Chương Trước/25Chương Sau

Phỉ Hoạn

Chương 13

Yến Khiếu khởi hành vào đúng ngày tết hoa đăng ở Linh Châu.

Theo phong tục ở Linh Châu, hàng năm vào đêm trăng tròn sau mùa thu hoạch cuối cùng, trong thành sẽ tổ chức đại lễ chúc mừng, ban đêm toàn thành nam nữ già trẻ đốt đèn dạo chơi, có thể nói là một việc trọng đại. Mấy năm nay Hồ Hán hỗn tạp, phong tục cũng càng thêm biến đổi. Dạo chơi trong thành là lúc, hàng quán hai bên đường buôn bán suốt cả một đêm cho tới sáng sớm hôm sau, trên đài cao ở đầu phố có Hồ cơ xinh đẹp cùng đủ loại nghệ nhân, hoặc vừa múa vừa hát, hoặc vừa ảo thuật vừa xiếc, náo nhiệt giống như năm mới. Cũng có nhiều nam nữ trẻ tuổi mượn cơ hội đưa tình, một chiếc hoa đăng, một cái túi hương, giữa dòng người như dệt, ngoái đầu nhìn lại trao nhau một nụ cười nhẹ, khoảnh khắc ngắn ngủi đối diện nhau, liền đưa tình trao tâm ý ngươi nông ta nông () tương hứa chung thân.

() Trong chàng có ta, trong ta có chàng (Ngã nông từ – Quản Đạo Thăng, nguyên văn cả câu: Nhĩ nông ngã nông, thắc sát tình đa.)

Yến Đại đương gia nhìn mà thích thú hồi lâu, mỗi ngày đếm trên đầu ngón tay, nói ở bên ngoài cái này cái kia ôi y nha, Vân muội muội, chúng ta có phải cũng nên nhập gia tùy tục vui cùng dân chúng hay không?

Lạc Vân Phóng nửa cái liếc mắt cũng không thèm cho hắn.

Yến đại đương gia vẫn bám riết không tha, Lạc đốc quân vẫn vững như Thái Sơn, chỉ có gã tuỳ tùng chờ sai bảo đứng ngoài thư phòng mỗi ngày bị ầm ĩ đến đau đầu —— cùng một ý mà mỗi ngày đều biến đổi thành nhiều kiểu dáng lăn qua lộn lại nói mấy lần, các ngươi có phiền hay không? Có phiền hay không?

Phiền phiền nhiễu nhiễu cãi nhau cứ như vậy mà qua, lễ mừng chung quy cùng Yến Khiếu vô duyên.

Sáng sớm, trước cửa thành nhân mã thưa thớt, Yến Đại đương gia dẫn đầu xoay người lên ngựa. Cách đó không xa vừa lúc có người đang vui vẻ phấn khích nhìn chiếc đèn ***g treo trên cây, chuẩn bị buổi tối đi dạo chơi quanh thành. Hắn ghìm lại dây cương, nhìn lại nhìn, quay đầu cười hì hì với Lạc Vân Phóng nói: “Quấn ngươi vài ngày, muốn kéo ngươi cùng ta đi dạo chơi quanh thành, ngươi đều không gật đầu. Hiện tại ta đi rồi, không còn ai đi cùng ngươi nữa.”

Lạc Vân Phóng cưỡi ngựa bên cạnh hắn, nghe vậy nghiêng đầu nhìn hắn đùa: “Vậy ngươi ngày mai hãy đi?”

Hắn liền nhe răng, hai mắt sáng ngời hữu thần, chăm chú vào gương mặt đang ngây ra của y nhìn qua nhìn lại một lần, lắc đầu, khẩu khí nghiêm túc: “Việc có nặng có nhẹ, đại sự làm trọng, quân cơ không thể chậm trễ.” Nghê Văn Lương đã dẫn người qua sông Ly, nếu muộn nữa thì thật sự sẽ không kịp.

Ánh nắng sớm mai màu vàng kim nhàn nhạt từ trên đầu tường phía đông chiếu xuống đường cong bên sườn mặt kiên định của hắn, nam nhân một thân huyền sắc y bào xứng với kiên giáp kim sắc, kim quan cài tóc thân đeo trường đao, sống lưng thẳng tắp mà ngồi trên lưng ngựa, tư thế oai hùng uy vũ nói không nên lời. Hắn đưa mắt trông về phía xa, vẻ mặt xa xăm, dưới nắng sớm mờ nhạt, mơ hồ thấy được bên mép cằm có vết sẹo đã nhạt đến cơ hồ nhìn không rõ, càng tôn lên mi mục sâu thẳm, không lý do lộ ra mấy phần tuấn lãng vĩ ngạn.

Tính hắn thức thời, phân rõ nặng nhẹ. Nỗi lo trong lòng Lạc Vân Phóng lúc này mới cởi bỏ một nửa, khó có được sắc mặt nhu hòa dịu xuống, nhắm mắt cùng hắn đi ra ngoài thành. Kề bên tai, Yến Khiếu đi theo lại giải thích một câu: “Đến chậm, Vân Lan của ngươi nếu xảy ra việc gì không hay, ngươi sẽ hận chết ta.”

Nắm cơm trắng náo loạn mấy lần muốn đến Linh Châu tham quan, đều bị Lạc Vân Phóng không chút lưu tình mà bác bỏ, đến nay còn đang ngoan ngoãn trong học đường thành Lạc Nhạn đọc sách. Nghê Văn Lương nếu vào thành, tất nhiên trước tiên sẽ đem nó cột vào bên người.

Không khỏi quay đầu nhìn hắn, ánh mắt Lạc Vân Phóng buông xuống, mím môi yên lặng trầm tư.

Yến Khiếu hồn nhiên không phát hiện, lưu luyến mà liên tiếp quay đầu nhìn ***g đèn treo trên cây cao kia.

Vũ khí leng keng, đội ngũ uốn lượn, cửa thành cao lớn xa xa từ từ tụt lại phía sau, cảnh tượng trong thành sớm đã không nhìn thấy nữa, cho dù có mỏi mắt ngóng nhìn, cũng không trông thấy cái gì. Lạc Vân Phóng ghìm ngựa dừng lại, khẽ ho khụ một tiếng: “Nghê Văn Lương binh hùng tướng mạnh, không thể sơ suất.”

Yến Khiếu hiểu được Lạc Vân Phóng nên trở về thành, gật đầu đáp ứng: “Ngươi yên tâm, ta hiểu được.”

Hai nhà Khiếu Nhiên trại cùng quân lính Bình Châu chung sống ước chừng đã hai năm. Vì ổn định quân tâm, trước mắt bao người, hai người ngươi tiễn ta ta tiễn ngươi tiễn đưa đưa tiễn diễn không ít lần, mới đầu giả mù sa mưa mà diễn mấy lần, hiện giờ dĩ nhiên đã thành ăn ý cưỡi xe nhẹ đi đường quen.

“Ngoại trừ Nghê Văn Lương, những nơi khác cũng đã phái người đi trinh sát, không thể thả lỏng.”

“Trong lòng ta đều biết.”

“Một khi Chung Việt trở về, Bình Châu ta sẽ phái người tiếp viện.”

“Đi đi, ta chờ.”

Hắn vừa nói xong, y liền câu lên khóe miệng gật đầu. Một người xị mặt cúi đầu mà nói, một người gượng cười liên tục gật đầu. Xem đi xem đi, tâm bình khí hòa cũng không phải khó như vậy, đều thối lui một bước, ai cũng đừng cao lãnh, ai cũng đừng đùa giỡn, chẳng phải trên gương mặt bình dị gần gũi của Lạc đốc quân cũng có thể treo lên vài phần thân thiện hòa nhã sao.

Đám người còn lại ở đây đồng loạt rào rào mà nhìn hai người diễn kịch lại đồng loạt rào rào mà quay mặt đi. Cảnh tượng thay đổi trang phục thay đổi, đây là kẻ mà năm đó trong phòng nghị sự Khiếu Nhiên trại ngồi xổm bên chân Lạc đốc quân như con chó lông xù, a, không, Đại đương gia vẫn là như thế…. Ừ…. Không thể nói cho Điền sư gia. Biết Đại đương gia vẫn là không tiền đồ như vậy, Điền sư gia lại đấm cái bàn mà khóc mất.

Gió bắc ***g lộng, bụi đất bay lên, Lạc Vân Phóng chắp tay từ biệt: “Mỗ tại đây yên lặng chờ tin lành.”

Yến Khiếu vẻ mặt nghiêm túc đáp lễ: “Nhất định không phụ Đốc quân đại nhân ủy thác.”

Y cúi đầu, hắn giương mắt, gió lạnh thổi loạn tóc mai, ánh mắt Lạc Vân Phóng vừa vặn nhìn thấy vết sẹo nhợt nhạt trên cằm hắn, một đường nghiêng nghiêng vẽ lên bên trái khóe miệng, vốn là một tên giang hồ thảo mãng không có bộ dạng đoan chính, lúc này lại nặng thêm mấy phần tà khí.

Ma xui quỷ khiến, Lạc đại công tử ít lời ít ngữ, cả một chữ cũng không chịu nhiều lời lại lệ thường khách sáo thêm một câu: “Trên lưng có vết thương… Nhớ đúng giờ thoa dược.”

Lời còn chưa dứt, Lạc Vân Phóng đã hung hăng cắn đầu lưỡi chính mình.

Ánh dương sớm mai dần nhô lên cao chiếu rọi xuống, Yến Đại đương gia miệng cười tươi phơi bày cả hàm răng cơ hồ chói sáng đến hoa mắt mọi người ở đây: “Được, ta nhất định nhớ kỹ.”

Nhiều năm sau, Lạc Vân Phóng mỗi khi hồi tưởng chuyện xưa, hình ảnh hiện lên đầu tiên vẫn là hàm răng trắng tinh long lanh sáng loáng làm người nhịn không được cong mắt cười theo này.

Yến Khiếu a, tai họa.

Sau lễ mừng trăng tròn, thành Cô Vụ thực nhanh tiến vào đông. Lớn lớn nhỏ nhỏ không biết đổ xuống bao nhiêu trận tuyết, từ ngoài thư phòng nhìn ra một mảnh mênh mông trắng bạc. Dân phong Tây Bắc bưu hãn, cùng với mùa đông Tây Bắc cũng theo đó càng nhiều gian khổ. Không giống Giang Nam ẩm ướt âm hàn, gió dao nhỏ “phần phật” thổi vào trên mặt liền để lại từng vết máu nhỏ.

Người nọ không ở đây, trong thư phòng Lạc Vân Phóng đột nhiên an tĩnh không ít. Tuỳ tùng đứng cạnh cửa nhỏ giọng đàm luận: “Con người chính là thật đáng khinh bỉ. Trước kia cảm thấy ầm ĩ, hận không thể bịt kín lỗ tai, lúc này khó khăn lắm mới được thanh tịnh, lại cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng, cả người không dễ chịu.”

Gã tuỳ tùng tự giác đem thanh âm ép tới rất nhỏ, phút chốc đã bị tuyết rơi cùng tiếng gió rít che giấu. Người trong phòng lại vẫn nghe thấy được, ánh mắt bình tĩnh lướt qua quân báo, ngón tay ở trên bàn gõ hai tiếng: “Muốn nói chuyện phiếm thì ra đứng trong tuyết.”

“Tiểu nhân không dám.” Gã tuỳ tùng sợ hãi nhảy dựng nhanh chóng nghiêm trang đứng vững, thở cũng không dám thở mạnh, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, trong lòng yên lặng âm thầm rơi lệ ngàn dòng —— người đó… tuy rằng có chút ầm ĩ, nhưng nếu có hắn ở phía trước chống đỡ, ít nhất Lạc đốc quân sẽ không trút vào bọn họ. Con người a, thực là đáng khinh mà, lúc người ta còn ở đây thì ghét bỏ, không còn ở mới biết cái gì gọi là tốt xấu.

Hoả lò trong thư phòng đốt đến đỏ bừng, lại không chịu nổi cơn gió lạnh len qua khe cửa sổ tiến vào. Chiếc giường mỹ nhân xa hoa dung tục năm màu mười sắc chói sáng sặc sỡ đến cả tú bà kỹ viện cũng không chịu nổi vẫn còn đặt ở đằng kia. Mỗi ngày Lạc Vân Phóng đi ngang qua đều nhịn không được nhíu mày, lại chung quy chậm chạp không gọi người vứt đi.

Chiến báo Chung Việt gửi đến vẫn luôn ngắn gọn: hạnh bất nhục mệnh (may mắn không làm nhục mệnh). Ít ỏi bốn chữ, nói hết phong sương. Luân phiên khổ chiến, nhiều lần được mà lại mất, nhiều lần mất mà có lại, Linh Châu cùng Thanh Châu là cứ điểm cuối cùng của giao giới —— Hắc Ưng bảo cuối cùng đã chặt chẽ rơi vào tay quân Bình Châu. Đến đây, toàn bộ Linh Châu rốt cuộc lần nữa quay về bản đồ Đại Lương.

Khi chiến sự mới bắt đầu, Yến Khiếu quả quyết, vị Xích đế Cửu Nhung trẻ tuổi tài cao kia còn rất non trẻ. Người trẻ tuổi, huyết khí phương cương, bốc đồng mười phần, sống chết trước mắt lại thường lo trước lo sau tâm tư dao động. Sinh tử một đường, thành bại chẳng qua chỉ trong chớp mắt, ngươi tới ta đi, đến cuối cùng, đại tuyết áp thành, binh tẫn lương tuyệt (hết binh hết lương thực), y không thắng hàn (y phục không chịu nỗi lạnh lẽo), chỉ duy dựa vào một phần kiên định.

May mắn, Yến Khiếu cùng Lạc Vân Phóng đều là người đã quen chịu khổ.

Kỳ thật, luận tuổi tác, y cùng Yến Khiếu so với vị Xích đế được Tiêu thái hậu che chở kia, có lớn hơn bao nhiêu?

Yến Khiếu có một cơ sở có khả năng xâm nhập làm nội ứng bên trong triều đình Cửu Nhung. Tục truyền, Hắc Ưng bảo thất thủ, Xích đế Cửu Nhung ở trong ngực mẫu thân Tiêu thái hậu khóc rống một hồi. Thị phi thật giả khó lường, bất quá trên dưới Cửu Nhung đối với thiếu đế đã biết hổ thẹn tỏ ra rất vui mừng.

Nghe tiếng tuyết rơi tất tất tốt tốt bên ngoài, trên mặt Lạc Vân Phóng không lộ ra bất luận biểu tình gì, dưới đáy lòng lại thật dài thở ra một hơi. May mắn… Thật sự là may mắn. Yến Khiếu và y tựa như hai con bạc đỏ mắt đánh cuộc mà thu không được, tại Hắc Ưng bảo cơ hồ đã đặt hết vốn liếng. Nếu trước khi trời đông giá rét chấm dứt mà không nắm được trong tay, đợi đến đầu xuân sang năm, mười sáu bộ ở Tây Bắc ngóc đầu trở lại, khi đó đến phiên hai người bọn họ ôm đầu khóc rống.

Còn một tin tốt khác. Sau đại thắng, Chung Việt sẽ mang một nhóm người quay về thành Cô Vụ nghỉ ngơi hồi phục.

Cách bình phong bằng gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo, Lạc Vân Phóng ngồi sau thư trác rộng lớn, mơ hồ có thể trông thấy chiếc giường chói mắt đến không thể chói mắt hơn kia. Ngón tay lạnh lẽo cứng ngắc đến sắp cầm không được bút, trong lúc miên man suy nghĩ, không lý do nhớ tới ngày mồng tám tháp chạp hai năm trước, y ngồi trong phòng Yến Khiếu, người nọ cố ý bảo người nâng vào một cái hỏa lò, đặt vào cạnh tay y.

Bên bờ sông Ly, đại tuyết tựa như lông ngỗng bay lả tả. Bông tuyết bay múa, che tầm mắt đoàn binh hành quân đến không phân rõ, nhìn quanh bốn phía băng sương trắng xoá vô tận. Phía trước cách đó không xa, sông Ly tĩnh lặng không nói lời nào, nước sông đông lại thành băng trơn nhẵn trong suốt như gương. Loáng thoáng, dưới mặt băng mơ hồ lướt qua mấy đuôi cá.

Đốc quân Kế Châu Nghê Văn Lương đã hơn bốn mươi, cũng là đang lúc hùng thịnh. So với Đốc quân ở các châu biên trấn triều đình Đại Lương, ngoài Lạc gia Đại công tử mệnh tốt sửa mái nhà dột, gã được xem là trẻ tuổi. Luận nội tình gia thế, Nghê gia thúc ngựa cũng đuổi không kịp Lạc gia. Nhưng Nghê gia vận khí tốt. Sau chuyện Hộ quốc công Yến gia, Đại Lương lại không có nhân tài có thể thống lĩnh thiên quân, chỉ có thể từ trong đám người bình thường đề bạt không ít võ tướng. Nghê gia dùng võ lập nghiệp đúng lúc nằm trong số đó. Là trụ cột vững chắc trong đám hậu bối Nghê gia, người người Đại Lương đều biết, vị tiểu Nghê đại nhân này bộ dạng khó coi nhưng so với lão Nghê đại nhân nhà gã cùng Hộ quốc công phủ đã tàn lụi thì lại càng khôn khéo khó giải quyết. Đó là loại người không lợi thì không thấy bóng, có lợi tất có thể nhìn thấy bộ dáng Nghê đốc quân bận rộn.

Giờ phút này, trên khuôn mặt gầy yếu khô vàng của gã, một đôi ánh mắt tinh quang bốn phía đang chớp không chớp nhìn chằm chằm vào mặt băng sông Ly không một bóng người.

Nghê đốc quân mấy ngày này trải qua long đong lận đận, trước lên cao sau lại rơi xuống, rất là nghẹn khuất. Quân Kế Châu đến gần ngoài thành Lạc Nhạn năm mươi dặm, trên đường cũng không gặp một binh một tốt. Khi gã muốn thừa cơ xông thẳng vào thành, Kế Châu đột nhiên truyền tới cấp báo, trong châu có hãn phỉ tác loạn. Nghê đốc quân cũng không quay đầu lại, truyền lệnh tiếp tục đi về phía trước. Tới gần ngoài thành Lạc Nhạn ba mươi dặm, Kế Châu lại hồi báo, hãn phỉ không chỉ có một, còn hợp mưu vây công châu phủ tại thành Cẩm Dương. Tim Nghê Văn Lương nhảy dựng, cắn răng phân ra một đội nhân mã quay về Cẩm Dương cứu viện.

Thành Lạc Nhạn xa xa đã ngay trước mắt. Tên lính đưa tin từ Kế Châu đã gấp đến khuôn mặt trắng bệch, nạn trộm cướp rất nghiêm trọng, thủ binh thành Cẩm Dương sợ hãi khó có thể tiếp tục. Càng nguy cấp chính là, Nghê đốc quân ngài cứu khốn phò nguy nghĩa thủ Bình Châu, thiện danh này hiện giờ đã truyền khắp thiên hạ. Hoàn Huy đế lão nhân gia trên triều miệng vàng lời ngọc, kêu gọi người người noi theo ngài học tập. Vì thế khi nghe Kế Châu gặp nạn, lão oan gia cũng là lão hàng xóm của ngài Đốc quân Tê Châu Diêu Liên Quang Diêu đại nhân liền nghĩa bất dung từ tiến đến hỗ trợ. Hiện nay quân Tê châu cách thành Cẩm Dương cũng chỉ còn ba mươi dặm.

Đây gọi là báo ứng. Muốn thừa dịp cháy nhà cướp của, liền tồn tâm tư nội bộ mâu thuẫn trong nhà mình.

Bỏ Kế Châu, lão Nghê đại nhân xa ở kinh thành sợ là sẽ đau lòng đến chạy tới Kim Loan điện đâm đầu vào cột. Tiểu Nghê đại nhân cũng không kịp nghĩ đến những chuyện khác, tức giận đến trán nổi gân xanh hai mắt đỏ bừng, rốt cuộc đành phải quay đầu ngựa dẹp đường hồi phủ. Một đường đi vội đến cạnh bờ sông Ly, Kế Châu bờ bên kia mơ hồ có thể thấy được, lại bị băng tuyết trùng trùng vây ở bên này, nửa bước khó đi. Gió tuyết rét căm căm, người lái thuyền ở ven bờ lúc trước hoàn toàn không thấy. Muốn xuống ngựa đi bộ qua sông, mặt sông rộng lớn lại không lường được độ sâu dày. Huống chi đại quân tiến lên, lương thực quân dụng quá nhiều, qua sông nếu có chút vô ý, làm mặt băng vỡ tan, vậy liền tiến thoái lưỡng nan tổn thất thảm trọng. Ánh mắt Nghê đốc quân nhìn về phía mặt băng không khỏi nhiều thêm vài phần ai oán.

“Đại nhân, không bằng cứ theo đường cũ trở về?” Phó tướng bên cạnh nhịn không được đề nghị.

Khi quân Kế Châu vẫn chưa qua sông, cách sông Ly ngoài mười dặm, giao giới giữa Kế Châu và Bình Châu có một hẻm núi sâu. Hẻm núi sâu chật hẹp mà dài nhỏ, nơi nhỏ nhất chỉ có thể một người một ngựa đi qua, hai bên sườn dốc núi đá cao ngất, cây cối tươi tốt, là nơi phục kích diệt địch tốt nhất.

Nghê Văn Lương không chút do dự lắc đầu: “Không được.” Khi đó là gã thừa dịp người chưa chuẩn bị, không sợ nửa đường gặp mai phục. Lúc này Lạc Vân Phóng đã điều binh tiếp viện, nạn trộm cướp hỗn loạn ở Kế Châu là thủ đoạn y buộc gã lui binh, nếu đi qua hẻm núi không thể nghi ngờ là chui đầu vào lưới. So với tự tìm đường chết, gã tình nguyện từ trên tầng tầng lớp lớp mặt băng sương mù giành lấy một đường sinh cơ, “Xuống ngựa đi bộ, y phục liền giản lược, qua sông!”

Cũng may quân Kế Châu được huấn luyện nghiêm chỉnh, bất chấp gió tuyết tiến lên phía trước thật trật tự ngay ngắn. Để tránh vô ý giẫm lên mặt băng vỡ, mỗi lần chỉ ít ỏi mấy người đồng thời đi qua. Phút chốc, trên sông Ly một màu trắng bạc như trời đất dần dần xuất hiện một hàng đội ngũ hẹp dài uốn lượn. Lính trinh sát báo lại, tiểu đoàn tiên phong đã toàn bộ bình yên lên bờ, trên mặt Nghê Văn Lương đang buộc chặt lúc này mới hiện lên tươi cười. Vận may vẫn ở bên gã. Chớ nói tên tiểu tử Lạc gia chưa đủ lông đủ cánh, ngay cả Hộ quốc công kinh nghiệm sa trường năm đó cũng không….

Người qua sông càng lúc càng nhiều, binh sĩ dần dần buông xuống lo sợ thấp thỏm, bước tiến cũng trở nên thong dong. Nghê Văn Lương ở giữa đội ngũ áp trận, hai tên thủ hạ đi cùng, xuống ngựa bước lên mặt băng.

Đúng vào lúc này, tiếng giết nổi lên bốn phía.

Sắc cờ đỏ tươi giống như một ngọn lửa, trong giây lát từ trong tầng tầng lớp lớp tuyết trắng cùng sương mù mênh mông nhảy ra.

Trúng kế! Trong lòng kinh hoàng, Nghê Văn Lương đột nhiên xoay người quay trở về, hai mắt lạnh lùng không ngừng nhìn quanh bốn phía: “Đừng hoảng hốt! Không được loạn!”

Chậm rồi. Nhân mã đột nhiên xông lên tựa như một thanh đao nhọn, trong khoảnh khắc giữa quân trận tách ra chờ đợi qua sông, người chạy đến ven bờ đã sớm có chuẩn bị, đảo ngược chuôi đao đánh mạnh vào mặt băng.

Trên mặt băng thoáng chốc đại loạn, có người chạy như điên có người rút lui về phía sau. Lo lắng bao phủ tâm Nghê Văn Lương càng sâu. Áp chế tim đập cuồng loạn, không ngừng hô to: “Không được hoảng hốt! Không được loạn!”

Không người đáp lời, tiếng giết tiếng khóc tiếng thét vang tận mây xanh.

Không thể lo được nhiều như vậy, gã hướng về bờ sông chạy như điên. Âm thanh “rắc rắc ——” rất nhỏ vang lên, mặt băng nứt ra thoáng chốc bị tiếng ồn ào che lấp, nghe vào trong tai ù ù giống như sấm sét.

Khi nước sông lạnh lẽo gần như bao phủ cổ họng gã, có người kéo gã lên khỏi mặt nước. Trong lòng kinh hoảng, Nghê Văn Lương gắt gao nắm chặt bàn tay kia không ngừng giãy dụa. Bờ sông gần ngay trước mắt, vẻn vẹn chỉ còn một bước, gã thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng mảnh băng vụn dính trên mũi giày của người kia. Nhưng vào lúc này, người nọ nới lỏng tay. Mũi đao sáng như tuyết đâm vào mu bàn tay gã tạo nên vết thương thật sâu, khiến cho gã không thể không duỗi thẳng ngón tay sớm đã bị đông cứng. Người nọ thuận thế đem đầu của gã ấn vào trong nước lạnh thấu xương.

“Cảm giác bỏ đá xuống giếng thì ra tốt như vậy, khó trách người Nghê gia thích.” Thanh âm xa lạ, trong trầm thấp rời rạc còn kèm theo một tia lười biếng vô lại. Nghê Văn Lương mở to hai mắt bị băng sương bao trùm cố gắng nhìn về phía trước. Khuôn mặt người nọ ẩn giữa bông tuyết cuồng loạn, mơ hồ chỉ thấy một thân hình cao lớn, đôi mắt tối đen như trời đêm, phong thái ẩn ẩn ngầm tỏ ra uy nghi. Hắn khom lưng xuống, khóe miệng vui vẻ mà nhếch lên, hàn ý trong đuôi mày khóe mắt so với nước sông Ly càng lạnh hơn, “Nghê đại nhân, ta chờ ngươi hai mươi năm, vốn muốn đợi một chút, ngươi thế nhưng không thể chờ đợi được mà chính mình đưa lên cửa. Thịnh tình này ta nếu cô phụ, vậy rất không tốt, có đúng không?”

Thiên Khải năm thứ mười một rét đậm, mặc cho kinh đô Giang Nam lạnh lẽo ẩm thấp, hay thành Cô Vụ băng tuyết phủ kín, mọi người đều nhiệt khí bừng bừng bắt tay chuẩn bị đồ dùng đón tết. Trên quan đạo quanh co uốn lượn tựa như một đường thông đến cuối trời cũng thản nhiên quanh quẩn hương vị thịt gà thịt heo. Lạc Vân Phóng dẫn người trở về Bình Châu. Trên đường đến thành Thanh Tước, chủ sự thành Thanh Tước Lâu tiên sinh vội vàng đuổi tới, báo cáo từng công văn cấp báo mới vừa nhận được —— Nghê Văn Lương lui binh, Yến Đại đương gia lại bị thương.

Truyện convert hay : Mười Vạn Cái Khắc Kim Lý Do
Chương Trước/25Chương Sau

Theo Dõi