Chương Trước/65Chương Sau

Nữ Hoàng La Hét

Chương 25-2

Edit: babynhox

Lúc trước đã kiểm tra kết án trước rồi, chẳng qua là chưa từng truy cứu nhiều về điểm quan trọng trong án mạng này.

Nhưng vào lúc này có cướp bóc ngoài đường phố, hơn nữa số lượng cực lớn, lại còn là vừa bắt cóc vừa tống tiền, tình tiết nghiêm trọng, thì không phải là chuyện có thể nói hai ba câu răn dạy ngoài miệng nửa.

Cuối cùng người này nói bị một người đi xe máy cướp hai mươi vạn, những tên côn đồ này cũng chính là những người bị tình nghi đầu tiên.

hiện tại tình huống căn bản đã dần lộ ra gần hết chân tướng, ban đầu cảnh sát định tính tội cướp bóc tài sản của mấy tên này vào mục vị thành niên.

Tuy hai mươi vạn này đã chứng minh được là của họ Trương, nhưng hai người bác của Ngô Việt lại có chút không cam lòng, dù tiệm kinh doanh cũng không lớn quá nhưng tiền kiếm được sống qua ngày cũng có dư.

Nhưng kể từ lúc có tiền hai người này chi tiêu xa xỉ, còn dính vào nghiện bài, cũng không đến nỗi thua phải cửa nát nhà tan nhưng là thường gian lận khấu trừ tiền lương của nhân viên, đánh cược cũng không nhỏ.

Đối với việc có thể là Ngô Việt có giấu tiền riêng trong tay càng canh cánh trong lòng hơn.

Nhớ ngày đó mẹ cậu ta nói lên treo cổ liền treo cổ, cũng không thể nào không tính toán cho đứa con trai duy nhất của mình đứng không? nói không chừng đã chừa một khoản tiền cho Ngô Việt, chờ cậu ta trưởng thành thì lấy dùng?

Nếu không thì để tiền đó nuôi vợ bé cũng không thực tế?

Ở trong mắt hai người bác của Ngô Việt, cha mẹ cậu ta chết, mấy năm này ăn của bọn họ ở của bọn họ, mỗi tháng còn cho tiền sinh hoạt nuôi cậu ta.

Quay đầu lại thằng con lai này còn đề phòng bọn họ, tiền này trong tay Ngô Việt, giống như trực tiếp xẻo một miếng thịt sống từ trên người bọn họ.

Vì vậy lúc cảnh sát điều tra, một người hát một người đáp làm ra bộ dáng người lớn trong nhà vất vả tốn sức thế nào, mắng bọn côn đồ máu chó đầy đầu.

Đưa ra đủ loại bằng chứng đứa bé nhà bọn họ đã bị bắt nạt tống tiền như thế nào, tóm lại là thắm thiết đến không giống người thật, làm như vậy chính là ổn định Ngô Việt để moi tiền trong tay cậu ta.

Sau khi cảnh sát điều tra xong, hai người đang chuẩn bị đưa bọn họ đi, lại không chú ý lúc Ngô Việt phát hiện đầu bếp tới làm đi thẳng vào nhà bếp đã lộ ra một nụ cười lạnh.

Ngay sau đó bên trong liền truyền đến một tiếng hét thảm, cảnh sát bị dọa cho sợ đến thiếu chút nữa rút súng, vội vàng chạy vào liền thấy mặt của đầu bếp không còn chút máu đứng ở trước tấm thớt.

Chỉ quan sát thau thịt băm để làm nhân trước mắt: "Tôi, tôi định làm bánh nhân thịt, kết quả mới khuấy hai cái, liền thấy cái này."

Cảnh sát tiến lên, rõ ràng thấy bên trong thau thịt này nhô lên mấy ngón tay người.

Vốn đang định thu đội liền nghiêm túc, bác trai và bác gái của Ngô Việt thấy màn này thì khuôn mặt cũng không còn chút máu.

Vội vàng giải thích: "Chúng tôi không biết, cái này có ở đây từ lúc nào? Tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm của chúng tôi luôn làm rất tốt, không tin các người điều tra đi, các người phải tin tưởng chúng tôi đó đồng chí cảnh sát."

Nhưng chuyện này đâu phải chỉ nói là nghe theo, vì vậy hai người bị còng tay trực tiếp dẫn về đồn cảnh sát.

Lúc đầu hai người bọn họ còn nói không làm, nhưng chuyện liên quan đến mạng người, với tư cách là chủ tiệm này thì trước mắt người bị nghi ngờ nhiều nhất chính là hai người bọn họ, làm sao có thể tùy theo bọn họ?

Lúc ra cửa hai người nhìn thấy xung quanh tiệm đã có không ít người bu quanh, vốn là sắp đến lúc ăn trưa, trước đo bọn cướp bóc ầm ĩ cũng đã có không ít người vây xem rồi.

Lúc này thời gian ngắn như vậy, đầu bếp và hai nhân viên đã đi ra ngoài nói chuyện trong phòng bếp cho người xung quanh nghe, đã có không ít khách từng ăn ở đây nghe được liền nôn tại chỗ.

Mặt của bác trai và bác gái Ngô Việt trắng bệch, lần này cho dù là rửa sạch nghi ngờ, cái tiệm này cũng đã xong rồi.

Chỉ sợ một phần vạn phần trăm, thì người khác nghĩ tới chuyện này cũng phải hoảng sợ, sao còn dám bước vào ăn cái gì, chỉ sợ phải đổi nghề kinh doanh cái khác, thậm chí muốn sang lại tiệm này cũng sẽ bị mất giá.

Bởi vì Ngô Việt bị đám côn đồ bắt tới, sau khi cảnh sát vào cửa cũng không rời khỏi tầm mắt của bọn họ, ngược lại tạm thời được loại bỏ nghi ngờ.

Ghi chép lời khai một chút liền được thả ra, sau khi trở lại biệt thự, chỉ thấy cậu ta đi ra ngoài ngắn ngủn hơn nửa ngày thì biệt thự đã tay đổi rất lớn rồi.

Khắp nơi tràn đầy phụ kiện đơn giản, có rượu sâm banh có thức ăn ngon còn có khí cầu đèn màu, mặc dù nhìn giống như vội vã trang trí, nhưng rõ ràng là người sắp xếp có gu thẩm mỹ không tệ, không khí cũng được làm nổi bật.

Từ trước đến nay nhà này đều làm cho cậu ta có cảm thấy đè nén tuyệt vọng, cả ngày tràn đầy những chuyện nhảm nhí, lập tức thay hình đổi dạng giống như được ánh mặt trời chiếu vào.

Ngô Việt phải thừa nhận, từ lúc cậu ta bắt đầu trở thành người mồ côi thì cuộc đời của cậu ta chưa từng có cảm giác như trút được gánh nặng như giây phút này. Cho dù là lúc cậu ta nguyền rủa giết ba người kia.

Nhưng bây giờ cậu ta mới biết, thì ra là phá hủy những người cặn bã đó thật sự chỉ là chuyện dễ dàng mà thôi, thậm chí cũng không cần tìm cách lập mưu quá phức tạp, chỉ cần cho bọn họ sự hấp dẫn cùng mâu thuẫn, dựa vào tính tham lam của những người này sẽ tự tìm đường chết thôi.

Cũng giống như cô nói vậy, căn bản không cần thiết cũng phải tự kéo mình theo.

Lúc này người trong nhà nhìn thấy cậu ta trở lại, đều cười kêu cậu ta đi qua.

cô Khâu dẫn cậu ngồi trên ghế sa lon, cô Thôi bên cạnh đưa cho cậu dĩa thức ăn ——

"Đói bụng chưa? Mau ăn mau ăn! Chị Chúc mời khách, đặt món ở khách sạn năm sao bên ngoài đem đến đó."

một bàn đầy thức ăn điểm quả thật rất sang trọng, hải sản thịt bò bít tết món ngọt toàn bộ là những món ăn cao cấp mà bình thường bọn họ không thể dùng, thậm chí còn có một con heo sữa quay da giòn.

Cậu ta, cô Khâu còn có tiểu Minh, cùng với cô Thôi, bắt đầu từ ngày hôm qua được thay hình đổi dạng, đổi lại một bộ quần áo và cắt tóc gọn gàng sáng sủa.

Vào lúc này lần lượt đan xen ly rượu với nhau, mấy người bọn họ sống trong căn biệt thự bị áp lực lâu dài này làm cho mặt xám mày tro tê liệt cả người, hiện tại giống như bản thân đã vượt qua mơ ước mà chỉ có thể khát vọng theo khuôn mẫu kia vậy.

Trước kia ba người bọn họ đều không xem như là có quan hệ tốt, mặc dù ở cùng một chỗ lâu như vậy, cũng chỉ là quen biết sơ mà thôi. Nhưng bây giờ khi bước vào cánh cửa này, dù biết người bình thường bất mãn không thể tiếp nhận quỷ hồn, nhưng lại có loại cảm giác an tâm khi về nhà.

Trong vòng hai ngày đã giải quyết những thứ người cặn bã kéo cuộc đời của bọn họ biến thành địa ngục, theo lý cũng nên ăn mừng một bữa.

Nhưng Lý Lập và Uông Bội hoàn toàn không thể hiểu được cái lý lẽ này rồi.

Lúc ban ngày Chúc Ương sai Lục Tân ra ngoài làm việc, sau đó sai bọn họ đi mua rượu và thức ăn, mua các loại phụ kiện hoa cỏ trang trí thì hai người cũng bối rối.

Chị gái này, cô có còn nhớ rõ tối nay là đêm đòi hồn không? cô còn có tâm trạng tổ chức tiệc?

Quả thật lúc đó Chúc Ương đắc chí nói cho bọn họ biết: "Tôi biết một khi tới đêm đòi hồn thì lợi thế về tố chất cơ thể của chúng ta cũng không tồn tại."

"Nhiều quỷ như vậy, tôi cũng không thể bảo đảm có thể sống qua tối nay hay không."

"Nhưng nếu là phải chết, bà đây cũng phải chết dưới ánh nến và hoa tươi. À đúng rồi, trước đó tôi có mua mấy cái túi xách Gucci, ai trong các người đi lấy giấy viết dán lên đó, để dùng cái túi đó đựng thi thể của tôi. Tôi mới không cần nằm trong mấy cái túi đen xì giống các người đâu."

Lúc này mà cô còn bất mãn oán trách điều kiện có hạn, thời gian có hạn, nếu không cô có thể làm được tốt hơn.

Hai người Lý Lập và Uông Bội cũng bị lá gan sắt thép và cố chấp vẻ ngoài của người này làm cho có chút bối rối.

Đợi đến lúc Lục Tân làm xong việc trở lại, bọn họ vốn còn muốn than thở với anh hai câu, nhưng thấy anh trở lại cũng không thay đổi nét mặt mà lại hưởng thụ rượu và thức ăn ngon, còn khen Chúc Ương chọn mùi vị không tệ.

Hai người có chút nghi ngờ bản thân mình, ngay sau đó cũng cảm thấy nếu là phải chết thì không bằng trước lúc này cứ hưởng thụ một bữa thật tốt, liền vung bả vai bắt đầu đắm chìm trong bữa tiệc.

Chờ mọi người ăn uống no đủ, lúc ngồi vây quanh trên ghế sa lon nói chuyện, Chúc Ương mới nhớ tới việc để Lục Tân đi giành tiền lại.

Mặc dù không bao lâu nửa thì những người này liền biến thành quỷ, nhưng có thể hi vọng và hưởng thụ những thứ có thể thỏa mãn và bình yên trước khi không biết gì nửa cũng tốt.

Liền lấy tiền đặt ở trước mặt cô Thôi, nói : "Đây là hai mươi vạn, cũng coi như là phí tổn thất tinh thần mà tên đeo bám kia đã quấy rối cô trong hai năm đi, chờ mọi chuyện qua đi thì sử dụng, sau này đừng chịu thiệt dâng hiến cho người khác nửa, sống cho thật tốt đi."

Lại trả quyển sách kia lại cho Ngô Việt: "Đây là đồ của cậu, sau này cũng đừng dùng nửa, người ở trong cuốn sách này, không có một ai có tư cách để cho người tốt cùng đền bù mạng với bọn họ."

Lại sờ sờ đầu tiểu Minh nhưng không có lên tiếng.

Mắt nhìn thời gian đã sắp đến mười hai giờ, Ngô Việt và cô Thôi nhìn thứ thả ở trước mắt mình nhưng không có động đến.

Nhất là Ngô Việt, thậm chí cậu ta còn đẩy sách lại cho Chúc Ương: "Chị giữ đi, sẽ giúp được chị."

Chúc Ương ngay thẳng nói máu của mình không có linh lực, cô thừa nhận vừa bắt đầu biết quyển sách này có thể là đạo cụ thì cũng từng chú ý đến, nhưng phải dùng mạng để làm giao dịch thì xin miễn cho kẻ bất tài cô đây.

đang định từ chối, ngẩng đầu lại phát hiện hơi thở cả người của Ngô Việt đã hoàn toàn khác rồi, không có cảm giác hèn yếu ngượng ngùng nửa, ngược lại có loại lặng lẽ đen tối làm cho thời gian lắng đọng.

Cậu ta cười nói: "Lần này tôi cảm thấy rất thỏa mãn, đây là thứ chị nên có được."

Chúc Ương sửng sốt, trong lòng liền toát ra một suy đoán to gan, cô Thôi bên cạnh liền mở miệng cười nói : "thật ra thì chị không phải người đầu tiên từng giúp đỡ chúng tôi."

"Lặp lại nhiều lần như vậy, cũng không phải là không có gặp được người tốt, mặc kệ là xuất phát từ ý tốt hay là vì mục đích gì khác, hoặc là tính toán gì khác, cuối cùng vẫn cam chịu sự đùa bỡn của trò chơi."

Trò chơi? Trong miệng những người NPC quỷ còn chưa chết này đang nói trò chơi, điều này làm cho tất cả người chơi cảm thấy kinh dị.

Tiếp theo là cô Khâu mở miệng nói : "Có điều người mưu mô sẽ không thật sự lo lắng đến kết quả của bọn tôi, người thiện lương lại dễ dàng bị cảm giác tội lỗi làm cho mệt mỏi."

"cô Chúc, cô là người đầu tiên biết rõ là vô dụng, nhưng vẫn dẫn chúng tôi bước tới kết cục mà khi chúng tôi còn sống đã từng khát vọng. thật sự cám ơn cô!"

cô Chúc không phải là một người tinh tế, trên thực tế cô so đa số người chơi thì chính là tính tình thô bạo tùy hứng, nhưng cuối cùng cũng chỉ có cô khiến cho bọn họ khi còn là người thay hình đổi dạng từ trong tim lẫn bề ngoài, dùng cách mà trên thực tế bọn họ đoàn kết lại cũng có thể thành công thay đổi kết cục của bọn họ.

Liền giống như không có chuyện chết chóc này thì tạm thời ngày mai thật sự là một ngày mới.

Đáng tiếc bọn họ đều là oan hồn bị trói buộc trong căn nhà nàt, chỉ có thể chào đón một nhóm lại một nhóm người chơi, trí nhớ bị lần lượt lặp lại nhiều lần, đợi đến buổi tối ngày thứ bảy sẽ hồi phục.

Mà trong nhiều người chơi như vậy, có thể kích động toàn bộ câu chuyện là ít lại càng ít, đa số từ ngày đầu tiên liền an phận giữ mình chờ đợi ngày thứ bảy, kịch bản nhàm chán lặp lại một lần lại một lần.

cô Khâu nói xong để ly rượu trong tay xuống, bây giờ đã không cần Chúc Ương nhấn mạnh, cũng đã biểu hiện cái hơi thở người đẹp tự tin mạnh mẽ, mà trên người cô Thôi có thêm loại phong cách xinh đẹp mê hoặc lòng người.

cô Khâu dắt tay tiểu Minh, nói một câu: "Trời mới biết trước kia còn sống tôi đã rất muốn chặt tên kia thành tám khúc, lần này rốt cục như nguyện."

cô Thôi cũng đứng lên: "Trước khi chết không cắt đứt quan hệ với người nhà cũng vẫn là tiếc nuối của em."

Ngô Việt liền nói: "Tôi cũng không nghĩ tới một lần đối phó mười mấy người quá đơn giản như vậy."

nói xong ba người liền trở về phòng của mình, chờ đợi chuyện sắp đến, kết quả trong lòng tất cả mọi người hiểu mà không nói.

Bốn người chơi hai mặt nhìn nhau, thật không nghĩ tới sẽ như thế này, mặc dù Chúc Ương nửa là suy đoán nửa là muốn bản thân dễ chịu, thao tác các loại cưỡng ép thay đổi lập trường của NPC người bị hại và làm hại người khác.

Mặc dù kết quả không như ý, nhưng ít nhất suốt quá trình cô đều dễ chịu cũng không có tiếc nuối, những người này còn chưa chết, đột nhiên từng người như tỉnh lại đều biết mình sắp chết tự sắp xếp tất cả.

Điều này làm cho cô có chút lúng túng đó.

Ngay sau đó cái gương trong phòng khách đột nhiên truyền đến tiếng vang thùng thùng thùng, làm bọn người Lý Lập giật mình.

đi theo tiếng vọng, thì ra là bà chủ lúc trước bị Chúc Ương nhốt không nhúc nhích cũng không cách nào hiện hình được, vào lúc này lại tự mình hiện ra, vừa đập gương vừa dùng ánh mắt âm u nhìn bọn họ ——

"Hắc hắc hắc! Con quỷ nhỏ, nói tối nay để cho tao gặp chồng tao mà mày nuốt lời. Mày không để cho tao gặp, tao sẽ mình ra ngoài."

Sức lực nói qua gương càng điên cuồng, làm cho người ta cảm thấy một giây kế tiếp gương này cũng sẽ bị đập bể.

Lý Lập và Uông Bội lui về phía sau hai bước, kẻ hung thần ác sát lại có tính cách cứng ngắc điên cuồng này có chút hù dọa bọn họ.

Chúc Ương lại đi lên phía trước, không hề nghĩ ngợi lấy một lá bùa nhét vào trong miệng bà chủ ——

Bà chủ nhà lập tức phát ra tiếng kêu đau đớn thảm thiết, Chúc Ương đã cảm nhận được rõ ràng là đối phương đã mạnh hơn không ít trước đây, mặc dù lá bùa nhét vào vẫn có tác dụng, nhưng cũng không có hiệu quả thảm thiết như lần đầu sử dụng.

Mà cô cũng không thèm để ý, nói với bà chủ đang lăn lộn than vãn trong gương: "Ra ngoài sao, bà ra ngoài thử tôi xem, cảm giác tẩy rửa miệng sảng khoái đang chờ bà đấy, có tin mỗi lần bà há mồm đều bị nhét vào hay không?"

Bọn Lý Lập thấy người này đến đêm đòi hồn còn như vậy, không chút để ý đến những quỷ hồn này, nhưng cũng không có lạc quan như trước.

Bởi vì bọn họ biết rõ giá bùa chú, người mới dù có giàu thì có thể mua được mấy tờ? Có lẽ Chúc Ương cũng không còn nhiều hàng tích trữ lắm.

Nếu như bọn họ biết Chúc Ương có hai lá nhưng đã sử dụng hết rồi, chắc là sẽ đau lòng hơn.

Ngay lúc này, tiếng chuông báo vừa vang lên, thời gian là mười giờ tối, chính là lúc bắt đầu tình tiết giết người.

một giây trước mấy người chơi còn ở phòng khách, một giây kế tiếp liền xuất hiện ở phòng ngủ, mà cửa phòng ngủ đã khóa, có làm thế nào cũng không mở ra được.

Giờ Chúc Ương mới hiểu được thì ra là nói đêm đòi hồn không chạy thoát được là có chuyện như vậy, cho dù đang ở chỗ nào chỉ cần đến giờ thì bạn sẽ phải xuất hiện ở trong phòng.

Lý Lập khẩn trương lau mồ hôi, sau đó nói với ba người: "Chờ thời gian vừa đến thì có thể mở cửa ra, chúng ta liền chạy, cẩn thận trước mặt, cẩn thận cầu thang, chú ý xung quanh."

"Quỷ hồn bị trói buộc trong căn nhà này, chỉ cần có thể đột phá quỷ cản đường, chạy ra bên ngoài biệt thự, chúng ta coi như qua cửa rồi."

"Đơn giản như vậy?" Chúc Ương nói.

"Giản, đơn giản? Đại tiểu thư à, cô đếm xem có bao nhiêu ma quỷ trước đi rồi hãy nói."

Quả thật hiện tại bọn họ đã mất đi lợi thế về thế chất thì không thể cứng rắn dùng giá trị sức mạnh bới quỷ, chuyện có thể làm chính là chạy nhanh một chút, nhưng nhiều quỷ như vậy, chỉ sợ một người bị một con quỷ quấn chặt thì dù khoảng cách từ căn phòng này tới bên ngoài biệt thự có ngắn đều nguy hiểm trong từng bước đi.

Sau đó bọn họ không nói gì, bởi vì bên ngoài đã truyền đến từng đợt tiếng vang.

Có tiếng thét chói tai đau khổ của cô Khâu, tiếng hoảng hốt giãy giụa của cô, từng tiếng động quỷ dị trong phòng Ngô Việt.

Giống như đang quay về đúng nội dung vỡ kịch bi thảm vậy, điều này làm cho mọi người vừa mặc sức hưởng thụ bữa tiệc nghe thấy cũng không chịu được, đồng thời cũng có loại cảm giác mệt mỏi.

Có lẽ giống như lời nói của cô Khâu, không phải là không có người tốt muốn tới giúp bọn họ, nhưng đều bị loại cảm giác mệt mỏi này kéo ngoài, cũng giống như sự tự trách với cảnh không may cả nhà thầy Chu ép mình phải lui bước?

Qua khoảng nửa tiếng, rốt cục cửa phòng truyền đến một tiếng kêu vang giòn, báo hiệu bắt đầu chạy trốn.

Lý Lập chợt mở cửa, sau đó liền hít sâu một hơi.

Chỉ thấy ngoài cửa là chồng của cô Khâu, tên đàn ông đã bị xay thành thịt vụn kia đang cầm dao phay đầy thù hận u ám đang nhìn chằm chằm bọn họ.

trên người của hắn ta đều là đường vân nhỏ hẹp, rậm rạp chằng chịt không đếm xuể, giống như là thịt nát được gom lại vậy.

Chỉ thấy người đàn ông cười ác độc nhấc dao lên, đang chuẩn bị chém xuống ——

Chương Trước/65Chương Sau

Theo Dõi