Chương Trước/65Chương Sau

Nữ Hoàng La Hét

Chương 28-2

Edit: babynhox

Ngày hôm sau thức dậy, xuống lầu đã nhìn thấy hai đứa bé đeo cặp sách chuẩn bị tới trường.

Nghe nói trường tiểu học cách thôn này chừng bảy tám dặm* đường, mỗi ngày trên dưới học phải đi mau hai giờ, cho nên ngày mới đánh bóng phải xuất cửa.

*1 dặm TQ = 500 m

Chị Vương cho hai đứa bé mỗi đứa hai cái bánh ngô nướng, còn có một túi dưa muối nhỏ, đây chính là cơm trưa của bọn nhỏ.

Trình độ cuộc sống của nhà này khiến cho Chúc Ương có chút nghi ngờ thời đại này không đồng bộ với thể giới thật.

cô gọi hai đứa bé, cho mỗi đứa 5 đồng, cô tìm được trong balo một cái ví tiền có không ít tiền mặt trong đó.

"Cho, buổi trưa tới căn tim trường học hoặc cửa hàng mua đồ ăn ăn."

Hai đứa bé chưa từng thấy nhiều tiền như vậy? Thấy thế có chút hốt hoảng, Chúc Ương cũng không cho bọn nhỏ từ chối, liền cứ thế nhét tiền vào túi bọn nhỏ.

"không phải cho không các em, trên đường đi học về thì hái dâu cho chị, chị muốn ăn."

Nhưng tiền này vẫn quá nhiều, bình thường trẻ em trong thôn bị người lớn sai đi cắt cỏ cho heo hay hái bắp, làm một ngày mà cho một đồng tiền tiêu vặt đã làm cho người ta vui vẻ ra mặt rồi.

Nhưng Chúc Ương cũng không đợi bọn nhỏ từ chối, đuổi hai đứa ra cửa lớn.

Thế này thật sự không tính là quý, không chỉ là người có cuộc sống xa xỉ như Chúc Ương, đổi lại một người bình thường trong thành phố cũng sẽ không cảm thấy quý.

Trong siêu thị bán bao nhiêu tiền? một hộp khoảng 100g chính là mười mấy đồng, còn là cùng một loại.

Hôm qua Chúc Ương đã nhìn thấy ven đường có không ít cây dâu, phía trên còn mọc xum xuê đầy quả, đồ này ăn rất ngon, là một trong những loại trái cây mà Chúc Ương thích nhất.

Chị Vương ra cửa thấy như vậy, cuối cùng vẫn không nói gì, hai đứa bé của mình đã bao lâu chưa thấy tiền tiêu vặt, ăn được đồ ăn vặt rồi? Túi chườm đá hai đồng tiền cũng không mua được.

Ngoài miệng cô ấy không nói gì nhưng lại thật lòng tiếp đãi Chúc Ương tốt hơn, nông thôn không có máy nước nóng, trong sân lại có hệ thống máng nước cung cấp nước uống cùng giặt quần áo, chị Vương liền nấu cho bọn cô nước nóng bưng tới bưng lui để giữ nước nóng.

Chờ hai người Chúc Ương rửa mặt xong, bốn người khác cũng tới đây ăn sáng, vừa ngồi lên bàn lại phát hiện bữa ăn sáng càng chu đáo hơn bữa tối ngày hôm qua.

Cháo bắp sánh mịn dễ tiêu hóa, nước cháo sềnh sệch thơm nồng, là món ăn giúp ngon miệng hơn so với bất kỳ món nào, hạt bắp non vừa mềm vừa ngọt, một chén lại một chén làm cho người ta không dừng được.

Ăn kèm với cháo là lòng gà còn dư lại hôm qua, còn có một ít rau xanh mới xào, mấy người chơi không dám động lòng gà, ngược lại Chúc Ương ăn đến hô to hài lòng.

"Bắp non ở thành phố nấu thành cháo rất ít được ngọt như vậy, vẫn là ở nông thôn tốt hơn."

Cái món ăn gì đều có mùi vị gốc, Chúc Ương nhớ khi còn bé ăn mấy loại cải trắng cà tím, tùy tiện xào một chút liền có hương vị thơm ngon ngọt ngào ăn với cơm, đâu giống hiên tại? Toàn bộ đều to lớn cứng rắn nhưng ăn không làm ra được mùi vị thế này.

Cơm nước xong chị Vương gánh cuốc ra đồng làm việc, mấy người chơi ngồi trong sân bàn chuyện tại sao trò chơi rách này còn chưa tuyên bố nhiệm vụ.

Cho dù lập trường của mỗi người chơi như thế nào, quan hệ như thế nào, trên việc mắng chữi trò chơi thì ngược lại toàn bộ một lòng.

Còn chưa mắng hai câu, nhiệm vụ liền xuất hiện ở trong đầu, nội dung nhìn cũng đơn giản, chính là là ở trong thôn tại ngọn núi vượt qua 10 ngày, sau 10 ngày mà còn sống là được qua vòng.

Mấy người khác bắt đầu oán độ khó trách trò chơi, mặc dù nhiệm vụ này không nói rõ ràng nhìn như đơn giản, nhưng chắc chắn 10 ngày này không dễ vượt qua như vậy.

Nhưng mấy người đều là người chơi có chút kinh nghiệm, an ủi lẫn nhau: "Loại phó bản bình thường này, chỉ cần làm rõ điều kiêng kỵ thì căn bản không có vấn đề lớn, có thể còn có câu chuyện gì đó trong núi hoặc là nhà nào có người chết do quỷ quái."

"Loại này cố gắng tránh né cũng sẽ không bị quỷ để mắt tới, chúng ta cố gắng khiêm tốn, nói là vẽ cảnh thực thì cũng đừng quản những chuyện khác, tốt nhất là bất cứ lúc nào hay làm chuyện gì cũng hai người một tổ đừng tách ra, cho dù gặp nguy hiểm cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau."

nói lời này xong, nữ sinh tóc xoăn tên Tề Kỳ liền cười nhạo một tiếng nói : "không rời xa nhau? Hai chúng tôi cũng không có ý kiến gì, nhưng những người này chịu nổi sao? Nếu hơn nửa đêm sợ hãi đến tìm nam sinh các người muốn được an ủi, lấy lí do nói lời từ biệt xong rồi chết sao."

Đây là không chút khách khí giễu cợt hai nam sinh nhìn thấy người đẹp liền bị con nhỏ đáng ghét không biết sự lợi hại của trò chơi này làm cho đầu óc mơ màng như thiêu thân.

Chương Hân nghe lời này, trong lòng cũng nói, nếu là ngày hôm qua có lẽ cô ta cũng sẽ phụ họa lời này, nhưng sau chuyện tối hôm qua, vào lúc này cô ta cũng cảm thấy sợ hãi mất hồn mất vía dùm Tề Kỳ.

Quả nhiên Chúc Ương không đếm xỉa đến, mở miệng nói: "Đúng vậy, tại sao phải làm như vậy? Suốt mười ngày đó, trong lúc này có người chết thì tự nhiên tổ đội liền giải tán sao?"

"cô——" Tề Kỳ giận dử.

Sống còn trong trò chơi rách này vốn chính là một tình huống không tốt, ai lại thích nghe chữ "chết" chứ?

Tề Kỳ muốn xé xác con nhỏ đáng ghét này nhưng bị mấy người khác ngăn lại.

Sau đó Chúc Ươnliền đứng lên, mở miệng nói: "Được rồi, hiện tại nhiệm vụ cũng đã có, chen ở chỗ này cũng không còn ý nghĩa, ta ra ngoài đi chơi, đến giờ cơm trưa gặp."

Chơi, chơi?

Mấy người chơi xác định mình không có nghe lầm chứ? Con nhỏ này thật sự coi mình là khách du lịch hả?

Tề Kỳ cùng Phó Viên thật sự bị loại con gái đáng ghét không biết trời cao đất rộng này kích thích cho nóng nảy, lại thấy hai nam sinh thấy Chúc Ương ra ngoài liền tung tăng đi theo ra ngoài.

đang muốn cùng Chương Hân bĩu môi cười chê, liền thấy người này cũng đứng dậy đi theo ra ngoài.

Đến cuối cùng giống như là hai người bọn họ bị chèn ép, hai người cắn răng, chờ đến lúc thật sự nguy hiểm xem những nam sinh này còn có thể nhiệt tình nịnh hót như vậy nửa hay không.

Ra khỏi sân đi không xa là có thể thấy cảnh tượng mặt trời móc trong núi, Chúc Ương ngậm cây cỏ trong miệng, phía sau đi theo ba người, bộ dáng như ác bá vào thôn.

Nhưng đúng là cô không đi không công, nhà chị Vương không có gì thích hợp để ăn, trời xa núi sâu muốn ăn bữa thịt rất phiền toái, cho nên căn bản đều dựa vào vật nuôi trong nhà.

Nhưng nhà chị Vương không có một con gia cầm nào, Chúc Ương vì kế hoạch mười ngày tới, chỉ đành phải tự mình nghĩ cách.

cô đi ngang qua một cái nhà, bên trong truyền đến không ít tiếng kêu của gà vịt, không hề nghĩ ngợi liền gõ cửa nhà người ta.

Mở cửa là một người phụ nữ đã có chồng, khuôn mặt hung dữ có chút khó khăn, trong tay bà ta còn cầm miếng trúc, trên mặt còn có tức giận chưa tan, thấy mấy người xa lạ Chúc Ương, thô lỗ lớn tiếng nói: "Làm gì?"

Chúc Ương cũng không để ý tới thái độ của bà ta: "Có bán không gà vịt không?"

Người hụ nữ vừa nghe lời này thì trên mặt lập tức tươi cười: "Bán, bán! đang định sáng mai để cho cha bọn họ đem lên chợ tập trung ở thị trấn bán."

"Các người tới đúng lúc, chậm một ngày sẽ không có, tôi biết miệng của người thành phố các người rất tốt, yên tâm đi, bảo đảm là gà vườn nuôi thả ăn côn trùng hạt đậu."

Chúc Ương gật đầu một cái, sau đó mấy người được đón vào vsân, trong sân bởi vì nuôi không ít gia cầm nên có mùi phân không dễ chịu lắm.

Nhưng đây không phải là điểm quan trọng, sau khi mấy người đi vào thì phát hiện trong sân còn có hai đứa bé, là một cô bé mười lăm mười sáu tuổi, còn có một bé trai mười hai mười ba tuổi nhếch nhác lôi thôi.

cô bé đang hít mũi khóc, đứa bé trai kia còn thỉnh thoảng đánh cô bé, rõ ràng chính là người mà người phụ nữ này mới trừng phạt.

Người phụ nữ vào nhà cầm cân đem ra, trên mặt tươi cười nói : "Yên tâm, cân đo rất chính xác, người nhà quê sẽ không làm giả, các người muốn bao nhiêu?"

Lại trợn mắt nhìn cô bé một cái, hung ác nói : "Còn không đi rót nước cho khách? Khóc khóc chỉ biết khóc, trong thôn này có cô bé nào có số tốt như mày? Uổng công nuôi mày mấy năm này, một kẻ xấu xa không biết ơn nghĩa."

cô bé ủy ủy khuất khuất đi vào cửa, người phụ nữ liền bàn giá cả chuyện bán gà với mấy người Chúc Ương.

Chúc Ương nói : "Năm con gà hai con vịt, có trứng gà không? Lấy ba mươi, còn có loại thịt khác không?"

Gà vịt ở nông thôn ăn rất ngon, nhưng cũng không thể có thể để cho cô chỉ ăn những thứ này chứ.

Người phụ nữ liền vội vàng gật đầu: "Có có! Ngày hôm trước trong thôn có người giết heo, chính là nhà đối diện bên ruộng kia, các người qua là mua được, trong nhà còn có chút cua cá chạch và lươn mà mấy đứa nhỏ bắt được, các người có muốn không?"

Chúc Ương dĩ nhiên là bao trọn, lúc này cô bé gái kia rót nước cho mấy người đem ra ngoài, người phụ nữ liền vội vàng cho đồ lên cân.

Theo giá cả trên thị trấn, một hơi mua nhiều như vậy cũng chỉ tốn một trăm đồng, Chúc Ương cũng không quan tâm, vui vẻ trả tiền.

Hơn nữa những thứ kia cua cá lươn tự nhiên kia, có tiền cũng không nhất định mua được đâu, Chúc Ương cảm thấy đã chiếm được lợi.

Đoàn người ra khỏi nhà này, mấy người liền hỏi ở đâu Chúc Ương có nhiều tiền như vậy?

Bởi vì phó bản lần này là trong thôn rừng sâu ngăn cách bên ngoài gần như là tự cung tự cấp, căn bản là trò chơi không cho bao nhiêu tiền.

Vào lúc mỗi nhà chơi vào trò chơi, căn bản là trang bị đoạt được chênh lệch không nhiều, trong balo bên người mỗi người bọn họ cũng không tìm ra được tới 200 trăm đồng, đương nhiên Chúc Ương cũng sẽ không nhiều hơn.

Ai ngờ Chúc Ương như không có chuyện gì xảy ra nói : "Đổi điểm tích lũy."

Ba người khác vừa nghe, bị đáp án này làm chấn động suýt ngã nhào.

Trò chơi này có một chỗ lừa gạt chính là cửa sổ trao đổi chỉ có thể mở ra trước khi vào trò chơi trước, hơn nữa còn căn cứ tình huống thực tế mà có đủ loại hạn chế, giống như Chúc Ương không có cách nào tiếp tục cường hóa chính mình dưới tình huống là người chơi mới.

Nhưng có một cửa sổ trao đổi bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, chẳng phân biệt được trò chơi hay đời thực, luôn luôn mở cửa, đó chính là dùng điểm tích lũy đổi tiền.

Bạn đổi tiền ở đâu thì có thể sử dụng ở chỗ ấy.

Nhưng trừ phi là cái loại phó bản không cung cấp điều kiện và vật chất sinh tồn cần thiết, nếu không thì người ngu ngốc sẽ cầm điểm tích lũy quý bãu đi đổi tiền làm chuyện không cần thiết chứ?

Dù là 1 điểm tích lũy có thể đổi 1 vạn, cũng đủ ăn uống no say ở nơi nông thôn xa xôi nghèo nàn này, nhưng cần thiết sao?

Đối với người mới mà nói cho dù là một điểm tích lũy cũng quý báu, thậm chí còn có thể bảo vệ tánh mạng.

Hai nam sinh cuối cùng cũng biết được cái gì gọi là giới hạn của ngực lớn mà không có đầu óc rồi, nhưng Chương Hân lại không có kết luận nhanh như vậy.

Chúc Ương cũng không để ý tới ánh mắt bọn họ nhìn mình như kẻ ngu, phất tay để cho hai nam sinh đống thức ăn này về, lại cùng Chương Hân chuẩn bị đi mua thịt heo.

Dọc đường đến nhà bán thịt heo kia, hai người thấy một cây đa khổng lồ, phía dưới cây đa là một tượng Phật đá được thờ cúng, xung quanh có không ít nến và nhang chưa cháy hết, xem ra là mỗi ngày đều có người đến cúng.

Tượng Phật bên trong bàn thờ được một tấm vải đỏ che phủ, không nhìn ra hình dáng —— thật ra thì cho Chúc Ương nhìn thì cô cũng không hiểu.

Chỉ là đường nét hình dáng này có chút kỳ quái, tự dưng làm cho người ta không thoải mái.

Chương Hân là người chơi có kinh nghiệm, vội vàng lôi kéo Chúc Ương: "đi mau, món đồ này mà sợ là không tốt."

Chờ đi ra khỏi ranh giới cây đa, mới nói với Chúc Ương: "Ở trò chơi này, thật sự phải tin tưởng trực giác của mình, cảm thấy là vật khác lạ, vậy nhất định là không bình thường."

Chúc Ương gật đầu một cái: "Cũng đúng!"

Sau đó liền xoay người trở lại bàn thờ Phật ở trước cây đa, xốc kéo tấm vải đổ trên tượng đá ra.

Lộ ra tượng đá cũng không phải là Bồ Tát thường thấy, mà là một tượng đá quái dị dữ tợn, làm cho người ta thấy sợ hãi.

Tượng đá cũng ngồi xếp bằng như Bồ Tát khác, chẳng qua là Bồ Tát khác hoặc là vẻ mặt thương xót, hoặc là tức giận nghiêm nghị, còn món đồ này lại có vẻ mặt với nụ cười ác độc.

trên đầu vốn nên là búi tóc xoắn ốc Phật giáo, nhưng ở đó lại là tròng mắt khiến cho người ta nổi da gà, thật sự là một loạt sợ hãi gắn kết với nhau khiên người ta mắc bệnh muốn chết.

Chúc Ương còn rất là ghét bỏ món đồ này, Chương Hân ở bên cạnh cũng bị cô hù chết, vội vàng chạy tới gầm nhẹ nói: "cô làm gì? Cái gì cũng trêu chọc."

Chúc Ương ném tấm vải đỏ trở về trên đầu món đồ này: "không phải cô nói nên tin tưởng trực giác sao? Trực giác của tôi chính là vén nó lên."

Lại bĩu môi: "Đáng tiếc quá xấu, đồ như vậy mà còn có nhiều người ngày ngày cúng bái sao, e rằng người ở đây đều mù hết rồi."

Chương Hân cũng sắp bị cô dọa ngất, em gái à đồ vật này rõ ràng là kỳ quái như vậy, cô đi trêu chọc người ta còn chưa tính bây giờ còn mắng chữi ngay trước mặt.

đang muốn lôi người về rối nói, liền nghe phía sau truyền tới một giọng nói ——

"Các người phải chết!"

Hai người quay đầu lại, chỉ thấy bà cụ ngày hôm qua đến nhà chị Vương nguyền rủa đang nhe răng đen thúi ra nhìn bọn họ cười toe toét: "Hắc hắc hắc! Đầu Phật không thể vén ra, nếu đã vén ra khỏi đầu, các người phải chết hắc hắc hắc!"

Chương Hân vừa nghe cũng biết các cô đã đạp trúng kiêng kỵ trong thế giới trò chơi, thật sự không thể xem thường chút chuyện nhỏ này.

Lòng ngay thẳng không hoảng sợ, Chúc Ương lại thấy bà cụ xách hai con cá bị buộc cỏ xuyên qua miệng, một cái tay khác còn cầm nhang đèn giấy tiền vàng bạc.

trên mặt cô liền rực rỡ: "Bà cụ, cúng bái sao? Bà cúng đi, bà mau cúng đi! Cúng xong tôi có thể đem cá đi không?"

Bà cụ đang cười dữ tợn chợt cứng đờ, giống như con vịt bị đạp ngay cổ.

Chương Trước/65Chương Sau

Theo Dõi