Chương Trước/25Chương Sau

Phỉ Hoạn

Chương 1

Thuở xưa có một nơi gọi là Bình Châu, ở đó có tòa thành Lạc Nhạn. Mười dặm ngoài thành núi non trùng trùng điệp điệp kéo dài không dứt, được gọi là núi Long Ngâm. Trên núi Long Ngâm có Khiếu Nhiên trại, trước cửa trại cờ bay phấp phới, chiêng trống vang trời. Hôm nay là ngày đại đương gia cưới vợ. A không không, sai rồi. Là tiếng trống trận như sấm, thanh âm hô ‘giết’ vang lên rung trời. Quan binh hôm nay tới đây tiêu diệt sơn phỉ.

“Cẩu quan, có bản lĩnh thì tiến vào đây, gia gia ở chỗ này chờ ngươi!” Trên cổng trại cung tiễn đầy trời chính là sơn phỉ, chết đến nơi còn không quên khua môi múa mép tranh cao thấp.

Quân gia cầm đao dẫn theo quan quân đang ở trước cửa trại vùi đầu tiến công, ngửa đầu gân cổ cãi lại: “Cường đạo, chỉ biết làm rùa đen rụt cổ trốn bên trong! Lão tử hôm nay sẽ ngay tại cửa trại giết ngươi!”

“Mỗi người trong Khiếu Nhiên trại ta đều là hảo hán, còn sợ cái tên mặt trắng ngươi sao!”

“Ta phi! Ngươi nói ai mặt trắng!”

“Ai giậm chân thì đó chính là mặt trắng!”

“Tên mặt than đen đúa xuống đây! Để cây đao trong tay lão tử dạy ngươi biết nên nói chuyện với quan gia như thế nào!”

“Tên mặt trắng ngươi lên đây! Gia gia cùng ngươi đại chiến ba trăm hiệp!”

“Ngươi có bản lĩnh thì xuống đây!”

“Ngươi có bản lĩnh thì lên đây!”

“Ngươi xuống đây!”

“Ngươi lên!”

“Ngươi xuống!”

“Lên!”

Tranh tới cãi lui, ầm ĩ ồn ào náo động um trời. Hai quân đang hùng hổ đối chọi thoáng chốc biến thành đàn bà chanh chua cãi nhau vào buổi chợ sớm bên đường.

“Đủ rồi!”

Có người xem không được nữa, một tiếng quát lạnh, trong ngoài sơn môn từ cao đến thấp đều im bặt mà kết thúc, dư âm lượn lờ.

Gió núi xào xạc, đàn chim hoảng sợ bay về rừng, dưới chân ngựa đột nhiên cuồn cuộn nổi lên một mảnh lá rụng, bị gió thổi đi, lảo đảo một hồi lại rơi xuống bên chân Lại Thất.

Trong một bụi cỏ cách nơi hai quân giao chiến không xa, Lại Thất nín thở ngưng thần, tim “thình thịch” đập loạn, lui thân về phía sau hai phân. Mà khu rừng ở phía sau hắn, mấy chục anh hùng hảo hán dũng cảm nhất, tinh nhuệ nhất, cơ trí nhất, thạo giết người nhất đang ẩn núp mai phục.

Tin tức quan phủ muốn tiêu diệt Khiếu Nhiên trại đã được truyền ra từ nửa tháng trước. Toà thành Lạc Nhạn thuộc về nha môn Bình Châu, núi Long Ngâm ngay tại ngoài thành Lạc Nhạn. Người xưa nói, dân không đấu cùng quan. Kiếm ăn bên miệng lão hổ tuy rằng nguy hiểm, nhưng thứ kiếm được cũng là nhiều nhất không phải sao? Đều nói dưới chân địa giới Tây Bắc là địa bàn của Hắc Long. Không như Thanh Long nơi nơi toả ra chính khí, Hắc Long lại chủ sát, ngang ngược tà khí. Vì thế nơi Tây Bắc rộng lớn này xưa nay không thiếu thổ phỉ. Thủ lĩnh bọn thổ phỉ ở Tây Bắc muốn có được Bình Châu, đứng đầu Bình Châu tất có được núi Long Ngâm. Quy tắc xưa nay đều là như thế, ai có được núi Long Ngâm, người đó có tiếng nói lớn nhất ở Tây Bắc. Từ khi có núi Long Ngâm, cờ hiệu trên đỉnh núi của thổ phỉ chưa từng hạ xuống. Đây chính là cái được gọi là sơn trại kiên cố, đương gia lưu truyền. Quan phủ một năm đến tiêu diệt hai ba lần, đỉnh núi kế bên cũng có lối thông vào ra. Lá cờ xưng vương trên núi Long Ngâm cũng thay đổi một lần lại một lần, trụ được ngắn nhất không quá một tháng, dài nhất là hai ba tháng, chung quy không thể lâu dài, thẳng đến khi có Khiếu Nhiên trại.

Khiếu Nhiên trại chiếm núi Long Ngâm hơn hai mươi năm. Năm đó, một đám người ganh tị đến đỏ mắt Đại đương gia của Khiếu Nhiên trại, đến khi chết cũng không thấy được cảnh núi Long Ngâm đổi chủ. Qua nhiều năm như vậy rồi, vị trí đó nên để cho người khác ngồi đi —- Cố Cửu đương gia của núi Thương Lang cảm khái một tiếng như thế.

Sau lưng bỗng nhiên nóng lên, Lại Thất biết đây nhất định là ánh mắt của Đại đương gia Lã Tam nhà mình. Tiền nhiệm Đại đương gia Lã Đại Sài của Dạ Kiêu trại là phụ thân của Lã Tam. Lã Đại Sài chính là một trong những kẻ ghen tức đến đỏ mắt mà chết kia. Thù giết cha, không đội trời chung. Tuy rằng người ta căn bản chưa hề đụng đến gã, chuyện phụ thân gã cũng là do tự mình có luẩn quẩn trong lòng. Nhưng khi Lã Đại đương gia tiếp nhận Dạ Kiêu trại, vẫn là nghiến răng nghiến lợi mà lập lời thề, đời này, không có được núi Long Ngâm, lão tử liền không gọi là Lã Tam!

Trước mắt là cơ hội tốt nhất. Binh mã của quan phủ rất đông, ngựa cùng đao thương đều là thứ tốt nhất. Khiếu Nhiên trại tại Bình Châu tung hoành nhiều năm như vậy cũng không phải ngồi không. Một trận này, tám phần là giằng co cho đến khi lưỡng bại câu thương. Chỉ cần trộm đi theo quan quân lên núi, đợi cho hai bên sức cùng lực kiệt, trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi, nếu vận khí tốt, còn có thể không mất một người mà chiếm được núi Long Ngâm.

Từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa đến nay, Bình Châu chưa từng có ai đem núi Long Ngâm thu vào tay dễ dàng như vậy. Cho dù là Diệp Đấu Thiên của Khiếu Nhiên trại lúc trước, khi còn theo Yên Vân trại cướp được núi Long Ngâm vào tay cũng mất đi không ít nhân thủ. Đến lúc đó, tại Tây Bắc này có ai không khen Lã Đại đương gia một câu “trí dũng song toàn” cơ chứ? —- Thường lão sư của Dạ Kiêu trại rung đùi đắc ý mà nói với Lã Tam như thế. Lã Tam lại gân cổ rống lên những lời này cho mọi người nghe, khiến cho toàn bộ Dạ Kiêu trại sĩ khí dâng trào, hưng phấn đến độ muốn điên rồi.

Cẩn thận chuyển động cổ tay đã có chút tê dại, Lại Thất lần đầu tiên cảm thấy khảm đao trong tay có chút nặng nề. Tầm mắt của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào người đang đứng giữa đại quân phía trước. Thanh âm quát lạnh lúc nãy chính là xuất phát từ người này. Đó là đốc quân vừa mới tới của Bình Châu, từ kinh thành xa xôi mà đến, mới hai mươi tuổi, nhậm chức chỉ mới một tháng, tiêu diệt Khiếu Nhiên trại chính là chủ ý của y. Khi tin tức truyền ra, toàn bộ Tây Bắc đều chờ mong đến xem náo nhiệt.

Khi vừa mới đến chân núi, Lại Thất đánh bạo âm thầm đi lên thăm dò một chút, lại không may, vừa vặn chống lại một đôi mắt so với nước sông tháng mười hai còn lạnh hơn. Một cái liếc mắt này, Lại Thất cảm thấy từ đầu đến chân như bị băng tuyết xuyên qua, một cỗ lạnh lẽo chết chóc dâng lên từ tận đáy lòng. Kẻ này ai bảo là từ kinh thành tới chứ? Rõ ràng là từ Hoàng tuyền bò lên thì có! Nếu không phải trong nháy mắt lại nhìn thấy một tiểu quả phụ mặc hồng y ở quán trà dưới chân núi, tâm Lại Thất chỉ sợ đến lúc này còn chưa thể nóng lại.

Chính là bắt đầu từ cái nhìn này, Lại Thất cứ cảm thấy trong lòng có chút không yên. Bộ dáng tân đốc quân tựa như thư sinh mặt trắng này, là một kẻ thật đáng sợ a!

“Công thành.” Đốc quân trẻ tuổi từ đầu đến cuối mặt không đổi sắc hô lên. Ánh mắt lạnh lẽo, ngữ khí cũng thật tối tăm.

Tùy tùng bên cạnh y kính cẩn cúi đầu.

Hô một tiếng, vạn mũi tên đồng loạt bắn ra.

Sơn phỉ trên cổng trại đang mắng đến hăng say lúc này lần lượt ngã lăn xuống như sung rụng. Thủ vệ vốn bảo hộ sơn trại chặt chẻ lúc này đã lộ ra sơ hở, quan quân nhân cơ hội đẩy lên một chiếc xe đẩy cồng kềnh tấn công vào cửa trại rắn chắn. Xe công thành là một thân cây to cần phải có mấy đại hán cao lớn mới ôm nổi. Lại Thất biết, xưa nay chỉ có ở biên cương, binh mã cùng quân Thát Tử chiến đấu mới dùng đến loại dụng cụ này. Đối với đám lục lâm thảo khấu ngươi đoạt của ta một đỉnh núi, ta đoạt lại của ngươi nửa sơn trại, đánh nhau đến ngươi chết ta sống, trong mắt đế vương mà nói bọn họ chỉ giống như đứa bé ba tuổi ở nhà mà thôi. Dùng xe công thành, còn không phải là “dùng đao mổ trâu giết gà” sao?

Tân đốc quân này ra tay thật đúng là mạnh bạo. Lã Đại đương gia từng nói qua, thế gia đệ tử trong kinh thành đều là những bại gia tử tiêu tiền như nước.

Xe đẩy dần di chuyển đến trước cổng trại, ầm một tiếng vang lên thật lớn. Sơn phỉ của Khiếu Nhiên trại mới vừa rồi còn kiêu ngạo giờ đây luống cuống tay chân, sắc mặt cũng chuyển thành trắng bệch, lúc này mới bất chấp chửi rủa, cầm đao lên ồn ào kêu la muốn chiến đấu đến cùng. Cửa trại dựa vào vách núi hai bên mà xây nên phút chốc liền lung lay sắp đổ, có người hoảng loạn đến độ lảo đảo rơi xuống. Một khi cổng trại bị công phá, thời điểm Khiếu Nhiên trại bị san bằng không còn lâu nữa.

“Về sau, Tây Bắc chính là thiên hạ của Dạ Kiêu trại chúng ta!” Lời nói dõng dạc của Thường sư gia vang lên bên tai Lại Thất. Khiếu Nhiên trại chiếm cứ núi Long Ngâm hơn hai mươi năm, sau khi Diệp Đấu Thiên chết quả nhiên vẫn không thể giữ được.

Không đợi Lại Thất lại thở dài vài cái, trong đao quang kiếm ảnh, thanh âm mắng chửi khàn khàn vang lên phá tan tiếng “thùng thùng” của xe đẩy khi đập vào cổng trại, một từ không sót mà truyền đến: “Ta thao! Họ Lạc kia! Ngươi ra tay thật ngoan độc! Con mẹ nó ngươi muốn chơi với lão tử phải không!”

Lại Thất thu hồi tầm mắt nhìn lại về phía người đứng giữa quan quân, “Họ Lạc” an an tĩnh tĩnh ngồi ở trên ngựa, bóng dáng cao ngất như tùng bách, ngay cả góc áo cũng không có một chút lay động. Tân đốc quân Bình Châu Lạc Vân Phóng, là nhân vật mà mấy hôm nay người người ở Tây Bắc đều bàn tán sôi nổi, con cháu Lạc gia. Lạc gia còn có một nữ nhi đang là nương nương trong cung. Đó là thế gia đại tộc đã có mấy đời nối tiếp, mặc cho gió táp mưa sa vẫn cường thịnh xa hoa như trước.

Trong mắt dân chúng cùng khổ, một năm mười hai tháng ước chừng đã có ba trăm sáu mươi ngày phải lo nghĩ làm sao để lấp đầy cái bụng, hào môn gia tộc gì đó, tựa như vai diễn được yêu thích trên sân khấu hí kịch ở trong thôn mà thôi, cùng với mình không phải cùng một loại người. Ở nơi núi cao hoàng đế xa này, trong suy nghĩ của dân chúng Bình Châu cái nơi hẻo lánh ngay cả chim cũng không bay đến một con này, y càng giống như vị thần tiên cao cao tại thượng đứng trên đám mây. Tỷ tỷ ở trong cung làm nương nương a! Đó không phải là quốc cữu gia sao? Lão tử nếu làm quốc cữu gia, thì ngay cả phân người trong thôn cũng đều là của ta, ai cũng đừng hòng lấy!

Người như vậy thế mà lại ngàn dặm xa xôi đến Bình Châu, vùng đất cằn cỗi hẻo lánh chỉ có sỏi đá này.

Phía bắc Bình Châu là Linh Châu, ra khỏi Linh Châu là Thanh Châu. Thanh Châu với Tây Cao sừng sững lập nên một quan ải Võ Vương. Trước kia, Thái tổ hoàng đế nhất thống thiên hạ, Hộ quốc công giơ cao hoàng kỳ Đại Lương lao ra quan ải, một đường bắt hết mười sáu bộ tộc của Hồ tộc ở quan ngoại. Lúc đó, tất cả đều thuộc về triều đình, ải Võ Vương lấy phía Tây xưng quan ngoại mười sáu châu.

Sau đó, quan ngoại mười sáu châu từng cái một bị mất đi, Thiên tử Đại Lương văn nhược tựa như gà con bị chiến mã của Thát Tử như lang như hổ đuổi đánh một đường xuôi vào nam, từ Cố Đô chạy tới đô thành Ninh An hiện nay. Thời điểm nguy nan, một số trung liệt chi sĩ chạy trối chết, một số hào cường thế gia hỗn loạn tứ tán, vẫn là Hộ quốc công tự thân xuất chiến, già trẻ lớn bé đều lấy mệnh tử thủ, đem núi sông cố thổ từng tấc thu lại, dẫu nguy hiểm tính mạng cũng cố thu hồi ải Võ Vương.

Tiếp sau đó, hai mươi năm trước, Hộ quốc công phủ sụp đổ, ải Võ Vương cũng theo đó mà mất đi. Một tờ hiệp ước mỏng manh lại thấm đầy lệ anh hùng. Thanh Châu, Linh Châu thuận lý thành chương thuộc về Thát Tử. Mất đi ải Võ Vương, chỉ dựa vào Bình Châu thật giống như một tiểu cô nương lẻ loi đối mặt với đàn sói hung hãn. Quốc thổ Đại Lương đối mặt trực diện với Thát Tử, Thát Tử một khi khởi binh, Bình Châu liền đứng mũi chịu sào bị đem ra làm vật tế đao.

Đốc quân Bình Châu từng nhiều lần bị Thát Tử ức hiếp. Bị cường bức ức hiếp vài lần, các đốc quân khóc sướt mướt khó khăn tóm chặt vạt áo, hốt hoảng luống cuống chạy về thành Lạc Nhạn. Nghênh đón bọn họ vẫn là vùng đất khỉ ho cò gáy không có gì thay đổi, cùng với xuất hiện lớp lớp điêu dân thổ phỉ.

Cái gọi là loạn trong giặc ngoài, chính là như vậy.

Oan nghiệt a! Làm quan mà như vậy sao? Ngay cả yên hoa nữ tử còn không chịu được khi nhục như thế! Huống chi đường đường là nam nhi thân cao bảy thước cơ chứ? Trước kia có một vị quan được phái tới Bình Châu, cũng không phải khóc đến lệ nóng doanh tròng mà bỏ đi hay sao. Lưu đày so với cái này còn thoải mái hơn!

Lạc đại nhân trước mắt này nghe nói là chủ động muốn tới Bình Châu giết giặc. Thần tiên a, đầu óc bộ dạng thật đúng là không phải người bình thường.

“Tiến về phía trước.” Ngữ điệu vững vàng, hàn ý âm lãnh vang lên không chỉ làm cho Lại Thất đang miên man suy nghĩ run lên, mà ngay cả những người bên cạnh đốc quân đại nhân đều không tự giác mà cứng ngắc thẳng lưng lên.

“Con mẹ ngươi Lạc Vân Phóng! Lão tử biết ngươi còn nhớ rõ! Ngươi! Ngươi! Ngươi! Con mẹ nó ngươi là tới báo thù !!!”

Tiếng đập vào cổng trại vang lên, một kích lại một kích, thật mạnh gõ vào lòng mỗi người. Lại Thất ngừng thở, nghĩ đến lời phân phó của Thường sư gia, một khi cổng trại Khiếu Nhiên trại sụp ngã, lập tức phát tín hiệu. Sau đó chúng ta lập tức đi theo quan quân vào trại. Thừa dịp bọn họ chưa chuẩn bị, nhất chiêu đoạt mạng, không mất một binh một tốt!

Mắt thấy cổng trại chống đỡ không được nữa, cung tên từ cổng trại bắn xuống cũng thưa thớt dần, chỉ có âm thanh chửi rủa càng ngày càng có vẻ thê lương: “Lão tử năm đó không phải chỉ lột quần ngươi thôi sao! Mối thù lớn vậy a! Hử? Con mẹ nó ngươi còn nhớ đến bây giờ! Lạc Vân Phóng! Ngươi hãy nghe cho kỹ! Lão tử thề chết cũng không đầu hàng! Có bản lĩnh hôm nay ngươi liền một phen hỏa thiêu Khiếu Nhiên trại ta đi! Không giữ lại một cọng cây ngọn cỏ nào đi! Ngay cả con kiến cũng đừng tha! Yến Khiếu ta trước mặt huynh đệ thề với trời, chỉ cần còn dư lại một hơi! Lão tử cam đoan sẽ lại lột quần ngươi lần nữa! Lão tử, mẹ nó, cho ngươi Ngày! Ngày! Lộ! Mông! Đùi!”

Này….. Có ý gì?

Nhất thời, tất cả lỗ tai ở đây nghe được đều nhất nhất đưa ánh mắt về phía Yến Khiếu, ngay cả đám sơn phỉ trên cổng trại đang giơ chân chửi rủa cũng yên lặng không một tiếng động.

Chỉ có dư âm lượn lờ, tại vách núi trống rỗng vọng lại mấy tiếng: “Quần… Quần… Mông… Mông…”

Dưới khuôn mặt nghiêm túc của Đốc quân đại nhân, mọi người thực sợ hãi mà lặng lẽ dịch chuyển ánh mắt về mũi chân mình.

Đại nhân, ngươi như vậy trông thật hung dữ, Yến Đại đương gia hắn sớm đã biết?

Lại Thất cảm thấy đầu óc mình không còn nghe theo sai khiến nữa. Phía trước, vài vị quan địa phương đang ở bên cạnh đốc quân Bình Châu hiển nhiên cũng giống như thế. Lại Thất nhìn thấy lưng của bọn họ cứng lại không được tự nhiên mà xoay xoay, rồi sau đó vừa giả bộ như không có việc gì vừa tò mò vễnh tai lên, trong đó còn có người đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai.

Mọi người nhịn không được mà hí mắt nhìn lên cổng trại. Đương nhiệm Khiếu Nhiên trại Đại đương gia Yến Khiếu, tuy rằng ở xa không nhìn thấy rõ bộ dáng của hắn như thế nào, nhưng vóc người quả thật cao lớn khoẻ mạnh, đứng giữa một đám thổ phỉ ăn mặc đủ kiểu như ăn mày này khiến cho hắn trở nên thật bắt mắt, tiếng chửi cũng là to nhất. Một cái lại một cái “Lạc Vân Phóng” gọi đến thật thuận miệng….. Bị cung tên đầy trời bắn tới đến trốn đông trốn tây, trên đỉnh còn có một tấm khiên cắm đầy mũi tên như con nhím, hắn vẫn bất khuất mà kêu gào: “Lạc Vân Phóng! Có gan ngươi lên đây, lão tử cùng ngươi một đấu một!”

Tiếp theo Khiếu Nhiên trại bại lui, cổng trại bất kham vừa chịu thêm một đòn nghiêm trọng, giọng điệu khiêu khích trên cổng trại cũng theo đó chuyển sang uyển chuyển: “Vân muội muội! Ngươi thật muốn ép chết Khiếu ca ca của ngươi sao? Vân muội muội…. Ta là Khiếu ca ca của ngươi, Vân muội muội…. Ái da, ta thao, đứa nào bắn tên, đau chết mất….”

Hai mặt nhìn nhau, mồ hôi rơi như mưa, á khẩu không trả lời được…

Mọi người ở đây đều hận không thể bịt kín lỗ tai, trong lòng vang lên một tiếng thở dài, Khiếu Nhiên trại Yến Khiếu, đây là đang tìm đường chết sao….

Đốc quân đại nhân phát lệnh: “Một người cũng không tha.”

Đập mạnh một cái, cổng trại rốt cuộc từ từ mở ra. Chiếm cứ núi Long Ngâm hơn hai mươi năm, Khiếu Nhiên trại cuối cùng cũng sụp đổ. Một tướng công thành vạn cốt khô, phía dưới trại, xác chất thành núi. Lạc đốc quân nhìn không chớp mắt, dẫn đầu giục ngựa đi vào, một giọt máu đỏ từ trên cổng trại rơi xuống, vẩy vào ngân giáp không nhiễm một hạt bụi của y, đối lập chói mắt, tựa như một đoá hồng mai giữa trời tuyết.

Xem đi xem đi, không lên sẽ chết a. Ngươi như thế nào còn không rõ? Yến Đại đương gia. Lại Thất ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thi thể của Yến Khiếu giờ phút này hẳn là còn ở trên cổng trại, Đại đương gia sơn trại trẻ tuổi nhất, thẳng thắn không sợ trời không sợ đất, cuối cùng bất quá cũng là một cái xác không người nhặt, chịu một kết cục thê lương mà thôi.

Đời người từ xưa ai không phải chết, một tướng công thành vạn cốt khô. Sau cái lắc đầu là một tiếng thở dài, Lại Thất nắm thật chặt cây đao trong tay, nét mặt hiển lộ nụ cười xán lạn, đuổi kịp đội ngũ đang hưng phấn sục sôi nhà mình, hoan hô nhảy nhót hướng vào bên trong.

Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau. Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi. Không tốn một binh một tốt. Về sau, núi Long Ngâm chính là địa bàn của Dạ Kiêu trại!

Mới đầu, Lại Thất cảm thấy người bên cạnh mình hơi nhiều, ai cũng không để ý. Sau, Lại Thất buồn bực, vì sao người bên cạnh nhìn qua trông xa lạ như vậy? Tất cả mọi người còn đang hưng phấn, như trước vẫn không để ý. Lại sau đó, một đám khuôn mặt xa lạ bị chém ngã, lại thêm từng đám từng đám người quần áo lam lũ cầm theo khảm đao giống Lại Thất kêu lên quái dị hướng đầu kia chạy tới như cơn sóng. Trong đám người loáng thoáng vài lá cờ, Khiếu Nhiên trại Yến tự kỳ (lá cờ chữ Yến), Đại Lương triều hoàng kỳ, Dạ Kiêu trại hắc đế kim ưng kỳ (chim ưng đen bạc), Thăng Long trại thanh biên long kỳ (rồng xanh), Thương Lang Sơn xích mục lang đầu huyết kỳ (đầu sói mắt đỏ)…. Lại Thất có loại dự cảm xấu….

Mới vừa rồi ở dưới chân núi, tiểu quả phụ mặc hồng y tại quán trà mỉm cười yếu ớt, quyến rũ kiều diễm, phong tình xinh đẹp. Mơ hồ đã từng nghe ai nói qua, dưới núi Long Ngâm có một quán trà.…

Chưa kịp ngẫm nghĩ, phía sau, đội nhân mã đã kết thành một đoàn như thuỷ triều xông vào cửa, cánh cửa gỗ dựa vào vách tường chậm rãi bắt đầu khép lại…. Gần tới giữa trưa, ánh mặt trời không chút khách khí chiếu vào đoàn người đông đúc. Trong mắt Lại Thất ánh lên ngân quang, sau đó ngân quang nối thành một đường dài, khung cảnh quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn. Lại Thất nhìn thấy, phía trước lại là một cánh cổng lớn, cùng với cái bị quan quân công phá vừa rồi không khác nhau lắm. Phía trên cửa, tên trên cung đang chờ bắn ra.

Trúng kế….

Lại nhớ đến, nghe người ta nói qua, tiểu quả phụ tại quán trà dưới chân núi Long Ngâm, cùng Khiếu Nhiên trại Đại đương gia có giao tình không ít.

Có người hoảng loạn muốn lui về phía sau, đảo mắt lập tức lại là một trận ồn ào, cổng trại nặng nề không biết khi nào đã triệt để đóng lại. Giữa hai bên vách núi lóe ra ánh sáng đao kiếm. Tứ phía bao vây kín mít, có chạy đằng trời cũng không còn đường sống.

Cánh cổng rõ ràng đã bị công phá, người trên đó rõ ràng đã bị ngã chết, lúc này lại rõ ràng đứng ở trước mặt, sinh long hoạt hổ, lông tóc vô thương, bình yên vô sự: “A, mọi người tới rất đủ nha. Như thế nào còn mang theo nhiều đồ vật như vậy? Làm ta thật ngại a.”

Giờ phút này đứng ở gần đó, ngược lại với ánh nắng chói sáng chỉ thấy một hàm răng trắng như tuyết. Yến Khiếu.

Lại Thất thoáng mở mắt, ngửa đầu nhìn đến người bên cạnh, quả nhiên, đụng phải một đôi mắt lạnh lẽo như băng, so với nước sông tháng mười hai còn lạnh thấu xương hơn. Lạc Vân Phóng.

Chẳng phải trước khi lên núi, đã có cảm giác bất an đánh mạnh vào đáy lòng sao.

Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau. Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi. Không mất một binh một tốt. Không chỉ Dạ Kiêu trại nghĩ như vậy. Tất cả mọi người đều tính toán như thế. Đây là cơ hội tốt nhất, san bằng Khiếu Nhiên trại, chiếm núi Long Ngâm, đứng đầu Tây Bắc. Thuận tiện ức hiếp đốc quân đại nhân mới tới. Thế gia đệ tử từ kinh thành, da trắng thịt non, xúc cảm nhất định rất tốt.

Vì thế dốc toàn bộ lực lượng ra xuất chiến, lợi hại nhất, dũng cảm nhất, tinh nhuệ nhất, cơ trí nhất, thạo giết người nhất.

Xong. Toàn diệt.

Thập diện mai phục, bốn bề thọ địch, như dê vào miệng cọp, bắt ba ba trong hũ, đóng cửa đánh chó…. Trong đầu liền xuất hiện vài từ như thế, đều là những từ Thường sư gia vẫn thường nói đến.

Ánh đao như ánh trăng hiện lên.

Lại Thất nghĩ, bọn họ quả nhiên giả bộ.

Yến Khiếu cùng Lạc Vân Phóng, đã sớm thông đồng với nhau.

Hai người kia là cùng một loại.

Truyện convert hay : Vô Thượng Thần Đế
Chương Trước/25Chương Sau

Theo Dõi