Chương Trước/65Chương Sau

Nữ Hoàng La Hét

Chương 36

Edit: babynhox

Miệng của cóc nhái đương nhiên là không có hàm răng, không tồn tại chuyện cắn trúng đầu lưỡi.

Nhưng Bồ Tát quỷ này cũng không chỉ riêng là cóc tinh hóa hình, nghiêm khắc mà nói, nó hẳn là thuộc về loại kết hợp giữa hung thi và cóc tinh.

Vừa có thói quen trời sinh của cóc nhái, vừa có vô sỉ tham lam của kẻ ác.

Mặc dù theo thời gian tu luyện thì các loại đặc tính của ác thi* đã gần như biến hóa hòa tan vào cóc tinh, nhưng loại vũ khí hàm răng sắc bén này lại không ở trong phạm vi loại bỏ.

*ác thi : thi thể của kẻ ác

Ngược lại, liền giống như con chuột, Bồ Tát quỷ này còn chỉnh sửa hàm răng này vô cùng sắc bén.

Cho nên cắn trúng một cái, thật sự là thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình, mà đầu lưỡi bị cắn có cái mùi vị đau đớn không dễ chịu như thế nào, phần lớn mọi người đều có kinh nghiệm.

Bồ Tát quỷ che miệng đau đến lăn lộn trên mặt đất, nó là cóc thành tinh, cũng không cần nói về mặt mũi gì.

Cái này vừa lớn vừa dai, mềm nhũn thật giống như bàn tay bàn chân đang vỗ trên mặt đất, lại tiếp tục kéo đầu lưỡi thật dài ra ngoài, đầu vẫn còn đầy lổ máu, dáng vẻ cực kì khủng bố đáng sợ.

Mẹ của thôn trưởng bị dọa đến phát sốt, thần kinh tự khống chế của bà cụ lại không lớn, liền tiểu trong quần.

Phải nói mẹ thôn trưởng ở trong thôn này được coi là người chịu khó cung phụng Bồ Tát nhất.

Nhưng vào lúc này Bồ Tát đang ở trước mắt, lại bị dọa cho sợ đến run rẩy, đúng như gần đây vào mỗi đêm thì mấy người chơi đều ném Đầu Phật vào mấy nhà trong thôn, nhưng cho dù ném vào nhà nào, ngày hôm sau cũng sẽ lặng lẽ đặt lại vị trí cũ.

Phần tín ngưỡng này, châm chọc biết bao.

Bồ Tát quỷ kia tự mình đang đau đến cuống cuồng, bỗng dưng quay đầu lại thấy bà cụ kia bị dọa cho sợ đến ánh mắt nứt ra, miệng còn chảy nước miếng, dáng vẻ càng dọa người hơn.

Nó bị giật mình, liền giãy giụa càng dữ hơn. Tiếng động của nó càng lớn, bà cụ bên này cũng càng sợ run run.

một người một quỷ làm tổn thương nhau một hồi lâu, cửa ngoài Từ Đường như có một tiếng vang, là tiếng mở khóa cửa và khóa bị rơi xuống đất.

Tiếp đó cửa liền bị đẩy ra, Bồ Tát quỷ cùng mẹ thôn trưởng nhìn sang, chỉ thấy tất cả 6 người ngoài kia xuất hiện tại cửa.

Dẫn đầu dĩ nhiên là Chúc Ương đang khoanh tay, đầy hăng hái nhìn cảnh này.

cô cười nhạo nói : "Ai da! Có một số người cho dù có nói với nó như thế nào, trong lòng vẫn không có chút tự kiểm điểm nào, dáng dấp xấu xí không tự biết, còn tự cảm thấy mình rất tốt đẹp đi khắp nơi cưới cô dâu xinh đẹp."

"Nhìn xem, đưa tới một người xấu xí xứng đôi với nó, chính nó lại bị làm cho sợ."

"Ê, tao nói mày hoảng sợ cái gì chứ? Mày không soi gương sao? Cho dù không có gương, thì không phải cóc tinh cũng có bản lãnh gọi là "tự nhìn bãi nước tiểu của mình soi" sao? Mày nhìn chính mình cũng bị làm cho buồn nôn, bà cụ thấy mày cũng sợ tới vậy."

"Mày làm cho bà cụ người ta phải nghĩ như thế nào? Bà cụ không có quyền lợi con người sao? Người ta thành kính cung phụng mày mấy chục năm, ngày ngày quỳ dập đầu với mày, sao mày có thể làm cho lòng người ta sợ hãi như vậy hả?"

Mấy người chơi nghe vậy che miệng cười không ngừng, bọn họ cũng từng trải qua nói đạo lý chân thật trong trò chơi, lôi kéo quỷ quái cũng xem như là thông thường.

Từ trước đến nay Bồ Tát cóc tinh này được tính là Boss có độ khó nhất, hình thành quân đoàn mười mấy cô dâu quỷ, còn sai khiến cả đám người ngu đần trong thôn.

Thấy thế nào đều vượt qua dạng mức độ trước kia, nhưng dốc lòng làm việc tới nay, ngay cả hiện tại đối mặt với quỷ quái thành tinh trăm năm này, mọi người cũng không thấy phải sợ.

Chỉ cảm thấy đây là một trò vui, vô cùng vui vẻ muốn cưới cô gái xinh đẹp người ta, kết quả vén khăn voan lên thì phía dưới là một bà cụ răng thối nát khuôn mặt khô héo.

Nếu là đàn ông bình thường sợ rằng đã bị dọa đến mở miệng hét lớn cũng có thể, huống chi con cóc tinh này vốn là bị Chúc Ương năm lần bảy lượt dày vò làm tổn thương càng thêm tổn thương hơn.

Trước nghe thấy cô nói còn không có cảm giác thật, vào lúc này thật được người thật trước mắt, đầu đầy thảm hại, còn có dáng vẻ khô héo mất nước như hấp thu quá nhiều muối vậy, mới thật sự cảm thấy phải nói Boss của vòng chơi này rất thảm.

Từ lúc bắt đầu lộ mất, liền bị Chúc Ương tàn phá một các cực kỳ tàn ác.

Vào lúc này cả con yêu quái mềm yếu như không xương nằm úp trên đất ôm đầu lưỡi kêu đau, đâu còn chút đáng sợ nào? Chỉ cảm thấy bọn họ mới là người xấu, nhìn dáng vẻ đối phương mới là người đáng thương bị trò chơi bố trí hành hạ.

Tề Kỳ vốn là miệng không buông tha người khác, vào lúc này càng cay nghiệt tiếp lời Chúc Ương ——

"Ôi, tôi nói bà cụ này cũng thật là, ngài nhìn cho kỹ đi, đây chính là Bồ Tát mà ngài đã cung phụng cả đời, hiện tại Bồ Tát tới cưới bà, đây là phúc phận biết bao!"

"Mới vừa rồi lúc trong bữa tiệc, con trai của bà cũng thì thầm với bọn tôi mấy chục lần? nói gì mà Bồ Tát chịu vào thôn các người, nó đã che chở thôn này của mầy người trăm năm qua, đây là vô cùng may mắn."

"Còn nói cho chúng tôi biết cho dù kaf con gái nhà ai, chỉ cần bị chọn trúng thì phải hầu hạ Bồ Tát, đều là chuyện vô cùng tốt. Ngài xem ngài thành kính nhiều năm như vậy, ý muốn trong lòng rốt cục cũng thành, Bồ Tát cảm động và nhớ nhung lòng thành của ngài, tự mình đến đón ngài đến hầu hạ bên cạnh, ngài cũng nên vui mừng đi chứ? Sao lại tiểu ra quần làm cho Bồ Tát ngột ngạt hả?"

Phó Viên dùng cánh tay đụng đụng cô ta: "Sao cô biết bà cụ người ta không phải là bởi vì quá vui mừng nên mới đi tiểu như thế? Hơn nữa biết đâu Bồ Tát thích bộ dạng thế này thì sao."

Tề Kỳ như bừng tỉnh hiểu rõ vỗ vỗ cái trán: "Đúng đúng! Đúng là tôi quên, Bồ Tát liền thích vật bẩn, mấy thùng nước ngâm đồ bẩn, bọn tôi còn lo lắng Bồ Tát ngài ăn không có vị, một thùng tăng thêm vài cân muối ăn đó?"

"Bồ Tát ngài ăn vào có cảm thấy gì không?"

Bồ Tát quỷ kia hận đám người này hận muốn chết, đầu tiên là sơ ý bị móc hết con ngươi trên đầy, suýt chút nữa là bị phá hết pháp thuật, tiếp đó còn bị muối ăn ướp đến cả người mệt lả muốn chết.

Từ lúc thành tinh tới nay nó vẫn chưa từng ăn thiệt thòi lớn như vậy, hiện tại vốn là mười phần bản lãnh lại bởi vì tổn hao tinh khí nhiều chỉ phát huy ra được một phần.

Nhưng đám người này vừa xuất hiện trước mắt, thù mới hận cũ tính vào một chỗ, vào lúc này nó không có cách nào ra tay, nhưng đám cô dâu quỷ cũng không phải là cảnh vật đẹp mắt.

Đêm lễ tế này, vốn là lúc đám cô dâu quỷ có oán khí nhiều nhất, sức mạnh lớn hơn, mấy người này dù là có chút lai lịch, đó cũng là lên trời không đường đi, xuống đất không cửa.

Nghĩ tới điều này Bồ Tát quỷ liền cười hắc hắc, cũng không biết nó làm cái gì, Từ Đường mới vừa rồi còn trống rỗng, đột nhiên xuất hiện một người mặc đồ cô dâu màu đỏ.

Tiếp đó là người thứ hai, người thứ ba, thứ tư, trong chốc lát chỗ Từ Đường không nhỏ này liền trở nên chen chúc nhau.

Cả người của đám cô dâu kia tản ra oán khí lạnh lẽo, cả phòng trở nên dày đặc không khí ma quỷ, hơi thở không tốt bao phủ một mảnh.

Đỏ tươi đầy phòng giống như xông phá vách tường xiềng xích, khiến co cả ánh trăng trên bầu trời cũng dính vào máu đỏ.

Mấy người chơi hoảng sợ, thầm nghĩ không tốt, nhìn hình dáng Bồ Tát quỷ kia thê thảm cho là nó đã là thế suy sức yếu, đã quá mức đắc ý vênh váo rồi.

trên thực tế chỉ là những cô dâu quỷ này đứng đơn độc, trên người phát ra hơi thở oán niệm hung ác, là có thể ngang hàng với quỷ quái ở trạm kiểm soát ngày trước rồi.

Mà hiện tại nhân vật như vậy có ba bốn mươi người, căn bản là Bồ Tát quỷ không cần ra tay, nhưng mà những cô dâu này, có không cam lòng cùng oán khí ngất trời trong đêm lễ tế, tất cả đều lên thì không phải là mấy người bọn họ có thể ứng phó được.

Huống chi còn phải đề phòng khả năng quấy rầy tới người dân, phát hiện ở trên tay bọn họ cũng không còn nắm giữ mấy đứa bé.

Mấy người bày ra tư thế, trên tay mỗi người chơi đã nắm chặt đạo cụ bùa chú đổi trước khi bắt đầu trò chơi, chuẩn bị xông vào một cuộc ác chiến.

Cóc tinh cười gằn và sát ý lành lạnh của đám cô dâu quỷ, pha trộn thành một không khí âm u tà ma phát run.

Bồ Tát quỷ ra lệnh một tiếng, kêu đám cô dâu quỷ bắt những người này lại.

Nhưng đầu lưỡi dài ra hai mét còn chưa kịp rụt lại đã bị Chúc Ương dẫm chân lên rồi.

Mấy người chơi nữ bọn họ vào phó bản lần này là được cung cấp mỗi người một đôi giày xăng đan bệt và một đôi giày thể thao, dù sao khắp nơi trong trò chơi đều là đường núi gập ghềnh.

Nhưng Chúc Ương đi hợp chợ đã mua giày cao gót, lúc trước cũng không có mang, vào lúc này ra ngoài là đêm quyết chiến, cô lại mặc quần áo và phụ kiện không thuận tiện như vậy, lúc ấy còn bị mấy người oán thầm vài lần.

Nhưng vào lúc này, giày cao gót bén nhọn giống như cái đinh cắm vào đầu lưỡi của cóc tinh, theo sức mạnh của Chúc Ương liền cắm chặt đầu lười bám vào trên mặt đất.

Bồ Tát quỷ mới vừa đau đớn xong, bây giờ đau đớn này còn mãnh liệt hơn, liền đau đến tiếng rít gào một tiếng.

Thậm chí người ở chỗ này có thể thấy rõ cả người nó cũng đang run rẩy.

Chúc Ương nhếch miệng lộ ra một nụ cười ác độc: "Tao còn đang suy nghĩ nếu chỗ ở của mày quá xa, thì mấy cô gái không có trong phạm vi triệu hoán, đến lúc đó cho dù có cô hồn dã quỷ khác ra ngoài chặt chém mày, đối với người trong cuộc cũng không đủ hả giận đâu."

"Ha ha..., không nghĩ tới mày tự mình kêu gọi mọi người tới đây, đám người bọn mày đều tự dâng đầu đúng là khéo hiểu lòng người, tao cũng không biết nên phát giải nhất tự dâng đầu cho người nào nửa."

"Yên tâm, trong những người được đề cử thì nhất định sẽ có tên của mày."

Bồ Tát quỷ nghe lời này cảm thấy không ổn, trên người cô gái này hiển lộ ra mùi vị đắc ý quá rõ ràng khiến cho nó cảm thấy bị uy hiếp, bản tính sinh tồn nhạy bén của yêu quái trực tiếp thậm chí là đang thúc giục nó chạy trốn.

Chẳng qua là lúc này đầu lưỡi nó bị đóng trên mặt đất, lại trốn chỗ nào được? Đau nhức kéo dài khiến nó không đủ can đảm cắt đuôi cầu sống.

Nhưng Bồ Tát vẫn chịu đựng đau nhức, hai má phồng lên gõ gõ, phát ra một biên độ sóng, đám cô dâu quỷ cảm ứng được biên độ sóng này, rối rít chuyển sang mấy người chơi.

Cho dù không muốn, thân thể cũng không thể khống chế phát tiết oán niệm và không cam lòng tới hướng này.

Mà cùng lúc đó, trong tay Chúc Ương lại xuất hiện một quyển sách, tâm niệm vừa động đã lật tới tờ giấy thuộc về Bồ Tát quỷ.

Sau đó chỉ thấy cô cầm một tờ giấy dính máu sượt qua trang sách, đám cô dâu quỷ đang muốn nhào tới bọn họ liền đứng yên.

Giống như phim tạm ngừng trên TV.

Bồ Tát quỷ chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy, đang muốn dồn dập thúc giục những cô dâu quỷ này ra tay, nhưng trong chớp mắt, không ngờ cảm giác được khống chế của nó với đám cô dâu quỷ bị đứt ra rồi.

Giống như sợi dây khống chế tượng gỗ, nếu như sợi dây bị cắt đứt, người cầm dây cảm nhận được đầu tiên.

Ngay sau đó lại nghe được trên mặt đất loảng xoảng loảng xoảng một tiếng.

Chỉ thấy Chúc Ương nhận lấy một cái bao bố Viên Bân đem tới, ném tới trước mặt đám cô dâu quỷ, bởi vì rơi xuống đất mà bị đánh tan.

Đồ vật bên trong rơi tán loạn, rõ ràng là một đống dao có hình dáng khác nhau, kiểu dáng khác nhau.

Dao trang trí, dao gấp, dao cắt cá, dao trái cây, dao gọt mía.

Những thứ này đều là ngày hôm qua Chúc Ương kêu hai đứa bé mua về.

Nông thôn cũng không có chủ trương can thiệp chế tạo dụng cụ, quầy hàng lái buôn trên thị trấn chỉ cần có người mua, bao nhiêu cũng có để bán.

Hai đứa bé nói dốc là gần đât trên núi mọc nhiều nấm Tùng Nhung, người trong thôn muốn mua dao găm đi đào, trên thực tế đào Tùng Nhung căn bản không cần dao găm, mà người bán hàng rong cũng không cần biết lý do.

Cứ như vậy, hai đứa bé liền vác hai bao đủ loại dao găm trở về.

Chúc Ương lạnh lùng cười một tiếng: "Các cô gái, còn đứng ngây ra đó làm gì? Lóc thịt sống con cóc này không phải là một việc khó đối với các cô."

cô nói vừa xong, liền có một cô dâu nhặt một cây dao lên trước, sau đó không kiên nhẫn vén khăn voan trên đầu ra, rõ ràng chính là em gái người chơi tóc vàng.

Tiếp theo là thứ hai, nhặt lên một thanh dao gấp đang mở ra, cũng không nhịn được gạt khăn voan xuống, người này là Tú Tú.

Sau đó người thứ ba thứ tư, phần lớn người trong này bọn họ đều không biết, nhưng cô bé mà Tề Kỳ gặp ở lu gạo và Đại Nha mà bọn người Phương Chí Viễn từng đụng mặt cũng có ở bên trong.

Đám cô dâu quỷ lộ ra khuôn mặt trắng bệch u ám, nhưng vẫn có thể nhìn ra hình dáng xinh đẹp thanh tú khi còn sống như cũ.

Mười mấy người cùng chuyển sang Bồ Tát quỷ.

Rốt cuộc lúc này Bồ Tát quỷ cũng luống cuống, cho dù là có đau hơn nửa cũng không thể không cắt đầu lưỡi bảo vệ tánh mạng, hàm răng hung hăng cắn.

Cắn xuống cả đầu lưỡi, không có rằng buộc nó đang chuẩn bị biến mất chạy trốn.

Nhưng đám cô dâu quỷ bị con cóc ghẻ này khống chế nhiều năm như vậy, đã thăm dò được bản tính của nó, thói quen, còn có kiểu cách hành động.

Mới vừa cắn đứt đầu lưỡi còn chưa kịp chạy, liền bị một cái dao ghim đến lổ máu trên đầu.

"Ô ~~~ "

Bồ Tát quỷ còn chưa thích ứng cơn đau nhức ở đầu lưỡi, cửa tử pháp thuật liền bị ghim rách, pháp lực không ngừng được tuôn ra ngoài, đâu còn cơ hội chạy trốn nửa?

Lúc này tất cả cô dâu đều xông tới, từng đôi mắt oán độc nhìn nó, nhìn đến mức mắt đã bắt đầu chảy máu.

Mấy người thay nhau ra sân, dao trong tay đều có cách dùng khác nhau.

Vững chắc ghim vào tay chân, sắc bén nhẹ nhàng quẹt ra một lớp da, lột ra từng tấc từng tấc da, chặt xẻo từng dao từng dao.

Động tác của đám cô dâu cũng rất chậm, không chút hoang mang, giống như chuyện này có thể vẫn tiếp tục được, khiến nó đau khổ thiếu một giây, chính là không cam lòng đã phải chịu hành hạ nhiều năm qua.

Mặc dù Bồ Tát quỷ là cóc ăn hết ác thi biến thành tinh, trăm năm qua ác thi đã không còn là một túi da, càng là tinh lực và hồn phách được nó tu luyện.

Mỗi một dao hành hạ khiến nó đau đớn giống như trong lửa đốt cháy, này vẫn chưa xong, mấy cô gái ma quỷ này lại ném mấy túi đồ đi vào ——

"À suýt chút nữa tôi đã quên rồi, thuận tiện còn kêu mấy đứa bé đem mấy túi muối về nửa."

Đám cô dâu quỷ thấy muối, nghĩ đến mấy ngày cóc tinh ăn mấy thứ thờ cúng ngâm muối thì thiếu chút nữa bị khô cạn mà chết thảm.

Rối rít cười xấu xa nhặt muối lên, từng nắm từng nắm sát vào chỗ da thịt lộ ra vì bị lột da của con cóc.

Cóc tinh có phản ứng trực tiếp rõ ràng với muối, tay chân co quắp mãnh liệt, hình dạng giống như thịt nằm trên thớt này khiến cho mấy cô gái vô cùng thích thú.

Nhân quả báo ứng trong Từ Đường vẫn còn tiếp tục, cái đêm này vẫn còn rất dài.

Nhưng lúc này đã qua mười hai giờ, đi tới ngày thứ mười một, cái này tuyên bố bọn họ đã qua vòng thuận lợi.

Đừng nói là hiện tại Bồ Tát quỷ đã mất sức mạnh, chẳng sợ đột nhiên nó khôi phục lại thời kỳ mạnh nhất, theo quy tắc của trò chơi cũng không thể ra tay với bọn họ rồi.

Bọn họ an toàn!

Lại còn sống vượt qua một vòng chơi, điều này làm cho tất cả mọi người rất hưng phấn, quan trọng là lần này còn dễ dàng như vậy, ăn ăn uống uống ngắm núi ngắm sông một chút cũng không quên.

Có lão đại chỉ huy, lại có lão đại kéo giá trị thù hận đến ổn định, thậm chí mười ngày qua bọn họ mới đụng phải quỷ có một lần, cũng là một hồi sợ bóng sợ gió.

Nhưng tất cả mọi người không có vội vả rời khỏi trò chơi, dù sao thôn này thật sự là một nơi tập hợp đám ma quỷ, không xem đến kết cục cuối cùng khó tránh khỏi tiếc nuối.

Phương Chí Viễn hỏi Chúc Ương: "thì ra là cô muốn tôi lấy máu của thôn trưởng là dùng để làm cái này? Tại sao máu của ông ta có thể khiến cho mấy cô gái này thoát khỏi khống chế của Bồ Tát quỷ?"

Hỏi xong mới giật mình đây là đạo cụ của người ta, không thể tùy tiện hỏi.

Liền ha ha nói sang chuyện khác với Viên Bân: "nói về lấy máu của lão cẩu này cũng đơn giản, trên tay áo của tôi giấu một cái đinh đi xô đẩy mời rượu ông ta liền thuận thế quẹt qua."

"Lấy cớ nói buổi trưa giúp bố trí bàn tiệc nên không cẩn thận dính vào người, sẽ không có ai nghi ngờ."

Người nông thôn sinh sống qua loa, căn bản là vết thương nhỏ không đáng lo, nhà nông quanh năm suốt tháng làm việc đốn củi chặt tre, người nào mà không chịu mấy lần bị thương?

Mấy người đang trong này nhìn tập thể đang giải phẩu con cóc, nhìn mấy cô gái này có lẽ còn có thể chơi thật lâu, liền cũng tạm thời đi tới bờ sông.

Mà cùng lúc đó, cả nhà thôn trưởng lại ở bên ngoài cầm đèn pin gấp gáp tìm mẹ của mình.

Hôm nay là một ngày có tiệc vui, vừa phải bận việc gấp mấy lần, lại vừa đề phòng những người ngoài kia, còn phải ứng phó một đám con nít đói đến choáng đầu, cả ngày cũng hò hét loạn lên, đương nhiên không ai chú ý một bà cụ đã đi đâu.

Nông thôn không thể so với thành phố, cứ như vậy, người dân trong thôn đều biết, không thấy người chỉ biết có khi bà ta chạy đến bên kia tham gia náo nhiệt, không phải lúc nào cũng người chú ý.

Đợi buổi tối về đến nhà đã sắp mười giờ, cả nhà ăn uống đến bóng loáng đầy mặt mới giật mình mẹ của mình chưa có trở lại, lại hỏi thăm lẫn nha, mấy anh em và mấy đứa nhỏ trong nhà hôm nay cũng không ai nhìn thấy bà nội.

Thế mới biết không tốt, nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ cho là bà cụ ngã ở chỗ nào không bò dậy nổi, chuyện này đối với nông thôn là chuyện thường xảy ra.

Người cả nhà cầm đèn pin tìm khắp thôn hồi lâu, trở về tập họp ở nhà mấy lần, cũng không tìm được người.

Người trong thôn cũng bận rộn một ngày, nếu bình thường còn có thể giúp ông ta đi tìm, nhưng bây giờ đã trễ thế này, ai còn muốn hơn nửa đêm chạy ra ngoài nhỡ không may té xuống hố thì sao?

Huống chi tối nay Bồ Tát đón cô dâu, ở bên ngoài lắc lư loạn xa đụng phải Bồ Tát gặp chuyện không may thì sao?

Cả nhà thôn trưởng không có cách nào, nhưng cũng không thể không tìm mẹ, liền chia ra đi tìm khắp nơi.

Mắt nhìn thời gian đã qua nửa đêm, thôn trưởng một người tìm đến bờ sông, bờ sông có quỷ nước, cho nên ông ta đặc biệt cẩn thận.

Đột nhiên ông ta nghe được một loạt tiếng kêu ô ô, có chút giống tiếng của mẹ ông ta, liền vội vội vàng vàng chạy tới.

Ánh sáng đèn pin chiếu thẳng tới, quả nhiên là mẹ của ông, vào lúc này nửa người của bà ta chôn ở trong nước, mặc một bộ quần áo màu đỏ, cả khuôn mặt ướt nhẹp trắng bệch ở trên nước khiên thôn trưởng sợ hết hồn.

Chương Trước/65Chương Sau

Theo Dõi