Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 126: Biết Được

Kỳ Thanh híp mắt lại, khoé miệng độ cong ngày càng lớn, Lục Uyển Đình phát hiện ra, cúi đầu xem cô, "Vui vẻ vì chuyện gì vậy?"

Hai người rúc vào nhau, mười ngón tay rất tự nhiên mà đan vào nhau, Kỳ Thanh cười cười gãi lòng bàn tay Lục Uyển Đình, không dám nói ra cho Lục Uyển Đình biết suy nghĩ của cô lúc ăn tối, "Có thể ở cùng chị."

Tâm Lục Uyển Đình như bông hoa nở rộ, khoé miệng cũng cong lên theo, khẽ hôn tóc mai Kỳ Thanh, đem cô ôm chặt hơn.

Mùi rượu tan đi, gió bên ngoài có chút lạnh, Lục Uyển Đình đóng cửa sổ lại, nhìn về phía trợ lý Tô đang lái xe, "Trợ lý Tô, tối nay em về nhà mình à?"

Bất ngờ bị hỏi, trợ lý Tô không khỏi kinh hãi, mắt nhìn gương chiếu hậu, trả lời, " Ân, em về nhà."

Cô không có lý do gì đi tìm Tần Phụ Tuyết.

Lục Uyển Đình ừ một tiếng, không nói nữa.

Trong xe lập tức rơi vào trạng thái yên tĩnh cho đến lúc về đến nhà, Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh cùng nhau lên lầu, xe để trợ lý Tô lái đi.

Rượu có thể giúp con người ta hưng phấn hơn. Đêm nay, Lục Uyển Đình thực sự rất hưng phấn, rất nhiệt tình. Hai người ở nhà tắm trong phòng ngủ tắm rửa, áo khoác thì vứt ở trên sô pha trong phòng ngủ, hai người hôn nhau từ sô pha đến nhà tắm, dưới làn nước ấm từng thớ da chạm vào nhau, mùi hương mê người thoang thoảng ở trong làn hơi nước tràn ngập khắc nhà nước, tên rêи ɾỉ bên tai không dứt.

Kỳ Thanh hoàn toàn hoà tan trong sự ôn nhu của Lục Uyển Đình, cả cơ thể không còn sức lực nằm ở trên giường, sau lưng là Lục Uyển Đình đang ôm lấy cô mà nói những lời yêu đương bên tai

Tóc vẫn còn ướt, Lục Uyển Đình mặc áo ngủ vào, cầm máy sấy giúp Kỳ Thanh làm khô đầu tóc, tiếng máy sấy cùng với làn gió ấm thổi ra làm Kỳ Thanh buồn ngủ, Lục Uyển Đình xoa xoa tóc cô, xác định đã khô rồi mới cúi đầu, ở bên tai ôn nhu mà nói, "Tóc khô rồi, em ngủ đi."

Kỳ Thanh vừa mệt vừa buồn ngủ, trở mình nằm ngửa trên giường, mê mang cố gắng mở mắt nói, "Chờ chị ngủ cùng em."

"Được." Lục Uyển Đình hôn cô, sau đó ngồi ở mép giường thổi tóc.

Chờ cô sấy tóc xong, dọn dẹp máy sấy, tiến vào ổ chăn, rất nhanh có một cơ thể mềm mại dán lên người cô, Kỳ Thanh ôm lấy eo cô, ở bên tai nhẹ nhàng mà nói ngủ ngon.

Kỳ Thanh rất nhanh đã đi vào giấc ngủ, Lục Uyển Đình có chút tâm sự, nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng bên gối, đại não ngày càng tỉnh táo, cô ở trong tối mở mắt, nhìn Kỳ Thanh mà suy tư.

Buổi sáng tỉnh dậy, Kỳ Thanh câu lấy Lục Uyển Đình rồi trao cho nhau cái hôn buổi sớm kịch liệt, kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến Lục Uyển Đình, lập tức cái chăn phủ lên đầu hai người, Lục Uyển Đình đem Kỳ Thanh ấn ở dưới người, tiến hành vận động vào buổi sáng.

Trước kia, lịch trình làm việc của Lục Uyển Đình bắt đầu từ lúc 8h đến 12h, còn bây giờ thì những việc quan trọng sẽ được sắp xếp bắt đầu từ lúc 9h30.

Hai người ở khu công nghệ của Kỳ Giang tách ra, Kỳ Thanh đi vào công ty, còn Lục Uyển Đình đến Lục Thị.

Trợ lý Hoa pha một tách trà đặc đem vào văn phòng, Kỳ tổng của cô không phải đang xem văn kiện, mà tay đang chống đầu nhìn khung ảnh ở trên bàn phát ngốc.

"Kỳ tổng." Trợ lý Hoa đặt ly trà xuống, theo tầm mắt của Kỳ tổng mà nhìn về phía ảnh chụp, "Chị nhớ Lục tổng sao?"

Cái này còn phải hỏi sao?

Kỳ Thanh quay sang nhìn trợ lý Hoa, "Cuộc họp cùng với Lục Thị là khi nào?"

"Ngày mai." Thời gian đến ngày mai còn xa, Kỳ Thanh bưng tách trà lên, âm thầm cân nhắc lý do khác để đến Lục Thị.

Trợ lý Hoa nhìn ra tâm tư của sếp, "Kỳ tổng, nếu chị muốn đi tìm Lục tổng có thể trực tiếp đi tìm người a, cô ấy cũng đâu có nói tiếng nào với chúng ta mà trực tiếp đến Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật."

Lời nói của trợ lý Hoa nhắc nhở Kỳ Thanh một việc mà cô vẫn xem nhẹ, Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật của các cô có động tĩnh gì vào lúc đó, Lục Uyển Đình liền biết ngay, sau đó còn đến đây.

Trong công ty, có nhãn tuyến của Lục Uyển Đình.

Kỳ Thanh đánh giá trợ lý Hoa, trái tim nhỏ trợ lý Hoa co lại, lùi về sau một bước, ánh mắt nhìn Kỳ tổng đề phòng, "Kỳ tổng, vì sao chị lại dùng ánh mắt đó nhìn em?"

Thật đáng sợ.

Không có khả năng là trợ lý Hoa, trợ lý Hoa vẫn luôn đi theo cô. Kỳ Thanh thu hồi ánh mắt đánh giá, thổi trà hỏi, "Nếu trong công ty có người làm gián điệp, em cảm thấy nơi nào có khả năng nhất?"

Trợ lý Hoa ngẩn ngơ, "Kỳ tổng, từ khi chị bắt đầu làm ở đây em liền đi theo chị, em không có khả năng làm gián điệp!"

"..." Kỳ Thanh tâm tình phức tạp, "Tôi biết."

Trợ lý Hoa không dám thở ra, "Chính là bị chị hỏi vậy, có nghĩa là chị hoài nghi em."

Giọng nói Kỳ Thanh trầm lại, lời nói thấm thía, "Tiểu Hoa, em có thể bớt xem phim lại không?" Cô đây không phải là muốn thử, mà thật sự muốn hỏi trợ lý Hoa ở góc nhìn của cô ấy, rốt cuộc, trong công ty cái người mà nhiều chuyện nhất chính là người ở trước mặt cô đây.

Có những lời nói này, tâm trợ lý Hoa thoáng buông xuống, trong nhận thức của cô đối với mỗi người trong công ty, những gương mặt hiện lên trong đầu cô, trợ lý Hoa nhíu mày, "Đều có khả năng."

Kỳ Thanh ra thêm chút điều kiện cần vào đó, "Có thể biết được ai đến công ty, biết được tôi đi đâu?"

"Vậy thì lễ tân ở sảnh, hoặc là trợ lý Thất." Trợ lý Hoa nhìn thoáng qua, tới gần Kỳ Thanh hạ giọng, "Kỳ tổng, công ty chúng ta thực sự có gián điệp sao?"

"Nói nhãn tuyến thì đúng hơn." Kỳ Thanh buông ly trà, "Giúp Lục Uyển Đình trông chừng tôi."

"Lục tổng?" Trợ lý Hoa như bừng tỉnh, ngồi dậy, đưa ra một cái kiến nghị, "Kỳ tổng, chị có thể trực tiếp hỏi Lục tổng."

"Không cần thiết." Kỳ Thanh thu hồi tâm tư, nhìn điện thoại, sắp đến giờ trưa.

Cô hỏi trợ lý Hoa, "Hôm nay, không có chuyện gì quan trọng sao?"

Trợ lý Hoa lắc đầu, "Không có." Những văn kiện đang chờ phê duyệt chỉ là mấy sự việc hàng ngày, ký tên chậm một chút cũng không sao. "Chị muốn đi tập đoàn Lục Thị sao?"

Mới tách ra với Lục Uyển Đình không bao lâu, hiện tại đi qua, sợ sẽ ảnh hưởng đến công tác của Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh mở văn kiện trên bàn ra, nói: "Tôi ký xong mấy cái này đã."

Trợ lý Hoa không có quấy rầy cô, đi ra khỏi văn phòng,

Buổi chiều, có mấy cái văn kiện đều đã ký xong, Kỳ Thanh không nói cho Lục Uyển Đình trước, trực tiếp đến tập đoàn Lục Thị.

Lục Uyển Đình đang mở một cuộc họp quan trọng, trợ lý Tô và thư ký Phó đều không có ở đây, một thư ký nhỏ trong văn phòng lại tiếp đãi Kỳ Thanh.

Ai cũng đều biết thân phận của Kỳ Thanh, nhiệt tình mà đưa cô đến văn phòng tổng tài.

Bình thường các thư ký nhỏ không thể ở văn phòng tổng tài lâu, đưa trà cho Kỳ Thanh, để Kỳ Thanh ở lại trong văn phòng tổng tài chờ Lục tổng họp xong.

Trên bàn làm việc để một đống văn kiện, Kỳ Thanh đứng ở bàn làm việc xem ảnh chụp của các cô, nhìn ở góc bàn có một tấm danh thiếp, cô tò mò cầm lên xem.

Cô cứ như vậy mà thấy được danh thiếp của người tổ chức hôn lễ.

Cái loại cảm giác như thiếu nữ lần đầu biết yêu, tâm như con nai chạy loạn lại tới, tâm Kỳ Thanh giật lên, adrenalin tăng vọt, kích động muốn xuống lầu chạy vài vòng.

Cơ thể vì kích động quá mức mà run rẩy, Kỳ Thanh chống tay lên bàn làm việc để ổn định lại, há miệng hít thở sâu.

Trạng thái của các cô có chút đặc thù, đăng ký kết hôn trước, rồi mới tới yêu đương, rồi sau đó mới biết được cả hai yêu thầm nhau tám năm.

Vậy thì trước khi tổ chức hôn lễ hẳn là cầu hôn, Kỳ Thanh nâng tay trái lên nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, đoạn hôn nhân này của các cô, trình tự quá rối loạn,

Không có cầu hôn mà đã mang nhẫn lên rồi.

Cảm xúc đã trở lại, Kỳ Thanh bình tĩnh nghĩ đến, Lục Uyển Đình trong khoảng thời gian này cũng không có lộ ra ý tứ tổ chức hôn lễ, cô nhấp nhấp, đem danh thiếp thả lại trên văn kiện.

Kỳ Thanh đi đến ghế sô pha ngồi xuống, nhưng lại thất thần.

Cô nhớ đến thiết kế Từ.

Ngoài chiếc nhẫn này ra, các cô còn một cặp nhẫn kim cương khác.

Không chờ Lục Uyển Đình họp xong, Kỳ Thanh đã rời khỏi tập đoàn Lục Thị.

Từ trong phòng họp đi ra, trợ lý Tô mới có thời gian xem điện thoại, trợ lý gửi tin nhắn cho cô, nói phu nhân Lục tổng đến.

"Lục tổng, Kỳ tổng đến."

Vẻ mặt nghiêm túc của Lục tổng sau khi nghe được hai chữ Kỳ tổng, lập tức lộ ra nụ cười, bước chân nhanh hơn, vứt đám người kia ở lại, đi đến thang máy lên lầu.

Giám đốc Tôn chạm chạm phó tổng Thẩm, nhỏ giọng thì thầm, "Lục tổng nghe đến Kỳ tổng liền vui vẻ như vậy sao?"

Phó tổng Thẩm cười tủm tỉm nói, "Nghe thấy tên người mình yêu ai mà không vui vẻ a, Kỳ tổng đó là phu nhân của Lục tổng chúng tôi, ông nghe lão bà nhà ông đến tìm ông, ông sẽ không vui sao?"

"Nói cũng đúng." Giám đốc Tôn gật đầu, "Hiện tại, tôi tan tầm có thể nhìn thấy lão bà của tôi, tôi cũng vui vẻ."

Nhân sĩ độc thân trợ lý Tô nghe được, dừng bước chân lại quay đầu nhìn bọn họ, phó tổng Thẩm đón nhận ánh mắt của cô, "Trợ lý Tô có việc gì muốn phân phó sao?"

"Không có." Trợ lý Tô thu hồi lòng hâm mộ của cô, lén mà nhớ đến Tần Phụ Tuyết, nếu mà Tần Phụ Tuyết đến tìm cô, cô cũng sẽ rất vui.

Đáng tiếc, không có khả năng này.

Chỉ có khả năng cô đi tìm Tần Phụ Tuyết thôi.

Trợ lý Tô ấn thang máy, ánh mắt đột nhiên cứng lại, đến bây giờ cô còn không biết Tần Phụ Tuyết làm cái gì.

Ở bữa tiệc Thương Phong, Kỳ tổng nói giỡn với cô, Tần Phụ Tuyết là nhân viên tạm thời của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật.

Vậy Tần Phụ Tuyết thật sự là nhân viên tạm thời của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật sao, cho nên thời gian rất tự do, muốn đi làm thì đi làm, không muốn liền ở nhà?

Thang máy mở ra, đoàn người đi vào trong, trợ lý Tô đứng ở góc thang máy, ánh mắt không có tiêu cự mà nhìn về phía trước.

Thang máy đi lên trên, mỗi lần dừng lại có vài người đi ra. Đến cuối cùng chỉ còn lại một mình trợ lý Tô. Đến tần cao nhất không ai nhắc nhở cô, trợ lý Tô ở thang máy sửng sốt một hồi, mới phát hiện đến nơi rồi.

Ly trà đặt trên bàn đã lạnh, nhìn qua thì giống như chưa uống được hai ngụm, Lục Uyển Đình đứng ở sô pha, gọi cho Kỳ Thanh.

Lúc trợ lý Tô đi đến cửa, vừa nghe được giọng nói mất mát của Lục tổng, "Sao em không nói với chị một tiếng mà đi rồi?"

Lục Uyển Đình ngồi ở trên sô pha, nghe người bên kia điện thoại giải thích, "Rất gấp sao?"

Kỳ Thanh mang tai nghe bluetooth, một bên nghe điện thoại của Lục Uyển Đình một bên lái xe, lo sợ bất an mà nói dối Lục Uyển Đình, "Ân, yêu cầu em lập tức về công ty."

Từ tập đoàn Lục Thị về đến Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật không xa, lộ trình bình thường cần 20 phút, Kỳ Thanh dừng xe lại, đỡ tay lái nói, "Em đến công ty rồi, không nói chuyện nữa."

"Được." Lục Uyển Đình không đành lòng mà cúp điện thoại.

Trợ lý Tô đi vào cửa, "Lục tổng, chúng ta có nên đi đến Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật không?"

Chúng ta? Lục Uyển Đình quay đầu nhìn cô, "Em muốn đi Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật?"

Trợ lý Tô phủ nhận, "Em không nghĩ đến."

"Tôi đi một mình là được." Lục Uyển Đình đứng lên, chỉ cái ly trên bàn, "Em dọn đi."

Trợ lý Tô nhanh sửa miệng lại, "Em muốn đi." Cô muốn đến Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật, sẵn tiện thăm dò hỏi chuyện nhân viên tạm thời.

Nhìn thấy Kỳ tổng trở lại công ty, biểu cảm của trợ lý Hoa nói không nên lời, nên kích động hay là lo âu, trợ lý Hoa nhanh đi theo vào sau.

Kỳ Thanh ngồi xuống sô pha, nhớ tới chuyện hôn lễ, tâm loạn, trợ lý Hoa đứng ở bên người cô quan tâm, "Kỳ tổng, sao chị trở lại nhanh vậy?

Kỳ thật thì trợ lý Hoa càng muốn hỏi chính là, Kỳ tổng sao chị lại về công ty?

Cô cho rằng sếp nhà cô đến Lục Thị sẽ không trở lại công ty nữa.

Kỳ Thanh không có trả lời cô, ở trên sô pha một lát, dặn dò trợ lý Hoa, "Nếu Lục tổng đến đây, em nói cho chị ấy là tôi có việc quan trọng đi ra ngoài."

"Vâng." Đưa Kỳ tổng đến cửa, trợ lý Hoa trở về chỗ ngồi của mình, không quá hai mươi phút sau, đúng thật là Lục tổng đến công ty các cô.

Không phải một người mà còn mang theo trợ lý Tô đến đây.

Nghĩ đến Kỳ tổng nói trong công ty có nhãn tuyến của Lục tổng, trợ lý Hoa thừa dịp Lục tổng nhìn cô mà nói, "Kỳ tổng trở về một lát lại đi ra ngoài, không có nói đi đâu, chỉ nghe nói là chuyện rất quan trọng."

Lục Uyển Đình gật đầu, liếc mắt nhìn trợ lý Tô một cái, trợ lý Tô liền hỏi, "Trợ lý Hoa, tôi có thể hỏi một chút về nhân viên tạm thời của công ty các cô không?"

"Nhân viên tạm thời à?" Trợ lý Hoa vi lăng, "Cô nói chính là Tần Phụ Tuyết sao?" Công ty các cô chỉ có một nhân viên tạm thời là Tần Phụ Tuyết, đây là thân phận mà Kỳ tổng nói đùa.

Trợ lý Tô đã có đáp án, nở nụ cười, "Thật là có nhân viên tạm thời a."

Từ Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật đi ra, Lục Uyển Đình vẫn còn đang suy nghĩ Kỳ Thanh xảy ra chuyện gì, muốn gọi điện thoại hỏi, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế nhịn xuống.

Chờ đến lúc tan làm, Kỳ Thanh chủ động gọi cho cô, Lục Uyển Đình cong khoé môi cười, chưa cười được bao lâu đã nghe Kỳ Thanh nói, "Đêm nay, em không về nhà."

Lục Uyển Đình hoài nghi cô nghe lầm, hỏi lại một lần nữa, "Em không về nhà?"

Kỳ Thanh ngồi đối diện Kỳ mẹ, nhịn ý cười, "Ân, không về nhà."

Truyện convert hay : Nữ Thần Siêu Cấp Người Ở Rể
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi