Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 1: Lãnh Chứng

Từ Cục Dân Chính đi ra, Kỳ Thanh ngây ngốc còn tưởng mình nằm mơ nhưng trên tay còn đang cầm cuốn sổ chứng thực kết hôn màu đỏ thì mới tin tưởng đây là sự thật.

Cứ như vậy cùng người yêu thầm bao lâu nay lãnh chứng

Một giờ trước, hai người không có quan hệ gì hết mà hiện tại cả hai đều đã là thê thê hợp pháp

Kỳ Thanh trong lòng mừng như điên nhưng lại chỉ dám đè nặng ở đáy lòng mà kích động, quay đầu xem người bên cạnh mà lúc này Lục Uyển Đình trên mặt không có biểu cảm gì, nhìn không là đang vui hay khổ sở nên niềm vui của Kỳ Thanh cũng dần dần lặng xuống.

Lãnh giấy kết hôn là chính Lục Uyển Đình đề ra, ngẫm lại thì chắc cũng không khổ sở cho lắm.

Trợ lý xách theo một túi văn kiện từ bên cạnh xe đi tới cạnh Lục Uyển Đình nhắc nhở Lục Tổng nửa giờ sau có hẹn gặp khách hàng.

Kỳ Thanh bỗng cảm cảm thấy suy sụp, không có hôn lễ cũng không có quá trình yêu đương, ngay cả ngày đi lãnh chứng cũng không chọn ngày lành tháng tốt. Chỉ là vừa gặp xong khách hàng này thì có thời gian liền đi Cục Dân Chính xong hết lại đi gặp khách hàng tiếp theo

Lục Uyển Đình gật đầu rồi quay đầu nhìn Kỳ Thanh, Kỳ Thanh thức thời liền chủ động cười nói "Cảm ơn Lục Tổng, ngài có việc gấp thì cứ đi"

Lục Uyển Đình đầu ngón tay miết lại giấy kết hôn đang cầm trên tay. Rồi nhanh chóng thả lỏng đáp "Được"

Không nói thêm lời nào cùng trợ lý hướng chiếc xe đang dừng ở đó không xa.

Trợ lý mở cửa xe, Lục Uyển Đình khom lưng rồi ngồi vào trong xe ở phía sau Kỳ Thanh mong chờ một cái quay đầu nhìn lại nhưng trợ lý nhanh chóng đóng cửa xe lại, lơ đãng nhìn người còn đang đứng ở bậc thang Cục Dân Chính, nhìn hai người không chớp mắt.

Xe dần dần đi khỏi Cục Dân Chính, Lục Uyển Đình không nhịn được mà quay đầu xem Kỳ Thanh, cửa sổ xe có một tầng kính che chắn giờ đây ánh mắt của cô so với lúc nãy ôn hoà rất nhiều, trong mắt ý tình nhiều thêm một phần.

Ngồi ở ghế phụ phía trên, trợ lý đưa một phần văn kiện cho cô "Lục Tổng, đây là phần luật sư Trương đã chỉnh sửa theo ý kiến của đối tác làm thành hợp đồng mới, điều thứ 23 điều chỉnh phương án dự toán, mục thứ sáu điều 67 điều chỉnh tăng trách nhiệm..."

Lục Uyển Đình thu liễm lại ánh mắt, thản nhiên tiếp nhận văn kiện

Trợ lý dừng lại không nói thêm mà quay đầu nhìn phía trước

Chỉ một lát, sự chú ý của Lục Uyển Đình lại nhìn lên giấy kết hôn. Mở giấy chứng thực kết hôn ra, nhìn đến ảnh chụp hai người cười tươi, để được như vậy cả hai phải chụp hình đến ba lần

Lần đầu tiên, hai người ngồi nghiêm chỉnh khoảng cách giữa hai người 10cm, mặt vô biểu cảm mà nhìn màn ảnh một chút cũng không nhìn ra được là hai người đến kết hôn. Mà giống như kết hôn giả để được hưởng khoảng trợ cấp 10 vạn của chính phủ, đây là ưu đãi dành cho các cặp đôi kết hôn.

Nhân viên công tác không hài lòng nên hỏi thắng hai người có phải kết hôn giải không nếu không phải thì ngồi gần lại một chút cười lên một chút.

Lần thứ 2, Kỳ Thanh nhích lại gần Lục Uyển Đình một tí, đầu cô hơi nghiêng về phía Lục Uyển Đình khoé môi nâng lên nụ cười, Lục Uyển Đình cũng cong cong khoé môi nhưng vẫn duy trì tư thế ngồi thẳng như trước

Nhân viên công tác vẫn không hài lòng, rời mặt khỏi camera lấy tay vỗ vỗ ý bảo hai người ngồi gần lại hơn nữa, sau đó đem tay trái và tay phải nắm lại đặt rồi hỏi "Hai người có thể nắm tay như vậy không"

Kỳ Thanh quay sang nhìn Lục Uyển Đình không dám động thủ

Lục Uyển Đình đột nhiên nở nụ cười kéo tay Kỳ Thanh đặt lên đùi mình, lòng bàn tay nóng bỏng của cô áp lên mu bàn tay của Kỳ Thanh, 10 ngón tay đan xen vào nhau

Hai người cười giống như là đôi thê thê vô cùng quen thuộc với nhau, răng rắc tiếng chụp hình vang lên. Đến lần thứ ba cả hai mới có thể chụp ra một tấm hình hoàn mỹ dán lên giấy kết hôn.

Lòng bàn tay vẫn còn dư lại cảm giác lúc nãy, Lục Uyển Đình khép giấy kết hôn lại bỏ vào trong túi xách rồi nói tài xế quay đầu lại "Tiểu Lương, quay lại Cục Dân Chính"

Kết hôn có biết bao nhiêu hấp tấp trong đó tài xế Tiểu Lương cùng trợ Lý Tô là người hiểu rõ sự tình. Trợ lý Tô theo bản năng bát quái quay đầu hỏi "Lục Tổng, người quay lại để ly hôn?"

Nhìn đến Lục Tổng nhíu mày, trái tim nhỏ của trợ lý run lên ngoan ngoãn mà quay đầu lại coi như chưa nói gì.

Xe dừng ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ đánh vòng lại quay đầu trở về Cục Dân Chính.

Từ lúc đi đến trở lại đã qua sáu phút, Kỳ Thanh vẫn còn đứng ở bậc thang Cục Dân Chính. Đôi tay nắm chặt giấy kết hôn, đầu hơi cuối xuống, ánh mặt trời vẫn chiếu lên người cô. Cô không phát hiện người lúc nãy vừa rời đi đã trở lại

Lục Uyển Đình ngồi trong xe liếc mắt nhìn thấy được trên mặt Kỳ Thanh vẻ mất mát

"Lục tổng, muốn xuống xe sao" Trợ lý cẩn thận hỏi

Lục Uyển Đình trầm ngâm đưa văn kiện cho trợ lý "Hẹn lại Giám Đốc Triệu, buổi chiều hai giờ rưỡi tôi sẽ đến ngân hàng"

"Đã rõ, Lục Tổng" Trợ lý lấy lại văn kiện bỏ lại trong túi rồi lấy điện thoại gọi Giám Đốc Triệu

Lục Uyển Đình mở cửa xe, đứng bên xe do dự vài giây rồi đi đến chỗ Kỳ Thanh

Cửa Cục Dân Chính giống như bức màn điện ảnh, trình chiếu cảnh vui buồn tan hợp. Lục Uyển Đình cũng đặt mình vào đó nhưng trong mắt chỉ có cái người đang cúi đầu kia.

"Kỳ Thanh" Lục Uyển Đình đứng ở cuối bậc thang nhìn Kỳ Thanh, âm thanh ôn nhu nhẹ nhàng phiêu du đến tim Kỳ Thanh như gió phất qua cây chi liễu, Kỳ Thanh mất hồn ngước mắt nhìn Lục Uyển Đình mà ngẩn ra

Bậc thang không nhiều lắm chỉ có hai cấp, khoảng cách của hai người rất gần. Chỉ cần bước một bước là đã có thể đến gần đối phương

Nhưng không một ai tiến tới cả

Hai người cách một bậc thang mà nói chuyện với nhau, lúc này trong ánh mắt Kỳ Thanh đầy ý cười, nỗ lực khống chế đè lại giọng nói vui vẻ "Chị như thế nào lại quay lại."

Lục Uyển Đình nhìn tờ sổ chứng thực kết hôn trên tay Kỳ Thanh, Kỳ Thanh theo tầm mắt của Uyển Đình mà cúi đầu nhìn theo. Lúc này Uyển Đình mới mở miệng nói "Chúng ta kết hôn"

Một câu nói bình bình đạm đam, giọng nói không cao không thấp giống như ở thời điểm họp xong mà nói "Tan họp" không có màu cảm xúc nào

"Kế tiếp có việc gì không? Nếu không có, tôi đưa em về nhà"

Kỳ Thanh trong nháy mắt quên mất hô hấp...Lục Uyển Đình muốn đưa cô về nhà?

Trong đầu liên tiếp bị phục kích bởi sự niềm vui sướng, Kỳ Thanh ngơ ngác hỏi lại "Nhà Chị hay là nhà tôi"

Cảm giác thân thể giống như ngao du gặp được sao hoả, vừa nói xong toàn thân cảm giác cuồn cuộn nóng lên

"Đã kết hôn rồi, hẳn là ở chung đi" Lục Uyển Đình vẫn giọng nói vẫn không lộ ra biểu cảm nào

Vừa lúc có một đôi tân thê thê đi ngang qua, nghe được hai người đối mà thoại mà hít thở không thông, nhịn không được quay sang liếc mắt đánh giá hai người

Kết hôn còn không ở chung, chuyện yêu đương giải quyết sinh hoạt như thế nào?

Sau khi tốt nghiệp đại học, Kỳ Thanh dọn ra ngoài. Mấy năm nay cũng là cô sống một mình

Nghĩ đến ở chung cùng với người mình yêu thầm chân Kỳ Thanh có chút nhũn ra muốn tìm một chỗ để ngồi, để vơi bớt đi sự khẩn trương.

Lục Uyển Đình đợi lâu không thấy Kỳ Thanh đồng ý mới nhớ tới lời trợ lý nói lúc nảy

"Em có phải bắt đầu hối hận khi lấy mình ra làm điều kiện không?"

Sao có thể hối hận! Cô vất vả lắm mới kiếm được một cái lý do rồi lấy hết can đảm mới đề nghị với Lục Uyển Đình. Lúc nghe được Lục Uyển Đình đồng ý hơn nữa yêu cầu lập tức đi lãnh chứng, cô thiếu chút nữa không khống chế mà trực tiếp ôm lấy Lục Uyển Đình

Hiện tại, cô nghe Lục Uyển Đình hỏi chính cô có phải hối hận không, cô lại kích động nhảy xuống hai bậc thang nắm lấy tay Lục Uyển Đình nói "Tôi sẽ không hối hận, tôi..." Tôi thật vui khi có thể ở bên chị.

Nhìn Lục Uyển Đình trên mặt không có bất cứ nhu tình mật ý nào, Kỳ Thanh cũng kéo lại được lý trí của mình, đem câu sau mà nuốt lại vào trong bụng.

Kỳ Thanh buông lỏng tay ra dừng lại một chút sau đó hiên ngang mà nói "Vì công ty, tôi sẽ không hối hận."

Trên cánh tay xuất hiện vài dấu đỏ Lục Uyển Đình quét mắt liếc qua nơi đó rồi nâng mí mắt lên mà nói "Tôi biết, em cùng tôi kết hôn chỉ vì công ty"

Giọng nói nhẹ nhàng của Lục Uyển Đình làm Kỳ Thanh có chút ảo giác là Lục Uyển Đình lúc nào không cao hứng

Ảo giác chính là ảo giác...giống như ngôi sao băng xẹt qua bầu trời đêm tối tăm nháy mắt một cái liền biến mất.

Kỳ Thanh bỏ sổ kết hôn vào túi nói sang chuyện khác "Lục Tổng không phải có hẹn với khách hàng sao? Nếu chậm trễ không đi có lẽ sẽ không tới kịp"

Thân là người thừa kế của Tập Đoàn Lục Thị. Lục Uyển Đình khi tiếp quản công ty đều giành cả tinh thần lẫn thể xác cho sự nghiệp. Năm nay 28 tuổi còn chưa lập gia đình

Ở trong mắt mọi người, Lục Uyển Đình là một nữ nhân đặt công việc lên hàng đầu. Mà trong mọi người đó bao gồm cả Kỳ Thanh, trong mắt cô Lục Tổng là người bận rộn xã giao với các công tác, đối với những việc nhàn rỗi giống như yêu đương hay hẹn hò sẽ không nửa điểm hứng thú

Lục Uyển Đình không nói chuyện đôi mắt thâm thuý như đang nghĩ gì đó mà nhìn Kỳ Thanh

Kỳ Thanh luống cuống "Lục...Lục Tổng, tôi..." Cô muốn nói cái gì đó nhưng lại nói không nên lời, đối diện với đôi mắt của Lục Uyển Đình cô dường như mất đi khả năng ngôn ngữ

Trợ lý làm theo bổn phận của mình đã mang ô tới vì Lục Tổng cùng với Lục - mới vừa thành - Phu Nhân Kỳ Thanh đang phơi nắng

Lục Uyển Đình tiếp nhận ô từ trợ lý nâng ô nghiêng qua che cho Kỳ Thanh rồi sánh vai với cô ôn nhu nói "Về nhà đi"

Kỳ Thanh không có sự phòng bị nào bị ba chữ "Về nhà đi" đánh cho quân lính tan nát

Kỳ Thanh sánh vai đi theo Lục Uyển Đình rồi lên xe

Trong xe bật một bản nhạc, người yêu đang ngồi mình trong gang tấc, Kỳ Thanh không có biện pháp nào thả lỏng người, đôi tay khẩn trương nắm chặt thành quyền

Nín thở, Kỳ Thanh trộm liếc mắt sang người bên cạnh. Lục Uyển Đình đang xem văn kiện, đầu hơi nghiêng nghiêng vai của cô, tập trung nhìn văn kiện

Kỳ Thanh bỗng nhiên lớn mật mà dùng đưa ánh mắt đảo qua gương mặt của Lục Uyển Đình

Mũi thẳng, đôi môi mỏng, nửa gương mặt hấp dẫn, cái cổ trắng nón đẹp như thiên nga rồi xương quai xanh làm động lòng người

Xuống chút nữa...có áo che lại rồi...cô không thấy được gì nữa

Đảo mắt lại về đến đôi mắt của Lục Uyển Đình, cô thích nhất chính là đôi mắt ấy, trắng đen rõ ràng, con ngươi sáng ngời

Lục Uyển Đình rất ít cười nhưng lúc cười lên cặp mắt kia đặt biệt làm người khác đê mê muốn hãm thật sâu vào đó

Tựa như hiện tại

Tâm Kỳ Thanh đột nhiên nhảy dựng lên, Lục Uyển Đình không biết từ khi nào đang xem văn kiện lại nhìn lên hiện tại là đang nhìn cô. Đôi mắt phóng ra ý cười khiến người ta mê muội

Kỳ Thanh lấy lại tình thần còn Lục Uyển Đình thu hồi lại nét tươi cười của mình

Kỳ Thanh cho rằng chính mình lại xuất hiện ảo giác

"Lục Tổng..."

Lục Uyển Đình thu hồi lại nụ cười Kỳ Thanh nữa lật một tờ giấy tiếp tục xem văn kiện. Động tác che giấu không quá rõ ràng

Kỳ Thanh nhấp môi chần chờ...Lục Uyển Đình vừa mới nhìn mình cười?

Khẳng định là nhìn lầm rồi làm sao mà Lục Uyển Đình có thể nhìn cô cười ôn nhu đến vậy

Nhạc trong xe du dương cùng với tiếng lật giấy làm Kỳ Thanh thất thần. Cô miên man không phân định thời gian, bên tai bỗng nhiên truyền đến một tiếng gọi nhẹ "Kỳ Thanh"

Âm thanh rõ ràng tiếng nói nhu hoà... Lục Uyển Đình kêu tên nàng

Tim Kỳ Thanh đập nhanh, kinh ngạc quay đầu sang "Ân?"

Lục Uyển Đình khép lại văn kiện, cô nhìn Kỳ Thanh với ánh mắt lưỡng lự rồi hỏi Kỳ Thanh "Chuyện chúng ta kết hôn, khi nào nói cho người trong nhà"

———————————

Truyện convert hay : Quý Nữ Trọng Sinh: Hầu Phủ Hạ Đường Thê
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi