Saved Font

Trước/265Sau

Nữ Chủ Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Tán! (Xuyên Nhanh: Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui!)

Chương 211: Thiếu Nữ Dương Cầm Bệnh Tự Kỷ Vs Gia Sư Dạy Thêm (8)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Cũng mặc kệ Dương Tuệ Dĩnh giãy dụa hay thế nào, lúc này Đường Chung Dịch chỉ biết nghĩ đến làm sao để cô gái của anh trở lại bộ dáng ỷ lại vào mình như trước kia.

“Chiêu Chiêu.” Anh muốn lại gần cô hơn, thế nhưng Cố Thịnh Nhân cứ tưởng như sẽ không phản ứng gì lại không dấu vết nhích sang một bên.

Đường Chung Dịch nhớ đến lời của chuyên gia: “Những người như Ninh tiểu thư, kỵ nhất là chịu kíƈɦ ŧɦíƈɦ, trái tim của bọn họ vốn dĩ đã rất khó mở ra, cũng có thể chỉ vì chút kích thích nhỏ mà dễ dàng đóng lại.”

Ả đàn bà đáng chết kia! Đường Chung Dịch nhớ tới người phụ nữ không biết tên kia, lửa giận trong lòng như thiêu như đốt.

Anh sợ kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến Ninh Chiêu, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí đi theo cô, ở cạnh cô một hồi lâu mới miễn cưỡng rời đi vì công việc.

Trước khi đi Đường Chung Dịch cố ý dặn dò quản gia, bên cạnh Ninh Chiêu nhất định phải có người trông chừng, không thể để những kẻ gây rối lại gần cô.

Vị quản gia lần trước để chuyện xảy ra ngoài tầm kiểm soát vội vàng gật đầu.

Vào buổi tối, Đường Chung Dịch đi vào phòng Cố Thịnh Nhân, không ngoài ý muốn, cô đang để đầu tóc ướt đẫm ngồi ở một bên.

Anh lắc đầu cười, duỗi tay lấy khăn lông ra.

Thấy Ninh Chiêu hình như lại hơi muốn tránh, anh hiếm khi đè vai cô lại không cho cô lộn xộn: “Đừng nhúc nhích, nếu tóc không khô, ngủ sẽ đau đầu.”

Anh biết cô hiểu mình nói gì.

Quả nhiên, Cố Thịnh Nhân dần dần yên lại, ngoan ngoãn để anh lau khô tóc ướt.

Đường Chung Dịch ném khăn lông sang một bên, dịu dàng nhìn Ninh Chiêu ngoan ngoãn tự leo lên giường, đắp chăn, không nhúc nhích nhắm mắt lại.

Anh chỉ nhìn cô như thế, chỉ cảm thấy dịu dàng vô hạn trong lòng, chợt nảy ra một ý.

Cố Thịnh Nhân chỉ cảm thấy một thứ gì đó mềm mại chạm vào trán, sau đó, là một tiếng chúc ngủ ngon mềm nhẹ.

“Hệ thống, bây giờ ta nên làm gì?” Cố Thịnh Nhân hỏi.

Hệ thống: “…Tiếp tục im lặng đi. Những người như Ninh Chiêu này có thể làm nũng với những người thân cận với mình, sau khi ký chủ có thể trở nên thân thuộc hơn với người yêu, có lẽ sẽ được thân mật một chút.”

Cố Thịnh Nhân chỉ cảm thấy hệ thống của cô quả thực là mẫu mực của giới hệ thống, không nói đến việc chưa bao giờ cưỡng ép ký chủ làm chuyện không muốn, hơn nữa còn cổ vũ ký chủ yêu đương!

Đường Chung Dịch thấy mí mắt cô bé hơi run rẩy, nhưng lại không mở, hiển nhiên là cam chịu động tác trước đó của mình, hắn kinh hỉ vô cùng, nhưng không dám quấy rầy cô, chỉ săn sóc tắt đèn hộ cô, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Hai người ai cũng không nhắc tới chuyện của Dương Tuệ Dĩnh, Cố Thịnh Nhân dựa theo tính cách của Ninh Chiêu căn bản sẽ không nói, Đường Chung Dịch lại không để chuyện này trong lòng, mà quản gia, là chưa kịp.

Cho nên lúc Đại thiếu gia nhà họ Đường Đường Chung Khánh mang theo Dương Tuệ Dĩnh tiến vào, Đường Chung Dịch và Cố Thịnh Nhân đều hơi kinh ngạc.

“Người phụ nữ lại sao lại tới đây?” Sắc mặt anh bất thiện nhìn Dương Tuệ Dĩnh.

Đường Chung Khánh hơi kinh ngạc nhìn em trai: “Em biết Dương tiểu thư?”

Đường Chung Dịch liếc mắt nhìn cô ta một cái: “Chưa đến mức quen biết, chỉ là có chút chuyện không thoải mái từng xảy ra.”

Đường Chung Khánh cười nói: “Một người đàn ông như em, so đo với con gái người ta làm gì? Anh giới thiệu một chút, đây là Dương Tuệ Dĩnh, Dương tiểu thư. Sau này là gia sư dạy thêm dương cầm cho Tiểu Khiêm, mỗi buổi chiều ba giờ sẽ qua đây dạy Tiểu Khiêm đàn dương cầm.”

Đường Chung Dịch chuẩn bị nói gì đó, Đường Chung Khánh một câu ngăn chặn miệng của em trai: “Hôm nay ở trên đường Dương tiểu thư đã cứu Tiểu Khiêm của chúng ta, lúc trước em có hiểu lầm gì, thì bỏ qua hết đi.”

Trước/265Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thiên Tài Thần Y Hỗn Đô Thị