Saved Font

Trước/1228Sau

Nữ Đế Phát Sóng Hệ Thống

Chương 26: Thế giới không thể tưởng tượng nổi (3)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sớm chiều chung sống và nuôi dưỡng con gái mười mấy năm, sao Kế phu nhân lại không phát hiện điều khác lạ chứ?

Theo như trí nhớ của Liễu Lan Đình, trước khi lấy chồng, Kế phu nhân cũng là tài nữ nổi danh của quận Lang Gia, có điểu mang thân phận con vợ lẽ thấp kém, vì vậy bình thường phải che giấu tài năng. Bà không phải hạng phụ nữ ngu dốt, cho nên nhận ra điều khác thường là điều tất nhiên.

Ánh mắt của bà mang theo mấy phần xa xăm: “Ở cầu Nại Hà... ta nhìn thấy Lan Đình... em trai nó và cả tỷ tỷ nữa...”

Lúc trước, Kế phu nhân tắt thở vài lần liền, mọi người đều tưởng rằng bà đã chết rồi, ngay cả lang trung cũng cho là như vậy. Thế nhưng, ngay sau đó mạch đập lại dần dần đập lại, mặc dù vẫn còn yếu ớt song ít nhất cũng chứng tỏ bà còn sống. Tuy nhiên, tỳ nữ chăm sóc bà thì bị sốc nặng, ngất ngay tại chỗ.

“Tỷ tỷ bảo là... ta có phúc lớn nên muốn ta... quay về hưởng phúc... không nên cố chấp đi tiếp nữa...”

Khương Bồng Cơ vốn không tin quỷ thần, nhưng nghe vậy cũng có chút hứng thú, “Sau đó thì sao?”

Kế phu nhân nghiêm túc nói: “Vì thế, ta bèn quay lại... muốn xem người chiếm thân thể của Lan Đình... là một người như thế nào?”

Khương Bồng Cơ đơ mặt giây lát rồi hỏi ngược lại: “Xem xong thì lại đi à?”

Kế phu nhân không trả lời thẳng mà nói: “Sau khi xem xong... ta phát hiện, con thật sự rất giống tỷ tỷ... Dường như, ta lại được gặp lại tỷ tỷ ấy lần nữa... rất giống... giống Lan Đình từ hành động đến từng cử chỉ, giống quá... Ta nghĩ, lời phó thác của tỷ tỷ trước lúc lâm chung quả nhiên đã ứng nghiệm rồi.”

Lời phó thác trước lúc lâm chung?

Khương Bồng Cơ nhíu mày, đưa tay đắp lại chiếc chăn trên người bà: “Vậy mẫu thân chờ hưởng phúc lành đi.”

Hệ thống vốn đang chờ một trận đấu tóe lửa tóe khói, vậy mà... chuyện quái quỷ gì diễn ra thế này?

“Ký chủ yêu dấu à, cô có thể nói cho tui biết chuyện gì vừa xảy ra không?” Hệ thống vạn năng cảm thấy bản thân sắp bị biến thành đồ bỏ đi thật rồi.

“Khó hiểu lắm sao? Tao vừa bước vào phòng vị phu nhân này đã biết tao không phải Liễu Lan Đình rồi, song bởi vì xuất phát từ mong ước của tỷ tỷ bả cộng thêm lý do trông tao rất giống tỷ tỷ bả nên bả quyết định không tìm cái chết nữa, sẽ tiếp tục sống khỏe mạnh để hưởng phúc sau này.”

Hệ thống đần thối mặt: “Hả? Không phải chứ... tại sao bà ta lại bị cô thu phục nhanh vậy?” Đáng lẽ phải bị mang đi thả trôi sông hoặc là mang đi thiêu sống kia mà? Trong lịch sử của có ghi nhận vài trường hợp ký chủ “mất não” nên bị mọi người tưởng là yêu nghiệt, đem bắt cho lên giàn hỏa thiêu.

“Có lẽ tỷ tỷ của Kế phu nhân cũng không phải là người ở thời đại này, vừa nãy tao thấy thấy một vài thứ của thời cận cổ đại trong phòng bà ấy. Tao đoán chắc vì nguyên do đó nên Kế phu nhân mới chấp nhận tao nhanh đến thế. Không được, tao phải đi tìm những manh mối khác...”

Thời cận cổ đại mà Khương Bồng Cơ nhắc đến chính là thời đại khoa học kỹ thuật sau khi thoát khỏi thời kỳ phong kiến lạc hậu.

Chốc lát sau, Khương Bồng Cơ đột nhiên hỏi dò: “Hệ thống đáng yêu này, mày có thể thành thật trả lời câu hỏi này chứ? Tao có phải là người đầu tiên trở thành ký chủ của mày ở thế giới này không?”

Hệ thống do dự một lát rồi mới khe khẽ đáp: “Không phải, nhưng mà ký chủ nhiệm kỳ trước của tui và mẫu thân của Liễu Lan Đình không liên quan gì đến cả... sao thế?”

Khương Bồng Cơ ủ ê: “Tao cứ tưởng mình được đến thời đại “thuần” viễn cổ cơ, nhưng mà mày lại nói cho tao biết cái thế giới này có thể là một mớ bùi nhùi hỗn tạp, tao phải đánh giá thấp cho mày... mẹ ruột của Liễu Lan Đình có khả năng là người của thời kì cận cổ đại.”

Cô chưa từng nghe thấy, người của thời đại viễn cổ biết chế tạo kẹp tóc lò xo. Vậy mà món đồ vật đó lại đặt ở trên bàn trang điểm của Kế phu nhân.

“Ờ thì... đây là chuyện cực kỳ bình thường mà, thỉnh thoảng... khi hệ thống mở phát livestream trên một thế giới, thế giới đó sẽ sinh ra lỗ hổng trong một thời gian ngắn.” Dù sao thì, chỉ livestream cung đấu không thôi thì quá nhàm chán, nên chêm thêm vài nhân tố khác để làm tăng tính náo nhiệt lên một chút.

Khương Bồng Cơ lập tức nghĩ đến một việc: “Khoan đã, đợt livestream lần trước... dựa theo phản ứng của khán giả xem thì hẳn cũng là thời đại có sự phát triển tương đương với thời cận cổ đại, hay nói theo cách khác...” có phải là cái thế giới này lại nhiều thêm một giống loài khác không phải là dân bản địa không?

Hệ thống im thim thít.

Khương Bồng Cơ càng khẳng định: “Mày đang chột dạ.”

“Tui... tui sợ cô đánh giá thấp cho tui...” Hệ thống đáng thương lắp ba lắp bắp giải thích, từ ngày đi theo ký chủ này, nó thấy quyền điều khiển của mình bị cướp mất.

Khương Bồng Cơ im lặng, về phần có phải là đang lựa chọn tin tưởng lời giải thích của hệ thống hay không thì ngoại trừ bản thân cô ra không một ai biết.

Hệ thống: “Nếu như... Kế phu nhân không vạch trần cô trước mặt mọi người, vậy có lẽ bà ta đã chấp nhận thân phận của cô rồi nhỉ, nhỉ...?”

“Có lẽ vậy... có thể giả mạo thì cứ tiếp tục dùng thân phận Liễu Lan Đình thôi, nếu không được thì tao sẽ dùng thân phận của chính mình.”

Trời đất bao la có chỗ nào là không có hàng dỏm chứ? Trước đừng nói đến chế độ hộ tịch khó quản lý của thời đại viễn cổ này, chỉ cần giở thủ đoạn thì Khương Bồng Cơ cô hoàn toàn có thể cao chạy xa bay đến một nơi xa lạ, lấy một thân phận giả và dùng thân phận đó bắt đầu cuộc sống mới.

Khương Bồng Cơ cau mày: “Nhưng mà, Kế phu nhân và tao đã giao kèo với nhau, bây giờ tao có thể an tâm dùng thân phận của Liễu Lan Đình, không cần lo những cái khác.”

“Giao kèo gì?”

Hệ thống kiểm tra lại nhật ký trò chuyện vừa rồi của họ, ủa... Khương Bồng Cơ và Kế phu nhân làm giao dịch gì ta?

Khương Bồng Cơ đả kích hệ thống không thương tiếc: “Tao tin là sẽ có một ngày mày sẽ chết vì cái tội ngu.”

Hệ thống: “... ¥%#...... %####@...”

Khương Bồng Cơ chỉ biết mấy phương pháp sơ cứu đơn giản, cho nên bệnh tình của Kế phu nhân vẫn phải giao cho lang trung chẩn đoán và điều trị.

“Quản gia, những tên gia đinh kia đã triệu tập lại chưa?”

Cô là một người thù rất dai, nếu hôm nay có thể báo thù thì tuyệt đối sẽ không để đến ngày mai, hơn nữa cũng đã đến lúc phải chỉnh đốn lại Liễu phủ rồi.

Lão quản gia hồi còn nhỏ vốn là thư đồng của ông nội Liễu Lan Đình, lớn lên thì làm quản gia, chăm sóc Liễu phụ và Liễu Lan Đình từ nhỏ đến lớn. Tuy ông luôn được mọi người kính trọng nhưng không hề kiêu căng lạm quyền, mà càng thận trọng làm việc cho Liễu phủ.

Quản gia đi ngay phía sau Khương Bồng Cơ: “Tuân lời Nhị lang quân, lão nô đã gọi bọn họ đến ngoại viện rồi ạ.”

“Ừ, lát nữa ông đi gọi người môi giới mua bán người hầu đến đây, cẩn thận chọn lấy vài người có thể dùng được, cấm tuyệt đối tiết lộ cho Đại bá phía bên kia.”

Khương Bồng Cơ đã quen với sự tồn tại của chế độ nô lệ nên thấy chuyện này khá là bình thường. Ở thời đại của cô, chiến tranh đạn pháo cứ phải nói là bay toán loạn, thường xuyên xảy ra trận lớn trận nhỏ, căn cứ vào Luật Chiến Tranh giữa các hành tinh, có thể buôn bán tù binh như nô lệ.

Khương Bồng Cơ nhìn lướt qua mấy tên gia đinh áo quần tinh tươm kia, “Tất cả đều đến đủ rồi à?”

Quản gia vẫn chưa hiểu chuyện gì, gật đầu báo cáo: “Bẩm Nhị lang quân, những tên gia đinh được điều động ra ngoài tìm kiếm tối qua đều có mặt ở đây ạ.”

Khương Bồng Cơ lạnh lẽo cất lời: “Bảo với người môi giới, đám gia đinh này đều bán hết, toàn hạng mưu mô xảo trá.”

Mới đầu đám gia đinh còn cho rằng Khương Bồng Cơ gọi tới để ban thưởng, nên trong lòng mang chút hưng phấn và kì vọng đi tới, nào ngờ lại bị dội nước lạnh. Con mọt Nhị lang quân cái gì cũng không biết thế mà lại muốn bán bọn họ cho người môi giới?

Quản gia do dự vài giây, nhưng sau cùng vẫn trung thành nghe lệnh: “Vâng, thưa Nhị lang quân.”

“Khoan đã!” Mấy tên gia đinh thấy tình hình bất lợi, sắc mặt đều trở nên hơi khó coi, bò lên trước vài bước nói, “Chúng tiểu nhân không có công lao thì cũng có khổ lao tìm kiếm Nhị lang quân suốt một ngày một đêm, tại sao Nhị lang quân vừa mới trở lại đã muốn bán bọn tiểu nhân...”

Trước/1228Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Độc Y Mẫu Thân Manh Bảo Bảo