Saved Font

Trước/49Sau

Nỗi Niềm Uke Xấu

Chương 2: Decision

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
- Mày đóng phim ma không cần hóa trang được đó.

- Xấu xúc phạm người nhìn.

- Trời ơi, thằng kia là người hay thú vậy tụi bây.

- Á. Đừng chửi tôi, xấu thì che mặt lại đi nhìn tôi làm gì…

- CHÁTTTTTT

Một âm thanh chát chúa vang lên, tôi bàng hoàng nhận ra, khuôn mặt cá sấu của mình vừa ăn một cái tát trời giáng do chính tay bánh bèo Quỳnh tặng. May quá, té ra nãygiờ chỉ là tưởng tượng, ký ức thời kỳ bị bạn bè trêu chọc đã ùa về, tôi vẫn còn sống, tôi không chết đuối, mừng quá. Nhưng sao mệt quá, thở không nổi. Tôi đã được cứu và được đem vô bờ, tôi ráng mở mắt to ra để nhìn cho rõ, giọng con Quỳnh eo éo làm tôi nhức hết cả đầu. Xunh quanh có nhiều người bu lại coi. Con Quỳnh dìu tôi dậy rồi đón taxi đưa tôi về nhà… Vậy là tôi vẫn chưa ngủm, mừng quá…

Về tới nhà, thay đồ tắm rửa ngồi nằm trên giường viết nhật ký, lướt instagram, cũng muốn post ảnh nhưng thấy mình không ăn ảnh, nên tôi toàn post ảnh cảnh vật và con mèo yêu dấu của tôi. Cũng chẳng ai follow, lại một lần nữa, từ « ước gì » lại hiện ra trong đầu tôi, và tôi ước gì mình đẹp để được nhiều người follow trên instagram. Hic…

- Ê, vô phòng được không? – Giọng mụ Quỳnh ngoài cửa.

- Vô đi, cửa không khóa.

- Tao mua đồ ăn cho mày ăn nè.

- Cám ơn nghe.

- Uh, tao lấy tiền trong túi của mày đó, mua tô hủ tiếu hết 15k, còn dư 35k tao giữ luôn nha.

Tôi đã khóc, khi nghe nó nói câu đó. Nhưng thôi kệ, coi như tiền công nó cứu mình hồi chiều.

- Cám ơn nghe, cám ơn đã cứu tao. – Tôi vừa ăn vừa nhìn nó một cách trìu mến.

- Hả, tao cứu mày, tao làm đếch gì biết bơi? – Nó tròn mắt

- Ờ ha, quên mất, mày biết bơi thì chắc trời sập, vậy nãy mày cảm ơn mấy anh cứu hộ dùm tao chưa? – Tôi thắc mắc.

- Bớt giỡn đi thím, cứu hộ tới lúc đó mày đã được vớt lên bờ rồi. – Nó phân bua.

Tôi chợt ngừng ăn, gần như mắc nghẹn…

- Tao không ngờ tao có siêu năng lực tự cứu chính mình? – Tôi tự hào và cười như một thằng điên.

Mụ Quỳnh mặt đơ như cây cơ, nhìn tôi với ánh mắt tội nghiệp, ánh mắt giống như bác sĩ tâm thần kêu các bệnh nhân về phòng uống thuốc vậy.

- Nghĩ sao zậy hả thằng kia, mày được 3 anh chàng đang tắm biển gần đó cứu đó… - con Quỳnh mỉa mai.

Tôi lần này là mắc nghẹn thực sự, ráng nuốt miếng thịt, tôi mới nói:

- Gì? Vậy mày cảm ơn 3 người đó dùm tao chưa…

- Chưa, cái mặt mày xấu quá, người ta cứu xong đã chạy rồi mà còn cảm ơn gì nữa… haha

- …

Con Quỳnh lại đụng chạm vô nỗi đau của tôi, nó huých nhẹ vô bụng tôi.

- Nói giỡn, tại tao ko giỏi tiếng Anh, nên ko biết phải cảm ơn bằng cách nào, nhưng tao cũng cố gắng xin được FB của mấy ảnh, để hẹn hôm nào đi uống nước rồi cảm ơn, mày biết tiếng anh giỏi mày mới nói chuyện được, chứ tao có biết chữ đực chữ cái không ah.

Nói rồi, con Quỳnh với tay kéo cái máy tính trên giường tôi rồi type một cách chuyên nghiệp đường link vô FB của 3 anh chàng đã cứu tôi. 3 anh chàng này đều không phải là người Việt, mà là khách du lịch. Nhưng mà có một anh chàng trông đẹp trai dễ sợ, nhìn phát mê, cảm giác như thế nào nhỉ. Cảm giác như vậy nè. Một con cóc xấu xí bị mũi tên thần tình ái bắn cái xoẹt trúng ngay tim. Là tôi, mê rồi, chắc định mệnh đã cho ảnh được gặp tôi.

Bép, một cái tán thiệt đau vô vai tôi, tác giả chính là con mụ Quỳnh.

- Làm gì mà cắn cái mền rồi đưa 2 con mắt trợn ngược ghê vậy? Nghĩ bậy hả? – Ả hỏi tôi một cách nạt nộ.

- Đâu có, đang nghĩ chuyện đi thẩm mỹ bên HQ đây nè má… - tôi chống chế.

- Lại đây, dịch dùm câu này qua tiếng Anh coi. – Nó kéo áo tôi.

Vậy là tôi với nó – bánh bèo Quỳnh dành nguyên buổi tối để nghiên cứu profile của 3 anh chàng trên Facebook, tôi luôn tự nghĩ, ko biết hồi chiều ai trong 3 anh này hô hấp nhân tạo cho mình nhỉ, trời ơi sướng quá! … Tất nhiên mỗi lúc mơ mộng lâu quá 30s thì con mụ Quỳnh lại cho tôi một tán để tôi trở về với thực tế.

Sau một hồi điều tra, phát hiện ra 3 anh chàng đều là sinh viên, học cao đẳng College, và đều ở Anh, về VN du lịch mùa hè này…

Nhưng, xấu như tôi, liệu mấy ảnh có để ý hay không, thậm chí tôi còn không biết mấy ảnh có phải là seme không nữa, nếu là straight thì chắc tôi sẽ … tôi sẽ … sẽ… sẽ mặc kệ thôi, chứ biết sao giờ… Tin nhắn cảm ơn và rủ đi uống nước đã được gửi, và nhận được ngay lập tức cái hồi âm. Thật hạnh phúc! Đúng như kế hoạch, sáng mai tôi và mụ Quỳnh sẽ gặp được ân nhân đã cứu mình khỏi chết đuối. Há há, chắc đêm nay sẽ không ngủ được quá… Tôi nằm nhìn ra cửa sổ và cầu nguyện « Ước gì mấy ảnh là gay » - Một điều ước khá vô duyên nhưng… mà… Tôi thích thế…. Há há

Trước/49Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nhất Kiếm Độc Tôn