Chương Trước/92Chương Sau

Phò Mã 16 Tuổi

Chương 2: Mỹ Sắc Xuất Thiếu Niên (B)

"Tiểu Kiều?" Tô Tranh cả kinh, hỏi Tô phu nhân, "Là thiên kim tiểu thư Chu Tiểu Kiều của biểu đệ Chu Thế An ?"

Đầu óc Tô phu nhân cũng đang mơ hồ, "Phải rồi." Khách mời bên trong, ngoại trừ nàng không có Tiểu Kiều thứ hai .

Tô phu nhân lớn tiếng hỏi, "Đừng ở đây nói lắp bắp, nói nhanh một chút, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" 

Tiểu Hạnh nhi tuổi còn nhỏ, không khỏi căng thẳng, che ngực nói không ra lời, cuối cùng cũng coi như Ngọc Cầm nhanh mồm nhanh miệng, "Tiểu Kiều tiểu thư nói muốn tham quan Tô phủ, đi tới. . . . . . Trong sân, không biết làm sao đột nhiên té xỉu trên đất bất tỉnh nhân sự. . . . . ."

Trong lòng Tô phu nhân đã rõ ràng bảy phần, hỏi, "Hiện tạiTiểu Kiều tiểu thư  ở nơi nào?"

Tiểu Hạnh nhi có thể coi là thở ra hơi, vội nói, "Mama đã đem tiểu Kiều tiểu thư đuổi về phòng ngủ, để Tuyết Vân đi gọi đại phu rồi."

Tô phu nhân thở ra một hơi, hướng về Tô Tranh nói, "Lão gia, chúng ta đi xem."

Tô Tranh  gật nặng nề đầu.

Tô phu nhân cùng Tô Tranh đi đến, hai Di thái thái* cũng cùng đi theo, Tô Tán cùng Tô Tụng mặc dù ở cách xa Thanh Châu, từ lâu cũng đã nghe nói đến mỹ danh của tiểu Kiều, hận không thể mọc hai cánh bay đến Dương Châu chứng kiến mỹ nữ đệ nhất  thiên hạ, lúc này sao đành bỏ qua cơ hội tốt, liền cùng đi theo phía sau phụ mẫu.

( Di thái thái* = vợ lẽ )

Đoàn người chạy tới trước của phòng Tiểu Kiều, chỉ thấy một nhà Chu Thế An vây quanh giường Tiểu Kiều đã lâu.

Tô phu nhân thấy người trong phòngđông như mắc cửi, nhân tiện nói, "Ngoại trừ lão gia cùng Chu lão gia, Những nam nhân khác lui ra ngoài đi!"

Tô Tán cùng Tô Tụng nghe xong rất nhụt chí, may là hai huynh đệ Chu Lập Chu Hành cũng đi ra cùng, bốn người cũng là bạn cùng lứa tuổi, lời nói cũng coi như là tâm đầu ý hợp, mới giảm đi không ít tiếc nuối.

"Cũng không biết Tuyết Vân này rốt cuộc đi Đông Hải hay là đi Nam Hải rồi hả ? Gọi đại phu nửa ngày rồi còn không  trở về."

Tô phu nhân cuống lên, vén ống tay áo lên, dùng biện pháp cũ, tiến lên ấn huyệt nhân trung - giữa mũi và miệng.

Chu phu nhân thì lại một bên"Ôi bảo bối của ta" một bên kêu một bên thay con gái xoa xoa ngực từ phía sau lưng.

Hai vị phu nhân cùng nỗ lực giúp, rốt cuộc Chu Tiểu kiều chậm rãi mở đôi mắt đẹp ra, chỉ là đồng tử, con ngươi vẫn thất thần mất tiêu cự như cũ.

Chu phu nhân nâng khuôn mặt nhỏ của nữ nhi mừng đến phát khóc, "Ôi tiểu bảo bối của ta, ngươi có thể dọa vi nương phát sợ rồi!"

Chu Thế An cũng lau nước mắt.

Lại nghe Chu Tiểu Kiều khẽ mở môi đỏ, ngâm ra một bài thơ --

"Thiên hạ dồn dập nói tiểu Kiều,

Hôm nayTiểu Kiều  thẹn không mặt mũi nào,

Ngoài núi Thanh Sơn Lâu Ngoại Lâu,

Bắt đầu tin sắc đẹp xuất thiếu niên."

Nghe xong,  người trong phòng đơ  như gà gỗ.

 Chu phu nhân nhìn về phía Chu Thế An,"Tiểu Kiều nói không đầu không đuôi như này là có ý gì?"  Dừng một chút lại nói, "Tiểu Kiều của chúng ta không phải sinh ngốc rồi chứ?"

Chỉ có Tô phu tâm như sáng tỏ, lòng nói, xem ra sự tình hỏng rồi, tiểu Kiều nhất định là nhìn thấy Hạo nhi rồi.

Lúc nàyTô Tranh  cũng đang đăm chiêu.

Mọi người đang suy đoán linh tinh, chỉ thấy ánh mắt tiểu Kiều cũng đã hoàn hồn trở lại, thâm tình chân thành, quay về không khí trước mặt ngâm rằng, 

"Giương mắt nhìn lên

Trong biển hoa

Một bóng người xanh nhạt Tú Kỳ

Đang say sưa ngắm nhìn một đóa hoa xuân

Gió nhẹ thổi qua

Bông hoa hồng nhạt nhẹ nhàng nhún nhảy

Hoảng hốt

Mỹ Lệ

Có hoa khó so

Có họa khó vẽ

Rất khác biệt. . . . . ." 

Ngâm xong khóe môi chậm rãi hướng về hai bên, nở ra một nụ cười, hai dòng máu mũi cũng thuận theo chảy xuống.

Chu phu nhân sợ đến hô lớn, "Aizzzz, không phải chứ ! Tiểu Kiều của ta ngớ ngẩn rồi sao !"

Tay chân Chu Thế An cũng phát hoảng.

Đúng lúc này, Tuyết Vân dẫn đại phu đi vào.

Đại phu hành nghề y đã mấy chục năm, nhìn một chút đã đoán ra được 7 8 phần, bắt mạch xong nhân tiện nói, "Lão gia phu nhân xin yên tâm,chẳng qua Chu tiểu thư  di chuyển một đoạn đường quá xa, thân thể mệt nhọc, xuất hiện ảo giác, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày liền là khỏe."

Tô phu nhân vội vàng nói thuận theo, "Đúng đúng đúng, tiểu Kiều luôn được nuông chiều từ bé, lần này ngồi kiệu từ Dương Châu đến Vạn An, nhất định là mệt muốn chết rồi, nhớ lại hồi ta còn là thiếu nữ cũng từng sinh ảo giác, thuốc gì cũng không uống, chỉ nghỉ ngơi mấy ngày liền tốt hơn nhiều."

Chu phu nhân nghe xong, bán tín bán nghi, lau lau nước mắt hỏi, "Lời ấy thật chứ?"

Tô phu nhân nói, "Biểu tẩu há có thể lừa ngươi, chỉ cần nghỉ ngơi tốt là được rồi."

Đại phu cũng khuyên vài câu, kê vài thang thuốc bổ cho Tiểu Kiều, phu thê Chu thị lúc này mới yên tâm được một chút.

Tiểu Kiều cần tĩnh dưỡng, mọi người liền lui ra phòng ngủ, chỉ chừa hai mama ở trước giường hầu hạ.

Tô Tranh bồi Chu Thế An đi tới thư phòng của  mình, Tô phu nhân cùng hai vị Di thái thái liền theo Chu phu nhân đi tới phòng khách.

Di thái thái Lý thị nói, "Tiểu Kiều tiểu thư qua tuổi 16, cũng nên tìm một hộ môn đăng hộ đối mà gả đi thôi ."

Chu phu nhân nói, "Ai nói không có đây, người tới cửa cầu hôn cũng đạp hỏng cửa chính của Chu gia rồi, đều không thể lọt mắt xanh của Tiểu Kiều, Thế An từng nói, mặc kệ Phú Quý nghèo hèn, chỉ cần tiểu Kiều yêu thích, liền tuyển hắn làm con rể, nếu  tiểu Kiều không thích, mặc hắn mang đến núi vàng núi bạc cũng sẽ không đem con gái gả cho hắn."

Di thái thái Từ thị nói, "Ơ, tính cách Tiểu Kiều như tiểu hài tử, các ngươi làm trưởng bối cũng không thể không quản nàng, hôn nhân chính là chuyện đại sự cả đời, không phải trò đùa."

Di thái thái Lý thị từ trước đến giờ vẫn đứng cùng một chiến tuyến với Từ thị, lúc này gật đầu liên tục nói, "Đúng vậy đúng vậy, người khác không nói, chỉ nói Trường Ninh Công Chúa ---- công chúa được Hoàng Đế sủng ái nhất, ánh mắt quá cao, Hoàng Thượng cũng chiều hư nàng, năm nay đã 20 tuổi còn chưa xuất giá đây."

"Ôi, " Chu phu nhân cười xua tay, "Đừng nói bậy, con gái chúng ta chỉ là con của Tri phủ, sao có thể đánh đồng với Trường Ninh công chúa, Cổ Ngữ có câu, 'Con gái Hoàng đế không lo gả ', Trường Ninh công chúa chính là đến bốn mươi tuổi, cũng không biết có bao nhiêu nam nhân trong thiên hạ mong ước  cưới nàng làm thê."

Lý thị cũng cười, "Con gái Hoàng đế không lo gả, con gái Chu gia các ngươi lại càng không phải lo lắng, bây giờ Đại Tề Quốc chúng ta  ai không biết tiểu Kiều tiểu thư là mỹ nữ  đệ nhất thiên hạ đây ?"

Ngàn xuyên vạn xuyên, nịnh nọt không thôi.

Chu phu nhân nghe xong trong lòng rất cao hứng, nhưng ngoài miệng vẫn như cũ khiêm tốn nói, "Thiên hạ đệ nhất mỹ nữ cái gì a ?  Thực sự là muốn chiết sát tiểu Kiều rồi."

Tô phu nhân bởi vì có chuyện trong lòng, một mực yên lặng không lên tiếng, đúng lúc có một mama đi vào tìm nàng chi tiền, nàng liền đứng lên cười nói, "Hai vị muội muội theo biểu đệ muội tâm sự, ta còn có việc thu xếp, sẽ không ngồi cùng ở đây."

Xong xuôi, Tô phu nhân liền đi tới biệt viện của Tô Hạo, đem toàn bộ  gia nhân cùng mama của Tô Hạo gọi vào trong sân, thét ra lệnh, "Đều qùy xuống cho ta!"

Tô Hạo ở trong phòng nghe Tô phu nhân quát, không biết xảy ra chuyện gì, vội vàng đi ra nói, " Mama lớn tuổi rồi, thân thể không tiện, cũng không cần quỳ."

Tô phu nhân ôn nhu đối với hài tử bảo bối nói, "Hạo nhi, chuyện không liên quan tới ngươi, ngươi trở về phòng đọc sách đi."

Tô Hạo chỉ đành trở về thư phòng.

Tô phu nhân ngược lại cũng không đành để mama quỳ, nhưng đám tiểu nha đầu sẽ không may mắn như vậy, quỳ một loạt trên đất , từng người từng người một cúi đầu, cũng không dám thở mạnh.

"Các ngươi cũng đã nghe nói chuyện của Tiểu Kiều tiểu thư rồi, nàng là thiên kim của Chu phủ, được sủng ái, đương nhiên sẽ không sai lầm, vì lẽ đó toàn bộ sự việc đều là các ngươi sai, lúc trước ta tận tình khuyên nhủ các ngươi, lời ta nói đều là gió thổi bên tai hả ? Hả?"

Truyện convert hay : Tà Đế Triền Sủng: Thần Y Cửu Tiểu Thư
Chương Trước/92Chương Sau

Theo Dõi