Saved Font

Trước/1228Sau

Nữ Đế Phát Sóng Hệ Thống

Chương 22: Trời sáng xuống núi (3)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Đối với yêu cầu của Khương Bồng Cơ thì Ngụy Tĩnh Nhàn cũng hiểu. Nếu người trong nhà men theo khói bếp tìm tới mà lại thấy bọn họ đang trong trạng thái chật vật, thẫn thờ thì trong đầu nhất định sẽ suy nghĩ bậy bạ, đến lúc đó có giải thích hay chứng minh kiểu gì đi chăng nữa thì cũng vẫn sẽ có lời ra tiếng vào về sự trong sạch của họ.

Khương Bồng Cơ đang nhìn về nơi xa xa, đột nhiên lên tiếng: “Cái đám vô dụng kia cuối cùng cũng tìm tới rồi...”

“Hửm, Lan Đình làm sao có thể nhìn ra vậy?” Sắc trời sáng choang, Phong Cẩn lúc này mới nhìn rõ được tướng mạo của Khương Bồng Cơ. Không thể không nói rằng, tối qua có thể nhìn thấu được phân phận con gái của cô là nhờ ăn may. Thay trang phục mới, búi tóc gọn gàng nhìn kiểu gì cũng ra một thiếu niên có tướng mạo thanh tú, khí chất văn nhã nhưng có chút yếu ớt.

“Đám chim phía bên kia bị kinh hoảng... hơn nữa lại bay về hướng chúng ta, chỉ có thể là đám gia đinh, hộ vệ trong nhà tìm tới!” Khương Bồng Cơ nói một cách khẳng định, nhưng trong lòng lại có chút tiếc nuối. Nếu là bản thân trước kia thì chút khoảng cách thế này cô còn có thể tận mắt trông thấy rõ những bóng người đung đưa nữa cơ, nếu như có thêm sự hỗ trợ của công cụ thì còn có thể nhìn thấy xa hơn nữa. Đáng tiếc, thân thể của Liễu Lan Đình này không được, nên cô cũng chỉ dựa vào những con chim mà phán đoán.

Phong Cẩn suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Vậy... có cần tại hạ với hộ vệ của tại hạ tránh né đi không?”

Đoàn người bọn họ toàn là nam, mặc dù Khương Bồng Cơ cũng là “nam”, hơn nữa lại còn canh giữ ở bên ngoài cả đêm nhưng cuối cùng thì bọn họ vẫn chỉ là những người nam nhân xa lạ, nếu như có người đem cái này ra mà bêu xấu thì những quý nữ này ít nhiều cũng sẽ bị tổn hại tới danh dự.

Khương Bồng Cơ suy nghĩ một chút rồi gật đầu tán thành: “Là tại hạ cân nhắc không chu toàn, vậy kia chỉ có thể cực nhọc Hoài Du rồi.”

Thời đại viễn cổ chính là hà khắc như vậy đấy, Khương Bồng Cơ nghĩ ngợi một chút thì tâm tình tưởng như đang tốt lại giăng thêm một màn sương mù.

“Các ngươi là tôi tớ của nhà nào?”

Thấy đoàn người Phong Cẩn chủ động né tránh, Khương Bồng Cơ tính toán thời gian một chút rồi chủ động xuất hiện trước mặt những gia đinh kia.

“Ngài là...? Liễu Lang Quân!”

Tất cả mọi người đều biết rằng trừ những quý nữ bị bắt cóc ra thì còn có con trai thứ của Liễu gia nữa.

“Tiểu nhân là quản gia của Ngụy phủ...” Người đàn ông hơi mập mạp vén tay áo lên lau lau mồ hôi, thức trắng một đêm khiến đôi mắt ông ta phủ đầy những tia máu, vất vả lắm mới tìm được một người, ông ta thật muốn khóc lên mà: “Đại nương tử nhà chúng tôi cũng bị đạo tặc bắt đi cùng với lang quân... Lang quân...”

Quản gia của Ngụy phủ kéo lấy cánh tay của Khương Bồng Cơ nói, nhưng mà rất nhanh chóng, ông ta đã phát hiện ra điều kì lạ...

Khương Bồng Cơ cười một tiếng rồi nói: “Hóa ra là quản gia nhà Tĩnh Nhi, ngươi cứ yên tâm, đại nương tử nhà ngươi rất khỏe mạnh!”

“Này, cái này... Lang quân... đã là lúc nào rồi mà ngài còn đem tiểu nhân ra trêu đùa...” Quản gia kia tựa hồ không tin.

“Đi với ta, Tĩnh Nhi và những người khác đều an toàn, chỉ là có chút hoảng sợ, cần về nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy ngày!”

Khương Bồng Cơ liếc nhìn những khuôn mặt mệt mỏi của đám gia đinh phía sau thì mạnh mẽ đè xuống cảm giác muốn phỉ nhổ đám người này lại.

Quản gia của Ngụy phủ biết Liễu Lan Đình và Ngụy Tĩnh Nhàn có hôn ước, hai nhà tới lui cũng khá thường xuyên cho nên dù chỉ là một quản gia tầm thường, ông ta cũng có thể nhận ra Liễu Lan Đình. Nhưng chẳng biết tại sao, ngày hôm nay ông ta cứ có cảm giác người này có chút là lạ...

“Ta sợ các ngươi không tìm được nên mới đốt đống lửa này cả ngày, vừa rồi thấy chim trong rừng bị kinh động thì liền biết có người tới.”

Mặc dù, bọn họ mất công đi tìm người, rất là đáng thương, nhưng mà... cái hiệu suất làm việc thấp đến mức độ này đúng là khiến người khác lộn ruột mà.

“Tĩnh Nhi và những tiểu thư khác đều ở trong căn nhà kia... cơ mà, cân nhắc đến danh tiếng của các cô ấy thì các ngươi nên phái thị nữ vào thì hơn!”

Khương Bồng Cơ bình tĩnh bước vào trại phỉ, quản gia cùng gia đinh theo phía sau thì hai chân đã mềm nhũn, suýt nữa thì té đập mặt.

Vì để gia tăng thêm tính hiệu quả, Khương Bồng Cơ đã nhờ những hộ vệ của Phong Cẩn hỗ trợ, đem những thi thể của đám thổ phỉ này phơi ra bãi đất trống bên ngoài, chất ngổn ngang thành đống, máu loãng trên thi thể cũng đã khô lại, bảo đảm là bất cứ ai tiến vào cũng có thể thấy cảnh tượng “nguy nga” này.

“Liễu, Liễu lang quân... cái này, những thứ này... đều là...”

Vị quản gia kia sợ tới nỗi chân cũng mềm nhũn, suýt nữa thì ngã khụy trên đất, ông ta dùng ánh mắt vạn phần hoảng sợ mà nhìn Liễu Lan Đình đang bình thản đứng kia.

Chẳng nhẽ... Đại nương tử nhà ông ta đã sớm bị ngộ hại, mà vị Liễu lang quân trước mắt này cũng là một oan hồn, chẳng qua là vì oán khí sâu nặng hơn những quý nữ khác nên đã hóa thành ác quỷ ngay đêm đó... sau đó... đem tất cả những tên thổ phỉ này giết sạch cho nên... mới có khung cảnh thế này?

“Là thổ phỉ. Gan có lớn bằng trời, rốt cuộc cũng nên vì những hành động của mình mà trả giả đi thôi, ví dụ như ném mất mạng nhỏ gì gì đó!” Khương Bồng Cơ không xoay người lại mà chỉ thuận miệng đáp một câu, nhưng sau đó lại phát hiện đám người sau lưng đột nhiên đứng lại hết: “Bộ dạng của các ngươi thế này là có ý gì?”

Quản gia Ngụy phủ biểu tình đau đớn, tê liệt ngã trên đấy kêu khóc: “Liễu lang quân... ngài chết thật oan uổng quá...”

Trong lòng, Khương Bồng Cơ âm thầm ói mửa một trận: “... Không thể nào hiểu nổi cấu tạo não bộ của loài người viễn cổ các ngươi...”

Hệ thống: “Không, có lẽ bọn họ... chỉ vì cái trò lừa gạt của cô nên không cẩn thận... mà làm vỡ túi mật thôi!”

Tất cả mọi người, không một ai dám nghi ngờ kết quả của những vị quý nữ bị bắt đi. Cho dù vẫn tìm kiếm, nhưng trong lòng cũng đã chuẩn bị tư tưởng tìm thấy một đám thi thể rồi, thậm chí còn có vài gia tộc đã âm thầm chuẩn bị hậu sự cho quý nữ nhà mình.

Nhưng mà kết quả thì thế nào? Liễu Lan Đình chẳng những quần áo sạch sẽ xuất hiện ở đây, mà trong hang ổ của thổ phỉ lại chất đầy một đống xác của chúng, cái này không phải là quá dọa người thì là cái gì?

Ngụy Tĩnh Nhàn ở trong phòng nghe được thanh âm quen thuộc của quản gia nhà mình thì mừng đến chảy nước mắt: “Là quản gia trong phủ, bọn họ tìm được chúng ta rồi!”

“Hừ, thật là một lũ vô dụng. Nếu không nhờ Lan Đình ca ca ở bên ngoài đốt đống lửa lâu như vậy thì chẳng biết bao giờ mới tìm được tới đây.” Thượng Quan Uyển có chút tức giận chu mỏ nói: “Không chừng, còn phải đợi cỏ dại trên mồ cao ba thước...”

“Nói linh tinh gì đấy, mấy lời hồ đồ này là ai dạy muội hả?” Ngụy Tĩnh Nhàn không nặng không nhẹ chặn lại những lời xui xẻo ấy: “Xui xẻo!”

Chẳng bao lâu sau, quản gia từng nhà cũng lần lượt dẫn người tìm tới, khi thấy đống thi thể chồng chất kia thì phản ứng cũng không khác vị quản gia Ngụy phủ là bao. Rõ ràng là mặt trời trên đầu cũng coi như ấm áp, quần áo trên người cũng không ít nhưng không hiểu sao lại cứ có loại cảm giác lạnh thấu xương.

Chỉ là, Khương Bồng Cơ đợi cả nửa ngày, người nhà của những quý nữ khác đều đã tìm đến, thậm chí là Quận thủ của quận Hà Gian cũng đã bê cái thân toàn thịt mỡ chạy tới đây, ấy vậy mà người nhà của Liễu Lan Đình lại không tìm đến... cái này thật kì quái.

“Đây... đều là đám thổ phỉ... đã đền tội?”

Quận thủ của quận Hà Gian vừa nói vừa thở hồng hộc y như một con bò, thấy những thi thể chết không nhắm mắt này thì mớ thịt thừa trên người ông ta run lên, hai cái cằm thịt cũng run rẩy. Nếu không nhờ có người đứng bên cạnh một mực đỡ lấy, thì không chừng ông ta đã sớm ngã bẹp xuống đất rồi.

Khương Bồng Cơ khoanh hai tay lại, trả lời: “Ngày hôm qua không cẩn thận mới bị đám tặc này bắt đi, học trò tốn công suy nghĩ mãi mới tìm được biện pháp giải quyết là âm thầm khơi mào nội loạn giữa bọn chúng rồi nhân cơ hội mà giết từng người một, như vậy mới có thể bảo vệ được danh dự của các vị quý nữ.”

Nghe Khương Bồng Cơ nói là do chính mình giết toàn bộ thổ phỉ thì lúc đầu vị Quận thủ kia không tin, sau đó thì lại cảm thấy sợ hãi không thôi. Đôi lông mày của ông ta nhíu chặt đến nỗi có thể kẹp chết một con ruồi, ông ta vẫy Khương Bồng Cơ ra hỏi: “Lời trước đó của cậu, có thể nói rõ quá trình ra được không?”

Trước/1228Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Minh Triều Bại Gia Tử