Saved Font

Trước/40Sau

Phò Mã Hoa Nhi Của Nhị Công Chúa

Chương 35: Dựa Vào Đâu

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Đầu óc hoàn toàn trở nên trống rỗng!

Cả khuôn mặt của Công chúa Đường Giai Tuệ như tối sầm xuống, hai bàn tay nàng phát run nắm chặt vào nhau.

"Tuệ Nhi, nàng nghe ta giải thích. Ta không có ý lừa gạt nàng, ta thật lòng yêu nàng!". Hàn Lam Vũ nôn nóng giải thích, vương tay đến định chạm vào người Đường Giai Tuệ.

Đáp lại chỉ là một ánh mắt thất vọng đến đau lòng cùng sự né tránh.

Công chúa Đường Giai Tuệ vẫn một mực im lặng, hệt như bầu trời an tĩnh trước cơn bão lớn.

Nàng cuối người nhặt y phục khoác lên người, lưng xoay đối diện về phía Hàn Lam Vũ.

"Tuệ Nhi..." Chất giọng khàn khàn uỷ khuất của Hàn Lam Vũ gọi với theo bóng lưng của nàng.

Hàn Lam Vũ không muốn, thực lòng không muốn điều này xảy ra.

Nàng thầm oán trách ông trời không có mắt, vì sao cho nàng cơ hội sống một lần nữa nhưng lại theo cách này.

Không thể đường đường chính chính nói yêu một nữ nhân!

"Dựa vào đâu chứ?"

"..."

"Hàn tiểu thư dựa vào đâu nói yêu ta?". Đường Giai Tuệ không xoay mặt lại lãnh đạm hỏi, bàn tay nàng siết chặt vào nhau đến nỗi hằn đỏ.

Câu hỏi này Hàn Lam Vũ không nghĩ ra được sẽ trả lời như thế nào?

Nàng chỉ cảm thấy lồng ngực như có vật gì đâm vào. Ba chữ "Hàn tiểu thư" này thực có lực sát thương mà!

Công chúa Đường Giai Tuệ không nghe được bất kỳ câu trả lời nào, nàng cũng rất đau lòng. Không dám xoay người nhìn khuôn mặt hiện tại của Hàn Lam Vũ.

Lừa gạt nàng lâu như vậy, khiến nàng nếm trải mùi vị lần đâu tiên yêu thích một người rồi nhẫn tâm cắt vào tim nàng một vết cắt sâu như vậy.

Không thể tránh khỏi một trận đau lòng, thất vọng.

"Nếu tất cả đã là lừa dối, ta xem như mọi chuyện chỉ là hiểu lầm. Hy vọng, sau này hai ta có thể tiếp tục làm...tỷ muội tốt".

[Tỷ muội tốt? Nàng sao có thể nghĩ như vậy].

Trái tim càng ngày càng bị bóp chặt hơn, thật khó thở.

Công chúa Đường Giai Tuệ đứng dậy người hơi nghiêng liếc nhìn Hàn Lam Vũ nhanh như một cơn gió rồi rời khỏi.

Bỏ lại ánh mắt uỷ khuất âm u dõi theo bóng lưng Đường Giai Tuệ, đến khi cánh cửa phòng đóng kín vẫn tuyệt không chớp mắt một lần.

Bao nhiêu hơi thở trong người Hàn Lam Vũ cứ vậy chạy theo tiếng chân xa dần của nàng.

(Trở lại Quốc Tự Giám)

Từ sau ngày đó trở lại Tiểu Thanh hoàn toàn không hiểu đã có chuyện gì xảy ra khiến cho tâm trạng của Công chúa Đường Giai Tuệ u buồn ảm đạm, nụ cười trên môi hoàn toàn biến mất.

Còn vị Hàn công tử kia thì cũng không khá hơn, thỉnh thoảng lại tìm Tiểu Thanh đưa tới những món ăn kỳ lạ và căn dặn kỹ càng đừng nói rằng do y nấu.

Ngoài ra, cũng hỏi han tâm trạng hiện tại của Đường Giai Tuệ thông qua Tiểu Thanh, ở trên nơi học cứ len lén nhìn ngắm khuôn mặt của nàng.

Chỉ cần bấy nhiêu thôi là đủ...

[Cốc cốc]

Tiếng người gõ cửa phòng của Công chúa Đường Giai Tuệ, nàng có hơi mong chờ người đứng bên ngoài là người đó.

Lão học quan nghiêm nghị khom lưng kính cẩn dời người sang bên cạnh. Tiểu Thanh vừa nhìn thấy người đứng phía sau liền hốt hoảng vội quỳ rạp xuống "Khấu kiến hoàng thượng".

"Ân, mau đứng lên. Ta là đang vi hành đến đây, đừng làm ồn a". Một nam nhân trung niên với dáng vẻ cường thế phát ra hào quang mặc thường phục bước chân vững chắc vào bên trong phòng của Công chúa Đường Giai Tuệ.

"Tuệ Nhi tham khiến phụ hoàng!". Nhìn thấy hoàng thượng Đường Thiên Vũ phụ hoàng của nàng hiện diện, Công chúa Đường Giai Tuệ đưa hai tay sang eo hành lễ.

Bao nhiêu tháng không gặp Đường Thiên Vũ luôn nhớ nhung nữ nhi của mình, bèn cải trang vi hành đến đây xem nàng một phen "Tuệ Nhi miễn lễ, mau đến đây phụ hoàng xem. Lâu ngày không gặp nữ nhi của ta vẫn là càng xinh đẹp a".

Vẫn là giọng điệu cưng chiều Đường Giai Tuệ, Đường Thiên Vũ bật cười vui vẻ.

"Phụ hoàng, người vì sao lại đến đây a?". Công chúa Đường Giai Tuệ ngồi xuống ghế bên cạnh Đường Thiên Vũ, nhấc tay rót một tách trà nóng cho phụ hoàng của nàng.

Đường Giai Tuệ hiểu rõ phụ hoàng của nàng nhất, không phải chỉ vì lý do nhớ nhung nàng mà đến.

Đón lấy tách trà nóng thổi vài hơi nhấp nhẹ, Đường Thiên Vũ không lòng vòng thêm "Tuệ Nhi, theo tình hình chiến sự ở phía Bắc đã dần ổn định. Tướng quân Hàn Dương Phong sắp sửa trở về, con đường đường là công chúa tuyệt đối không thể vắng mặt trong đại tiệc đón tiếp đại công thần a".

Công chúa Đường Giai Tuệ có hơi thở một hơi dài, ngoài việc đón tiếp đại thần chắc hẳn cũng không thể thiếu các đại công tử của các đại quan khác.

Chắc hẳn ngày đó nàng sẽ cực mệt mỏi chống đỡ rồi, Đường Giai Tuệ chớp nhẹ đôi mi dài đáp "Ân phụ hoàng, sau khi kết thúc ngày thi của tháng Tuệ Nhi sẽ trở lại hoàng cung".

Nhận được câu trả lời như ý, Đường Thiên Vũ vui vẻ mỉm cười "Hảo hảo, Tuệ Nhi luôn biết suy nghĩ cho trẫm".

Cả hai người phụ tử thâm tình cùng nhau trò chuyện đến tận khuya, tuy hơi nuối tiếc nhưng hoàng thượng Đường Thiên Vũ vẫn là không thể nán lại.

Y đưa tay xoa xoa đầu nữ nhi của mình vài cái dặn dò vài câu rồi rời khỏi, Công chúa Đường Giai Tuệ cũng theo sau đưa tiễn phụ thân của nàng.

Đến khi người đã đi khuất ánh mắt nhung nhớ cũng liếc sang phòng bên cạnh [Chàng vẫn còn thức sao?] chỉ trong chốc lát Đường Giai Tuệ lấy lại vẻ lạnh lẽo trở vào phòng.

Trước/40Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trọng Sinh Quân Hôn: Thủ Trưởng, Buổi Sáng Tốt Lành!