Chương Trước/65Chương Sau

Nữ Hoàng La Hét

Chương 22

Edit: babynhox

Mặc dù hôm qua không tìm được Ngô Việt ở trường học, nhưng khi nhìn thấy trong đám côn đồ kia có một người chết thảm, cũng khiến cho chuyện này lan rộng rất nhiều.

Thành thật mà nói Chúc Ương không thèm để ý những người đó chết ít hay nhiều, đây là nhân quả báo ứng cho tội ác của bọn họ, lúc một đám người khi dễ hành hạ người khác cũng không có người nào can ngăn chuyện xấu của bọn họ.

Chẳng qua là Uông Bội nói cái lý lẽ đó thì phàm là người có đầu óc đều hiểu rõ, những bạn học của mấy tên côn đồ ác bá khắp nơi sẽ thế nào? Còn có sự tồn tại của cái thứ giúp Ngô Việt nguyền rủa sẽ thế nào?

Đừng bảo là bọn họ chính là một tuyến nhân vật trong nhân quả này, không dính dáng đến trên đầu người chơi bọn họ, nếu là như vậy, thì trên thực tế ba tuyến nhân vật khác cũng sẽ giống như vậy.

Vào lúc này đã có nhiều quỷ quân dự bị, Ngô Việt còn dính dáng đến một đám người, phía sau còn có các loại tà thần nguy hiểm hơn ma quỷ.

Mặc dù những thứ đồ này chỉ có một phần mười thì cũng có thể xem người chơi bọn họ thành con mồi, tỷ lệ số lượng và sức mạnh yếu này thì toàn đội cũng chỉ có thể bị tiêu diệt.

À không đúng, có lẽ Lục Tân sẽ không đứng nhìn, nhưng Chúc Ương không biết khả năng cụ thể của anh, cũng sẽ không đem an toàn mạng sống của mình gửi gắm lên trên người của người khác.

Nguyên tắc là như vậy, nhưng Chúc Ương cũng không chút khách khí sai khiến người hầu cao cấp mới nhận này.

Tối hôm qua không đợi được Ngô Việt trở về, bọn họ cũng không có nhàn rỗi, Lục Tân nghĩ cách điều tra được tất cả tài liệu thông tin của Ngô Việt.

Cột viết tên người giám hộ ở trường học lại không phải là tên cha mẹ cậu ta, mà là bác trai của cậu ta, cả nhà đều ở trong thành phố này.

trên thực tế cha mẹ Ngô Việt đã chết lâu rồi, quyền giám hộ cậu ta thuộc về anh trai của cha cậu ta, cũng chính là một nhà bác cả.

Nhưng bác cả của cậu cũng không phải người tốt gì, chiếm đoạt di sản của Ngô Việt rồi đuổi người ra ngoài ở một mình.

Mỗi tháng cho tiền phí sinh hoạt bảo đảm tiêu chuẩn thấp nhất trong cuộc sống của cậu ta mà thôi, cho nên còn có thể đi học, là do bác cả của cậu ta giả vờ tạo tiếng tăm mà thôi.

Lúc Lục Tân giả bộ như giáo viên ở trường học gọi điện thoại đến nhà hỏi thăm, bên kia còn than thở khóc lóc bày tỏ mình rất lo lắng cho cháu trai, mà kể từ lúc em trai và em dâu chết thì cháu trai lại trở nên rất trầm lặng ít nói, thậm chí qua mười sáu tuổi liền một mình dọn ra khỏi nhà, từ chối tiếp xúc với người thân.

Nhưng trên thực tế mỗi ngày chủ nhật và ngày nghĩ thì Ngô Việt đều bị ông ta gọi đến tiệm làm tạp vụ miễn phí, ừ! Trước kia cửa tiệm đó là của cha Ngô Việt.

không thể không nói kỹ năng diễn xuất và khả năng chiếm đoạt tài sản thì gia đình bác cả cậu ta đều làm rất tốt, quả nhiên tiền có thể khai phá con người vô hạn.

Bọn họ lại nói bóng nói gió hỏi về chuyện cha mẹ của Ngô Việt, điểm này ngược lại cả nhà của bác cả cậu ta không có làm ra dáng.

nói là lúc xưa cha của Ngô Việt đi du lịch ở Đông Nam Á nên quen biết mẹ cậu ta, mẹ Ngô Việt đến từ một bộ tộc ở vùng phía Bắc hẻo lánh Thái Lan, hai người vừa gặp đã yêu, lúc ấy liền kết hôn tại chỗ.

Mấy tháng sau trở về nước, lại đi lĩnh giấy chứng nhận, rất nhanh thì liền có Ngô Việt.

Lúc một nhà bác trai Ngô Việt nói đến mẹ cậu ta, đều cùng cho rằng em dâu này có kỳ lạ, thường lẩm bẩm lạ lạ, vừa bắt đầu trong nhà còn bày ra không ít vật cổ quái kỳ lạ. Nhưng cha của Ngô Việt bất mãn mấy lần thì sau đó giảm bớt lại, nhưng năm gần đây coi như là một nhà ba người hạnh phúc mỹ mãn.

Ngô Việt do mẹ cậu ta dạy dỗ, từ nhỏ hãy đã có chút không giống với những đứa trẻ khác, tính tình cũng trầm lặng không hoạt bát nhưng vào lúc đó thì cũng không phải là chuyện lớn gì.

Cho đến năm Ngô Việt tốt nghiệp tiểu học, cha của cậu ta...có người khác ở bên ngoài. không riêng như vậy còn dẫn theo người thứ ba đang mang thai từng bước ép bức vợ ly hôn.

Mẹ Ngô Việt khóc cũng đã khóc nên làm gì cũng đã làm, người đàn ông kia có lòng dạ sắt đá, một chút ý muốn cứu vãn cũng không có.

Vốn cho rằng chuyện này sẽ cứ như vậy, nhưng trước một ngày hẹn đến cục dân chính để đổi giấy chứng nhận, thì cha của Ngô Việt và người thứ ba kia cũng đột nhiên chết yểu.

Lúc ấy cha của Ngô Việt còn đang buôn bán ở cửa tiệm kia, lúc chiên khoai tay ở trong bếp đột nhiên không nói tiếng nào cắm đầu vào nồi dầu, chờ lúc phát hiện thì cả đầu cũng đã bị chiên giòn rồi.

Người thứ ba kia bị chết còn quỷ dị hơn, bà ta là bị sinh non chảy nhiều máu mà chết.

Nhưng lúc bị phát hiện, thai nhi đã thành hình không có ở trong bụng của bà ta mà ở bên ngoài cách thi thể bà ta khoảng ba mét.

Dấu vết hiện trường giống như đứa bé bò ra từ trong bụng bà ta vậy, cuống rốn vòng quanh cổ còn bò đi rất xa, dĩ nhiên đứa bé cũng không thể sống.

Chuyện lúc ấy làm cho pháp y khám nghiệm tử thi cũng hoảng sợ, những người này thật ra thì không phải là chưa từng nhìn thấy hiện trường đẫm máu thế này, nhưng rất ít khi kỳ dị như thế này.

không chỉ có hai người này, trong đêm hôm đó mẹ của Ngô Việt cũng treo cổ chết, từ đó Ngô Việt trở thành đứa bé mồ côi.

Treo cổ!

Đây cũng là từ mấu chốt, bởi vì trong kịch bản tối mai thì Ngô Việt cũng sẽ dùng cách chết như vậy, sau khi cậu ta nguyền rủa giết những người này.

Cắt tỉa tình huống cụ thể của Ngô Việt rõ ràng, rất nhiều việc làm trong lòng mọi người như có bản nhạc cơ bản, mặc dù còn chưa chứng thực, nhưng xem ra cũng đúng tám chín phần rồi.

Đoàn người đi thẳng tới cửa tiệm của bác cả Ngô Việt. nói đến thì đúng là mỉa mai, Ngô Việt cúp cua mấy ngày cũng không có người để ý đến, nhưng đến ngày nghỉ chủ nhật không có tới làm việc trong cửa tiệm đều sẽ bị bác cả của cậu ta trừng phạt.

Tiệm này là do lúc trước cha của Ngô Việt mở ra, kinh doanh kiểu thức ăn nhanh phương tây, không giống với mấy chỗ thức ăn nhanh mô hình kém khác, mùi vị rất hợp với người nơi này, cho nên kinh doanh cũng không tệ buôn bán rất tốt.

Tuy sau khi bác cả của Ngô Việt nhận lấy cửa tiệm này thường tìm cớ khấu trừ tiền lương của người làm, nhưng cách làm và nguyên liệu nấu ăn cùng với cách thức kinh doanh lại không thay đổi, cũng làm rất tốt.

Mấy người đẩy cửa đi vào, vào lúc này không phải là giờ ăn, cửa tiệm lớn như thế chỉ có ba người khách đang dùng bữa.

Lúc này bác cả của Ngô Việt không có ở đây, bên ngoài chỉ có hai người nhân viên trẻ tuổi đang trực bán hàng.

Bọn người Chúc Ương tiếp tục lấy thân phận giáo viên bày tỏ Ngô Việt đã cúp cua ba ngày, bọn họ tới bắt người.

Hai người nhân viên cũng là học sinh, còn chưa thoát khỏi sợ hãi đối với giáo viên, thấy mấy người hung hăng lại có lý do. Liền cùng lui về phía sau chỉ vào nhà bếp: "Cậu ấy đang ở trong bếp chiên khoai tây."

Chúc Ương nháy mắt, Lý Lập liền ở bên ngoài, vẻ mặt nghiêm túc hỏi thăm hai nhân viên về chuyện thường ngày của Ngô Việt ở đây, bộ dáng thầy giáo nghiêm túc chăm chỉ tìm hiểu vấn đề của học sinh, kiềm giữ hai người này ở bên ngoài.

Mà ba người Chúc Ương đẩy cửa phòng bếp phía sau ra, lại thấy bên trong không có một người nào, chẳng qua là nguyên liệu đang được cắt một nửa để trên bàn, hẳn là đang chuẩn bị nguyên liệu dùng cho bữa trưa.

Nhưng nhìn nơi này không có một người, thái độ của hai nhân viên kia lại là chuyện đương nhiên, có thể thấy được việc chuẩn bị nhiều như vậy đều là một mình Ngô Việt làm, người bác cả kia đúng là xem cháu trai mình còn không bằng người lao động giá rẻ.

Ba người quét nhìn phòng bếp một cái, đột nhiên nghe được có một chỗ truyền đến tiếng người rất nhỏ, đi qua theo tiếng động, phát hiện là từ bên trong kho của nhà bếp.

đi theo đi vào thì nội dung tiếng nói càng rõ ràng, không phải là đang nói chuyện mà giống như là ở đọc câu chú gì đó.

Bọn người Chúc Ương thầm nghĩ không tốt, vội vàng đẩy cửa đi vào.

Quả nhiên nhìn thấy Ngô Việt ngồi xếp bằng dưới đất, quyển sách kia bày ở trước mặt cậu ta, trên tay cầm một cây nến, sau khi đọc câu chú xong thì dùng cây nến vòng quanh sách, cậu ta lại đưa tay mình đến ngọn lửa trên nến.

Nhưng kỳ lạ là, dường như cậu ta không cảm thấy đau, nhìn kỹ tay của cậu ta bị ngọn lửa trực tiếp đốt một lát cũng không có xuất hiện vết phỏng.trên mặt của cậu ta là nụ cười lạnh tràn đầy sung sướng, làm cho cái cậu thiếu niên u ám này càng kỳ dị hơn.

Động tác của Lục Tân nhanh nhất, anh xông tới, Ngô Việt cũng không phản ứng kịp liền bị đá rơi cây nến, đoạt lấy cuốn sách.

Cậu ta chợt quay đầu lại, trên mặt đầy vẻ tức giận ác độc vì bị phá hoại, mà thấy ba người, trong ánh mắt lại thêm chút ý tham lam không rõ.

Thái độ của loại tà vật quỷ dị này thật sự là tương phản quá lớn với Ngô Việt ngày thường, ngược lại Chúc Ương nhớ tới đêm hôm đó gặp được nó ở hành lang, lúc ấy bộ dạng của đứa nhỏ này cũng rất khác thường, cảm giác có chút giống hiện tại.

Lục Tân chụp trên đỉnh đầu cậu ta một cái, Ngô Việt liền rùng mình một cái, cả người giống như tỉnh lại sau cơn mộng du, cảm giác u ám quỷ dị cũng biến mất không thấy gì nữa. Thay vào đó là mờ mịt hoảng sợ vì bí mật của mình bị phát hiện.

Chúc Ương nhận lấy cuốn sách Lục Tân đưa tới, Ngô Việt muốn đoạt lại, Uông Bội đứng một bên liền nhẹ nhàng kiềm giữ cậu ta lại.

Phòng kho quá tối quá nhỏ, mấy người liền dời bước đến phòng bếp.

Chúc Ương chịu đựng ghét bỏ lật xem cuốn sách kia, phát hiện nội dung đã có thay đổi. Cũng không phải cô có trí nhớ tốt như vậy, ngay cả sách bùa chú nguyền rủa mờ ảo khó hiểu như vậy cũng có thể nhớ.

Là bởi vì vừa mới mở ra thì rõ ràng có mấy trang sách xuất hiện hình người, mặc dù giống như mực in không rõ ràng, nhưng vẫn có thể nhìn ra chính là một trong những tên côn đồ bị cô sai bảo, còn có mặt của nữ sinh bị kính đâm ở trước mặt cô.

Hình hai người này trên trang sách giống như bức ảnh báo tang trên báo chí cũ vài thập niên trước, vừa u ám vừa tĩnh lặng.

Chúc Ương nói : "Cái này đúng là dễ dàng, chỉ cần tạo ra đồ vật bên người là có thể giết người, nếu không phải là giá cao quá, thật sự đúng là một đạo cụ nghịch trời mà."

Vừa nói vừa nhìn Ngô Việt, cười cười: "Cậu còn lợi hại hơn mẹ của cậu, mẹ cậu giết hai người liền là đèn cạn dầu, còn cậu vẫn còn sức lực dồi dào."

Ngô Việt ngạc nhiên hoảng sợ trợn lớn hai mắt, cuối cùng mở miệng nói: "Chị, làm sao chị biết?"

Chúc Ương không trả lời, ngược lại lật phía sau xem: "Ồ! Danh sách giết người của cậu đúng là không ít, tôi xem một chút, mười mấy người ở trường học. Cái tên Ngô Đại Thành này —— Hả? Hình như là tên bác cả của cậu?"

"Bọn họ cũng đáng chết!" Ngô Việt khó được không tránh tầm mắt của Chúc Ương, giọng nói run rẩy ánh mắt bướng bỉnh nói.

Chúc Ương nhún vai một cái: "Tôi đây cũng không phủ nhận."

Mặc dù không cách nào cảm nhận được thù hận của cậu ta, nhưng đổi vị trí suy nghĩ, nếu ai dám chiếm đoạt tài sản của cô còn xem cô là cu li miễn phí, cả ngày còn vừa đe dọa đánh đập vừa khi dễ soi mói như thế.

Chẳng những cô muốn những người đó chết, có lẽ cả nhà của người đó thậm chí là con gián cũng phải chết.

cô quơ quơ sách trong tay: "Nhưng bây giờ để cậu làm thịt hết tất cả những người này thì chúng tôi rất khó xử lý."

Uông Bội gật đầu một cái: "Đúng vậy, cũng đã chết hai người rồi, không biết có thể tìm tới cửa hay không nửa."

"trên thực tế đã chết ba người rồi." Chúc Ương lật một trang sách trong đó, đưa sách lên.

Hai người Lục Tân liền thấy rõ trên trang sách đã xuất hiện hình của tên đầu húi cua, lúc Chúc Ương vừa mới lật xem thì còn có một tờ bùa chú ghi tên.

Nghĩ đến mặc dù Lục Tân cắt đứt quá trình làm phép nhưng đã chậm.

Bọn họ vội vàng gọi điện thoại cho Hoàng Mao, cũng đúng lúc hôm nay đám côn đồ này tụ tập chơi đùa, lúc đầu húi cua chết thì Hoàng Mao đang ở đó.

Giọng của tên kia cũng mang theo nức nở bị hù dọa: "Mới vừa rồi còn đang chơi trên máy game, đột nhiên cả người đại ca liền bị cháy đốt, toàn thân đều là lửa giống như bị tưới xăng, dập cũng dập không tắt. Chờ lửa tắt, người cũng đã không còn thở. Thân thể cháy sạch đến cong veo, mười đầu ngón tay giống như móng vuốt, cả phòng game đều bị dọa chạy ra ngoài."

Liên tục ba ngày thì người xung quanh Hoàng Mao đều chết, trong đó còn có hai người bị chết với cách thê thảm ở trước mặt, một đám côn đồ cũng không tránh được bắt đầu bàng hoàng.

Nhưng bọn họ làm nhiều chuyện hư hỏng, khi dễ vơ vét tài sản bạn học không chỉ mình Ngô Việt? Lại thường xuyên tìm đường chết chạy đến phá phách ở nghĩa địa, chơi trò chơi thử gan dạ gì đó, vào lúc này từng người đều đang hoài nghi mình dính vào đồ bẩn.

Sau khi cúp điện thoại, Uông Bội hít vào một hơi: "Cứ như vậy? Vậy cũng quá dễ dàng, khó lòng phòng bị. Mau mau, thu sách này lại, không thể dùng nửa."

Chúc Ương cũng có cái ý nghĩ này, hơn nữa theo cô thì những tên côn đồ bị giết biến thành quỷ còn dễ nói, mối đe dọa quan trọng vẫn là quyển sách này.

một cái mạng của Ngô Việt đổi mười mấy cái mạng, lỡ như kích thích vật tà ác tham lam sống lại thì sao, căn cứ tình hình trước mắt nếu Ngô Việt muốn dùng sách giết người thì cần có đồ vật bên người và nghi lễ, nhưng ai biết được càng về phía sau thì loại sức mạnh này sẽ càng lớn mạnh thành dạng gì?

Nhưng vừa có cái ý nghĩ này, rõ ràng đã có trở ngại rồi.

Trong lúc ba người dẫn Ngô Việt đi, cửa phòng bếp bỗng bị khóa lại không thể mở ra được, sau đó một thanh cây dao ở trên tấm thớt bay lên đâm về phía Chúc Ương, cô nhanh nhẹn tránh thoát.

Sau đó mấy người quay đầu liền nhìn thấy ba người đã chết kia, một trong những tên côn đồ họ từng sai bảo, nữ sinh tóc đỏ, còn có nam sinh đầu húi cua xuất hiện ở phòng bếp.

Bọn họ là bộ dạng lúc chết, trên trán tên côn đồ một trên trán là một lỗ thủng lớn như đồng xu, hai má của nữ sinh tóc đỏ nữ sinh bị cắt còn lớn hơn vết rách ở miệng, nam sinh đầu húi cua vốn là có thân hình cao to khỏe mạnh hiện tại giống như tượng đài.

Cả người cũng bị đốt đến co rút lại, tay giống như móng sắt. Ba con quỷ đều u ám nhìn bọn họ, phát ra tiếng cười gằn hắc hắc.

Bọn nó cũng đã không còn nhận biết chính mình nửa, không nhìn hung thủ Ngô Việt, ngược lại thì mục tiêu chính là bọn họ, giống như là bị sức mạnh nào đó sai khiến ngăn cản bọn họ rời đi.

Chỗ đứng của Uông Bội cách bọn nó gần nhất, thấy nữ quỷ tóc đỏ muốn đi lên túm lấy, cô ta đá lên một cái.

Nhưng rõ ràng là nữ sinh này biến thành quỷ rồi khó đối phó hơn lúc còn sống nhiều, thứ người như thế nếu là lúc còn sống thì với sức của Uông Bội có thể một chân đá cho bay rồi, mà bây giờ ra hết sức chỉ để cho nó lảo đảo.

Chúc Ương giơ tay lên rút cái dao cắm bên cạnh mặt mình ra, phóng dao về phía nam sinh đầu húi cua.

Vậy mà cây dao lập tức bị cắt thành hai nửa, vốn là thân thể bị cháy khét không thể chịu được một đòn mà lại có thể so với sắt đá, lúc Chúc Ương ném đã thoa một ít thuốc nổ lên đó.

Cái này quá cứng rắn làm cho bàn tay Chúc Ương tê dại, mắt nhìn đối phương muốn tiến lên, Chúc Ương nâng chân đạp lên chỗ trái tim nó.

Điểm sức mạnh của cô còn nhiều hơn so với Uông Bội, ngược lại đạp cho đầu húi cua lui lại mấy bước, nhưng vẫn không thể chặn bước chân của đối phương như cũ.

Ngược lại Lục Tân bên này có tấn công hung mãnh nhất, một tay anh vặn cổ tên côn đồ, rồi lại bẽ tay chân của nó, thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi đạp bay nữ quỷ muốn bắt lấy Uông Bội.

Nhưng sau khi ba quỷ bị bức lui một đợt, cũng không hề ngừng lại mà tập hợp nhích lại gần nhau.

Hơn nữa một con bị Lục Tân vặn thành bánh quai chèo kia, lại có thể chuyển đầu một cái liền trở về vị trí cũ, tiếp theo trên người truyền đến ba tiếng khớp xương trở lại vị trí cũ.

Xem ra mấy con này có thể có sức chiến đấu vô hạn.

Uông Bội hoang mang xoay người mở cửa, phát hiện cửa vẫn không nhúc nhích.

cô ta có chút tuyệt vọng, đây là lần đầu tiên thật sự cảm nhận được sức mạnh khi mức độ trò chơi tăng cao, riêng ba con quỷ mới chết một hai ngày cũng khó đối phó như vậy, có thể nói là do nữ quỷ tiểu thư trong biệt thự còn lý trí đã làm cho cô ta quá lạc quan với trò chơi này rồi.

Lúc này lại thấy Chúc Ương không chút hoang mang mở quyển sách kia ra, tìm được một trang giấy, sau đó "xoẹt" một tiếng, xé bỏ một phần trang sách.

Ngay sau đó bọn họ liền tiếng kêu thê lương thảm thiết của con quỷ đầu húi cua mới bị đốt trụi đang đứng gần Chúc Ương.

Cùng lúc đó một miếng da thịt bị cháy đen trên người nó như bị trực tiếp xé rách xuống, lộ ra da thịt gớm ghiết bên trong.

Mà Chúc Ương lại vui mừng cười hì hì nói: "Ồ ~~, thật sự có tác dụng? Tôi đã nói rồi, làm sao mà ba con gà cay mới vừa chết có thể vừa mạnh như vậy, nhất định có chỗ yếu mà."

Sau đó lại xé một trang giấy, đầu húi cua bị cháy lại phát ra tiếng kêu đau thương thảm thiết.

Cũng không biết có phải nơi này bị kết giới tách rời không, bên trong có tiếng động lớn như vậy mà bên ngoài vẫn không có ai vào xem thử.

Chúc Ương cũng là kẻ biến thái, thấy đầu húi cua kia thê thảm cũng không cho mấy con quỷ kia thoải mái, một trang giấy tốn mấy chục lần mới xé xong, một lần chỉ xé một ít, có thể thấy được trình độ xé sách khi còn bé rất thành thạo.

Uông Bội cùng Ngô Việt gần như là sợ hết hồn hết vía trợn mắt hốc mồm nhìn con quỷ cháy đen bị Chúc Ương xé rách từng miếng từng miếng thịt rơi xuống, cuối cùng biến thành chỉ còn cái đầu cháy đen và bộ xương.

Càng về sau, tiếng kêu của con quỷ kia cũng khàn khàn, từ trong miệng phát ra tiếng kêu đau thì thầm yếu ớt sắp chết.

Sau đó Chúc Ương mới đi tới, một chân đạp lên bộ xương của nó, lần này chỉ nhẹ nhàng đạp lên. Bộ xương trên đất đập bị đạp tan rã phát ra tiếng vang, Uông Bội và Ngô Việt tận mắt nhìn thấy hai con quỷ khác bị tiếng vang này dọa cho sợ đến bả vai run rẩy.

Sau đó thấy Chúc Ương ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía bọn nó, mới vừa rồi còn là bộ dạng muốn đuổi theo đến không chết không thôi, hiện tại lập tức lui về phía sau.

Chúc Ương lại nhếch miệng cười một tiếng, lúc hai quỷ đang run rẩy lại kéo hai tờ giấy xuống.

Nhưng hai tờ giấy thuộc về hai con này, bởi vì là kéo cả tờ xuống, thật sự không có cảm giác đau.

Nhưng một giây kế tiếp, chỉ thấy Chúc Ương vân vê tờ giấy, cầm theo hai tờ giấy tiến dần đến chảo dầu.

Tờ giấy bằng da liền xảy ra phản ứng với dầu nóng, bị chiên đến cuốn cong xốp giòn.

Mà hai quỷ lập tức cảm nhận được đau nhức giày vò đến từ linh hồn, nếu nói sau khi chết rơi vào chảo dầu, thì xem như đây là bọn nó đang trải nghiệm trước một bước.

Cả người hai con quỷ nhanh chóng nổi phồng nát vụn, cuối cùng trở nên vàng và giòn, định đạng thành hai người chiên giòn khổng lồ.

Lục Tân tiến lên tiện tay cầm lấy cái chài cán bột chọc chọc, vừa đụng vào thì xác quỷ liền sụp xuống, sau đó dấu vết ba con quỷ cũng tan thành mây khói.

Chúc Ương ra hiệu Uông Bội mở cửa, Uông Bội hoảng hốt buông Ngô Việt ra, mà Ngô Việt cũng cả người mơ màng không có giãy giụa.

Uông Bội kéo hai cái vẫn không mở ra được, liền quay đầu lại nhún nhún vai với Chúc Ương.

Chúc Ương cười lạnh một tiếng, xách quyển sách kia đến trước mắt mình: "Ê! không biết điều đúng không?"

nói xong liền đập mấy cái lên bàn để nguyên liệu nấu ăn: "Cái tên lang thang ở bên ngoài chạy đến ranh giới của người khác mà không bái sơn thần kéo quan hệ với người đứng đầu rồi kẹp đuôi làm người, ngược lại là lòng tham mãnh liệt. không để cho mày giết mười mấy người này thì mày vẫn tiếp tục làm càn với tao đúng không?"

"Mày đã nhìn thấy kết quả ba kẻ kia chưa? Mày cảm thấy bây giờ có thể có bao nhiêu sức chống lại?" nói xong xách cuốn sách đến phía trên chảo dầu: "Ngô Việt, đi nói với bên ngoài buổi trưa hôm nay mới thêm một món ăn mới, da giấy chiên giòn."

Rồi nói với sách: "Có tin tao cho người ta ăn mày vào miệng rồi lượn một vòng cắn xé mày không?"

Rắc rắc một tiếng, cửa phòng bếp tự động mở khóa, thậm chí còn tạo ra một khe hở, thuận tiện cho bọn họ đi ra ngoài.

Vẻ mặt Uông Bội hoảng hốt, cảm giác mới vừa rồi mình hoảng hốt rất nhiều lần.

Mà Ngô Việt cũng không tốt hơn bao nhiêu, chẳng qua là tâm trạng của cậu ta càng phức tạp hơn, thật sự cậu ta đã tuyệt vọng với thế giới này nên muốn kéo theo đám người cặn bã đó chết chung, nhưng cậu ta không ngờ tới quyển sách bùa chú nàybcòn có thể điều khiển quỷ xuất hiện tấn công con người.

Tổn thương người khác không phải là ý định ban đầu của cậu ta, mặc dù kết quả cuối cùng làm cho người ta ngỡ ngàng lại có chút không biết nên khóc hay cười, cuốn sách bị cướp đi cũng liền có nghĩa là người phía sau không cần phải bị trừng phạt.

Chúc Ương thấy cậu ta khó nén vẻ cô đơn tiếc nuối, trong chốc lát cũng không nói gì, ra ngoài kêu Lý Lập tạm thời trở về biệt thự.

Vào lúc này mới đến buổi trưa, cô Khâu ra ngoài đã trở lại, hôm nay chủ nhật cô ấy không có tiết dạy, liền dẫn con trai ra ngoài mua hai bộ quần áo mới, lại dẫn cậu bé ăn món khoai tây chiên mà trẻ em thích nhất.

Trước kia bởi vì chồng đánh bài uống rượu lại bất chấp đòi tiền của cô ấy, ngay cả mua thức ăn cũng phải tiết kiệm, nhớ lại cũng đã rất lâu không dẫn con trai đi chơi rồi.

Tiểu Minh cầm khoai tây chiên ăn, tay còn lại đưa món đồ chơi khủng long cho Chúc Ương nhìn, cô Khâu liền hỏi tấm gương đã xảy ra chuyện bị, bị Chúc Ương dùng chuyện đuổi đánh chuột cho qua.

"Cũng không có gì, để cho chủ nha cắt sữa một nửa gương lại là được, cũng không tốn tiền." Lại nhìn chung quanh một chút: "Chủ cho nhà đâu, sáng sớm hôm nay đã không thấy ông ta, cửa phòng cũng mở toang không có đóng, nếu không gặp thì đừng làm loạn."

Lý Lập vội nói: "Mẹ của ông ta chết, buổi sáng vội vội vàng vàng nói phải đi về chịu tang, để cho chúng ta có chuyện tự lo."

"À!" cô Khâu nghe vậy liền không để ý tới nữa.

Người bình thường nghe được nhà ai có tang liền khó tránh khỏi thổn thức, nhưng chủ nhà không phải là người có thể làm cho người ta đồng tình được, người mẹ kia cũng giống vậy.

Mùa hè khá tốt, quê nhà có vườn trái cây, mùa đông không có việc sẽ tới bên này ở, bà lão không một phút nhãn rỗi suốt ngày gây chuyện thị phi khắp nơi.

đang trò chuyện, cô Khâu nhận được một cuộc điện thoại, là đồng nghiệp ở trường học gọi tới.

Ban đầu cô ấy còn tưởng rằng chuyện công việc, sau đó nhận điện thoại không bao lâu, mọi người đã nhìn thấy sắc mặt cô ấy trắng bệch, cả người phát run, điện thoại cũng từ trong tay rớt xuống đất.

cô Khâu lão sư hoảng hốt ngồi liệt ở trên ghế sa lon, trong đôi mắt đầy nước mắt, nhìn mọi người một cái, khóc nói: "Người đó, người đó đi giết cả nhà của thầy Chu."

Thầy Chu chính là vị trong nhật ký cô Khâu thầm mến lúc còn trẻ, hiện tại cũng là chủ nhiệm lớp của tiểu Minh.

Mặt của mấy người liền thay đổi, không nghĩ tới đường rẽ này còn kéo dài tới bên ngoài, mặc dù chắc chắn ngày thứ sáu sẽ không bình yên, nhưng mọi người không ngờ tới ngay cả người vô tội cũng bị liên lụy thê thảm.

cô Khâu tiếp tục nói: "Buổi sáng này phát hiện được cả nhà thầy Chu được bị giết hết, cảnh sát phong tỏa điều tra cả tầng khu đó. Tên súc sinh kia, có bản lãnh liền tới giết tôi, tại sao lại ra tay như vậy, tại sao?"

cô Khâu khóc đến xé nát tim gan, dọa cho tiểu Minh sợ đến tay chân luống cuống, Uông Bội lập tức che lỗ tai đứa bé ôm lên lầu.

"Con của thầy Chu mới ba tuổi, đứa bé ba tuổi —— "

Mấy người chơi cũng không chịu nổi, nhất là Chúc Ương, chuyện phát triển thành như vậy, trò chơi rách này quả thật tập hợp tất cả tội ác.

Trong lòng dâng lên tàn ác, đứng dậy đi tới phòng bếp lấy dao thái, đây là dao của cô Khâu dùng để chặt xương. Sau đó trở về phòng khách "đùng" một cái, cắm dao trước mặt cô Khâu đang khóc nức nở.

cô Khâu bị tiếng động này làm ngừng tiếng khóc, nghe giọng nói hung ác của Chúc Ương: "Khóc cái gì? Tên đó muốn chính là phản ứng này của cô đấy. cô có tin bây giờ tên đó đang ở quán rượu nhắm mắt tưởng tượng tới bộ dáng bây giờ của cô hay không?"

"Đồ chơi này cất vào trong túi xách đi, nhìn thấy người là cứ chém hai cái, tôi đã nói rồi? Đụng phải kẻ nạt yếu sợ mạnh này thì phải càng hung ác hơn. Tên đó giết người thì thế nào? Như nhau."

Nếu đây là thế giới thực, chính là một người đang xúi gục người khác phạm tội.

Nhưng Chúc Ương biết cuối cùng bọn họ vẫn sẽ chết, cũng sẽ giống nữ quỷ tiểu thư và bà chủ nhà, đều là quỷ trong trò chơi này, ở trên một tuyến nội dung kịch tính không phải là gió đông thổi gió tây thì chính là gió tây áp đảo gió đông.

Chẳng sợ không cách nào tránh khỏi bi kịch, Chúc Ương vẫn hi vọng sau khi chết hai mẹ con bọn họ vẫn có thể không sợ hãi chống lại tên cặn bã kia.

cô Khâu ngây ngốc nhìn Chúc Ương hồi lâu, sau đó lau khô nước mắt, run rẩy cầm dao lên, không nói một lời bỏ vào trong túi xách luôn mang theo bên mình.

Nhưng chuyện này chưa xong chuyện khác lại tới, chuyện của cô Khâu vẫn chưa xong, liền thấy cô Thôi khóc lóc chạy về.

cô ấy vừa vào tới phòng khách liền đập túi xuống đất, thét chói tai quát: "Tại sao? Những năm nay tôi làm chưa đủ nhiều vì người nhà sao? thật sự muốn hút cạn máu rồi ăn luôn xương tủy của tôi mới hài lòng sao?"

Mấy người an ủi cô ấy bình tĩnh lại, cô Thôi mới kể cho bọn họ nghe đã xảy ra chuyện gì.

thì ra là tên cuồng đeo bám kia ở cùng khu với quê nhà của cô ấy, chẳng qua là không cùng thị trấn. Mấy ngày gần đây tên cuồng đeo bám cũng không xuất hiện trước mặt cô ấy nửa, còn tưởng rằng rốt cục đã thoát khỏi tên đó, ai ngờ tên đó trực tiếp tìm cha mẹ cô ấy.

Mới vừa rồi cha mẹ gọi điện thoại tới, nói là nhà họ Trương chịu ra hai mươi vạn để hỏi cưới cô ấy.

Mắt thấy hai em trai sắp tốt nghiệp trung học cấp ba, nhìn thành tích cũng là thi không đậu, sẽ rớt đại học, cũng là lúc tính toán nhà cửa để cưới vợ rồi.

nói là để người chị gái là cô ấy hãy suy nghĩ vì em trai, hơn nữa nghe nói đứa con nhà họ Trương kia cũng là không phải cô ấy sẽ không lập gia đình, có thể thấy được nếu cô ấy gả qua sẽ được người ta yêu thương, cho nên thay cô ấy đồng ý chuyện cưới hỏi này rồi.

Cha mẹ cô Thôi nói gần nói xa còn cảm thấy mình đã suy nghĩ cho con gái, đi đâu tìm được chuyện cưới xin đều tốt đôi bên như vậy?

Hai mươi vạn, liền mua được một sinh viên trình độ cao ở trường đại học điểm, Ôi!

Chương Trước/65Chương Sau

Theo Dõi