Saved Font

Trước/50Sau

Nữ Phụ Ác Độc Là Một Bé Rồng

Chương 48: C48: Chương 48

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Hưu Hưu bị Tạ Chấp bắt đi, để lại Sở Yến một mình đối mặt với Trình Tấn.

Cậu ta có chút bối rối, sự nhiệt tình và vui vẻ mà cậu ta từng có khi nhìn thấy Trình Tấn giờ đã thay đổi, dường như từ khi biết được đó là cha ruột của mình, càng cảm thấy xa lạ và hụt hẫng hơn.

Sở Yến nghiêng đầu, không ngừng nhìn về phía Hưu Hưu rời đi.

Thấy Sở Yến không muốn nhìn mình, Trình Tấn nhẹ giọng nói: "Sáng nay cháu có luyện tập đứng tấn không?"

Câu hỏi này giống như ngày hôm qua không có chuyện gì xảy ra, cũng không có gì thay đổi, Trình Tấn vẫn chỉ là người chú thỉnh thoảng đến nhà dạy cậu ta kỹ năng bơi lội và tập võ.

Sở Yến lắc đầu: "Không ạ."

"Vậy thì hôm nay coi như ngày nghỉ đi, ngày mai không được lười biếng. Luyện võ là việc cần có thời gian và công sức."

Sở Yến ngơ ngác nhìn Trình Tấn, không hiểu sao người đó lại chỉ nói những chuyện khác.

Trình Tấn cười với cậu ta: "Không phải trước kia Tiểu Yến đã tự nói ra sao? Cháu phải học võ thật giỏi, sau này đánh bại những kẻ xấu với Hưu Hưu, đồng thời bảo vệ Hưu Hưu khi em ấy bị kẻ xấu bắt nạt."

Anh ta đang nói về điều mà mấy đứa trẻ đã nói trước đây khi chúng chơi đùa.

Nghe người đó nghiêm túc nói như vậy, Sở Yến có chút xấu hổ.

Cái gì mà đánh bại người xấu, cậu ta lại bắt chước con nhóc kia nói những lời buồn nôn như vậy!

"Cháu, ngày mai cháu sẽ tiếp tục..."

Lời này vừa ra, ngay cả bản thân Sở Yến cũng không thể tin được, cứng đơ cả người.

Lẽ ra cậu ta nên nói rằng mình sẽ không bao giờ tập võ nữa! Tại sao lại là ngày mai tiếp tục?

Gương mặt Trình Tấn dịu đi một chút, cười nói: "Giỏi lắm, phải kiên trì, thế mới là đàn ông chân chính."

Lời muốn nói lại bị lời khen của người đó làm nghẹn lại, Sở Yến gãi gãi má, không biết nên nói cái gì.

Trước mắt bầu không khí rất tốt, Trình Tấn nhân cơ hội rèn sắt khi còn nóng: "Tiểu Yến vừa rồi đi chơi ở đâu?"

Sở Yến có chút sửng sốt, nhớ tới vừa rồi Trình Tấn lo lắng đi vào, bèn hỏi: "Chú nghĩ cháu bỏ nhà đi hả?"

Trình Tấn còn chưa kịp trả lời, Sở Yến đã tiếp tục nói: "Cháu còn lâu mới bỏ nhà đi bụi, cho dù vậy cũng sẽ không dẫn nhóc con đi theo."

Vừa nói cậu ta vừa liếc nhìn Trình Tấn, ý của người lớn các người luôn khó hiểu như vậy.

Trình Tấn thực sự cảm thấy không được tự nhiên khi bị nhìn như vậy, anh ta mỉm cười che giấu sự xấu hổ của mình.

Không thể trách anh ta được, vừa rồi trong điện thoại Sở Hàn Lan cũng không nhắc đến chuyện con trai ra ngoài lại dẫn theo Hưu Hưu. Xem xét chuyện xảy ra ngày hôm qua, anh ta khó tránh khỏi suy nghĩ quá nhiều, nóng lòng sẽ dẫn đến hỗn loạn.

Đang nói chuyện, Sở Hàn Lan cuối cùng cũng vội vàng quay lại.

Anh cau mày bước vào, vẻ mặt căng thẳng cũng dịu đi đôi chút khi nhìn thấy Sở Yến đang bình yên ở bên cạnh Trình Tấn.

Trình Tấn gật đầu với anh: "Sếp Sở."

Sở Yến vô thức muốn gọi cha, nhưng vừa mở miệng lại đột nhiên cứng đờ.

Cậu ta không biết có nên tiếp tục gọi cha hay không.

Sở Hàn Lan liếc nhìn biểu cảm của Sở Yến, biết đứa nhỏ này có chút mơ hồ không hiểu, vì thế tự nhiên hỏi: "Hai người đang nói cái gì vậy?"

Sở Yến không nói gì, để Trình Tấn tiếp lời: "Tôi đang nói chuyện hôm nay thằng bé quên luyện tập đứng tấn, hôm nay làm biếng rồi."

Sở Yến theo bản năng phản bác: "Cháu không có!"

Trình Tấn cười theo lời cậu ta và nói: "Đúng, chú nói sai rồi, Tiểu Yến hôm nay tập trung nghỉ ngơi."

Sở Yến mấp máy môi, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Ngày mai sẽ luyện tập."

Nói được mấy câu, cậu ta nhận ra đối mặt với bọn họ cũng không khó khăn gì, ngước mắt nhìn Sở Hàn Lan: "Hưu Hưu đi uống nước với Tạ Chấp rồi ạ."

Sở Hàn Lan gật đầu tỏ ra đã hiểu, sau đó hỏi: "Sao sáng nay con chạy ra ngoài chơi mà không báo cho dì biết?"

Sở Yến cúi đầu, hạ giọng nói: "Con đã nói rồi."

"Con nói con sang nhà Văn Anh, dì Vương tới nhà họ Văn cũng không tìm thấy con và Hưu Hưu, con có biết chúng ta lo lắng cỡ nào không?"

Giọng nói của Sở Hàn Lan lạnh lùng và nghiêm khắc, mặc dù giọng điệu lúc này rất bình tĩnh, không có quá nhiều cảm xúc, nhưng Sở Yến lại vẫn nghe được một ít trách móc.

Cậu ta chớp chớp đôi mắt khô khốc: "Con xin lỗi, lẽ ra con không nên chạy ra ngoài với Hưu Hưu."

Nhìn thấy cậu con trai vốn vui vẻ trong thời gian ngắn đã trở nên mong manh và nhạy cảm như vậy, Sở Hàn Lan thở dài: "Tiểu Yến, cho dù chỉ có một mình, con cũng không thể cứ thế chạy ra ngoài mà không nói gì được."

Ý của câu này là, cha cũng sẽ lo lắng cho cậu ta sao? Sở Yến chậm rãi chớp mắt, vị chua trong mũi biến mất.

Trình Tấn nhẹ nhàng sờ đầu cậu ta và nói: "Tiểu Yến, không cần nói xin lỗi, không có chuyện gì sai, lần sau con ra ngoài chỉ cần nói cho người lớn biết, để chúng ta biết con đi đâu."

Sở Yến nhìn hai người trước mắt, không hiểu sao, nút thắt trong lòng dường như nhỏ lại, khiến cậu ta cảm thấy có nói ra suy nghĩ của mình cũng không sao cả.

"Con…" Cậu ta cắn môi, ngập ngừng nói: "Thật ra con đã đến nhà chú Trình, ở ngay bên ngoài."

Những lời này khiến hai người lớn đồng thời sửng sốt.

Trình Tấn còn bất ngờ hơn, phải biết là vừa rồi anh ta thực ra đang ở nhà, làm sao có thể biết mình và đứa nhỏ này chỉ cách nhau một bức tường.

"Hưu Hưu không khát nữa."

Uống nước xong, khóe miệng Hưu Hưu ươn ướt, kéo Tạ Chấp lại: "Chúng ta đi tìm anh Tiểu Yến và chú Trình đi."

Tạ Chấp dùng chút sức kéo cô bé lại: "Em muốn xem phim hoạt hình không?"

Phim hoạt hình?

Hưu Hưu suy nghĩ một chút, cảm thấy muốn cùng anh Tiểu Yến chơi đùa nhiều một chút.

"Không…"

Cô bé còn chưa nói xong, Tạ Chấp đã vội vàng nói: "Anh muốn xem, Hưu Hưu có muốn cùng xem không?"

Anh Tiểu Chấp thực sự muốn xem phim hoạt hình? Hưu Hưu kinh ngạc, trợn to hai mắt: "Thật sao?"

Tạ Chấp gật đầu: "Ừm."

"Hehe, được rồi." Hưu Hưu nhảy dựng lên và đi về phía TV, trông rất vui vẻ.

Cuối cùng cũng tạm thời ổn định được cô bé, Tạ Chấp mới thở phào nhẹ nhõm, bật TV sang kênh Hưu Hưu thường xem. Cậu kiên nhẫn xem nội dung phim hoạt hình nhàm chán.

[Ôi chao, dạo này Hưu Hưu thế nào rồi? ]

Hệ thống đã lâu không xuất hiện lại bất ngờ xuất hiện.

Hưu Hưu sửng sốt một lát: "Chú hệ thống?"

[Câu hỏi này có ý gì? Chẳng lẽ cháu đã quên chú rồi sao?]

"Hả…" Hưu Hưu chớp mắt: "Cháu không quên đâu!"

[Haha, nhìn vẻ mặt tội lỗi của cháu kìa, thì ra cháu đã quên mất rồi.]

Hưu Hưu chọc chọc ngón tay của mình: "Nhưng chú hệ thống đã lâu không đến gặp Hưu Hưu."

[Ừm...] Hệ thống nghẹn lời, cảm thấy cô bé này nói đúng, đã lâu nó không có ở không gian Thứ Nguyên này.

Vừa mới tiễn một ký chủ đi, có chút thời gian rảnh nên quyết định đến xem bé rồng nhỏ không đáng tin cậy này thế nào.

Nhìn vào thanh tiến độ nhiệm vụ, haha, rất tốt, vẫn không nhúc nhích.

Hệ thống siết chặt sóng điện và tự an ủi rằng không sao cả, ít nhất bức tường ở Thứ Nguyên vẫn còn nguyên vẹn và không có dấu hiệu sụp đổ.

Xem lại tình tiết câu chuyện một lần nữa…

Hả, Sở Yến đã nhận ra cha ruột của mình rồi sao?

Không tệ, tiến bộ rất nhanh!

Cốt truyện ban đầu là Sở Yến trở về nhà cha ruột, sau đó cha mẹ Hưu Hưu mới hòa giải!

Sóng điện của hệ thống rung lên phấn khích: [Không tệ, không tệ, Hưu Hưu cố gắng lên, nhiệm vụ sắp hoàn thành rồi.]

Nghe hệ thống khen ngợi mình, trong tiềm thức Hưu Hưu vui vẻ, sau khi nhận ra thì gãi gãi đầu khó hiểu: "Hưu Hưu đã làm gì sao?"

Hệ thống nghẹn họng, không ngờ đây chỉ là diễn biến tự nhiên của cốt truyện phát triển đến mức này?

Không sao, chỉ cần thêm lửa! Hệ thống lấy lại tinh thần, một lần nữa cố gắng giải thích nhiệm vụ cho cô bé: [Hưu Hưu nghe chú nói, để Sở Yến sớm về nhà cha ruột của cậu ấy, từ nay trở đi, cháu phải tìm cách gây rối và cãi nhau với cậu ấy, để cậu ấy không thể ở lại ngôi nhà này nữa...]

Nó vừa nói vừa hưng phấn, nhưng khi nhìn thấy vẻ bối rối trên mặt cô bé ngày càng nặng nề, nó đành phải dừng lại và hỏi: "Hưu Hưu, cháu có hiểu chú nói gì không?"

Hưu Hưu ngơ ngác lắc đầu: "Cháu không hiểu."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé vặn vẹo thành một quả bóng, nghi hoặc hỏi cô: "Tại sao Hưu Hưu lại cãi nhau với anh Tiểu Yến?"

[Bằng cách này, cậu ấy sẽ ngày càng chán ghét nơi này và muốn rời đi.] Hệ thống kiên nhẫn giải thích.

Rời đi?

Hưu Hưu lo lắng hỏi: "Sao anh Tiểu Yến lại muốn rời đi chứ?"

[Bởi vì chú Trình là cha của cậu ấy, Sở Yến nhất định phải trở về bên cha. Chúng ta chỉ đẩy nhanh thời gian hơn thôi. ]

"Hưu Hưu không muốn." Hưu Hưu lắc đầu mạnh mẽ, lo lắng thốt lên: "Không muốn anh Tiểu Yến rời đi!"

Tạ Chấp kinh ngạc quay đầu nhìn cô bé: "Hưu Hưu sao vậy?"

Vì sao đột nhiên lại nói không muốn Sở Yến rời đi?

Hệ thống không nghĩ tới cô nhóc này lại kích động như vậy: [Hưu Hưu ngoan nào, chỉ là nhiệm vụ mà thôi.]

Nhưng mà Hưu Hưu hoàn toàn không nghe lời, vội vàng nhảy xuống ghế sofa, nắm lấy cánh tay của Tạ Chấp: "Anh Tiểu Chấp, nhanh lên. Anh Tiểu Yến sắp bị chú Trình bắt đi mất rồi!"

Tạ Chấp sửng sốt: "Cái gì?"

Cậu còn chưa kịp phản ứng thì Hưu Hưu đã kéo chạy thật nhanh về phía phòng khách.

"Đợi đã, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Tạ Chấp muốn bảo cô bé dừng lại giải thích, nhưng cô nhóc này không biết từ đâu lấy được sức mạnh, căn bản không giữ lại được!

Cậu chỉ có thể loạng choạng và đi theo phía sau.

Hệ thống cũng sốt ruột: [Hưu Hưu, sao cháu lại đi? Đừng làm hỏng việc!]

Hưu Hưu mặc kệ hệ thống nói cái gì, nhìn thấy anh Tiểu Yến và chú Trình từ xa đứng cùng nhau, cô bé phồng má hét lớn: "Không được!"

Một tiếng động lớn khiến ba người quay lại cùng lúc thì thấy hai đứa trẻ đang chạy đến.

Sở Hàn Lan hỏi: "Cái gì không được?"

Hưu Hưu cuối cùng cũng đến trước mặt ba người, cô bé phồng má lên nhìn chằm chằm, như nghĩ đến điều gì đó, quay lại hỏi Tạ Chấp: "Anh Tiểu Chấp, Hưu Hưu hung dữ không?"

"Hả?" Tạ Chấp không hiểu cô bé đang làm gì, do dự một chút: "Khá… hung dữ?"

Giống như một con cá nóc phình lên.

Hưu Hưu hài lòng gật đầu, dùng ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm Trình Tấn.

"Chú Trình không thể mang anh Tiểu Yến đi!"

Trước/50Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Kinh Thiên Kiếm Đế