Chương Trước/113Chương Sau

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 103

Mâu Nghiên đỡ cô hai chân Thương Mẫn không có sức, toàn bộ trọng lực cả người rơi xuống người Mâu Nghiên.

“Cảm ơn hai vị thông cảm” Mâu Nghiên mang theo Thương Mẫn, cúi mình chào bọn họ.

Du Chí Hoàng đỡ Lưu Hòa Ái quay người vào thang máy rời đi, Thương Mẫn nhìn mái tóc bọn họ đã chuyển màu hoa râm, cái mũi chua xót, nước mắt không ngừng được.

Trung niên mất con, người đầu bạc tiễn người đầu xanh, mà người gây ra tất cả những chuyện này lại là cô.

Nếu như từ lúc bắt đầu cô không ở bên Du Thẳng, cũng sẽ không xảy ra những chuyện với Thương Tuyết sau này, Du Thắng cũng sẽ không chết…

Vừa nghĩ đến chàng trai bầu bạn với cô suốt quãng thời gian thanh xuân giờ đã không còn, Thương Mẫn không nhịn được mà khổ sở.

Mâu Nghiên bế ngang cô lên, trở lại phòng bệnh lần nữa.

Ngồi trên giường bệnh, Mâu Nghiên ngồi xổm trước người cô, khẽ phủi bụi trên ống quần giúp cô.

om-dui-boss-ac-on-103-0

“Thả tôi ra ngoài” Thương Tuyết đập đập vào cánh cửa, cô ta bị nhốt ở trong này đã biết bao nhiêu tiếng, nhưng vẫn luôn không có ai đến thẩm vấn, vốn dĩ cô ta đã chuẩn bị xong lí do thoái thác, trong lòng cũng đã luyện tập vô số lần, nhưng vẫn không đợi được người đến.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, phòng tuyến tâm lý của Thương Tuyết cũng đã bị bóng tối và yên tĩnh này đánh vỡ.

Thậm chí cô ta còn không biết mình ở đâu, nếu Thương Mẫn và Mâu Nghiên cứ nhốt cô ta như thế này, vậy cô ta phải làm như thế nào?

“Có ai không, có ai không?” Thương Tuyết tiếp tục gào lớn.

Trả lời cô ta vẫn là im lặng vô tận.

Nhưng ngay tại khi cô ta không còn hi vọng, đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, Thương Tuyết lập tức vội vàng lùi về phía sau, ngay sau đó, cửa phòng được mở ra.

Ánh sáng lờ mờ ngoài hành lang chiếu vào, có hai người đứng ở cửa ra vào, dáng người Mâu Nghiên cao lớn, còn Trữ Trình thì đứng sau lưng anh.

“Mâu Nghiên..” Sắc mặt Thương Tuyết trắng bệch: “Anh, cuối cùng anh cũng đến rồi”

Từ sau khi biết Mâu Nghiên và Thương Mẫn ở bên nhau, Thương Tuyết đã không còn ôm bất kỳ hi vọng nào với Mâu Nghiên rồi, thậm chí còn hơi e sợ, dù sao, sở dĩ cô ta bị người ta sỉ nhục, trong đó cũng có công lao của Mâu Nghiên.

Rơi vào trong tay người đàn ông kinh khủng thế này, cô ta căn bản không hề có chút sức chống đỡ nào.

Mâu Nghiên không trả lời, bên trong căn phòng này trống rỗng, vách tường được.

bao bọc bởi tấm xốp cách âm, trong phòng chỉ có một chiếc ghế không có lưng tựa, trên mặt đất đặt hộp cơm đã trống không, bởi vì không khí không được lưu thông, tất cả đều lộ rõ vẻ ngột ngạt.

Anh nhìn chằm chằm Thương Tuyết trước mặt, cô ta vẫn mặc bộ quần áo phòng hộ mà ngày hôm trước cô ta mặc khi đến Thương Thị, tuy đã sắp vào đông, nhưng căn phòng quả thật rất ngột ngạt, vì vậy tóc cô ta đã bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, dính đầy trên trán, thoạt nhìn rất chật vật.

“Đã qua bốn mươi tiếng, tôi đoán, chắc chắn bây giờ cô rất muốn đi nhà vệ sinh”

Giọng điệu Mâu Nghiên rất bình thản.

Trong căn phòng này cũng không có nhà vệ sinh, một người bình thường rất khó có thể đảm bảo liên tục bốn mươi tiếng không đi vệ sinh.

Từ khi xảy ra chuyện đến bây giờ, Mâu Nghiên chỉ phân phó nhốt Thương Tuyết ở nơi này, không có bất kỳ hành vi bạo lực nào.

Bởi vì anh biết, có đôi khi, khiến tinh thần người ta sụp đổ còn hiệu quả hơn nhiều so với bắt người ta phải chịu đau đớn da thịt.

Quả nhiên, sắc mặt Thương Tuyết hơi bối rối, cô ta nóng lòng muốn gọi người cũng bởi vì đang rất gấp gáp. Trong phòng ngột ngạt oi bức, cô ta đổ rất nhiều mồ hôi, thức ăn đưa đến có nước có canh, cô ta uống quá nhiều, bây giờ đã nhịn đến đau bụng rồi.

Nhưng cô ta có thân phận cao quý, từ bé được nuông chiều mà lớn lên, vốn không có can đảm ‘giải quyết’ ngay trong phòng này.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Dù Thương Tuyết ngốc thì cũng biết là Mâu Nghiên đang cố ý.

Trữ Trình chuyển một chiếc ghế khác đến, Mâu Nghiên ngồi xuống, lấy bật lửa trong túi quần ra đùa nghịch trong tay.

Thương Tuyết vẫn nhớ cái bật lửa này, mỗi lần Mâu Nghiên xuất hiện trước mặt cô ta, có ý định gài bãy cô ta, đều sẽ chơi đùa chiếc bật lửa này trong tay.

“Nói cho tôi biết, chuyện này còn có ai tham dự?” Mâu Nghiên giương mắt đối mặt với cô ta.

*” Thương Tuyết lùi về sau một bước, do dự.

“Lúc xảy ra chuyện, tôi đã bắt được đám người gây chuyện bên ngoài, bọn họ là một nhóm chuyên nghiệp, thường xuyên nhận tiền rồi gây náo loạn bên ngoài cổng các bệnh viện lớn, bọn họ làm vậy là để che giấu tai mắt tạo cơ hội cho cô”

Bật lửa trong tay Mâu Nghiên vụt ra chút ánh sáng vàng.

“Còn cả axit trong tay cô, loại axit mạnh thế này không dễ bảo quản trong thời gian dài, cần người pha chế trong thời gian ngản, Thương Mẫn đến Thương Thị là hành động bất chợt, ngay cả tôi trước khi cô ấy muốn ra ngoài mới biết, vì vậy chỉ dựa vào một mình cô thì không thể nào tính toán được nhiều chuyện như vậy trong khoảng thời gian ngắn”

Cơ thể Thương Tuyết run rấy, cô ta che bụng mình, từ từ ngồi xổm xuống mặt đất.

“Tôi… tôi muốn đi nhà vệ sinh, chờ tôi trở lại, chắc chắn sẽ nói cho anh biết”

Thương Tuyết rất khó xử.

Truyện convert hay : Vượt Rào Trêu Chọc
Chương Trước/113Chương Sau

Theo Dõi