa với tông môn, lúc ấy mới khiến tông chủ nhịn xuống.

Hôm nay ấy vậy mà hắn lại tự tay cắt đứt lại còn nói sẽ không tiếp tục dây dưa với kiếm tôn.

Lời này lại từ trong miệng Thẩm Lưu Hưởng suốt ngày quấn quýt si mê Diệp Băng Nhiên hơn mười năm nói ra khiến tất cả mọi người đều chấn động, không sánh với một trận long trời lỡ đất nhưng cũng kiến mọi người chấn động không nhỏ.

Lăng Hoa cũng tùy ý Thẩm Lưu Hưởng để hắn bước vào Tứ Phương Trì cũng vì muốn cho hắn chút giáo huấn.

Để hắn sớm thấy rõ bộ mặt thật của cái tên kiếm tu vô tình Diệp Băng Nhiên kia. Người ta một chút cũng không để ý đến hắn, gióng trống khua chiêng trả lại cấm thuật, không phải chính là muốn đem Thẩm Lưu Hưởng hắn gác trên ngọn lửa mà nướng?

Vốn dĩ muốn cho bạn tốt của hắn đau một lần để tỉnh ngộ, tỉnh táo một chút lại không nghĩ tới Thẩm Lưu Hưởng thế mà trực tiếp cắt đứt đoạn tóc đen kia. Đoạn tuyệt tâm ý, lại làm gọn gàng nhanh chóng!

Lăng Hoa kích động tới ngón tay cũng run lên.

Thẩm Lưu Hưởng đứng trên cao, tuyết mịn rơi trên đầu vai hắn, gió lớn thổi những sợi tóc đen mịn khiến nó có chút rối, đầu ngón tay hắn lướt qua khóe miệng, xóa đi một chút máu kia, từ trên Tứ Phương Trì đáp xuống.

"Cần ta đỡ không?" Lăng Việt mặt không đổi sắc đưa tay ra.

Thẩm Lưu Hưởng một mặt trắng bệch, thoạt nhìn không có chút hồng hào, chỉ có bờ môi bị nhuốm máu đỏ đến mức mỹ lệ. Lăng Việt cách hắn rất gần, cảm giác được khí tức của hắn có chút bất ổn, linh khí quanh thân cực kỳ hỗn loạn.

Tiến vào Tứ Phương Trì thì sao có thể hoàn toàn bình an vô sự mà bước ra. Tình hình dưới mắt chắt chắn là hắn đang điên cuồng chống đỡ.

Thẩm Lưu Hưởng nắm chặt cán kiếm: "Không cần."

Hắn nữa giả nữa thật, lộ ra vết thương lớn nhỏ vẫn còn đang chảy máu trên người mình, Đau đến mức toàn thân hắn run rẩy, cơ hồ đứng không vững.

Thế nhưng lại không thể để cho người khác đụng vào hắn. Hộ Hồn Y vẫn còn trên người hắn, rất dễ bị phát hiện.

Thẩm Lưu Hưởng ánh mắt lóe lên, giơ tay lên cách tầng tầng lớp người mà chỉ một thiếu niên đang đứng đó: "Lại đây dìu ta."

Tầm mắt từ bốn phương tám hướng đánh tới.

Chu Huyền Lan khẽ cúi xuống, che đi tâm tình nơi đáy mắt có điều giọng điệu lại có chút cứng nhắc: "Vâng, sư tôn."

Chuyện ngự thân quyết cứ coi vậy là xong, Diệp Băng Nhiên không có lý do gì để tiếp tục ở lại, huống chi ở đây trừ Thẩm Lưu Hưởng thì người bị chú ý nhiều nhất chính là hắn.

Mấy người không kịp chờ đợi muốn nhìn thần sắc của hắn thần.

Muốn biết sau khi Thẩm Lưu Hưởng làm vậy thì hắn có phản ứng như thế nào.

Đều là đám người tẻ nhạt, Diệp Băng Nhiên vung đạo bào, muốn mang đệ tử trong môn rời đi.

Lúc này, có người gọi hắn lại: "Kiếm tôn, chậm đã."

Thẩm Lưu Hưởng nữa dựa vào trên người đồ đệ, kéo chút tinh thần, cất cao giọng nói: "Bản quân đã lãnh phạt, hiện tại cũng nên đến lượt ngươi rồi chứ."

Diệp Băng Nhiên cau mày, đám đệ tử đứng sau lưng kiếm tông đệ nổi nóng.

"Vì sao kiếm tôn lại bị phạt? Ngài ấy có tội gì?"

"Vừa mới nói không dây dưa kiếm tôn hiện tại lại không khống chế nổi, đường đường là tiên quân lại lật lọng, quả thực buồn cười!"

Thẩm Lưu Hưởng cũng không nhiều lời giải thích, chỉ là nhìn về phía Lăng Việt: "Mở quyển sách trên tay ngươi ra đi."

Lăng Việt hơi nhướng mày, ý thức được là chuyện gì.

Ngự thần quyết chính là cấm thuật của tông môn, tất có cấm chú bảo vệ, trừ tông chủ có thể mở ra mà không ảnh hưởng đến cấm chú bên ngoài, còn lại những người khác muốn đọc chỉ có thể dùng tu vi cưỡng chế phá giải.

Mà lúc này ngón tay hắn vừa thử lật mở ấy vậy mà có thể mở ra một cách dễ dàng. Điều này hiển nhiên là đã có ai đã mở giải cấm chú xem qua ngự thần quyết!

"Chuyện gì xảy ra?"

Lăng Hoa sắc mặt khẽ biến, ánh mắt sắc bén mà nhìn về phía Diệp Băng Nhiên, "Không phải Kiếm tôn nói mình chưa từng động tới sao."

Diệp Băng Nhiên lộ vẻ kinh ngạc: "Ta thật sự chưa từng mở nó ra."

Đệ tử trong môn phái nghe vậy liền phản kích nói: "Thanh Lăng Tông các ngươi chỉ biết dội nước bẩn, nhất định là Thẩm Tiên Quân tự ý mở ra, hiện tại lại đến đổ tội cho kiếm tôn bọn ta."

"Chỉ bằng chuyện này đã nói là do kiếm tôn bọn ta làm? Đừng vội ngậm máu phun người!"

Tầm mắt Lăng Hoa rơi lên người Thẩm Lưu Hưởng, ngự thần quyết là cấm thuật khống chế tâm trí người khác, bị người trộm xem được thật sự không phải là chuyện nhỏ có thể bỏ qua.

"Quyển sách cũng không phải là ta mở ra, có người có thể làm chứng, "

Vết thương đau tựa như bị lửa thiêu, Thẩm Lưu Hưởng nhăn mày lên, nắm lấy tay Chu Huyền Lan thật chặt, thế nhưng trên mặt lại mang theo vài phần tàn khốc.

"Kiếm tôn, không ngại nói một chút."

Bị ánh mắt tất cả mọi người nhìn mình, Diệp Băng Nhiên hơi khép mắt, trầm mặc nửa ngày mới nói: "Thời điểm Thẩm Tiên Quân giao cho ta, còn cố ý báo cho ta quyển này là cái gì. Lúc đó quyển sách hoàn hảo vô khuyết, cấm chế vẫn còn."

Lời vừa nói ra, toàn trường ồ lên.

Quyển sách chỉ qua tay Thẩm Tiên Quân cùng Diệp Kiếm Tôn. Nếu như không phải Thẩm Tiên Quân mở ra, vậy thì chỉ có...

"Không thể nào, kiếm tôn không phải hạng giá áo túi cơm như vậy. Còn nữa, nếu thật sự có tâm ý khác vậy hà cớ gì đen nó trả về cho Thanh Lăng môn. Cái này không phải là tự chui đầu vào lưới sao!"

"Chẳng lẽ kiếm tôn cố ý bao che cho Thẩm Tiên Quân?"

"... Còn không bằng bắt người ta tin Diệp Kiếm Tôn có ý nghĩ đen tối muốn trộm đọc cấm thuật đó."

Lăng Việt đi tới phía trước Diệp Băng Nhiên, khuôn mặt nghiêm túc: "Việc này không phải làchuyện nhỏ, ta hy vọng kiếm tôn nói rõ ràng, ngươi có từng cho người khác mượn ngự thần quyết hay không."

Thẩm Lưu Hưởng hơi nheo mắt lại.

Hắn thật sự muốn biết Diệp Băng Nhiên làm sao mà trả lời. Trong sách không có bất kỳ ai vạch trần việc này, cho nên, việc Diệp Băng Nhiên từng đưa quyển sách cho Tố Bạch Triệt giữ nhờ một lát cũng bị che giấu đi.

"... Chưa từng." Diệp Băng Nhiên đáp.

Thẩm Lưu Hưởng mỉm cười.

Đây mới chính là đãi ngộ mà vai chính Tố Bạch Triệt nên có, có thể khiến cho một người chưa bao giờ nói dối vì hắn mà phá giới.

Hắn quay đầu nhìn đám đồ đệ: "Nếu có người phạm lỗi ngươi sẽ bao che cho hắn sao?"

Cho dù bị người dựa vào, Chu Huyền Lan vẫn đứng thẳng tắp như cũ, nghe vậy đáp: "Đã phạm lỗi thì nên bị phạt cho dù là bất kỳ ai."

Thẩm Lưu Hưởng không tin: "Nếu như người kia là Tố chân nhân thì sao."

Chu Huyền Lan thần sắc khó giải thích mà nhìn hắn: "Đệ tử không biết, Tố chân nhân cùng những người khác có gì khác biệt sao?"

Tố chân nhân bình dị gần gũi, đối xử với các đệ tử trong môn phái đều rất tốt, thế nhưng lại không có bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào cùng hắn.

Thẩm Lưu Hưởng vẻ mặt cao thâm khó dò lắc đầu một cái.

Vẫn còn là tiểu hài tử.

Nếu như lớn thêm một chút, về sau nếu có ai dám đụng vào một sợi tóc của Tố Bạch Triệt hắn đều lập tức gấp đến đỏ mặt!

Lăng Việt ở bên kia nhíu mày lại, cùng Lăng Hoa tiên quân nhìn nhau một cái.

Nếu Diệp Băng Nhiên không nói ra đã từng đưa cho ai thì bấtkể hắn đã từng lật xem qua cấm thuật hay chưa, đều phải lãnh trách nhiệm này.

Vấn đề là, làm sao phạt.

Diệp Băng Nhiên dù sao cũng là một cái tên vang danh thiên hạ Bắc Luân kiếm tôn. Nếu như trừng phạt quá nặng, Bắc Luân nhất định sẽ không chịu để yên, thế nhưng nếu như phạt quá nhẹ một khi chuyện này được truyền đi mọi người sẽ cho là Thanh Lăng tông sợ Kiếm Tông.

"Dùng tỉnh thần roi, một roi kinh thiên khấp quỷ* cái này tên tuổi cũng đủ đi. " Lăng Hoa nhớ tới một vật:"Vật này chấp tiên giả** có thể khống chế uy lực của roi, đến lúc đó đối với Diệp Băng Nhiên có thể nương tay một chút."

(Kinh thiên khấp quỷ: quỷ khóc trời sợ.)

(Chấp tiên giả: nôm na làngười hành pháp, người đánh. chấp là chấp pháp, tiên là roi. mình để luôn từ hán việt tại đổi sang nghĩa thuần việt nó lại hiện đại quá. Ai có từ nào khác hay hơn thì hú mình nha.)

Lăng Việt gật đầu: "Ý này rất hay. Vậy người nào đến?"

Diệp Băng Nhiên chính là đệ tử thân truyền của Kiếm Chân đạo nhân Bắc Luân kiếm tôn, người hành pháp tự nhiên là không thể tùy ý chọn lựa. Thân phận và vai vế đều phải xánh ngang nhau.

Lăng Hoa: "Để ta."

Sư tôn hắn mặc dù không sánh bằng Kiếm Chân đạo nhân, nhưng tốt xấu gì hắn cũng chiếm vị trí tiên quân, ở đây cũng có thể miễn cưỡng chấp pháp .

Diệp Băng Nhiên tự nguyện lãnh phạt.

Đệ tử trong môn bất đắc dĩ, chỉ có thể căm hận trợn mắt về phía kẻ cầm đầu, Thẩm Lưu Hưởng.

Nhất định là người này sử dụng gian kế, mưu hại kiếm tôn!

"Nghe đồn roi tỉnh thần vừa đánh xuống, dù là tu sĩ nguyên anh cũng phải bóc một lớp da. Mặc dù kiếm tôn chỉ cách hóa thần cảnh một bước, chỉ sợ cũng không chịu nổi."

"May mà, chấp tiên giả không phải là vị Lăng Việt trưởng lão kia. Nnghe nói lòng dạ hắn cực kỳ độc ác."

"Ngươi có thể tìm hiểu thêm chút kiến thức hay không, Lăng Hoa tiên quân còn đáng sợ hơn nha! Mạnh Nguyệt kia còn bị Lăng Hoa tiên quân giết tận bảy lần lại cứu sống khiến công chúa yêu tộc kia trực tiếp phát điên, thủ đoạn như vậy còn chưa đủ ác sao?"

(Đoạn này ta không hiểu nghĩa lắm nguyên văn câu bảy lần cứu bảy lần giết là 七杀七救 bảy giết bảy cứu. Đó cụt ngủm vậy đó không biết edit sao luôn.)

"Nói như thế, kiếm tôn chẳng phải là..."

Trên đỉnh núi gió càng ngày càng lớn, tuyết rơi đầy trời.

Thẩm Lưu Hưởng lạnh đến phát run, phát hiện toàn thân Chu Huyền Lan đều tỏa ra hơi ấm, không nhịn được muốn chui vào.

Giống như bạch tuột mà bám lên người đồ đệ hắn.

"Sư tôn như vậy thật sự sát phong cảnh nha." Chu Huyền Lan bắt lấy cánh tay đang đặt trên vai hắn gạt qua một bên.

Thẩm Lưu Hưởng vẫn bám riết không tha, một lần nữa bám lên, giọng nói cũng có chút run run: "Ta lạnh vết thương trên người liền đau, đứng cũng không vững... Ta thật sự không xong rồi, nhanh nhanh, để ta dựa vào một lát đi bằng không ta sẽ ngã mất!"

Chu Huyền Lan nghiêng đầu, nhìn cái người đang bám trên vai mình.

Gương mặt tựa như tranh vẽ cực kỳ tinh xảo thoáng chút ủ rủ, thần sắc thập phần uể oải, trên mặt không có chút hồng hào, đôi môi run rẩy.

"..."

Xem bộ dạng tựa hồ như sắp không chịu được nữa.

Thôi vậy, cũng không ảnh hưởng đến hắn.

Mắt thấy đồ đệ không tiếp tục ngăn cản nữa, Thẩm Lưu Hưởng cười đến tít mắt, thay đổi cái tư thế, thư thư phục phục dựa vào.

Hắn đang muốn hỏi Chu Huyền Lan làm như thế nào mà toàn thân lại ấm áp như vậy, ngước mắt liền nhìn thấy Diệp Băng Nhiên đi theo Lăng Hoa lên đài cao, trong tay Lăng Hoa cầm một cây roi thần sắc u ám.

"Roi kia đánh lên người chắt chắn là rất đau đi."

Chu Huyền Lan nhìn: "Lăng Hoa tiên quân sẽ không xuống tay độc ác đâu. Sư tôn không cần lo lắng đến an nguy của kiếm tôn."

"Vì sao không xuống tay ác độc? !" Thẩm Lưu Hưởng kinh ngạc.

Hắn còn đang chờ Diệp Băng Nhiên bị đánh đến kêu cha gọi mẹ đây này. Ngay cả Tứ Phương Huyết Trì hắn cũng đã bước vào, nếu không có Hộ Hồn Y hắn đã thoi thóp từ lâu, Vậy mà Diệp Băng Nhiên lại chỉ nhận một chút trừng phạt quả thật là thiên lý bất dung!

"Nếu Lăng Hoa có thể chấp tiên, có phải là ta cũng có thể?"

Chu Huyền Lan gật đầu.

Bàn về thân phận địa vị, người thích hợp để hành pháp Diệp Băng Nhiên chính là Thẩm Lưu Hưởng.

Mà...

"Sư tôn không phải lạnh đến mức chịu không nổi, vết thương đau đến muốn ngất , cả người đều có cảm giác không ổn hay sao, đã vậy mà vẫn còn khí lực để dùng thần thức đánh người hay sao?"

Thẩm Lưu Hưởng buông đồ đệ ra, phẫn nộ nở nụ cười: "Sư phụ giống như... Đột nhiên ổn rồi!"

Chu Huyền Lan: "..."

Thẩm Lưu Hưởng xung phong nhận việc, Lăng Hoa không có ý kiến lập tức đưa roi Tỉnh Thần cho hắn. Bất kể như thế nào, Thẩm Lưu Hưởng là đồ đệ của Ngũ Uyên đạo nhân, xác thực thích hợp.

Ngược lại là Lăng Việt cực kỳ không muốn: "Ngươi nếu như quá nhẹ tay đối với Diệp Băng Nhiên, chờ tông chủ trở về ta nhất định sẽ báo cho ngài!"

Thẩm Lưu Hưởng biết hắn suy nghĩ gì.

hắn đang lo mình vì yêu mà choáng váng đầu óc, không nỡ thương tổn Diệp Băng Nhiên dù chỉ một chút.

Trên thực tế, ngoại trừ Lăng Việt nghĩ như vậy, những người đang đứng ở đây cũng đều có suy nghĩ như vậy. Tất cả đều cho rằng Thẩm Lưu Hưởng nhận nhiệm vụ lần này là vì muốn che chở cho Diệp Băng Nhiên, không đành lòng để hắn chịu bất kỳ thương tổn nào.

Đệ tử Thanh Lăng Tông sắc mặt đều khó coi, cảm thấy Thẩm Tiên Quân tám phần mười lại làm cho tông môn mất thể diện.

Đệ tử Kiếm Tông thì thở phào một hơi, thần sắc cũng dần bình tĩnh lại.

Cho dù cực kỳ chán ghét Thẩm Lưu Hưởng cũng phải thừa nhận, người này đối kiếm tôn là thật tâm, tuyệt đối không nỡ tổn thương kiếm tôn dù chỉ một chút!

"Ngươi tới?"

Diệp Băng Nhiên đứng khoanh tay, mày kiếm hơi nhíu "Là ta có tội, không cần nhẹ tay."

Ngay cả người bị phạt cũng khuyên hắn không cần nhẹ tay.

Khóe môi Thẩm Lưu Hưởng hơi cong lên, không nhịn được khẽ cười, chậm rãi điều động linh lực trong cơ thể.

Đã như vậy, cung kính không bằng tuân mệnh.

Thân thể này trọng thương quá nặng, đến nay vẫn chưa khỏi hẳn, đột nhiên khởi động linh lực, nhất thời bị phản phệ đến thổ huyết, vì thế hắn chỉ có thể đem linh lực chuyển từng chút một lên roi.

Một chén trà trôi qua.

Trên đài cao vẫn chưa truyền đến động tĩnh.

Thanh Lăng Tông có người trầm mặt, nghiến răng nghiến lợi: "Đến cùng là có đánh hay không, Diệp Kiếm Tôn đọc trộm cấm thuật của tông môn chúng ta, vậy mà tiên quân vẫn không xuống tay được!"

Đệ tử kiếm Tông biểu tình khinh bỉ, cười nhạo.

"Ta đã nói rồi, lúc trước Thẩm Tiên Quân làm vậy cũng chỉ là muốn lấy lòng mọi người, nếu hắn có tính cách kia, cũng sẽ không quỳ trước cửa kiếm tông chúng ta mấy ngày mấy đêm chỉ vì muốn gặp mặt kiếm tôn chúng ta."

"Lời ngươi nói cũng có lý, ta thấy hôm nay cho dù hắn có tự đánh mình hai roi cũng chắt chắt sẽ không..."

Ba!

Một roi hạ xuống.

Diệp Băng Nhiên quỳ một chân trên đất, xiêm y sau lưng nứt ra một lỗ hỗng lớn, lộ ra một vết máu bần đen kéo dài từ cổ đến eo, dữ tợn đến cực điểm.

Toàn trường rơi vào tĩnh mịch.

Chương Trước/36Chương Sau

Theo Dõi