Chương Trước/9Chương Sau

Nữ Tôn Chi Nuông Chiều Quân Hậu

Chương 6: Nguyệt Sự Đến

Editor: Cây Mía Ngon Ngọt

Rất nhanh, đồ ăn đã được mang lên, bày khắp trên bàn, Lục Yến Tu đang cực kì đói bụng, nếu không phải kiêng dè Diệp Kỷ Đường vẫn còn ở đây, chỉ sợ hắn đã nhịn không được mà bắt đầu ăn, hắn ngồi một bên nhìn Diệp Kỷ Đường vẫn không có động tĩnh gì, lại nhìn những món mỹ vị trên bàn, không được mà dịch đến bên người Diệp Kỷ Đường, ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng nắm góc áo nàng "Hoàng thượng, chúng ta dùng bữa đi"

"Được"

Diệp Kỷ Đường tuy gật đầu đáp ứng, nhưng vẫn như cũ rồi yên không có động tác gì, Lục Yến Tu bên cạnh suýt chút nữa là muốn ngất đi, được cái gì mà được, chẳng lẽ nàng là làm bằng sắt nên không biết đói bụng à? vừa nảy còn giở trò trên người hắn, hiện tại bây giờ đã ghét bỏ hắn rồi sao? quả nhiên nữ nhân này đúng là không phải người tốt lành gì mà.

Tuy trong lòng không ngừng oán hận, nhưng trên mặt Lục Yến Tu cũng không dám biểu hiện cái gì, nếu bị nàng phát hiện, sợ là ngay cả cơm trắng hắn liền không mà ăn, hiện tại Lục Yến Tu chỉ cảm thấy những món ăn trên bàn kia đều đang dụ dỗ hắn, mùi hương của chúng nó đều vô cùng thơm a.

Diệp Kỷ Đường lười biếng dựa vào ghế, bàn tay đặt lên tay vịnh của ghế, như có như không mà gõ nhẹ vài cái, nàng đương nhiên biết tiểu nghịch ngợm trước mặt đang suy nghĩ cái gì, ngoài mặt nhìn như là một đoá hoa yêu kiều nhu ngược, vô hại như một chú thỏ nhỏ, kỳ thật nội tâm chính là đang mắng nàng.

Nhìn bộ dáng hắn nuốt nước miếng, liền biết người này đang đói cực kỳ, nên cũng không tiếp tục đùa cợt hắn, nếu nàng vẫn tiếp tục tàn nhẫn mà đùa cợt người này, chỉ sợ người này ngay tức khắc mà xù lông.

Diệp Kỷ Đường đứng dậy đi đến bên cạnh Lục Yến Tu, tự nhiên mà nắm lấy tay hắn, đem hắn đến bên bàn mà ngồi xuống "Ăn đi"

Những món trên bàn đa số đều là các món ăn thiên ngọt, chỉ có một số món là cay nồng, nhưng đều được đặt phía bên Diệp Kỷ Đường.

Nàng cứ nghĩ rằng tiểu hài tử kia sẽ chờ không nổi mà bắt đầu cầm đũa lên ăn, nhưng khi thấy ánh mắt Lục Yến Tu trông mong mà nhìn nàng chầm chầm, Diệp Kỷ Đường lúc này mới hiểu rõ, Lục Yến Tu hiện tại vẫn xem nàng là Hoàng Thượng của Tây Vân Quốc mà không dám lỗ mãn, khác với Lục Yến Tu tâm ý tương thông với nàng ở kiếp trước, dù cho hắn đang vô cùng đói, nhưng vẫn thực hiện quy củ với nàng.

Diệp Kỷ Đường chậm rãi cầm đũa ngọc gắp một miếng sườn xào chua ngọt mà đặt vào trong chén của Lục Yến Tu "Mau ăn đi"

"Vâng"

Lục Yến Tu lập tức không khách khí, hắn cầm lấy đôi đũa ngọc trên bàn nhanh chóng đem miếng sườn xào chua ngọt kia bỏ vào miệng mình, khuôn mặt nhỏ liền lập tức trở nên thoả mãn, hắn híp mắt cảm nhận vị chua chua ngọt ngọt trong miệng, cảm thấy cái bụng đói kêu vang trước đó đã trở nên thoải mái rất nhiều.

Diệp Kỷ Đường vẫn luôn biết hắn rất thích ăn những món có vị ngọt, chỉ là nàng có chút không hiểu, vì sao ăn nhiều đồ ngọt như thế, nhưng người này vẫn luôn gầy ốm, mới vừa rồi nàng ôm vòng eo của hắn, Diệp Kỷ Đường thấy nếu nàng dùng lực thêm một chút, chỉ sợ eo hắn liền lập tức gãy luôn đi, nàng bất giác hơi cau mày, vẫn nên là từ từ tẩm bổ hắn thật tốt mới được.

Sau khi ăn cơm xong, Lục Yến Tu thoã mãn sờ sờ cái bụng nhỏ đã phình to của mình, cả người cùng cục bột liền trở nên vô cùng giống nhau, Diệp Kỷ Đường không nhịn được mà duỗi tay chọc chọc vào khuôn mặt hắn, trên mặt tính ra là vẫn có chút thịt.

"Hoàng Thượng?"

Lục Yến Tu nghi hoặc nhìn Diệp Kỷ Đường, tựa hồ có chút không rõ, rốt cuộc người này chọc lên mặt hắn làm gì?

"Trên mặt chàng có dính hạt cơm, ta chính là giúp chàng lấy xuống"

"......"

Lục Yến Tu cố nén đi suy nghĩ muốn trắng trợn mà trừng mắt nhìn người này một cái, nhưng sau đó lại an ủi chính mình, người này bây giờ chính là chén cơm manh áo của hắn, là cha là mẹ của hắn, hắn không thể đắc tội nàng.

Vào lúc hắn đang chuẩn bị nói gì đó, liền cảm thấy bụng truyền đến một trận đau đớn, khuôn mặt nhỏ hồng hào chốc lát đã trở nên trắng bệch, hắn cắn môi dưới, che lại bụng nhỏ của mình

"Chàng làm sao vậy?"

Diệp Kỷ Đường vừa dứt lời, liền thấy hắn ngã xuống mặt đất, nàng vội vàng đưa tay ra đỡ lấy hắn, đem hắn ôm vào lòng ngực của chính mình, sự lo lắng trong đáy mắt liền không thể nào che khuất được, nàng lạnh giọng quát "Hàn Xu, truyền thái y"

Lục Yến Tu đương nhiên biết chính mình đang bị gì, nhưng lại thấy Diệp Kỷ Đường vô cùng lo lắng cho hắn, hắn chỉ cảm thấy trong người mình liền có một trận ấm áp, xâm nhập vào sâu trong lòng hắn, nhưng cơn đau nơi bụng nhỏ kia cũng lập tức xua tan đi cảm giác ấm áp đó của hắn, Lục Yến Tu đem thân mình cuộn tròn trong lòng Diệp Kỷ Đường, nghe nàng nói muốn truyền thái y, hắn liền túm lấy áo nàng "Hoàng, hoàng thượng, không cần, không cần...."

"Ngoan, chờ thái y đến"

Sắc mặt Diệp Kỷ Đường lúc này âm trầm đến mức doạ người, chỉ là bàn tay vẫn xoa xoa nơi vùng bụng đang bị đau kia của hắn, Lục Yến Tu rầm rì ghé trên vai nàng mà quật cường lắc đầu "Hoàng thượng, thần, thần thật sự là không có việc gì, bất quá, bất quá chính là..."

Lục Yến Tu quả thật không nói nên lời, chẳng lẽ hắn nói rằng hắn chính là đang đến nguyệt sự, cái này có bao nhiêu là mắc cỡ a.

Nhìn phản ứng của Lục Yến Tu, Diệp Kỷ Đường liền có chút mơ hồ mà đoán được chuyện gì, nàng có chút rối rắm hỏi hắn "Chàng có phải là đang tới nguyệt sự?"

Ngay lập tức, sắc mặt của người trong lòng nàng đang trắng bệch liền trở nên ửng đỏ, hai lỗ tai cũng trở nên đỏ theo, ánh mắt trốn tránh không dám nhìn Diệp Kỷ Đường, người này như thế nào lại nói thẳng ra như vậy chứ, Lục Yến Tu hắn chẳng lẽ không cần mặt mũi hay sao?

"Vẫn là chờ thái y đến xem đi, vẫn là nên điều trị thật tốt một chút"

Diệp Kỷ Đường cũng không hắn ngồi dậy, mà trực tiếp bế ngang hắn đi đến giường, cẩn thận đem hắn đặt lên giường, đem chăn đệm đắp lên cho hắn, Lục Yến Tu tức khắc liền trơ mắt nhìn nàng, cảm động mà chớp chớp mắt.

Ngày hôm nay quả thật có nhiều chuyện khiến hắn vô cùng choáng váng, trước đó còn nghĩ rằng hôm nay chỉ cần vào cung bái kiến, nhưng lại không nghĩ rằng thậm trí hắn còn chưa đặt chân vào cung, liền lập tức được phong thành Quân phi, tiếp đến cứ nghĩ rằng hoàng thượng của Tây Vân Quốc sẽ vô cùng tàn bạo, lãnh khốc, nhưng không ngờ lại đối với hắn vô cùng ôn nhu săn sóc, ngay cả khi hắn đến nguyệt sự cũng không hề chê bai hắn, không biết vì sao, Lục Yến Tu cảm thấy bản thân còn có chút tham lam sự ôn nhu này.

Khi còn ở Bắc Thần, chưa có người nào đối xử tốt với hắn như người đang ngồi đối diện này.

"Hoàng thượng, thần...."

"Sau này không cần câu nệ trước mặt ta như vậy, nghĩ ngơi cho thật tốt, chờ thái y đến"

Diệp Kỷ Đường thuận thế ngồi một góc bên giường, một tay vẫn đặt lên bụng nhỏ của hắn mà xoa xoa, nhìn khuôn mặt nhỏ của hắn, người này cùng mèo nhỏ thật giống nhau, tính tình đều ngoan ngoãn dễ nghe lời như vậy.

"Thần tham kiến hoàng thượng"

Thái y đến đây cực nhanh, tuy rằng nàng không biết trong hậu cung từ khi nào đã xuất hiện một Quân phi, nhưng người đến tìm hắn chính là Hàn Xu đại nhân bên cạnh Hoàng thượng, nàng không nghĩ gì liền cấp tốc mang theo hòm thuốc mà lên đường, quả nhiên khi đi đến, nàng liền nhìn thấy Hoàng thượng đang ngồi bên mép giường của vị Quân phi thần bí kia, trong mắt tựa hồ còn có một tia ôn nhu.

Ôn nhu?

Thái y ngay lập tức bị chính suy nghĩ của mình mà doạ sợ, cứng đờ quỳ trên mặt đất.

"Mau đến xem"

Thái y vội vàng đứng dậy đi đến mép giường, cận thận từ trong hòm thuốc lấy ra một chiếc khăn lụa, đặt lên cổ tay của vị Quân phi thần bí kia, ánh mắt cũng không dám nhìn loạn.

Một lát sau thái y đem khăn lụa lấy ra, đặt vào trong hòm thuốc, lúc này mới lên tiếng "Quân phi khi còn nhỏ hẳn là có bệnh nhưng vẫn chưa được điều trị tốt, vì căn bệnh này, nên mỗi khi có nguyệt sự thì bụng sẽ đặc biệt đau, chỉ cần từ bây giờ điều trị cho thật tốt, không để bản thân bị cảm lạnh là được"

"Được, từ nay về sau bệnh tình của Quân phi do ngươi phụ trách, nếu Quân phi có mệnh hệ gì, trẫm liền lấy mạng cả nhà ngươi"

Diệp Kỷ Đường lãnh ý nhìn thái y đang quỳ trên mặt đất, nhưng trong tay vẫn như cũ mà nhẹ nhàng xoa bụng cho Lục Yến Tu.

"Thần tuân chỉ"

Thái y bây giờ đại khái là không dám thở mạnh, may mà bệnh tình của Quân phi cũng không khó điều trị, nhận được mệnh lệnh nàng liền hành lễ rồi tiến ra ngoài, cửa điện cũng một lần nữa được đóng lại, thái y nhìn tuyết rơi toán loạn bên ngoài, liền nhẹ nhõm thở phào một hơi.

Người vừa đi, trong điện lập tức trở nên yên tĩnh, Diệp Kỷ Đường quay sang nhìn sắc mặt của người nằm trên giường, vẫn còn có chút tái nhợt, vừa vặn cũng bắt gặp ánh mắt của hắn đang nhìn mình.

Diệp Kỷ Đường có chút cảm thấy buồn cười, Lục Yến Tu liền không tự nhiên mà di chuyển tầm mắt, đem chính mình rụt vào trong chăn, chỉ là vừa di chuyển, hắn liền cảm thấy có chút không thích hợp, hắn đem chăn kéo xuống, chỉ chừa ra đôi mắt hoa đào ngập nước, đáng thương nhìn Diệp Kỷ Đường "Hoàng thượng, thần muốn tắm gội"

"Được"

Ngoài miệng tuy rằng đáp ứng, nhưng Diệp Kỷ Đường lại không có dấu hiệu nào là muốn tránh đi, Lục Yến Tu trở nên có chút sốt ruột, người mau đi ra ngoài a, ta đều đã ám chỉ rõ ràng như vậy rồi.

"Hoàng Thượng, La tướng quân muốn cầu kiến, hiện tại đang chờ ở Giao Thái Điện"

Nghe âm thanh của Hàn Xu từ ngoài điện truyền vào, sắc mặt Diệp Kỷ Đường lập tức trầm xuống, nàng thật sự đã quên còn rất nhiều chuyện đang chờ nàng xử lí, nhưng nhìn tiểu hài nhi mềm mại nằm trên giường kia, nàng sinh ra cảm giác luyến tiếc không muốn rời đi, bằng không...

"Hoàng thượng, nếu ngài có chuyện quan trọng cần xử lí, ngài vẫn nên đi nhanh đi, tránh cho tướng quân đợi lâu"

Diệp Kỷ Đường vừa định mở miệng, nói với Hàn Xu bên ngoài rằng trở về bảo La tướng quân ngày mai lại đến, nhưng kết quả không nghĩ tới tiểu tử này đã mở miệng đuổi mình đi, nhưng hắn đã nói như vậy rồi, Diệp Kỷ Đường cũng không thể ở lại nữa, bất quá cứ như vậy mà đi, nàng cảm thấy có chút không cam lòng.

Diệp Kỷ Đường nhìn ánh mắt ngây thơ của Lục Yến Tu, chậm rãi cúi người hôn lên cánh môi của hắn, không dùng sức mà cắn một cái, sau đó nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ và có chút giận dữ của hắn thì mới vừa lòng rời đi.

"Hoàng thượng, Tống thị cùng Tống đại công tử lúc sáng đi trên đường, bắt gặp cảnh Quân phi đang chuẩn bị vào cung, một lúc sau hai người bọn họ cũng tức tốc mà đến Ý Tường cung, đến bây giờ vẫn chưa thấy ra."

Lời Hàn Xu vừa nói cũng không làm ảnh hưởng đến tâm tình của Diệp Kỷ Đường, bất quá khi nhắc đến Ý Tường Cung, nàng đột nhiên nhớ ra một sự kiện, Diệp Kỷ Đường đột nhiên dừng bước đứng ở hành lang dài, nâng mắt nhìn về phía Tây hẻm, chổ đó là hướng của lãnh cung, là nơi dành cho các cung phi phạm tội, nhưng sau khi tiên đế chết, những người trong đó cũng đều đã bị xử tử, nên lãnh cung bây giờ đã trở nên vô cùng vắng vẻ, nhưng bất quá vẫn còn có một người, là Thái Nữ bị phế truất, hiện tại là Tam hoàng nữ.

"Hiện tại trong hậu cung bây giờ đã có Quân phi, nên đương nhiên là không thể có nam tử khác ở trong hậu cung, ngày mai liền đem người đưa đến lãnh cung thôi"

"Vâng"

________________________

"Thái Quân Hậu, thỉnh người đưa ra chủ ý, Hoàng thượng đột nhiên không nói không rằng liền đưa hoàng tử Bắc Thần kia tiến vào hậu cung, vậy Trạch nhi của chúng ta phải làm sao bây giờ, hiện tại bên ngoài chỉ sợ ai cũng đều đã biết chuyện này, không chừng còn đang ở phía sau nhạo báng Trạch nhi" Tống thị một tay lôi kéo Tống Việt Trạch, một tay cầm khăn lụa khụt khịt nói "Thái Quân hậu, người xưa nay vẫn luôn đau lòng cho Trạch nhi, chẳng lẽ bây giờ người nhẫn tâm trơ mắt nhìn những người đó......"

"Ngươi câm miệng"

Thái quân hậu đưa tay xoa xoa trán, Tống thị này thật ồn ào, từ lúc tiến vào liền không ngừng nói, thật khiến người khác cảm thấy đau đầu.

Tống thị bị hoảng sợ, lập tức dùng khăn che lại miệng mình, rốt cuộc là cũng không dám nói tiếp, trước khi đến đây, thê chủ đã nhiều lần dặn dò hắn không được nhiều lời, nhưng hắn không nhịn được a.

"Phụ thân nhất thời sót ruột nên mới như vậy, mong Thái quân hậu thứ tội"

"Trong người bổn cung dạo gần đây có chút không được khoẻ, cần một người bên cạnh phụng dưỡng, nếu bây giờ Trạch nhi đã đến đây, liền lưu lại bên người bổn cung hầu hạ, thế nào?"

Thái Quân hậu hơi nghiêng nghiêng người dựa vào ghế, trong tay nhẹ nhàng vuốt ve mèo nhỏ trong ngực.

"Trạch nhi nguyện ý"

Tống Việt Trạch sau khi nghe thái quân hậu nói như vậy liền trở nên động tâm, hắn đương nhiên hiểu được ý của Thái Quân hậu, nếu hắn ở lại trong cung, Thái quân hậu đương nhiên sẽ nghĩ cách cho hắn, nhưng trong lòng hắn vẫn còn có chút không cam tâm, hắn muốn nhìn vị Bắc Thần hoàng tử kia rốt cuộc là tốt ở điểm nào, mà có thể để cho Hoàng thượng gấp gáp không chờ nổi đem người đón vào hậu cung.

Truyện convert hay : Đấu Phá Thương Khung Thần Chi Viêm Đế
Chương Trước/9Chương Sau

Theo Dõi