Chương Trước/65Chương Sau

Nữ Hoàng La Hét

Chương 18

Edit: babynhox

Từ nhỏ đến lớn xung quanh Chúc Ương chưa bao giờ thiếu người sai bảo, cho nên rất ít trực tiếp đánh nhau với người khác.

Thời gian hai mươi năm đã từng xảy ra vô số mâu thuẩn với người khác. Trong số lần nhiều đến muốn đếm cũng không đếm hết ấy, phần lớn đối tượng có mâu thuẫn lúc đó đều bị cô bóp chết từ trong suy nghĩ rồi. một phần nhỏ thật sự phải hành động trong số lần khổng lồ này vẫn không tính là ít.

Nhưng số lần Chúc Ương đánh thành công có thể đếm trên một bàn tay, cái số lần này tương đương với số lần cô chính thức đánh nhau với người khác.

không có kinh nghiệm gì đáng nói, cho nên dáng điệu nữ sinh tức giận đánh nhau náo loạn cái gì đó, trong màn biểu diễn của cô thì vô cùng nhuẫn nhuyễn.

Chỉ thấy cô níu lấy tóc của nữ quỷ, lôi kéo nửa người trên từ trong gương ra ngoài. Kéo đến trước mặt liền bắt đầu đánh một trận, trực tiếp đánh từng cái trên đầu của người ta. Vừa đánh vừa chửi:

"Dọa người đúng không?"

"Thất khiếu chảy máu đúng không?"

"Mặt thối rửa đúng không?"

"Có tin tao nhổ sạch tóc của mày hay không?"

"Mẹ nó, mày hù dọa thì hù dọa, đừng làm người khác buồn nôn. Toàn bộ nữ quỷ trong cái trò chơi rách này đều từ một dây chuyền sản xuất đào tạo ra sao? Tới tới lui lui đều là mấy người ngu đần."

"Có từng nghe đến một người xấu xí cũng có thể dọa chết người không? Khuôn mặt giống như đôi giày rách, thật sự nghĩ mình là hoa khôi trong giới nữ quỷ sao?"

"Đổi mặt của tao thành bộ dạng ngu đần của mày, xứng sao? một con quỷ xấu xí lại muốn leo lên mặt trăng, mày không tốt đến mức đó đâu, thành quỷ là có thể không tự biết mình sao? Bọn mày có thới quen đặc biệt sao?"

Thân thể nữ quỷ xiêu vẻo, đầu cũng bị nắm chặt, trên cơ bản thì cái tư thế này chính là không thể phản kháng.

Con nhỏ này nhìn vừa gầy vừa yếu, không ngờ hai cánh tay như hai que củi lại có sức mạnh lớn đến như vậy.

Nữ quỷ bị đánh đến đầu kêu ong ong, liền có người cầm gạch gõ từng cái vào trên đầu nó, không ngờ rằng đến lúc chết đi vẫn phải lo lắng não có nguy cơ bị chấn động.

"Ô ô ~~" nữ quỷ liều mạng giãy giụa, sau đó liền nghe một tiếng "tê".

Đầu nó nới lỏng, không thể tin ngẩng đầu lên, thấy trong tay con nhỏ đối diện đang kéo một nhúm tóc thật to.

Sức nặng của sự kiêu ngạo đối với mỗi người phụ —— nữ quỷ —— mất đi mái tóc dài, đều làm cho người ta sụp đỗ tới chết.

Nữ quỷ run rẩy đưa tay lên sờ da đầu của mình, quả nhiên bị trụi mất một mảnh to.

Lập tức nổi điên, một tiếng kêu thảm thiết thê lương liền vang tận mây xanh.

"A —— nấc!"

Mới gọi một nửa lại bị chặt đứt toàn bộ, giống như con ngỗng bị bóp cổ.

Chính là Chúc Ương thấy nó há hốc miệng thét lớn, nhặt một cục xà phòng bên bồn rửa tay thì ném vào trong miệng nó. Cục xà phòng này chính là cô Khâu dùng để giặt tẩy đồ lót và vớ.

Hình như mỗi nữ quỷ đều có chung một năng lực, chính là há miệng ra to hơn gấp hai lần gương mặt.Nếu không thì một khối xà phòng lớn như vậy sẽ không nhét lọt qua được.

Nữ quỷ không đề phòng, trực tiếp nuốt xà phòng vào miệng, sau đó nấc một cái thổi ra mấy cái bọt bong bóng.

Cả cô và nó đều ngơ ra, lúc này những khách thuê khác nghe được tiếng động liền rối rít chạy tới.

Có quá nhiều người nên nó không thể không rút lui, nhưng mấy người Lý Lập nhanh chân, trước lúc nó biến thì đã nhìn thấy rất rõ một nữ quỷ che khuôn mặt bầm tím vá cái ót trọc lóc, thút tha thút thít chạy trốn vào trong gương.

Bọn họ nghe tiếng kêu thảm thiết này còn cho rằng là do nữ quỷ bắt đầu thăm dò tấn công lần đầu, sau đó Chúc Ương bị dọa đến kêu thảm thiết nhưng cảnh tượng này lại hoàn toàn không giống như vậy.

Nữ quỷ chật vật chạy trốn, mà Chúc Ương đang đứng ở phái trước bồn rửa tay với vẻ mặt phách lối, bộ dạng như chưa thỏa mãn "Còn chưa làm nóng toàn thân thì con gà cay kia đã chạy".

thật sự là dựa vào cảnh này thì còn chưa chắc chắn được tiếng kêu thảm thiết mới vừa rồi là do ai kêu đâu.

Lục Tân đi tới trước mặt Chúc Ương, ngược lại không có hỏi này rõ nguyên nhân.Chỉ hỏi: "Chạy?"

Chúc Ương gật đầu một cái: "Hình dáng của cô gái bị mất tích ở đây và vợ của chủ nhà trông như thế nào?"

"A A, cái này tôi điều tra được." Uông Bội lập tức lấy điện thoại ra.

Dù sao cũng là vụ án hình sự, hơn nữa người nhà của nữ sinh này cũng liều mạng đi tìm người, lúc ấy còn dán không ít thông báo tìm người, cũng không khó tìm được hình chụp.

Uông Bội mở hình ảnh đã được lưu lại, Chúc Ương nhìn một chút, quả nhiên chính là nữ quỷ lúc nảy.

cô bĩu môi, cười nhạo một tiếng: "Gà cay!"

*Gà cay: là ngôn ngữ mạng Trung, đồng âm với từ rác

Lúc đầu tâm tình của bọn người Lý Lập rất bi quan đối với chuyện linh hồn quỷ quái xuất hiện trước thời hạn. Trước kia trong trò chơi kinh khủng này, một khi có một người chơi gặp được quỷ hoặc là bị công kích thì trong lòng của những người khác đều không khỏi hoang mang.

Bởi vì sự tồn tại của tất cả bọn họ ở trước mặt quỷ quái đều giống nhau, sớm muộn cũng sẽ đến phiên mình.

Nhưng đây là lần đầu, gặp phải chuyện như vậy lại bị từng đợt thiên lôi mơ hồ áp chế lòng sợ hãi xuống. Mơ hồ liền mơ hồ đi, dù sao thì từ lúc biết Chúc Ương, loại tâm tình này đã biến thành trạng thái bình thường.

Nhưng rốt cuộc là nữ tráng sĩ này có bao nhiêu dũng mãnh như thần, mới có thể làm một người chơi mới trong trận đầu tiên đã đánh đập ngược đãi nữ quỷ sợ đến tè ra quần?

Hai người liếc nhìn nhau, lúc trước hâm mộ người ta có đánh giá cao trog cuộc so tài chọn lựa, cho là cô gái nhỏ này đánh bậy đánh bạ lại có vận may tốt. Nhưng bây giờ nhìn lại, rõ ràng người ta vững vàng khi đối mặt với quỷ mới đạt được.

Lập tức cảm thấy kính nể ngưỡng mộ đại tiểu thư tính tình hung bạo này, đồng thời cũng làm cho bọn họ có nhiều lòng tin hơn với bản lĩnh tay không cứng rắn bắt lấy nữ quỷ của người ta.

Lúc này những khách thuê khác cũng khoác áo ngủ ra ngoài, không riêng lầu một nhà của cô Khâu ở lầu hai, chủ nhà và cô Thôi ở lầu một cũng nghe theo tiếng động mà lên lầu.

Chẳng qua là Ngô Việt cũng ở lầu hai lại không mở cửa ra ngoài.

cô Khâu lo lắng nói: "cô Chúc, mới vừa nghe được một tiếng hét to, cô không có sao chứ?"

Chủ nhà cũng hỏi: "Thấy chuột hả?"

Chúc Ương sẽ không gánh nồi cho quỷ, mặt không chút thay đổi nói: "không phải là tôi hét."

"không phải là cô, vậy tiếng hét to như vậy ——" Chủ nhà đang nói.

Liền nghe Chúc Ương nhấn mạnh một câu: "không phải là tôi, giọng của tôi không có khó nghe như vậy."

Lỗ tai cua người ở đây lại không điếc, cuối cùng vẫn là Uông Bội thấy đại tiểu thư này thực sự không chịu ủy khuất, cũng không thể giải thích với NPC là do quỷ hét?

Vì vậy chủ động gánh nồi: "Tôi, là tôi hét, thấy con gián."

Lúc này mọi người mới thở nhẹ ra, chủ nhà cười nói : "Chắc cô Uông là người phương bắc? Tập thói quen lại là được rồi, phương nam chúng tôi rất nhiều gián."

"Nơi này vẫn còn gián?" Lời nói vừa dứt liền nghe được giọng nói ghét bỏ.

Chủ cho thê nhà liền muốn đánh cái miệng của mình, quả nhiên một giây kế tiếp thiên kim tiểu thư này liền kêu la sai bảo.

"Ha, tôi phát hiện chỗ này của ông thực sự như bảo tàng, mỗi ngày đều có thể đổi mới đào ra một niềm vui, có gián mà ông còn đắc ý? Ông cưỡi nó đi học tiểu học sao?"

Chủ nhà biết rõ cô gái này khó dây dưa, nhưng cũng không dám đắc tội mấy gia đình có tiền, mỗi ngày quang làm chân chạy vặt chạy mấy lần có được tiền tip là có thể bằng một ngày trong mùa làm ăn tốt nhất, vậy có thể không đi theo hầu hạ sao?

Hơn nữa cả ngày đi theo đại tiểu thư kén chọn này, hầu hạ khó khăn là một chuyện nhưng hào phóng lại là hào phóng nhất.

Vì vậy vội nói: "Đây—— là nhà cũ, nhưng được làm vệ sinh rất sạch sẽ, không tin cô hỏi cô Khâu, người chịu khó như cô Khâu như vậy cũng khen ngợi."

"Tôi mặc kệ, tiêu chuẩn của tôi có thể tùy tùy tiện tiện qua loa sao? Ngày mai ông phải diệt sạch gián, thuận tiện cho làm tổng vệ sinh toàn bộ căn nhà, dù sao bọn người Lý Lập cũng rãnh rỗi, thuận tiện cùng làm."

"Ngày mai tôi ra ngoài, buổi tối trở lại muốn nhìn thấy tất cả các góc trong căn nhà này đều không có một chút bụi nào."

Chủ nhà nghe thấy mặt liền biến sắc, gượng cười nói : "Ngài như vậy không phải là làm khó tôi sao? Căn nhà lớn như vậy, tìm công nhân chuyên làm vệ sinh cũng phải dọn dẹp hai ngày."

Chúc Ương không kiên nhẫn cắt ngang: "Vậy ông trả cho công ty dọn vệ sinh bao nhiêu tiền? Tôi cho ông gấp mười lần, chỉ cần hai điều, tốc độ! Hiệu quả!"

nói xong, cười nhạo: "Bộ dạng lề mề này của ông, chẳng lẽ chỉ là ngụy trang bên ngoài, tháo gỡ sàn nhà hoặc phía sau bức tường còn cất giấu xác chuột chết sao?"

Khuôn mặt chủ nhà đang là lấy lòng nịnh hót, lúc nghe mấy chữ giấu xác thì trong đôi mắt thoáng qua một tia hung ác, nhưng ông ta cúi đầu, không cho mọi người nhìn thấy.

Lời nói đều nói đến không chừa đường lui như vậy, cũng đành đồng ý chuyện ép buộc ngày mai.

Trở lại phòng, Chúc Ương liền nói với bọn Lý Lập: "Đây là cơ hội đường đường chính chính để các người đi theo ông ta, ma quỷ liên quan đến chủ nhà cũng đã xuất hiện, chắc chắn lúc này có thể tìm được chút đồ vật có ích rồi."

Lý Lập vốn đang suy nghĩ làm thế nào để phát động tìm kiếm công cụ có tác dụng, Chúc Ương liền có thể có cách làm cho bọn họ di chuyển khắp nơi trong căn nhà mà không bị nghi ngờ.

Lão đại rất tài giởi, xử lý mọi chuyện đơn giản không thể đơn giản vui sướng hơn nửa.

Mà bọn họ không hề phát hiện lúc này trong lòng đã lặng lẽ xem Chúc Ương là thủ lĩnh của tập thể bốn người rồi.

Vừa rạng sáng ngày hôm sau chủ nhà liền ra ngoài mua thuốc diệt gián, lúc Chúc Ương xuống lầu đi ra ngoài ăn sáng thì trùng hợp gặp học sinh trung học cấp ba đi học.

cô không hề nghĩ ngợi liền dùng một tay kéo người ta ra bên ngoài, ép sát đến góc tường.

nói với học sinh trung học cấp ba: "đi gấp như vậy làm gì? không phải tối hôm qua có chuyện hỏi tôi sao? Tôi vẫn chưa trả lời mà."

Lúc này nhìn Ngô Việt không có gì khác so với ngày thường, nghe được lời này của Chúc Ương thì trong mắt càng hoảng sợ hơn. Dường như là không muốn biết đáp án này.

Nhưng không phải cậu ta muốn là được, chỉ nghe Chúc Ương chậm rãi nói : "Tôi không biết có đúng là da người không, chỉ là sờ lên thấy giống mà thôi, chẳng lẽ là thật sao?"

"Cậu cũng đừng làm tôi sợ, hôm qua tôi đã rửa tay rất lâu rồi, nếu thật là như vậy thì cái tay này còn tồn tại được nửa không?"

Ngô Việt lắc đầu lia lịa, tay chân luống cuống.

Chúc Ương cười cười: "Lúc này mới không sai lệch nhiều."

Sau đó cũng không nói thêm cái gì, xoay người rời đi.

Lần này dù là Lục Tân cũng không rõ mưu tính của cô nhưng anh cũng không hỏi nhiều, rất nhiều việc thuận theo tự nhiên chờ đợi đáp án càng thú vị hơn.

Nhưng anh vẫn nhắc tới một chuyện khác: "Đây là kỹ năng em có được trong cuộc so tài chọn lựa sao?"

Dùng là câu hỏi, nhưng giọng nói là khẳng định.

Chúc Ương cũng không phủ nhận, cô không cảm thấy đây là bí mật phải che giấu. Theo như trò chơi kinh khửng này thì lúc tình tiết vỡ kịch càng phát triển thì đều cần dùng đến để đối phó với quỷ xuất hiện.

Nhưng người bình thường cũng sẽ không có nghĩ đến hướng đó, tuy nói mức độ cuộc so tài chọn lựa không cao, nhưng dù sao cũng là lần thứ đầu tiên phá vỡ thế giới quan*, bình thường thì người dự bị qua ải sẽ không được đánh giá cao.

*Cách nhìn và nhận thức về thế giới.

Vừa mới bắt đầu đã là đánh giá cấp S ở trong trò chơi này chỉ đếm được trên đầu ngón tay, chứ nói chi là rơi ra sách kỹ năng.

Lý Lập và Uông Bội mở mang kiến thức sự lợi hại của cô khi đối phó với quỷ, đó cũng chỉ là tán thưởng phương diện tố chất tâm lý của cô mà thôi, mà cách thức tạo thành tổn thương, theo thói quen bọn họ còn cho là chúc Chúc Ương sử dụng bùa chú trong lễ vật cho người mới.

Hoặc là lúc đầu cô có điểm tích lũy cao, còn mua các đạo cụ khác, tóm lại là hoàn toàn không nghĩ đến cô có được sách kỹ năng, loại chuyện mà đối với người mới làm cho người nghe rợn cả người.

Nhưng Lục Tân lại biết rất rõ sự khác nhau giữa sử dụng kỹ năng và đạo cụ, thành thật mà nói may là biết cô có đầu óc linh hoạt, am hiểu đối địch.

Có thể làm được bước này cũng làm cho anh giật mình không thôi, nhưng giai đoạn đầu có thể có vốn tích lũy cao như vậy, đây cũng là niềm vui ngoài ý muốn.

Chúc Ương lại hỏi ngược lại anh: "Còn anh? Cũng có kỹ năng đúng không?"

Lục Tân gật đầu: "Có!"

Vốn tưởng rằng Chúc Ương muốn hỏi anh cái gì, cô lại hỏi: "Có bao nhiêu cái?"

Đôi môi của Lục Tân khẽ nhếch, có chút kiềm nén, ngay sau đó là vẻ mặt là thản nhiên không chút để ý.

Nhìn ánh mắt của cô nở một nụ cười: "Rất nhiều."

Chúc Ương cũng không kinh ngạc, chỉ là người này lại có thể bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng không che giấu đối với sự dò xét của cô, phần hòa nhã thản nhiên này chính là sự ngạo mạn cùng tự tin cực cao.

Chúc Ương không phải là một người có đồng đội mạnh liền giao hết hi vọng cho người ta, mà ngược lại chính là cảm giác nóng lòng muốn cạnh tranh.

cô nhếch mày liếc nhìn Lục Tân: "Tôi sẽ nhiều hơn anh, rất nhanh."

Hai người ở bên ngoài đã hơn nửa ngày, trong lúc này nhận được không ít tin tức mà Uông Bội gửi tới.

Ví dụ như bọn họ phát hiện mấy chỗ khả nghi trong biệt thự, nhưng cuối cùng phần lớn đều không công mà lui.

Lúc xế chiều đột nhiên gửi tới một tin, nói là chủ nhà thật sự định thả tên quấy rối cô Thôi vào phòng cô ấy, lấy lý do là muốn sắp xếp bất ngờ cho cô ấy.

Buổi sáng bọn Lý Lập thừa dịp lúc chủ nhà đi ra ngoài mua thuốc diệt gián, lắp máy nghe trộm trong khe hỡ ngăn kéo trên bàn.

Trong lúc đó nghe lén được chủ nhà gọi điện thoại nói chuyện với tên quấy rối kia, nói là thời gian hẹn là xế chiều, bởi vì hôm nay cô Thôi phải đến lớp thuyết trình, buổi tối sẽ trở lại.

Nghe hai người nói chuyện, ngược lại đã tìm tòi nhìn thấu quy tắc làm việc và nghĩ ngơi của con gái người ta rồi.

Uông Bội hỏi cô có nên ngăn cản chuyện này hay không, hoặc là dứt khoát xách tên quấy rối kia ra đánh cho một trận.

Đối với cái loại người này, trong suy nghĩ của bất cứ cô gái bình thường nào đều có loại cảm giác bùng nổ da dầu giống như con cóc rơi vào chân.

Chúc Ương lại nói với bọn họ không cần, cô nói với Uông Bội: "Loại người bệnh thần kinh này, cô đánh hắn một trận, hắn còn tưởng là khảo nghiệm gian khổ trên con đường tình yêu của mình, sẽ tự cảm thấy xúc động vì sự vĩ đại của mình."

Uông Bội biết cô có rất nhiều cách chỉnh sửa người khác, cũng liền mặc kệ.

Chỉ là một ngày trôi qua, may là dùng lý do diệt gián nên cũng đã lật tung mọi ngõ ngách hẻo lánh trong ngôi biệt thự này, cũng không có nhiều phát hiện lắm.

Lý Lập nói với bọn họ: "Ngay cả mỗi một tấc trên vách tường tôi đều gõ lên, đều đặc ruột, cũng không phát hiện tầng hầm gì ở dưới đất, cũng đã xem kỹ trên gác xếp, bên trong ngoài mấy vật dụng trong nhà đã cũ ra thì không có gì khác."

Điều này làm cho hai người bận rộn suốt một ngày hơi ủ rũ, Chúc Ương liền gọi hai người bọn họ ra ngoài ăn cơm tối.

Lần này ăn thịt bò bít tết ở nhà hàng cao cấp nhất cũng không làm cho tâm trạng của hai người tốt hơn, dù sao hiện tại thời gian trôi qua từng ngày, đầu mối bí mật tìm được trong trò chơi này có vẻ là càng ngày càng hung ác, nhưng bọn họ lại không tìm được bất cứ đạo cụ thực dụng tương ứng nào.

So với người không tim không phổi như Chúc Ương và Lục Tân, hai người này cũng có chút ăn không thấy ngon.

Bọn họ ra ngoài rất sớm, đã dùng bữa ăn xong bầu trời cũng chua tối lắm, liền trở về sớm.

Kết quả lên lầu liền nghe được ở nhà cô Khâu đối diện cửa truyền đến tiếng động rất lớn, bên tai không dứt tiếng đánh đập, tiếng mắng chữi của người đàn ông và tiếng nức nở của phụ nữ.

Được thôi, bên kia vỡ kịch của cô Thôi sắp phải lên sàn, bên này lại bắt đầu lên sàn diễn.

Chúc Ương thấy được một cái bóng dáng nho nhỏ ở cuối hành lang, cô đi tới liền thấy tiểu Minh con trai của cô Khâu đang ngồi dưới đất, ép sát vào vách tường, cúi đầu, bả vai nhỏ đang run rẩy.

Cảm giác được trước mặt có người, liền ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen tràn đầy nước mắt.

Thấy là cô, gương mặt trầm lặng ngoan ngoãn thoáng hiện vẻ cầu xin, nhưng cuối cùng cũng không nói ra lời.

Suy nghĩ của đứa bé rất đơn giản, tiểu Minh lớn lên trong hoàn cảnh bạo lực, với trong mắt của thằng bé, cha của mình chính là ngọn núi lớn đè ép trên người của mẹ và mình, thằng bé thường nghe ông Ngoại & bà ngoại lấy mình ra bức ép mẹ mình mãi mãi rằng buộc với cha.

Cũng thường thấy mọi người xung quanh khuyên giải, thái độ thế giới xung quanh làm cho suy nghĩ của thằng bé tối tăm ngột ngạt.

Nhưng cho đến đêm mà chị gái này đánh cha của mình, đây là lần đầu tiên trong đời thằng bé thấy có người ngăn cản cha mình thành công, hơn nửa chị gái này rất lợi hại.

Mặc dù ngày hôm qua cha lại muốn đánh mẹ, nhưng ánh mắt của chị ấy nhìn thoáng qua, đêm đó liền trôi qua yên ổn.

Hôm nay cha uống rượu, trở lại nghe chủ nhà nói mấy người chị ấy đi ra ngoài ăn cơm rồi, phải một lúc lâu mới trở về, lúc này mới ra tay.

Chúc Ương mấp máy môi, nói lý lẽ thì cô không có tấm lòng tốt như vậy, theo cô thì đàn ông cặn bã bạo lực là đáng hận, nhưng chịu đựng bạo lực lại không có can đảm phản kháng, cũng bởi vì không dám đối mặt với dư luận xung quanh mình, lựa chọn cư xử ôn hòa nhất, thậm chí không bảo vệ được con của mình, làm cho thằng bé có một tuổi thơ bất hạnh cũng không phải là một người phụ nữ tốt.

cô là loại người kiên cường tự tin, từ trong lòng đã khinh bỉ người mẹ như cô Khâu này, nếu nói "giúp" bọn họ thì cũng chỉ là một loại thúc đẩy ác nghiệt rằng muốn chết thì đừng chết trước mắt của cô.

Nhưng lúc này thấy ánh mắt của tiểu Minh, Chúc Ương luôn có loại cảm giác nghẹn ở cổ họng.

cô khạc ra một hơi thở hỗn loạn, nhận mệnh xoay người đi trở về.

đi tới trước cửa phòng nhà cô Khâu, nâng chân đạp ——

"Phanh" một tiếng cửa phòng bị đá văng.

Lúc này trong nhà đã là một mảnh hỗn loạn, toàn bộ bàn ghế đều lật ngã, chăn và ga trải giường cũng rơi trên đất.

cô Khâu cuốn rúc vào trên đất, chồng cô ấy đang dùng chân đạp cô ấy, trong tay còn cầm một cuốn nhật ký.

Trước lúc Chúc Ương phá cửa vào trong, hắn ta chầm rãi đọc to ——

"Vào lúc gặp anh ấy, thế giới băng tuyết của tôi đã tan rã, cả trái tim nảy sinh vui thích như cây khô gặp mùa xuân —— con mẹ nó, cô là con chó cái, thấy đàn ông liền nảy mầm xuân —— "

nói nói tới chỗ này bị một tiếng vang thật lớn cắt đứt, quay đầu lại nhìn thấy cô gái như sát thần kia đã trở lại.

Cả người của chồng cô Khâu run rẩy, cũng đã tỉnh rượu hơn phân nửa.

Chúc Ương cũng cười lạnh một tiếng: "Ơ! Đọc kịch bản sao?"

không đợi hắn trả lời liền vỗ tay nói : "không tệ không tệ, ban đêm nhớ lại quá khứ lúc trẻ sao? không nghĩ tới phong cách sống của nhà các người rất có chiều sâu."

Sau đó thu nụ cười trên mặt lại. "Vậy cũng để cho chúng tôi nghe tiếp để bình luận chuyện xưa của các người đi!"

Lời này là nói với chồng cô Khâu, hắn nghe vậy vội vàng quay ngược lại.

Mọi người đạp cửa tiến vào, có ra tay hay không là chuyện trong nháy mắt, vội nói: "thật xin lỗi, không biết các người đã trở lại, làm ồn đến các người, chúng tôi lập tức dọn dẹp."

Nhưng ở đây còn có đường cho hắn nói chuyện sao?

Ánh mắt Chúc Ương vừa chuyển, bọn Lý Lập liền tiến lên bắt người, trước tiên Uông Bội đưa tiểu Minh tới phòng các cô ăn bánh ngọt, tình huống tiếp theo có hơi khó coi, liền không thích hợp để trẻ con nhìn thấy.

Chương Trước/65Chương Sau

Theo Dõi